CAO LÃNH... NGÀY VỀ
Tôi trở lại Cao Lãnh vào một chiều chủ nhật
Lúc mưa giăng và tất cả nỗi nhớ về
Thương làm sao cái lạnh buốt da thịt
Sau mịt mù cơn mưa phủ lấy thân tôi
Rồi hai ngày qua cơn nắng chưa ghé lại
Nguội và ấm Tân Hồng tôi chưa về
Từng sợi nhớ kết ánh pha lê trắng
Nay tuôn vỡ trăm mảnh thương yêu yêu
Chàng trai trẻ ra đi một buổi chiều
Qua sông ngóng lại chân không muốn bước
Đỡ nỗi lòng và tước từng mảnh da
Rồi tim gan như xa từng đoạn ruột
Quá là buồn và đắng như thuốc độc
Cao Lãnh ơi vì quá thương tôi khóc
Hình tượng này tôi sẽ khắc ghi mãi
Biết bao giờ có dịp ghé chân lại
Nơi mảnh đất lắm nắng nhiều mưa bay
Rồi chiều chủ nhật gánh kỷ niệm làm hành trang
Nặng cả hồn và sang một tâm tư
Đậm đà vì là từ ngày mưa chủ nhật
Cũng là phút lưu luyến nhất trần đời
Mãi vướng hồn tôi bao giờ mới rời
Hay vĩ vãng cho tới ngày hôm nay
Tôi đến Tân Hồng là mưa thôi đã dứt
Lòng ấm ức và nỗi nhớ không thôi
Đây bài thơ bồi hồi chạm kí ức
Bút mực nghiêng trong hồn xa xôi về.
LNQ
Tôi trở lại Cao Lãnh vào một chiều chủ nhật
Lúc mưa giăng và tất cả nỗi nhớ về
Thương làm sao cái lạnh buốt da thịt
Sau mịt mù cơn mưa phủ lấy thân tôi
Rồi hai ngày qua cơn nắng chưa ghé lại
Nguội và ấm Tân Hồng tôi chưa về
Từng sợi nhớ kết ánh pha lê trắng
Nay tuôn vỡ trăm mảnh thương yêu yêu
Chàng trai trẻ ra đi một buổi chiều
Qua sông ngóng lại chân không muốn bước
Đỡ nỗi lòng và tước từng mảnh da
Rồi tim gan như xa từng đoạn ruột
Quá là buồn và đắng như thuốc độc
Cao Lãnh ơi vì quá thương tôi khóc
Hình tượng này tôi sẽ khắc ghi mãi
Biết bao giờ có dịp ghé chân lại
Nơi mảnh đất lắm nắng nhiều mưa bay
Rồi chiều chủ nhật gánh kỷ niệm làm hành trang
Nặng cả hồn và sang một tâm tư
Đậm đà vì là từ ngày mưa chủ nhật
Cũng là phút lưu luyến nhất trần đời
Mãi vướng hồn tôi bao giờ mới rời
Hay vĩ vãng cho tới ngày hôm nay
Tôi đến Tân Hồng là mưa thôi đã dứt
Lòng ấm ức và nỗi nhớ không thôi
Đây bài thơ bồi hồi chạm kí ức
Bút mực nghiêng trong hồn xa xôi về.
LNQ
TƯƠNG TƯ THẢO
Người ta nói yêu là muôn ngàn cảnh khổ
Vì tình yêu chẵng có thật bao giờ
Hôm nay thân ngày mai ta xa lạ
Nhìn người thương ánh mắt chưa quen ta
Vậy đó mà lòng cứ tương tư mãi
Từ khi gặp Thảo buổi xem nhạc đêm ấy
Lòng tôi thầm gọi giữa màn đên khuya vắng
Dệt mãi mộng si trầm lặng không thôi
Rồi một mình đến nơi lần đầu tiên gặp Thảo
Ngồi mãi nơi này ! vì sao tôi lại như vậy ?
Thảo nào có biết cho tâm hồn trai trẻ
Môi chẵng cười như tiếng ve nặng hè
ƯỚC chi Thảo đang ngồi gần tôi
Sẽ nói tất cả cho nhẹ lòng trong tôi
Người ta bảo yêu là đi về địa ngục
Và chẵng bao giờ xum túc một đôi
Vì sao tôi chẵng nghe người đời nói
Để mãi ôm mộng và sầu không thôi
Đêm qua nằm mơ thấy Thảo
Hôn thật nhiều ... tay ôm chặt thân tôi
Bỗng giật mình thức dậy nào có thấy
Sờ tay ngang chỉ thấy chiếc gối ôm
LNQ
BÀI THƠ KHÔNG TÊN
Một ngày nắng
Lòng tôi chợt buâng kuâng
Viết vội ............................
Lời thơ đầu phơi dưới dốc đồi
Những kỷ niệm xa xôi
Vẫn còn in lại trong tôi
Chiều một ngày nắng em hờn dỗi
Tôi mãi cất bước theo em bồi hồi
Nay sơn khê nóng dưới ánh nắng rơi
Lòng tôi mang một nỗi niềm chơi vơi
Người thương yêu của tôi ơi
Giờ này em có nhớ đến tôi
Có nhớ cơn nắng trên dốc đồi
Lúc nguội mát ta đi về chung đôi
Người xa xôi quá ................
Riêng một góc trời lạ
Chắc giờ êm ấm ở một nơi
Và sẽ không nhớ đến cái đồi nắng phất phơi
Lúc tuổi nhỏ hay đuổi bướm hái hoa
Một ngày nắng dưới bóng tà
Còn lại tôi và hồi ức chông chênh
Người đi xa chắc cũng đã quên
Riêng tôi ôm sầu đặc bài thơ không tên .
LNQ
HOA SIM
Nhớ không em cái ngày hai đứa mình
Đi lên đồi đuổi bướm mỗi khi bình minh giăng
Anh hay nói em là công chúa vằng hoa lá
Yêu đời say mê như nàng tiên nga
Mà cái tuổi thơ ấy nồng nàn và thiết tha
Đâu có ngờ khi lớn phải xa nhau
Em lấy chồng giàu nơi Hà Nội xa lắc
Anh mất tất cả sự nghiệp như gió bay
Đã mười hai năm hôm nay ta gặp lại
Kể chuyện xưa nước mắt em không ngăn lại được
Nhớ cái ngày ta nhặt hoa sim rụng
Đường về nhà áo chúng mình còn hương
Nay thì đâu còn hoa sim với tuổi nhỏ
Mộng ước xưa còn đó ở trong anh
Em khóc hỏi " cánh hoa sim xưa sao giờ anh còn giữ "
Đã mười hai năm nó rụt cả từ yêu
Thì những buổi chiều anh hay đến đồi sim
Và ngâm bóng em như lúc nhỏ đi tìm
Em nhìn tôi tưởng chừng xa lạ quá
Bỡi người ta đã làm mẹ rồi mà
Đây cánh sim khô anh gởi lại cho em
Giữ lấy để gợi kỉ niệm tuổi thơ êm đềm .
LNQ
HOÀNG TỬ CHỜ
Thế là hết mùa đông băng giá
Từ ngày công chúa đi những chiếc lá ước đầm sương mai
Tháng ngày qua hoàng tử vẫn đứng đó
Mắt ngó theo đường năm xưa nàng đã đi
Hai bên hoa lá giờ xuân khoe sắc bao nhị thơm
Có chú bướm theo về dưới chân hoàng tử
Sực nhớ ra từ ngày nàng đi đã một năm rồi
Những nỗi nhớ vẫn còn lại nơi đây
Đông đã qua mùa xuân lại đến
Còn cái ững lạnh một mùa không tên
Công chúa ơi ! hoàng tử nhớ lắm
Những đêm nằm lại tưởng công chúa về
Thu qua đông tới ... xuân lại về
Còn chưa thấy bóng nảo nề lòng buồn
Hồn cuộn nổi nhớ muốn gặp lại công chúa
Giữa mùa xuân ! vui đùa như năm xưa .
LONG NHẬT QUANG
XA BABY
Mai anh đi xa baby đừng khóc nhé
Đừng chờ cho sầu ướt mắt em
Hè ơi anh xa em đã bao năm rồi
Dường như chẵng tuổi và không hồng như môi
Anh đi ! chắc baby nhớ anh lắm
Tháng năm phượng nở em chờ cuối sân
Gặp lại chắc em vui như nắng hạ
Và tình ta siết chặt không thả ra
Môi baby có hồng khi anh đi
Mắt có trong như ngày mới gặp
Không đâu ! baby buồn lắm đấy chứ
Muốn gởi một lá thư mà chẵng nói nên lời
Buồn nào hơn giây phút rối bời
Chân đi mà lòng không muốn rời
Anh sẽ về khi mùa hè sang.
LONG NHẬT QUANG
Mai anh đi xa baby đừng khóc nhé
Đừng chờ cho sầu ướt mắt em
Hè ơi anh xa em đã bao năm rồi
Dường như chẵng tuổi và không hồng như môi
Anh đi ! chắc baby nhớ anh lắm
Tháng năm phượng nở em chờ cuối sân
Gặp lại chắc em vui như nắng hạ
Và tình ta siết chặt không thả ra
Môi baby có hồng khi anh đi
Mắt có trong như ngày mới gặp
Không đâu ! baby buồn lắm đấy chứ
Muốn gởi một lá thư mà chẵng nói nên lời
Buồn nào hơn giây phút rối bời
Chân đi mà lòng không muốn rời
Anh sẽ về khi mùa hè sang.
LONG NHẬT QUANG