Em lên Xe Hoa
Em lên Xe Hoa về nhà người
Anh khắc khoải quay về chốn cũ
Góc phố nhỏ, hàng cây buồn ủ rũ
Gió nơi nao hay ở tận cuối trời?
Em lên Xe Hoa về nhà người
Em sung sướng đắm chìm trong hạnh phúc
Trái tim anh chẳng còn chi rạo rực
Vết thương lòng, mãi mãi vẫn không thôi!
Nhưng anh không muốn nhặt mãnh tình rơi
Loang loáng máu, còn chi con tim nữa
Đời vẫn thế, mọi điều như hai nửa
Con sông nào chẳng ngăn cách đôi bờ
Em lên Xe Hoa, anh đi tìm thơ
Em đẹp quá và em xa lạ quá
Thế là hết chẵng còn chi gặp gỡ
Anh mất em rồi anh phải xa em thôi!
Nguyễn Tiến Thanh
Em lên Xe Hoa về nhà người
Anh khắc khoải quay về chốn cũ
Góc phố nhỏ, hàng cây buồn ủ rũ
Gió nơi nao hay ở tận cuối trời?
Em lên Xe Hoa về nhà người
Em sung sướng đắm chìm trong hạnh phúc
Trái tim anh chẳng còn chi rạo rực
Vết thương lòng, mãi mãi vẫn không thôi!
Nhưng anh không muốn nhặt mãnh tình rơi
Loang loáng máu, còn chi con tim nữa
Đời vẫn thế, mọi điều như hai nửa
Con sông nào chẳng ngăn cách đôi bờ
Em lên Xe Hoa, anh đi tìm thơ
Em đẹp quá và em xa lạ quá
Thế là hết chẵng còn chi gặp gỡ
Anh mất em rồi anh phải xa em thôi!
Nguyễn Tiến Thanh
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)