Cho ta được làm mây
Để vắt ngang tới trời nam thương quá
Má tư hiền bớt nhọc nhằn vất vả
Nắng cháy trời. Con thương má. Làm mây?
Chị hai tôi như bóng dáng còn đây
Trong cái nắng cũng bạc rồi vai áo
Mặn bờ vai chốn đồng bưng. Ai bảo?
Hết nhọc nhằn nơi xa: ấy lòng tôi?
Ta gửi mưa, em thôi khát hay chưa?
Hay nức nở những giọt đời cách trở
Lại gửi thương cái tình đi- người ở?
Cũng nghẹn ngào. Thương nhớ ấy: miền Nam
Hồ Tây ơi, ta thương nắng lao xao
Thương chốn cũ, những miệt vườn cây trái
Thương biển xanh Bãi Sau chiều. Ai bảo:
Cát bồn chồn. Trong thương bóng người đi?
Hà Nội ơi đâu phải kiếp tình si?
Vui bất tận khiến lòng ai khỏa lấp
Ngoảnh mặt đi quên cái nghèo chân thật
Vẫn một đời, ta thương quá: miền Nam.
Hà Nội 12/5/2010
Để vắt ngang tới trời nam thương quá
Má tư hiền bớt nhọc nhằn vất vả
Nắng cháy trời. Con thương má. Làm mây?
Chị hai tôi như bóng dáng còn đây
Trong cái nắng cũng bạc rồi vai áo
Mặn bờ vai chốn đồng bưng. Ai bảo?
Hết nhọc nhằn nơi xa: ấy lòng tôi?
Ta gửi mưa, em thôi khát hay chưa?
Hay nức nở những giọt đời cách trở
Lại gửi thương cái tình đi- người ở?
Cũng nghẹn ngào. Thương nhớ ấy: miền Nam
Hồ Tây ơi, ta thương nắng lao xao
Thương chốn cũ, những miệt vườn cây trái
Thương biển xanh Bãi Sau chiều. Ai bảo:
Cát bồn chồn. Trong thương bóng người đi?
Hà Nội ơi đâu phải kiếp tình si?
Vui bất tận khiến lòng ai khỏa lấp
Ngoảnh mặt đi quên cái nghèo chân thật
Vẫn một đời, ta thương quá: miền Nam.
Hà Nội 12/5/2010