<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-07-12 22:59:48lá chờ rơi>
Hồi mới tạo thiên lập địa, Ngọc Hoàng Thượng Ðế còn ở thêm dưới trần gian nầy ít lâu, để chỉnh lại những cái mà ông tạo ra chưa được chính xác.
Ví dụ như con chó, lúc đó nó chỉ có 3 chân, khó chạy khó nhảy nên nó đến xin thêm một chân nữa. Thượng Ðế bèn lấy một khúc gỗ đàn hương làm cho nó cái chân thứ tư và dặn rằng đây là bảo vật của thượng giới, cần phải giữ gìn cho sạch sẽ, không thì nó biến mất. Con chó vâng dạ nghiêm cẩn tuân lời, nên ngày nay các bạn thường thấy lúc pipi nó dơ cao cái chân đó lên để khỏi bị nước tiểu bắn vào.
Ví dụ khác là con muổi, lúc đó chưa có cái miệng nên đến xin Thượng Ðế làm cho nó một cái dụng cụ để ăn. Thượng Ðế bèn lấy một cộng tóc làm cho nó một cái vòi. Con muổi than thở rằng cái vòi nhỏ quá, khó cắm cho thủng vào bất cứ cái gì. Thượng Ðế bảo rằng, đừng lo việc ấy, khi cần tự nhiên sẽ có sự trợ giúp. Và quả vậy, khi con muổi sắp sửa chích ai, thì thường có một bàn tay nghĩa hiệp đập mạnh vào lưng nó để giúp sức !
Ðó là hai ví dụ, còn đây là chuyện chính.
Hôm nọ các bà họp nhau lại. Có một bà bảo rằng : thật là bất công, bọn đàn ông nó cùng vui sướng với mình, nhưng sau đó thì chúng mình phải lãnh tất cả hậu quả : nào là mang nặng, đẻ đau, cho con bú mớm, ẩm bồng v.v.
Và họ đồng lòng kéo nhau đến khiếu nại với Thượng Ðế. Sau khi nghe lời trần tình như trên của người đại diện Thượng Ðế mới giải thích rằng :
- bọn đàn ông khi có địch tấn công thì phải chiến đấu để bảo vệ bộ lạc, ngày thường khi vào rừng săn bắn thì phải đương đầu với hỗ báo, luôn gặp sự hiểm nguy... Về nhà thì phải đốn cây, chẻ củi, cuốc đất, kéo cày v.v.
- còn đàn bà thì tuy phải mang nặng đẻ đau, nhưng nhờ thế mà càng tăng sắc đẹp. Thế mới có câu là “gái một con trông mòn con mắt” đó chi ?
- do đó nên nay muốn đổi lại giao sự mang nặng đẻ đau cho tụi đàn ông thì cũng được, nhưng các bà thì không còn sắc đẹp, và lại phải làm những việc nặng nhọc thay bọn đàn ông.
Các bà suy nghĩ, bàn tính một chập rồi thưa : việc nặng nhọc tụi con xin nhường lại cho bọn đàn ông. Chúng con nhận phần chửa đẻ để giữ lấy sắc đẹp. Nhưng việc đau bụng đẻ thì không nhằm nhò gì tới sắc đẹp, nên xin giao nó lại cho bọn đàn ông được chăng ? Thượng Ðế có một thoáng mỉm cười rồi bảo : việc ấy thì có thể được. Vậy ta thử làm như thế nhé !
Thế là các bà vui cười hể hả kéo nhau ra về. Vừa đi vừa kháo nhau : cho mấy thằng chả chuyến nầy biết thế nào là đau bụng đẻ, kẻo khi thấy mình rên la, lại làm bộ mặt đạo đức giả nhăn nhăn nhó nhó.
Và mọi việc xảy ra y như sự sắp đặt mới : lúc vợ đẻ thì chồng chịu đau.
Hôm nọ, một anh nông dân vừa vác cuốc chuẩn bị ra đồng thì chị vợ kêu giật lại : này ông ơi, hôm nay tôi đẻ đấy, liệu mà ở nhà chịu đau, kẻo ra nằm lăn lộn ngoài đồng cho người ta cười. Anh chồng oai hùng đáp lại : ờ đẻ thì đẻ chứ sợ gì ! Rồi anh ta trở vào nhà, tìm một chỗ êm ái ngồi dựa vào, thủ sẵn một mớ gối mền, lớp chêm sau lưng, lớp ôm trước bụng, và duợt sẵn những thế võ chống đau như cắn răng, bậm miệng, trân mình, tay nắm lại, chân duổi ra v.v. Trong buồng chị vợ và bà đở đang làm việc, mà anh ta vẫn chưa nghe rục rịt gì trong bụng.
Bỗng nghe tiếng trẻ khóc oe oe ... Anh chàng tự bảo : à lạ quá, ông trời hôm nay quên mình rồi ! Rồi anh ta sung sướng đứng dậy, định vác cuốc ra đồng. Khi nhìn qua cửa sổ thấy anh nông dân hàng xóm đang nằm lăn dưới gốc cây, miệng mồm sùi bọt giải, ôm bụng thở hổn hển. Anh ta thầm nghĩ : thằng cha này sao vợ đẻ mà không hay, hay là ông trời đi lộn nhà ? mà ủa ... hay là ... Chân lý chợt đến với anh chồng cù lần. Và một trận sửa trị tơi bời xảy ra cho bà vợ về cái tội vợ đẻ mà chồng không đau.
Dường như chuyện tương tự như vậy xảy ra đó đây trong xóm. Nên ít hôm sau, các bà lại họp. Lần nầy thì họ nói rất ít. Chỉ nhìn nhau, hất hàm hỏi, và gật đầu trả lời.Trên mặt của nhiều người còn dấu vết của những nét bầm, trầy, thương tích. Và họ lại đưa nhau đi tìm Thượng Ðế. Người đại diện chỉ nói : thưa Thượng Ðế cho chúng con xin lại cái đau bụng đẻ. Thượng Ðế hỏi: vì lý do gì ? các anh chồng không đồng ý chăng ? Người đại diện đáp : thưa xin Thượng Ðế chỉ cho lại cho chúng con lảnh phần đau bụng đẻ, mà đừng hỏi lý do. Thượng Ðế cười bảo : thôi được ... nhất vợ nhì trời. Các cháu muốn thế thì trời ta cũng phải chìu theo như thế.
Thế là từ đó cho đến nay, đàn ông khỏi phải đau bụng đẻ nữa, mặc dầu là họ có sẵn thiện chí gánh bớt sự khổ đau đó cho vợ.
Và như trên đã nói, cả ông trời cũng chẳng biết cái lý do tại sao các bà lại không tiếp tục để cho chồng đau bụng đẻ !
Bạn nào biết thì cứ nói ra.
Ví dụ như con chó, lúc đó nó chỉ có 3 chân, khó chạy khó nhảy nên nó đến xin thêm một chân nữa. Thượng Ðế bèn lấy một khúc gỗ đàn hương làm cho nó cái chân thứ tư và dặn rằng đây là bảo vật của thượng giới, cần phải giữ gìn cho sạch sẽ, không thì nó biến mất. Con chó vâng dạ nghiêm cẩn tuân lời, nên ngày nay các bạn thường thấy lúc pipi nó dơ cao cái chân đó lên để khỏi bị nước tiểu bắn vào.
Ví dụ khác là con muổi, lúc đó chưa có cái miệng nên đến xin Thượng Ðế làm cho nó một cái dụng cụ để ăn. Thượng Ðế bèn lấy một cộng tóc làm cho nó một cái vòi. Con muổi than thở rằng cái vòi nhỏ quá, khó cắm cho thủng vào bất cứ cái gì. Thượng Ðế bảo rằng, đừng lo việc ấy, khi cần tự nhiên sẽ có sự trợ giúp. Và quả vậy, khi con muổi sắp sửa chích ai, thì thường có một bàn tay nghĩa hiệp đập mạnh vào lưng nó để giúp sức !
Ðó là hai ví dụ, còn đây là chuyện chính.
Hôm nọ các bà họp nhau lại. Có một bà bảo rằng : thật là bất công, bọn đàn ông nó cùng vui sướng với mình, nhưng sau đó thì chúng mình phải lãnh tất cả hậu quả : nào là mang nặng, đẻ đau, cho con bú mớm, ẩm bồng v.v.
Và họ đồng lòng kéo nhau đến khiếu nại với Thượng Ðế. Sau khi nghe lời trần tình như trên của người đại diện Thượng Ðế mới giải thích rằng :
- bọn đàn ông khi có địch tấn công thì phải chiến đấu để bảo vệ bộ lạc, ngày thường khi vào rừng săn bắn thì phải đương đầu với hỗ báo, luôn gặp sự hiểm nguy... Về nhà thì phải đốn cây, chẻ củi, cuốc đất, kéo cày v.v.
- còn đàn bà thì tuy phải mang nặng đẻ đau, nhưng nhờ thế mà càng tăng sắc đẹp. Thế mới có câu là “gái một con trông mòn con mắt” đó chi ?
- do đó nên nay muốn đổi lại giao sự mang nặng đẻ đau cho tụi đàn ông thì cũng được, nhưng các bà thì không còn sắc đẹp, và lại phải làm những việc nặng nhọc thay bọn đàn ông.
Các bà suy nghĩ, bàn tính một chập rồi thưa : việc nặng nhọc tụi con xin nhường lại cho bọn đàn ông. Chúng con nhận phần chửa đẻ để giữ lấy sắc đẹp. Nhưng việc đau bụng đẻ thì không nhằm nhò gì tới sắc đẹp, nên xin giao nó lại cho bọn đàn ông được chăng ? Thượng Ðế có một thoáng mỉm cười rồi bảo : việc ấy thì có thể được. Vậy ta thử làm như thế nhé !
Thế là các bà vui cười hể hả kéo nhau ra về. Vừa đi vừa kháo nhau : cho mấy thằng chả chuyến nầy biết thế nào là đau bụng đẻ, kẻo khi thấy mình rên la, lại làm bộ mặt đạo đức giả nhăn nhăn nhó nhó.
Và mọi việc xảy ra y như sự sắp đặt mới : lúc vợ đẻ thì chồng chịu đau.
Hôm nọ, một anh nông dân vừa vác cuốc chuẩn bị ra đồng thì chị vợ kêu giật lại : này ông ơi, hôm nay tôi đẻ đấy, liệu mà ở nhà chịu đau, kẻo ra nằm lăn lộn ngoài đồng cho người ta cười. Anh chồng oai hùng đáp lại : ờ đẻ thì đẻ chứ sợ gì ! Rồi anh ta trở vào nhà, tìm một chỗ êm ái ngồi dựa vào, thủ sẵn một mớ gối mền, lớp chêm sau lưng, lớp ôm trước bụng, và duợt sẵn những thế võ chống đau như cắn răng, bậm miệng, trân mình, tay nắm lại, chân duổi ra v.v. Trong buồng chị vợ và bà đở đang làm việc, mà anh ta vẫn chưa nghe rục rịt gì trong bụng.
Bỗng nghe tiếng trẻ khóc oe oe ... Anh chàng tự bảo : à lạ quá, ông trời hôm nay quên mình rồi ! Rồi anh ta sung sướng đứng dậy, định vác cuốc ra đồng. Khi nhìn qua cửa sổ thấy anh nông dân hàng xóm đang nằm lăn dưới gốc cây, miệng mồm sùi bọt giải, ôm bụng thở hổn hển. Anh ta thầm nghĩ : thằng cha này sao vợ đẻ mà không hay, hay là ông trời đi lộn nhà ? mà ủa ... hay là ... Chân lý chợt đến với anh chồng cù lần. Và một trận sửa trị tơi bời xảy ra cho bà vợ về cái tội vợ đẻ mà chồng không đau.
Dường như chuyện tương tự như vậy xảy ra đó đây trong xóm. Nên ít hôm sau, các bà lại họp. Lần nầy thì họ nói rất ít. Chỉ nhìn nhau, hất hàm hỏi, và gật đầu trả lời.Trên mặt của nhiều người còn dấu vết của những nét bầm, trầy, thương tích. Và họ lại đưa nhau đi tìm Thượng Ðế. Người đại diện chỉ nói : thưa Thượng Ðế cho chúng con xin lại cái đau bụng đẻ. Thượng Ðế hỏi: vì lý do gì ? các anh chồng không đồng ý chăng ? Người đại diện đáp : thưa xin Thượng Ðế chỉ cho lại cho chúng con lảnh phần đau bụng đẻ, mà đừng hỏi lý do. Thượng Ðế cười bảo : thôi được ... nhất vợ nhì trời. Các cháu muốn thế thì trời ta cũng phải chìu theo như thế.
Thế là từ đó cho đến nay, đàn ông khỏi phải đau bụng đẻ nữa, mặc dầu là họ có sẵn thiện chí gánh bớt sự khổ đau đó cho vợ.
Và như trên đã nói, cả ông trời cũng chẳng biết cái lý do tại sao các bà lại không tiếp tục để cho chồng đau bụng đẻ !
Bạn nào biết thì cứ nói ra.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
