📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Chuyện Cười

tại sao đàn ông không đau bụng khi vợ đẻ ?

12 trả lời, 738 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-07-12 22:59:48lá chờ rơi>
Hồi mới tạo thiên lập địa, Ngọc Hoàng Thượng Ðế còn ở thêm dưới trần gian nầy ít lâu, để chỉnh lại những cái mà ông tạo ra chưa được chính xác.
Ví dụ như con chó, lúc đó nó chỉ có 3 chân, khó chạy khó nhảy nên nó đến xin thêm một chân nữa. Thượng Ðế bèn lấy một khúc gỗ đàn hương làm cho nó cái chân thứ tư và dặn rằng đây là bảo vật của thượng giới, cần phải giữ gìn cho sạch sẽ, không thì nó biến mất. Con chó vâng dạ nghiêm cẩn tuân lời, nên ngày nay các bạn thường thấy lúc pipi nó dơ cao cái chân đó lên để khỏi bị nước tiểu bắn vào.
Ví dụ khác là con muổi, lúc đó chưa có cái miệng nên đến xin Thượng Ðế làm cho nó một cái dụng cụ để ăn. Thượng Ðế bèn lấy một cộng tóc làm cho nó một cái vòi. Con muổi than thở rằng cái vòi nhỏ quá, khó cắm cho thủng vào bất cứ cái gì. Thượng Ðế bảo rằng, đừng lo việc ấy, khi cần tự nhiên sẽ có sự trợ giúp. Và quả vậy, khi con muổi sắp sửa chích ai, thì thường có một bàn tay nghĩa hiệp đập mạnh vào lưng nó để giúp sức !
Ðó là hai ví dụ, còn đây là chuyện chính.
Hôm nọ các bà họp nhau lại. Có một bà bảo rằng : thật là bất công, bọn đàn ông nó cùng vui sướng với mình, nhưng sau đó thì chúng mình phải lãnh tất cả hậu quả : nào là mang nặng, đẻ đau, cho con bú mớm, ẩm bồng v.v.
Và họ đồng lòng kéo nhau đến khiếu nại với Thượng Ðế. Sau khi nghe lời trần tình như trên của người đại diện Thượng Ðế mới giải thích rằng :
- bọn đàn ông khi có địch tấn công thì phải chiến đấu để bảo vệ bộ lạc, ngày thường khi vào rừng săn bắn thì phải đương đầu với hỗ báo, luôn gặp sự hiểm nguy... Về nhà thì phải đốn cây, chẻ củi, cuốc đất, kéo cày v.v.
- còn đàn bà thì tuy phải mang nặng đẻ đau, nhưng nhờ thế mà càng tăng sắc đẹp. Thế mới có câu là “gái một con trông mòn con mắt” đó chi ?
- do đó nên nay muốn đổi lại giao sự mang nặng đẻ đau cho tụi đàn ông thì cũng được, nhưng các bà thì không còn sắc đẹp, và lại phải làm những việc nặng nhọc thay bọn đàn ông.
Các bà suy nghĩ, bàn tính một chập rồi thưa : việc nặng nhọc tụi con xin nhường lại cho bọn đàn ông. Chúng con nhận phần chửa đẻ để giữ lấy sắc đẹp. Nhưng việc đau bụng đẻ thì không nhằm nhò gì tới sắc đẹp, nên xin giao nó lại cho bọn đàn ông được chăng ? Thượng Ðế có một thoáng mỉm cười rồi bảo : việc ấy thì có thể được. Vậy ta thử làm như thế nhé !
Thế là các bà vui cười hể hả kéo nhau ra về. Vừa đi vừa kháo nhau : cho mấy thằng chả chuyến nầy biết thế nào là đau bụng đẻ, kẻo khi thấy mình rên la, lại làm bộ mặt đạo đức giả nhăn nhăn nhó nhó.
Và mọi việc xảy ra y như sự sắp đặt mới : lúc vợ đẻ thì chồng chịu đau.
Hôm nọ, một anh nông dân vừa vác cuốc chuẩn bị ra đồng thì chị vợ kêu giật lại : này ông ơi, hôm nay tôi đẻ đấy, liệu mà ở nhà chịu đau, kẻo ra nằm lăn lộn ngoài đồng cho người ta cười. Anh chồng oai hùng đáp lại : ờ đẻ thì đẻ chứ sợ gì ! Rồi anh ta trở vào nhà, tìm một chỗ êm ái ngồi dựa vào, thủ sẵn một mớ gối mền, lớp chêm sau lưng, lớp ôm trước bụng, và duợt sẵn những thế võ chống đau như cắn răng, bậm miệng, trân mình, tay nắm lại, chân duổi ra v.v. Trong buồng chị vợ và bà đở đang làm việc, mà anh ta vẫn chưa nghe rục rịt gì trong bụng.
Bỗng nghe tiếng trẻ khóc oe oe ... Anh chàng tự bảo : à lạ quá, ông trời hôm nay quên mình rồi ! Rồi anh ta sung sướng đứng dậy, định vác cuốc ra đồng. Khi nhìn qua cửa sổ thấy anh nông dân hàng xóm đang nằm lăn dưới gốc cây, miệng mồm sùi bọt giải, ôm bụng thở hổn hển. Anh ta thầm nghĩ : thằng cha này sao vợ đẻ mà không hay, hay là ông trời đi lộn nhà ? mà ủa ... hay là ... Chân lý chợt đến với anh chồng cù lần. Và một trận sửa trị tơi bời xảy ra cho bà vợ về cái tội vợ đẻ mà chồng không đau.
Dường như chuyện tương tự như vậy xảy ra đó đây trong xóm. Nên ít hôm sau, các bà lại họp. Lần nầy thì họ nói rất ít. Chỉ nhìn nhau, hất hàm hỏi, và gật đầu trả lời.Trên mặt của nhiều người còn dấu vết của những nét bầm, trầy, thương tích. Và họ lại đưa nhau đi tìm Thượng Ðế. Người đại diện chỉ nói : thưa Thượng Ðế cho chúng con xin lại cái đau bụng đẻ. Thượng Ðế hỏi: vì lý do gì ? các anh chồng không đồng ý chăng ? Người đại diện đáp : thưa xin Thượng Ðế chỉ cho lại cho chúng con lảnh phần đau bụng đẻ, mà đừng hỏi lý do. Thượng Ðế cười bảo : thôi được ... nhất vợ nhì trời. Các cháu muốn thế thì trời ta cũng phải chìu theo như thế.
Thế là từ đó cho đến nay, đàn ông khỏi phải đau bụng đẻ nữa, mặc dầu là họ có sẵn thiện chí gánh bớt sự khổ đau đó cho vợ.
Và như trên đã nói, cả ông trời cũng chẳng biết cái lý do tại sao các bà lại không tiếp tục để cho chồng đau bụng đẻ !

Bạn nào biết thì cứ nói ra.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-07-12 21:13:36ct.ly>
Hihihi
Cái này thì CtLy khg biết là ông trời có...thương cho phận đàn ông nhiều hơn phận đàn bà hay khg, nên cái sự đau bụng cũng để cho nình bà chúng tôi lãnh hết trơn

Nhưng có lần, CtLy vào thăm người chị sanh, thì...chị đau bao nhiêu, anh rể cũng đau bấy nhiêu
Khi ra khỏi phòng sanh, thấy anh mặt mày xanh lét, phải cho ly cà phê cho tỉnh lại, nếu không chắc anh rể xỉu đó mà.

Cho nên, nếu sự đau đớn mà đàn bà chúng tôi đã lãnh dùm , thì chỉ mong sao các đấng phu quân, chỉ cần bù đắp lại bằng tình thương , chiều chuộng thì.... cái tình lấn qua hết cái đau mà thôi

Phải khg các bạn [:D][8D]


Vả lại Bác Lá chờ rơi, thiệt tình à.
Sao mà bác nói những chuyện khg có trên dương gian này rồi, nếu có thì đâu có mỗi gia đình đâu, [&amp;:][8|]

Nếu như Bác nói vậy, thì khoa học khỏi cần thử máu để xem con của ai hén Bác

Nhìn là biết ngay [:D][8D]
Đăng nhập để trả lời
0

Nhưng có lần, CtLy vào thăm người chị sanh, thì...chị đau bao nhiêu, anh rể cũng đau bấy nhiêu

Người ra thường nghe rằng : vợ chồng tôi thì hạt muối cắn làm hai ! Thật là đẹp đẽ đáng yêu. Nhưng câu nói tiếp theo có khi lại là : hạt đường thì mạnh ai nấy nuốt !
Bởi thế nên ông anh rễ của ct.ly là ngoại lệ. Có thể nói anh ấy thuộc loại sinh vật quí hiếm đang bị đe dọa tuyệt chũng, mà chúng ta có bổn phận bảo vệ. Mà biện pháp hữu hiệu nhứt để làm tăng trưởng nhân số quí hiếm nầy là cưới cho anh ấy thêm vài bà nữa.Tôi chắc là anh ấy không phản đối đâu !
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Là la...... May là gia đình tụi cháu khg ở gần bác
Nếu khg, Bọn nình ông phải được 5 thê 7 thiếp đó à Bác [:D][:D]

Chuyện này , chắ khg ai từ chối đâu bác há [&amp;:][8|]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: ct.ly

Là la...... May là gia đình tụi cháu khg ở gần bác
Nếu khg, Bọn nình ông phải được 5 thê 7 thiếp đó à Bác [:D][:D]

Chuyện này , chắ khg ai từ chối đâu bác há [&amp;:][8|]


Ðây là một vấn đề nghiêm trọng. Sở dĩ bác nói ra mạnh miệng được là vì với tuổi nầy khó ai vu vạ là bác kiếm chuyện cho mình.
Thực tế là xã hội ta có quá nhiều đàn bà con gái bị « chống ề ». Và nhà nước cũng chưa có kế hoạch, chưa đưa vấn đề ra nghiên cứu, tìm giải pháp. Phải làm sao thúc đẩy các ông nghị, bà nghị đưa vấn đề nầy ra thảo luận.
Các cô trẻ đẹp ngon lành, nhiều người chạy theo săn đón thì yên tâm phần mình, nên ít ai nghĩ đến những ai khác đang thấp thỏm mong chờ ! Và có biết bao người phải cam tâm sống cô độc suốt đời.
Tìm một giải pháp thật hữu hiệu thì khó khăn. Nhưng muốn cải thiện tình hình thì có thể có nhiều cách.
1/ Trước nhứt nên đả phá cái quan niệm « môn đăng hộ đối » đã làm hư hỏng rất nhiều sự kết hợp. Nên bắt chước những quốc gia tiến bộ. Bên Pháp năm rồi có một vụ một cô luật sư, có chồng là một người đàn dạo kiếm ăn ngoài chợ. Rất gần giống như người ăn xin. Vì ông ta ra một góc chợ, đứng đó đàn chơi đủ điệu với cây violon, hộp đựng đàn thì mở ra đó. Ai nghe thích ý liệng vào mấy xu mấy cắt cũng tốt, không cũng chẳng sao. Chủ nhật, cô luật sư cũng theo ra chợ, ôm accordéon hòa đàn với chồng.
Luật sư đoàn cho rằng vụ nầy làm họ mất thể diện nên đòi trục xuất cô luật sư trẻ ra khỏi nghiệp đoàn. Bị dân chúng làm kiến nghị phản đối quyết liệt.
2/ Kế đến là kêu gọi mọi người nên dành một chút cảm thông và thương lo cho những người không may mắn nầy.
Tôi có một người chị dâu. Thằng con trai của chị lấy vợ ít lâu rồi chết. Chị xin phép ông già của cô dâu, rồi tích cực tìm kiếm, nhờ người giới thiệu mai mối, và gã được cô dâu cho một chàng trai khác. Cặp nầy sau đó tới lui quấn quít coi chị như mẹ. Và chị trở thành bà nội thân yêu của đám con của chúng, chúng vẫn tưởng bà là bà nội thật.
Chúng ta cần có sự tiếp tay của những người nhiệt tình như vậy để giải quyết vấn đề phụ nữ « chống ề ».
3/ Sau đó là đến tư tưởng của các bà « chính thất ». Khi mà mình yên trí là không bị mất cái gì cả, thì cũng không nên hẹp lượng làm chi. Vả lại, món ăn có đổi bếp thì mới ngon. Ông chồng mình được phép đổi bếp, nên lúc nào ăn cũng ngon, tức là mình cũng có phần đấy chứ.
Tôi có biết một bà « thứ thất » mạnh tài chánh bảo trợ cho bà « chánh » và chị em vui vẻ đề huề.
Một bà « chánh » khác thì cho phép chồng tha hồ, miễn là luôn cho bà đủ tiền đậu chến.
Tôi cho đây là những gương tốt, ct.ly nghĩ sao ?
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-07-14 15:59:25ct.ly>
3/ Sau đó là đến tư tưởng của các bà « chính thất ». Khi mà mình yên trí là không bị mất cái gì cả, thì cũng không nên hẹp lượng làm chi. Vả lại, món ăn có đổi bếp thì mới ngon. Ông chồng mình được phép đổi bếp, nên lúc nào ăn cũng ngon, tức là mình cũng có phần đấy chứ.
Tôi có biết một bà « thứ thất » mạnh tài chánh bảo trợ cho bà « chánh » và chị em vui vẻ đề huề.
Một bà « chánh » khác thì cho phép chồng tha hồ, miễn là luôn cho bà đủ tiền đậu chến.
Tôi cho đây là những gương tốt, ct.ly nghĩ sao ?



Chào Bác Lá Chờ Rơi

Cái này cháu Pas d' accord với Bác nhen.

Đàn bà hay đàn ông cũng có lắm...hạng, Khg ai giống ai
Có người khi thương chỉ có 1 người, hoặc không thì....thà mang tiếng Chống ề cũng cam.

Chớ Bác cũng hiểu là.... người Âu Mỹ và người Việt Nam mình...khác nhau về các điểm này, Chắc Bác ở bên Nouméa lâu quá, hấp thụ những cái ( tân tiến ) của xứ người nên nói vậy, chớ người VN từ xưa thì...lúc nào cũng khác với người Âu Mỹ nhiều, và cũng còn tùy theo sự giáo dục của gia đình từng người và từng sự ( hiểu đời ) của từng người nữa mà Bác.

Cho nên nếu Bác thích sống một gia đình đa thê thì khác, cái này xem người đàn ông có đủ khả năng cấp dưỡng cho toàn bộ đại gia đình đó không à bác.
Cháu có xem phim Miêu Thúy Hoa đó, thấy 1 ông có 4 cô vợ, nhưng đó là bên Tàu , bên VN hình như cũng có à Bác...

Nhưng đó là...cá nhân của cháu thôi, còn thì ai sống sao cũng được...miễn người đó thấy là cái hạnh phúc ngưòi ta thích thì rất là tốt đó bác.
Bác thấy sao????[8D]

Bác nghĩ sao?????

Nếu CtLy nghĩ khg lầm là, Nếu bác là ông Ngọc Hoàng,
Ta cho nhân thế làm người trong dạng thứ Ba
Vì nếu vào dạng thứ ba, mà theo cách Bác đã định , thì Bà Vợ đi sanh, Người chồng khg đau bụng mà người hàng xóm đau dùm, vì cái nạn đa thê của Bác vừa ký...hiệp định cho trần gian [8D][:D][:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: ct.ly

Cái này cháu Pas d' accord với Bác nhen.

vì cái nạn đa thê của Bác vừa ký...hiệp định cho trần gian [8D][:D][:D][:D]


Hihi... ghẹo chút chơi vậy mà ! Cả chính phủ nước ta nước Pháp gì cũng không chính thức cho phép.
Ðây là mục Chuyện Cười nên phải ghẹo. Phần của các bà là nghe kể khổ, rồi nghe tiếng kêu gọi chút lòng trắc ẩn đối với các bạn phụ nữ không may mắn như mình. Dĩ nhiên “thứ thất” thì chẳng ai chịu rồi ! Mà “chính thất” cũng không chịu nốt. Vì lẽ nếu nhân danh là “chính thất” tức ngầm công nhận sự hiện hữu của “thứ thất”. Bởi thế nên chắc là chỉ thích làm “đơn thất” hay “độc thất” mà thôi.
Còn về lời kêu gọi lòng trắc ẩn thì người hỏi xin chỉ có cái tự do đến đó. Vì nơi đó là nơi bắt đầu sự tự do của người trả lời.
Phần các ông thì chọc cù lét mạnh hơn tí. Lật tẩy các ông ra. Hứa hẹn, cam kết với bà xã là chung thủy, chỉ biết có mình hay gì gì khác, nhưng trong tiềm thức thế nào cũng có một chút thích đổi bếp. Như ct.ly cũng từng hoài nghi là họ sẽ thích thế.
Còn Nouméa với dân số chỉ 60 ngàn người, trên một quần đảo chỉ có khoảng 200 ngàn người thì làm gì có đủ tư cách để tham gia vào một việc trọng đại có tầm vóc quốc tế như sẽ trình bày ở trang sau ?
Việc khá dài, nên chúng ta sang trang nhé !
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trước chúng ta ghi nhận những thực tế sau đây :
1/ Tự nhiên, hay tạo hóa, hay ông Trời, hiện đang tạo ra ở khắp mọi nơi, số nữ sinh ra nhiều hơn số nam. Ngoại trừ hai trường hợp ngoại lệ nhân tạo sẽ nói đến phía sau.
2/ Hồi xưa, các bộ lạc rất cần có nhiều người. Nam thì để chiến đấu, bảo vệ bộ lạc, làm những chuyện nguy hiểm nặng nhọc. Nữ thì lo việc nội bộ, lều chõng, trồng trọt, chăn nuôi, và sinh con. Bởi thế nên vợ của các chiến sĩ đã hi sinh, không thể để cho họ không đóng góp vào sự sinh con, rất là cần thiết cho bộ lạc, nên các tộc trưởng tù trưởng mới gả họ cho các chiến sĩ khác trong bộ lạc. Sự đa thê bắt nguồn từ đó, với một nghĩa vụ cao cả liên hệ đến sự tồn vong của cả bộ lạc.
3/ Ngày nay cái nghĩa vụ cao cả đó không còn. Nhưng dường như cái tập quán đó vẫn còn lưu truyền lại cho đến nay ở vài chỗ đó đây.
Như người Ra Ðê ở Ðà-Lạt. Vào những năm 1949 - 50 có một người tùy phái ra-đê làm việc ở biệt-điện vua Bảo-Ðại thường đến văn phòng chúng tôi để lấy điện tín. Một hôm anh ta khoe rằng : mọi có tới ba vợ lận ! mọi cưới một vợ, rồi anh mọi chết để vợ lại cho mọi, rồi ba mọi chết để vợ lại cho mọi. Nên bây giờ mọi có ba vợ ! Vợ của ba đây là vợ nhỏ vợ hai chứ không phải là mẹ hắn.
Nếu bạn nào chịu khó, thì lên Ðà-Lạt điều tra thử chơi coi phong tục nầy của họ hiện nay ra sao ? Ðiều tôi vừa kể trên vào thời điểm đó có đúng như vậy hay không ? Hay chỉ là sự nói dối chơi của anh mọi đó, hoặc của tôi ?
4/ Ở Phi Châu cái tập quán nầy lại có vẻ mạnh hơn. Bên trong việc ở Phi Châu có một chuyện lạ, hi hữu. Là có một phụ nữ da trắng người Bĩ, con của một Tùy Viên trong Sứ Quán hay Lãnh Sự Quán gì đó của Bĩ ở Phi-Châu, lại yêu và lấy một vị tù trưởng da đen Phi-Châu. Việc nầy trước báo chí có đăng tin, và ít lâu sau lại có một thiên phóng sự phỏng vấn bà nầy trên đài TV, cách đây chỉ mới vài năm thôi. Lúc hỏi bà là người vợ thứ mấy, thì bà ta cười bảo không nhớ rõ là thứ 26 hay 27. Sở dĩ tù trưởng có nhiều vợ là vì theo phong tục của họ, những vợ của người tù trưởng qua đời đều trở thành vợ của người tù trưởng tân nhiệm. Lúc đó thì ông tù trưởng chồng bà ấy đã qua đời rồi, nhưng bà không chấp nhận làm vợ ông tù trưởng mới, phong tục cũng không bắt ép. Bà có nói một câu cũng vui vui rằng : chồng có nhiều vợ mình cũng khỏe, khỏi phải đích thân lo mọi thứ cho ổng.
5/ Hồi Giáo thì hiện cho phép đàn ông có chính thức 4 hay 6 bà vợ gì đấy. Không hiểu nguyên do từ cái nghĩa vụ cao cả nói trên hay là để giải quyết nạn “chống ề” cho phụ nữ. Dù sao thì người Việt ta không có cái đức tin của đạo Hồi, nên không thể chấp nhận sự bạc đải mà đạo Hồi dành cho phụ nữ. Nhứt là thời bọn Taliban : người phụ nữ không được đi học, không được có việc làm, bệnh hoạn không được săn sóc đầy đủ ! Thật là quá tệ !
6/ Trên thế giới, hiện có hai quốc gia mà dân số nam nhiều hơn số nữ. Ðó là Trung-Hoa và Ấn-Ðộ, hai quốc gia đông dân nhất thế giới. Người ở hai nơi nầy họ còn mang nặng tư tưởng “trọng nam khinh nữ”. Và vì chính phủ có lệnh hạn chế sự sinh đẻ, nên khi sinh ra con gái, vừa khóc oe oe thì họ tìm cách thủ tiêu ngay, để còn được quyền sinh thêm đứa khác hầu hi vọng kiếm được con trai.
Những phụ nữ “chống ề” của ta khi nghe tin nầy thì cũng cảm thấy có chút an ủi : thà gặp cảnh “chống ề” ở Việt thì còn dễ chịu hơn là vừa khóc oe oe đã bị ngay một chiếc gối chẹn vào mũi vào mồm để không còn cơ hội phát ra tiếng oe thứ ba nữa !
7/ Còn ngược lại ở nam Mỹ có một bộ lạc nữ nhân kiêu hùng dũng mãnh. Mỗi năm khi đến mùa nước sông Amazone dâng cao, cho phép ghe đi được vào một hang động dẫn tới lãnh địa của họ, thì vào một ngày trăng tròn đã ước hẹn trước, một bộ lạc nam nhân đưa vào đó khoảng năm mươi chiến sĩ trẻ, khoẻ mạnh, đẹp trai. Bên trong bộ lạc nữ nhân cũng chọn sẵn một số nữ chiến sĩ khoẻ mạnh đang trong tuổi sinh con. Họ sống với nhau vài hôm rồi chia tay. Khi sinh con bộ lạc nữ nhân chỉ giữ lại con gái, loại bỏ tụi con trai.
Những người bạn nhất quỉ nhì ma của chúng ta nghe tin nầy chắc cũng “hú hồn” : may mà không thác sinh vào bộ lạc nữ nhân nầy, nên hôm nay mới còn được ba hoa chích chòe ghẹo chọc thiên hạ trong thư quán !
8/ Cũng ở Trung-quốc có một tỉnh hay một vùng gì đó, mà đàn bà làm chủ hầu hết mọi thứ : nhà cửa đất đai và chủ gia đình. Và mọi thứ gì làm được như trồng tỉa chăn nuôi, họ đều tự làm lấy, chỉ thuê bọn đàn ông khi gặp việc nặng nề. Khi thích một người nào, họ lên tiếng mời : tối có rảnh đến chơi v.v. Phòng của tụi con gái thì phía trên cao có cửa sổ không có song. Tụi con trai leo lên đeo hai bên cửa sổ thò đầu ra ngó vào trong phòng. Nếu đứa con gái ưng chịu thì ngoắc cho nó leo xuống phía trong, không ưng thì khoát tay. Theo đúng luật giang hồ, bị khoát tay thì chúng bỏ đi chỗ khác, không có việc ở nán lại quấy rầy. Thiên phóng sự nầy cũng chỉ mới chiếu cách đây vài năm thôi, với tựa đề là “không chồng, không cha”. Quả thật vậy, không có bà nào có một ông chồng thường trực, và con sinh ra chẳng biết nó là con ai. Không nghe đề cập đến những đứa con trai được sinh ra. Có lẽ lớn lên chúng sẽ đi bụi đời và gia nhập vào phe đàn ông.
Giải pháp của những bà nầy tương đối ôn hòa, không có giết hại trẻ con dù nam hay nữ.
9/ Ở vùng Hy Mã Lạp Sơn có một sắc tộc mà người Tây phương gọi với tên là Mustang. Mustang là tên một loài ngựa hoang bên Mỹ. Vì là vùng núi non nên số đất đai canh tác được không có nhiều. Mà họ có một giải pháp khá ổn. Là mỗi gia đình được cấp cho một miếng đất để canh tác. Không được bán lại cho ai. Ðứa con trai trưởng trong nhà sau nầy sẽ thừa kế miếng đất đó. Những đứa con trai khác, nếu có, thì hoặc đi tu (vì đây thuộc vùng ảnh hưởng của Phật giáo), hoặc ở lại phụ giúp anh canh tác và lo mọi việc trong gia đình. Và nó được quyền chia sẽ những bà vợ của người anh. Nếu nó có đem bà nào về thì đó cũng là vợ của người anh. Ðể rồi sau đó, dù đứa con đẻ ra là do người em, nhưng vẫn coi đó là con của anh. Và đứa lớn nhứt sau nầy sẽ thừa kế làm chủ gia đình. Ðây là trường hợp mà các bà ở trong tình trạng “đa phu”.
10/ Và cũng có trường hợp khác sau đây đáng phàn nàn giùm cho các bà. Như đâu năm kia, có tin rằng những bà nhân tình của các đấng linh mục, cử người đại diện sang Vatican xin đức Giáo Hoàng cho phép các linh mục có vợ như các mục sư Tin Lành. Ðể họ có thể công khai sống ra mặt với người đàn ông của họ, thay vì phải lén lút như hiện nay. Và dĩ nhiên là đức Giáo Hoàng không thể chấp thuận, mặc dầu tổng số các trường hợp nầy ở Pháp được cho biết là nhiều đến khoản 20 ngàn chứ không ít.
Có lẽ đây cũng là hậu quả của sự « chống ề » chăng ?

Nói chung qua những sự việc nêu trên, vấn đề “chống ề” của phụ nữ hiện chưa thấy có giải pháp nào hợp lý và thỏa mãn được nhiều người.

Trên lý thuyết có thể có giải pháp. Chúng ta lại sang trang mới để thử xem giải pháp nhé !
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-07-16 21:06:36lá chờ rơi>
Tóm tắt những điều ghi nhận nơi trang trước là có một số phụ nữ thiếu may mắn phải sống trong cảnh ế muộn mà hiện không thấy có giải pháp nào ổn thỏa. Còn ông trời thì vẫn tiếp tục cho ra cõi đời nhiều nữ hơn nam. Không hiểu đây là thiên nhiên có một dụng ý cao sâu nào mà các khoa học gia chưa tìm ra, hay chỉ là sự méo mó lệch lạc trong bộ máy nhà trời, như việc sinh ra những người bẩm sinh khuyết tật, tiên thiên bất túc, ái nam ái nữ v.v.
Sẵn đây cũng nói một lần rồi thôi là ở đâu cũng có những sự sa đọa, đồi trụy, và ở đâu cũng có những tấm lòng nhân ái cao thượng, thương lo, tìm cách bù đắp cứu vãn hoàn cảnh của những người thiếu may mắn. Sự đồi trụy ở nước ngoài có thể vượt trội hơn trong nước ta. Nhưng lòng bác ái thương người của họ chắc chắn là thực tế và nhiều hơn trong nước ta nhiều lần, vì đời sống cao, cho phép họ dễ dàng làm những việc đó. Hội từ thiện tư nhân của họ có thể là nhiều gấp mấy lần cái ta có trong nước. Thế nên nếu chỉ thấy rằng : “từ nước ngoài vào là đồi trụy” thì quan niệm ấy có 50% không đúng sự thật.
Nói chung về những sự không hay không tốt trong đời, các khoa học gia thường thấy rằng : nếu chúng ta biết trước mà lo sửa chửa, thì biện pháp có thể linh động ôn hòa dễ chịu. Còn như chúng ta vô tâm không ngừa trước thì thiên nhiên cũng có thể phát sinh ra giải pháp. Nhưng giải pháp của thiên nhiên thì thẳng thừng, quyết liệt vô tình cảm.
Dùng một ví dụ cho rõ hơn : ví dụ như nạn nhân mãn. Nếu chúng ta cứ để mặc cho dân chúng sinh sản tự nhiên như từ xưa, thì theo sự ước tính của các khoa học gia, chỉ lối 6500 năm nữa tất cả vật chất trong vũ trụ nầy đều phải trưng dụng để dùng tạo ra con người. Do đó nên nếu chúng ta không có biện pháp tiết chế sự sinh sản, thì một lúc nào đó, số người quá đông, thiếu vệ sinh, thiếu thức ăn phải ăn bất cứ những gì ăn được, thiếu kiểm soát, thiếu sự phối hợp chặt chẻ v.v. Khi nhiều thứ thiếu quan trọng hội đủ điều kiện, thì có thể phát sinh ra một vài loại dịch bệnh nguy hiểm, tàn phá nhanh như SARS mới đây, hoặc Ebola vài năm trước đó. Mà trong một xã hội quá đông đúc, thiếu trật tự, thì sự chết chóc lan tràn mạnh mẽ khủng khiếp, sẽ có nhiều vùng rộng lớn không còn một người nào sống sót.
Mô phỏng ví dụ trên đây, LCR xin giả định một giải pháp cho vấn đề “chống ề”. Xin coi đây là một truyện khoa học giả tưởng. Viết ra để cười nhau chơi. Ai lỡ bị đụng chạm thì xin vui lòng miễn thứ.
Trong đời sống bình thường, có thể ta đang làm những việc rất bình thường, nhưng đôi khi lại gây ra biến cố trọng đại. Xin dẫn chứng với dịch bệnh Ebola. Ebola là một loại vi khuẩn, sống trên mình một loại khỉ ở Phi-Châu không biết từ mấy trăm năm trước cho đến nay. Cơ thể con khỉ chấp nhận sự hiện diện của vi khuẩn Ebola, không có phản ứng chống đối, loại bỏ gì cả. Vi khuẩn Ebola được sống yên ổn nên cũng không gây khó khăn gì cho nơi nó nương tựa. Cho đến một hôm, có một đoàn thợ săn vì thiếu mồi hay sao đó, nên giết một con khỉ để đem về ăn thịt. Tình cờ lại trúng vào một con có mang vi khuẩn Ebola. Con khỉ chết thì vi khuẩn Ebola cũng di tản đi tìm đất sống mới, nên chúng bám vào người đoàn thợ săn. Cơ thể của đoàn thợ săn trước nay không quen có loại ký sinh trùng nầy nên đưa những kháng thể ra tìm cách loại bỏ chúng. Vi khuẩn Ebola cũng có bản năng tự vệ như mọi sinh vật, nên bài tiết ra chất độc chống lại. Chất độc của Ebola mới lạ và mãnh liệt quá nên các con bệnh chết rất nhanh, và dịch bệnh lan tràn chớp nhoáng khiến một số đông bác sĩ, điều dưỡng, các bà sơ chăm sóc các bệnh nhân đầu tiên đều bị chết lây. Nhưng nhờ xã hội ta có qui cũ, tổ chức chặt chẽ nên sớm cách ly được dịch bệnh.
LCR tôi mới tưởng tượng rằng : có một chuyên viên đang nghiên cứu sự biến tính của loại vi khuẩn cúm gà đã làm chết khá nhiều người năm rồi. Chuyên viên nầy đang tìm cách lựa chọn một biến tính không nguy hại cho con người để chế tạo một loại thuốc chủng ngừa cho mùa dịch năm nay. Thuốc chủng được thử nghiệm hoàn toàn thành công trên hai người tình nguyện đầu tiên, hai phụ nữ. Khi thử nghiệm đợt thứ nhì với số đông người tình nguyện hơn, có cả nam lẫn nữ thì biến cố xảy ra : thuốc nầy không thích hợp với người có râu ! Chẳng những những đấng nam nhi tình nguyện đều chết ngoẻo mà sự thử nghiệm lại biến thành một dịch bệnh lan tràn mạnh mẽ, khiến cho giới mày râu ngả chết la liệt như gà chết năm rồi. Khi tìm được nguyên do, thuốc trị và cách ly được bệnh, thì số tổn thất của các đấng nam nhi đúng là 35%. Tôi cần cho ví dụ bằng những con số chính xác, để chứng tỏ rằng giải pháp đưa ra sẽ hiệu nghiệm đến 100%. Nên xin ví dụ thêm là trước đó nếu có 100 bà có chồng thì có thêm 30 bà chống ề.
Nhà nước thì có bổn phận phải thấy xa. Số nam nhân của ta nay chỉ còn 65%, tức số trẻ con từ nay mỗi năm cũng chỉ bằng 65% khi trước. Tức dân số của nước ta trong những năm sắp tới sẽ chịu cảnh già nua. Số người lao động sản xuất thì ít, mà số người lảnh hưu bỗng thì nhiều v.v. Ðó là một vấn đề trọng đại nên quốc hội gấp rút họp bàn tìm kế hoạch. May thay ta có một ông nghị sĩ có thiên tài về toán học. Ông sáng suốt nhận ngay ra rằng 100 cộng với 30 là 130. Và 65 nhân 2 cũng ra 130 ! Và một đạo luật khẩn cấp đưa ra, kêu gọi các đấng mày râu thoát chết vì loại “vi khuẩn kỵ râu”, từ nay mỗi người nên gánh lấy hai bà. Trước đây 100 bà có chồng thì có thêm 30 bà chống ề. Còn nay thì cả 130 đều có phần.
Ðến đây ta cần xem lại là thời bộ lạc nói ở phần trước. Tuy có chế độ đa thê, nhưng nói chính xác hơn là chế độ “chồng chung”. Các vị tù trưởng ép các bà phải nhận chịu cảnh chồng chung. Các ông tự nhiên hưởng được sự đổi bếp, thích ơi là thích. Nên cái nghĩa vụ cao cả lúc đó là riêng của các bà. Vì cảnh chồng chung đôi khi cũng không vui lắm. Bằng chứng là họ để lại hai câu thơ bất hủ còn lưu truyền đến ngày nay là :
“mười đêm chị giữ mười đêm cả
“suốt tháng em nằm suốt tháng không !
Còn hiện nay thì quả đúng là chế độ “đa thê”, là nghĩa vụ cao cả của các ông. Mặc dù trăm đắng ngàn cay, nhưng người đáng ghét, kẻ đáng yêu, hay nhất quỉ nhì ma gì mỗi trự cũng đều phải gánh lấy hai bà. Thế nên mấy câu thơ của báo Văn Nghệ Tiền Phong tôi ghi ra hôm nọ hoàn toàn đúng vào tâm sự của họ. Mỗi đêm thường nghe có tiếng ngâm rằng :
“đau đớn thay phận đàn ông
“đi đâu cũng bị làm chồng người ta !
“sung sướng thay phận đàn bà
“đi đâu cũng được người ta làm chồng !
“đau đớn thay v.v.

Ðây là một bài thơ liên hoàn bất tận, ngâm đến khi nào hai bà ngủ cả rồi thì mới được phép kiếm chỗ nằm “chèo queo” mà ngủ. Ðúng như câu tục ngữ là : một vợ nằm giường lèo, hai vợ nằm chèo queo !
Giải pháp nhân 2 các đấng nam nhi lọt sổ Nam-Tào trong dịch “cúm kỵ râu” nầy của quốc-hội chỉ nhắm vào việc cứu vãn một tình thế, tránh sự già nua của dân số trong nước, có hại cho nền kinh tế quốc gia, cho trớn đi lên của dân tộc.
Nhưng tình cờ nó lại có tác dụng phụ là nạn “chống ề” hoàn toàn không còn nữa !
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi
.... thì cũng không nên hẹp lượng làm chi. Vả lại, món ăn có đổi bếp thì mới ngon. Ông chồng mình được phép đổi bếp, nên lúc nào ăn cũng ngon, tức là mình cũng có phần đấy chứ.

Q nghe giọng điệu sao giống mí ông chồng, chán cơm thèm phở.....hihii [:D]

hạt đường thì mạnh ai nấy nuốt !

hong....đông dzui, nhưng không hao....hihihi
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: ct.ly

Là la...... May là gia đình tụi cháu khg ở gần bác
Nếu khg, Bọn nình ông phải được 5 thê 7 thiếp đó à Bác [:D][:D]

Chuyện này , chắ khg ai từ chối đâu bác há [&amp;:][8|]

Hihihi...Hình như QV đâu có ở gần lá chờ rơi phải hông?...Sao mà cũng???...j/k...[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Bỗng nghe tiếng trẻ khóc oe oe ... Anh chàng tự bảo : à lạ quá, ông trời hôm nay quên mình rồi ! Rồi anh ta sung sướng đứng dậy, định vác cuốc ra đồng. Khi nhìn qua cửa sổ thấy anh nông dân hàng xóm đang nằm lăn dưới gốc cây, miệng mồm sùi bọt giải, ôm bụng thở hổn hển. Anh ta thầm nghĩ : thằng cha này sao vợ đẻ mà không hay, hay là ông trời đi lộn nhà ? mà ủa ... hay là ... Chân lý chợt đến với anh chồng cù lần. Và một trận sửa trị tơi bời xảy ra cho bà vợ về cái tội vợ đẻ mà chồng không đau.


Úi chà[:D][:D] [sm=so_funny.gif] như vậy thì còn biết Cha của đứa bé là ai đó, chứ như hiện tại mới khổ cho cánh đàn ông [:D] đến bây giờ phải nhờ vào thử gzen di chuyền mới biết chính xác 99,99% ah.

_-"Tự ái là thuốc độc giết chết tình bạn .(Balzac)"-_
Đăng nhập để trả lời
0

như vậy thì còn biết Cha của đứa bé là ai đó, chứ như hiện tại mới khổ cho cánh đàn ông [:D] đến bây giờ phải nhờ vào thử gzen di chuyền mới biết chính xác 99,99%


Bởi thế nên người ta mới nói là : Cháu ngoại thì chắc chắn là cháu của mình. Còn cháu nội thì không chắc lắm.
Tuy nhiên tội ngoại tình của các bà có lắm trường hợp đáng được giảm khinh, vì nguyên nhân là tại các ông. Thống kê chính thức cho biết có đến 50% các ông không đủ năng khiếu làm tròn bổn phận, khiến cho các bà ấy luôn gặp cảnh ăn chẳng đủ no. Phải đợi đến lúc "càng già càng dẻo càng dai" thì trong ổ quạ đã có vài con tu hú con rồi !
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0