<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-23 02:33:58nguyenducduyen>
Lữ khách !
Lam chiều khói quyện hơi sương,
Có người lữ khách lỡ đường dừng chân.
Cảnh buồn mới thả câu vần
Ngàn năm sinh tử hồng trần bụi nhơ!
Xa trông ngọn cỏ phất phơ,
Đưa hồn lạc bến vẩn vơ cõi lòng
phận người sao cứ long đong?
Thân như chiếc lá giữa dòng đời trôi.
Hai hàng lệ nhỏ bờ môi
Mặn lòng lữ khách bồi hồi cứ rơi.
…..
Khom người khách nhặt cánh rơi
Cài lên mái tóc...quên đời…tối tăm
Lam chiều khói quyện hơi sương,
Có người lữ khách lỡ đường dừng chân.
Cảnh buồn mới thả câu vần
Ngàn năm sinh tử hồng trần bụi nhơ!
Xa trông ngọn cỏ phất phơ,
Đưa hồn lạc bến vẩn vơ cõi lòng
phận người sao cứ long đong?
Thân như chiếc lá giữa dòng đời trôi.
Hai hàng lệ nhỏ bờ môi
Mặn lòng lữ khách bồi hồi cứ rơi.
…..
Khom người khách nhặt cánh rơi
Cài lên mái tóc...quên đời…tối tăm
đời như hạt bụi !