<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-16 03:07:29Tran Manh hung>
Trích đoạn: lá chờ rơi
Tuy rằng già mặt già mày
Ghẹo chơi mà vẫn có người tương tư !
GHẸO NGƯỜI 5 CON
(tặng ai tự nhận ra mình)
Tiền hưu tháng tháng đến từ xa
Ðủ gánh năm con với một bà ? (1)
Hốt ổ quyết tâm chờ gặp dịp
Cài then treo giá đợi tìm ra
Duyên thơ khắn khít câu bình trắc
Miệng thế đa đoan tiếng trẻ già
Nhủng nhẳng cám treo heo nhịn đói
Sông hồ ta lại nối chân ta.
VNN (Long-An, 14/03/04)
(1) không phải là "bà chằn"
[color=#FF0066]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)