📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Nhật ký đọc sách (sách đã đọc)

253 trả lời, 57.046 lượt xem — Trang 8 / 9
Ngày đầu tiên – Marc Levy

Nếu quả thật văn chính là người thì có thể hình dung Marc Levy là một người đàn ông lành tính, nhân hậu, lãng mạn và rất yêu phụ nữ. Đàn ông yêu phụ nữ là điều bình thường nhưng nhà văn yêu theo nghĩa đẹp nhất của từ này, yêu quý và trân trọng. Nói ông yêu quý và trân trọng phụ nữ vì bởi các nhân vật nữ trong truyện của ông luôn rất đáng yêu và đẹp. Không đơn thuần chỉ là vẻ đẹp phù phiếm bên ngoài mà sức hút của họ tỏa ra từ niềm đam mê nghề nghiệp mãnh liệt. Đọc ông từ “Nếu em không phải là một giấc mơ” (hay “Và nếu như điều này là có thật”) đến “Ngày đầu tiên” có thể nhận thấy nữ nhân vật chính đều say nghề và ở họ toát lên một sức sống tươi trẻ, nhiệt huyết.

Đọc “Ngày đầu tiên” để biết như thế nào là hạnh phúc khi biết ước mơ và theo đuổi ước mơ bằng niềm đam mê không vơi cạn. Chỉ mỗi điều này thôi cuộc đời của Keira và Adrian đã là đáng giá và không phí hoài chút nào.

Đọc “Ngày đầu tiên” để khám phá những niềm vui nhỏ nhặt, bình dị trong cuộc sống:

“Có những ngày được thắp sáng bởi những điều nhỏ nhặt , những chuyện vu vơ khiến bạn hạnh phúc lạ thường; một buổi chiều ngồi khâu vá, một món đồ chơi thời thơ ấu trên mặt quầy một tiệm đồ cũ, một bàn tay nắm chặt tay bạn không rời, một cuộc gọi ta không hề chờ đợi, một lời dịu dàng, con bạn ôm lấy bạn không đòi hỏi thứ gì khác ngoài một khoảnh khắc yêu thương. Có những ngày được thắp sáng bằng những khoảnh khắc vui tươi ngắn ngủi, một thứ mùi vị khiến bạn hân hoan, một tia nắng lọt qua ô cửa sổ, tiếng mưa rào khi ta vẫn còn nằm trên giường, những vỉa hè phủ đầy tuyết hay mùa xuân đang tới cùng những chồi nụ đầu tiên.
….
Có những ngày tạo nên từ vài điều vụn vặt và để lại đợt sóng ngầm trong tâm trí bạn, từ những khoảnh khoắc cô đơn mà lâu, rất lâu sau ta vẫn còn hoài nhớ.”

Và đọc “Ngày đầu tiên” để được vun đắp thêm niềm tin yêu vào những điều tốt đẹp.

14/3/2011
Đăng nhập để trả lời
0
 Từng nghe M.L viết rất lãng mạn mà mình chưa có dịp nào đọc của M.L....... Nhất định mình sẽ phải tìm đọc mới được.........
  Chúc bạn Nón lá những fút giây reading lãng mạn nhé!!!!!!!!!!!
Người trong bang Lởm
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn lời chúc của bạn nhé.
Đăng nhập để trả lời
0
Rắc rối với ngày Valentine – Rachel Gibson

Rắc rối là bởi ngày valentine mà lại lẻ đôi, thế là trong một phút bốc đồng cô dùng hết can đảm để gạ gẫm một anh chàng điển trai ở quán bar.

Và như thế rắc rối của cô mới thật sự bắt đầu…

18/3/2011
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu và ước vọng – A.J Cronin

Một y tá yêu nghề, quyết bám trụ đến cùng cho dù phải làm việc trong điều kiện hết sức tồi tệ, có lúc còn nguy hiểm nữa trong khi đồng lương lại bèo bọt. Không chỉ yêu nghề cô còn đấu tranh để cải thiện điều kiện làm việc cho những người cùng làm nghề y tá như cô.

Một bác sỹ phẫu thuật não giỏi với dự định mở trạm xá với trang thiết bị đầy đủ hơn nhằm cứu sống nhiều bệnh nhân hơn.

Họ gặp nhau trước tiên ở lòng tôn trọng dành cho sự tận tụy nghề nghiệp của nhau.

Truyện nhiều ý nghĩa chỉ tiếc là được viết quá cô đọng.

21/3/2011

Đăng nhập để trả lời
0
 Hơn 1 tuần rồi, không biết bạn Nón Lá đang đọc quyển gì nhỉ... hi hi....
 Mình thì gối đầu giường cuốn Những người khốn khổ... mãi mà chưa xong 1 phần tư. Vừa là bận rộn quá, vừa lại chưa tập trung được nhiều nhiều để đọc, mà không đọc cứ thấy nó trống trải, nhạt nhẽo quá.......
  Nhiều lúc ước mình theo con đường nghệ thuật, văn chương nhỉ....... !!!!!!!!!!
Người trong bang Lởm
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lifeme

 Hơn 1 tuần rồi, không biết bạn Nón Lá đang đọc quyển gì nhỉ... hi hi....
Mình thì gối đầu giường cuốn Những người khốn khổ... mãi mà chưa xong 1 phần tư. Vừa là bận rộn quá, vừa lại chưa tập trung được nhiều nhiều để đọc, mà không đọc cứ thấy nó trống trải, nhạt nhẽo quá.......
Nhiều lúc ước mình theo con đường nghệ thuật, văn chương nhỉ....... !!!!!!!!!!


Mình đã đọc xong Venise và những cuộc tình gondola của Dương Thụy và Quỷ cái vận đồ Prada của Lauren Weisberger mà chưa viết được mấy dòng cảm nghĩ. Hiện tại mình không đọc quyển nào vì có chút việc, ngày mai thì có thể đọc được rồi nhưng chắc phải viết cho 2 quyển đã đọc xong trước không thể để dồn nhiều quá.

Còn về ước muốn "theo con đường nghệ thuật, văn chương" thì mình cũng giống bạn, hồi nhỏ cũng đã từng mong vậy (nhưng biết đâu nếu mà lỡ theo rồi sẽ thấy còn khổ hơn bây giờ nữa hihi....).

Bạn cũng hay đọc hén...
Đăng nhập để trả lời
0
Bộ tiểu thuyết lịch sử Bão táp triều Trần – Hoàng Quốc Hải

Cũng thời là triều Trần, cũng nước ấy, dân ấy nhưng dưới thời của vua Thái tôn, Thánh tôn, Nhân tôn Đại Việt đã 3 lần đánh bại quân Mông-Thát, còn Nghệ hoàng lại để quân Chiêm bao phen vào ra đất Thăng Long như chỗ không người. Thế mới hay ở vị trí càng cao tài càng phải cao, đức càng phải dày. Mỗi quyết định sai lầm, ngu muội của kẻ chăn dân được đổi bằng xương máu của cả một dân tộc.

25/10/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu trong bóng tối - Charlotte Lamb

Truyện này mình đọc một lèo mấy tiếng đồng hồ từ đầu đến cuối. Mình chọn truyện này vì nhìn cái tiêu đề cứ tưởng nhân vật chính bị mù (nên mới yêu trong bóng tối), hóa ra cũng mù thiệt mà là mù … quáng. Truyện rất lôi cuốn.

26/10/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Trần trụi với văn chương - Paul Auster

Truyện lúc đầu đọc không mấy hấp dẫn với những câu chuyện, triết lý vòng vo chẳng thấy ăn nhập gì đến tiêu đề nhưng càng về cuối càng lôi cuốn. Đến khi kết thúc câu chuyện thì mới thấy tất cả đều có liên hệ với nhau và đọc xong mình cứ nghĩ về nó mãi, cố liên kết sắp xếp lại để hiểu hết ý của tác giả. Câu chuyện có chút gì đó gần như là ám ảnh, buộc người đọc cứ miên man nghĩ về nó sau khi đã buông sách xuống.

1/11/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Đài các tiểu thư – Hồng Sakura

Truyện quá dễ thương. Văn phong bình thường nhưng tình huống truyện quá ư dễ thương. Con trai Bắc đụng con gái Nam, chàng lãng tử gặp nàng tiểu thư, cô là thiên thần trong mắt anh còn anh là nỗi ác cảm trong nhận thức của cô. Và bao nhiêu tình huống trớ trêu đã xảy ra từ những điều trái ngược đó.

4/11/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Trận đấu mùa đông - Jean-Claude Mourlevat

Câu chuyện khởi đầu bằng những cuộc vượt thoát của các học sinh trường nội trú để dấn thân theo lý tưởng mà vì nó cha mẹ họ đã hy sinh. Một cuộc kháng chiến kỳ lạ. Một bên là chính phủ của hội Phanlange không có nhân tính và một bên là nhân dân với vũ khí chính là giọng hát của Milena và sự quả cảm nhiều phần ngây ngô của những nhân-mã. Có cái gì đó rất không cân sức đến mức phi lý trong cuộc chiến giữa hai bên cho nên con tim độc giả cứ co thắt theo từng diễn biến, từng bước chân non nót, bỡ ngỡ của các cô cậu học sinh tuổi 17.

6/11/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Cô gái có hình xăm rồng - Stieg Larsson

Đọc rồi rùng mình vì sự suy đồi của những kẻ có được nhiều ưu thế trong cuộc sống. Mạng người chỉ được coi như cỏ rác, như một thú tiêu khiển cho những dục vọng xấu xa.

Càng đọc, càng bị câu chuyện lôi cuốn thì càng… bực mình vì truyện được dịch quá tệ với một mớ câu chữ rối rắm, lủng củng, tối nghĩa.

10/11/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm ngọt – Hồ Việt Khuê

“Đêm ngọt” là tập truyện ngắn dành cho tuổi mới lớn với những câu chuyện có nội dung nhẹ nhàng, lãng mạn khá dễ thương được thể hiện qua giọng văn hóm hỉnh, tinh nghịch. Đọc những câu chuyện trong sáng của “Đêm ngọt” giống như được uống một ly nước suối tinh khiết mát lạnh, cảm giác thật dễ chịu đặc biệt là sau khi đã thưởng thức quá nhiều những loại nước uống có hương vị quyến rũ hơn nhưng cũng nhiều độc tố hơn.

12/11/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Thiên sứ - Phạm Thị Hoài

Cảm giác chung là không thích lắm.

17/11/2010

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-17 20:06:05Ct.Ly>
11 phút - Paulo Coelho

Khi yêu người ta luôn muốn người mình yêu được hạnh phúc. Và người ta có nhiều cách để làm điều đó. Với “11 phút” tình dục là một trong những giải pháp chính yếu.

2/12/2010
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-30 23:37:34Ct.Ly>
Tru Tiên – Tiêu Đỉnh


Lâu lắm rồi mới xem một quyển truyện thuộc loại kiếm hiệp. Đúng ra thì Tru Tiên cũng không hẳn thuộc thể loại kiếm hiệp mà là tiên hiệp.

Xuyên suốt câu chuyện là cuộc đời của Trương Tiểu Phàm nhưng nhân vật mà tác giả xây dựng thành công nhất theo mình là Điền Bất Dịch, sư phụ của Tiểu Phàm. Ấn tượng đầu tiên là thân hình béo tròn, rất ít vẻ tiên nhân đạo cốt và tính khí nóng nảy, trọng sĩ diện nên người đọc dễ cho rằng Bất Dịch là tuýt người đơn giản. Kỳ thật ông là người ngoài cứng trong mềm, trọng sĩ diện nhưng cũng rất tình cảm và rất nghĩa khí. Ban đầu khi phải thu nhận Tiểu Phàm vốn khí chất bình thường không có gì nổi trội, ông không mấy hài lòng và khi tên tiểu đệ tử này tu hành không có gì tiến triển, ông cực kỳ thất vọng và thôi không hỏi han nữa nhưng cũng không trách phạt gì. Có vẻ ông là người khá hời hợt, không tinh tế. Nhưng càng về sau càng thấy người sư phụ này rất thương yêu đệ tử, chỉ là không thể hiện ra trước mặt các đệ tử mà thôi. Mỗi lần trách phạt nhìn bề ngoài có vẻ như là rất cương quyết, nặng tay nhưng kỳ thật lại âm thầm quan tâm, lo lắng. Trước mặt trưởng môn nhân và các huynh đệ đồng môn thì luôn vì đệ tử mà lên tiếng, thậm chí là đôi co, gây gỗ. Khi gã đệ tử ngây ngô ngày nào đã quay lưng từ bỏ sư môn bước chân vào ma giáo và trở thành một tên Quỷ Lệ muôn người khiếp sợ, ông không một lời trách móc, vẫn một mực yêu thương dõi theo và chờ gã quay về bằng tất cả tấm lòng của một người thầy, người cha.

Tuy nhiên truyện vẫn còn nhiều nhân vật được xây dựng chưa mấy thuyết phục và nhiều tình tiết chưa hợp lý hoặc bị bỏ lửng rất đáng tiếc. Nhưng kể ra trong thời này mà có người viết được một quyển tiểu thuyết dày dặn về thể loại tiên hiệp này cũng đã là rất tuyệt rồi. Bộ Tru Tiên này là có lẽ là bộ truyện không thể bỏ qua cho những ai yêu thích thể loại kiếm hiệp hay tiên hiệp.

27/11/2010
Đăng nhập để trả lời
0
chị hay anh đây đọc được nhiều sách quá em thật ngưỡng mộ.mà lại có cảm nhận rất giỏi nữa chứ hì.khi nào em cũng cố học hỏi như anh cho hiểu nhiều chuyện .(em hok bik anh hay chị nhưng mà mặc định ^^)
Đăng nhập để trả lời
0
CƠ BẢN LÀ BUỒN - NGUYỄN NGỌC THUẦN

Hôm đi mua sách chọn tác giả này vì quá mê "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" đã đọc từ lâu lắm. Mê cái văn phong trong sáng trong một câu chuyện thiếu nhi không thể nào dễ thương hơn được nữa ấy.
 
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ khi đọc tựa đề đoán biết đây là tác phẩm viết cho người lớn và chắc hẳn là cách viết sẽ khác nhưng đọc "Cơ bản là buồn" vẫn có chút thất vọng . Bởi thứ nhất là đề tài chiến tranh quá cũ kỹ. Đến nay cuộc chiến đã trôi qua 40 năm rồi, bao nhiêu tác phẩm đã ra đời bao nhiêu ngóc ngách, khía cạnh đã được các tác giả khai thác gần như là chẳng còn thiếu thứ gì nên giữa thời đại này còn viết về chiến tranh thì chẳng còn gì mới mẻ nữa. Thứ hai là mạch chuyện chậm rãi và nội dung truyện cũng không mấy gì vui nên hơi bị chán, có thể bỏ sách xuống lúc nào cũng được. Quyển này chỉ có 126 trang, mình đọc mất 2 ngày mới xong.
 
Truyện không có cao trào, kể về cô gái con lai có mẹ là người Việt còn cha là một lính Mỹ nào đó mà cô cũng chẳng biết mặt biết tên. Cô từng có lúc tham gia ban nhạc nên quen một số người trong giới âm nhạc, trong đó có cả một người hay ân ái với cô nhưng quan hệ khi xa khi gần, chẳng ra người yêu nhưng thân hơn bạn. Cô có lẽ khá đẹp nên công việc kiếm tiền chính là làm chân tiếp khách cho một công ty. Ngày thường chả cần phải làm gì chỉ khi tiếp khách quý, khách tiềm năng hay bạn hàng lớn thì cô sẽ có mặt trong những cuộc chiêu đãi và khi cần sẽ lên giường với họ. Vậy thôi. Ngoài ra thỉnh thoảng cô cũng làm phiên dịch cho một vài người Mỹ quay lại Việt Nam tìm ký ức, tìm người. Lý do cô làm việc đó đơn giản là vì tò mò, chủ yếu là vì lai lịch nửa Mỹ của mình. Mạch chuyện kể về hai vợ chồng người Mỹ quay về Việt Nam tìm người đàn bà cũ của người chồng trong thời chiến để chữa căn bệnh hội chứng sau chiến tranh của ông. Và sau này là tìm người con của ông ta. Thông qua hành trình ấy họ khám phá ra nhiều điều và cô cũng vậy.
 
Không khí truyện cứ xam xám. Văn thì lạnh. Đọc xong chả nhớ gì.
 
(À, có điều này không liên quan nhưng sau khi đọc xong 3 quyển truyện và 1 tản văn của 3 tác giả được xem là trẻ, hoặc có thể gọi là chưa già của văn học Việt Nam những năm gần đây tự dưng không hẹn mà gặp đều thấy quyển nào cũng có rất nhiều cảnh mô tả tình dục. Đương nhiên chuyện đó cũng là điều bình thường trong văn chương thôi, chả có gì phải chú ý. Nhưng vì các tác giả Việt Nam bây giờ dường như rất thích nói về nó cứ như là để chứng minh đối với ta không có gì là vùng cấm cả, ta đây rất văn minh nhé. Bây giờ thật khó mà tìm được một tác phẩm hay, thể hiện được hơi thở cuộc sống đương đại mà không cần vay mượn đến những cảnh giường chiếu.)
 
28/5/2015

 
Đăng nhập để trả lời
0
Nón lá:


Không khí truyện cứ xam xám. Văn thì lạnh. Đọc xong chả nhớ gì.

(À, có điều này không liên quan nhưng sau khi đọc xong 3 quyển truyện và 1 tản văn của 3 tác giả được xem là trẻ, hoặc có thể gọi là chưa già của văn học Việt Nam những năm gần đây tự dưng không hẹn mà gặp đều thấy quyển nào cũng có rất nhiều cảnh mô tả tình dục. Đương nhiên chuyện đó cũng là điều bình thường trong văn chương thôi, chả có gì phải chú ý. Nhưng vì các tác giả Việt Nam bây giờ dường như rất thích nói về nó cứ như là để chứng minh đối với ta không có gì là vùng cấm cả, ta đây rất văn minh nhé. Bây giờ thật khó mà tìm được một tác phẩm hay, thể hiện được hơi thở cuộc sống đương đại mà không cần vay mượn đến những cảnh giường chiếu.)

28/5/2015



 
ưh, bây giờ truyện đa số đều có vài chi tiết giường chiếu cho " nóng " cả truyện viết boơi người Trung Hoa, cho nên có nhiều cốt truyện cũg hay, nhg cũg phải có những vụ này, làm người đọc khượng lại, mất cảm hứng đọc??
 
Cảm ơn Nón Lá nhiều nha, lâu rồi khg thấy nón lá trở vào topic này tưởng NL còn còn đọc sách nữa chứ hihi
 
Chúc vui nha




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.05.2015 12:12:18 bởi Nón lá>
Dạ đúng rồi chị truyện ngôn tình của TQ thì dày đặc cảnh nóng ấy.
Em vẫn đọc sách như thường nhưng lười viết, giờ nghĩ là nên viết lại :-)). Dầu sao cũng bỏ công ra ngồi đọc rồi cũng nên viết đôi ba dòng sau này nhìn lại còn nhớ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.05.2015 12:23:08 bởi Nón lá>
SÔNG – NGUYỄN NGỌC TƯ
 

 
Với Nguyễn Ngọc Tư mình yêu thích văn của cô ngay từ những ngày đầu khi cô đoạt giải cuộc thi Văn học tuổi 20 của báo Tuổi Trẻ và được Ban tổ chức phát hành cho tập truyện ngắn “Ngọn đèn không tắt” mỏng tanh. Đọc Tư từ ngày đó cho đến giờ, với mình truyện của Tư có thể chia thành 3 thời kỳ. Thời kỳ trước Cánh đồng bất tận là những câu chuyện đậm tình người, nó có đủ hương vị cay đắng ngọt bùi nhưng đọng lại vẫn là mùi vị ngọt ngào của tình người. Thời kỳ sau Cánh đồng bất tận hương vị đắng chát là chủ yếu, nó dữ dội hơn với những khai phá từ ngóc ngách trong phần “con” nhiều hơn. Và thời kỳ Ngọc Tư bắt đầu viết truyện dài. “Sông” là tiểu thuyết đầu tay của Tư. Bởi vì nó là tác phẩm dài hơi đầu tay của tác giả mình thích nên mình tò mò và rinh nó về nhà.
 
Sông kể về hành trình đi dọc sông Di của Ân. Sau khi người yêu là Tú đột ngột bỏ đi lấy vợ, Ân quyết định nghe theo lời của sếp xách ba lô làm một cuộc hành trình đi dọc một con sông lớn để viết sách, cũng là để tìm người cũ giúp sếp và tránh những người cậu không muốn gặp nữa. Câu chuyện như một dòng sông đầy phù sa nhưng chậm rãi trôi lững lờ. Cách Tư kể “Sông” như các bà các mẹ đầy ăm ắp những câu chuyện mình đã chứng kiến và những trải nghiệm của mấy chục năm đời mình, giàu có tới độ có thể đụng đâu kể đấy và kể rất chi tiết, rất cặn kẽ như chỉ mới xảy ra hôm qua thôi. Nhưng nó cũng lang man, đủ loại đủ thứ có thể nhảy cóc từ chuyện này qua chuyện nọ nên mạch truyền khá dàn trải. Truyện rất giàu chi tiết, hình ảnh nhưng cách kể chuyện thì như đang rù rì, ít hành động và cao trào.
 
Nhìn chung mình không thích “Sông” lắm dù cái kết cũng có đôi chút bất ngờ, cũng có những giây phút lắng đọng trong suốt câu chuyện nhưng so với truyện ngắn thì kém xa. Nếu phải so sánh thì mình thích Tư của giai đoạn trước Cánh đồng bất tận nhất, lúc đó gần như đọc truyện nào của Nguyễn Ngọc Tư cũng có thể rơi nước mắt. Khóc nhưng không thấy buồn mà thấy ngọt ngào bởi đâu đó trong cuộc sống vẫn còn rất nhiều người sống có tình có nghĩa. Đọc xong thấy mình như được động viên, thấy hy vọng hơn vào cuộc sống này. Còn sau Cánh đồng bất tận đọc truyện của Tư thấy con người ta sống ác với nhau quá, dù điều đó vẫn có trong cuộc sống này nhưng dù sao đọc mãi những thứ đó lại thấy mình dần chai đi. Đến tiểu thuyết này thì lại thấy không còn hào hứng lắm.
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.06.2015 08:39:13 bởi Nón lá>
LƯNG CHỪNG CÔ ĐƠN (tản văn) và KHÓC GIỮA SÀI GÒN (tiểu thuyết) - NGUYỄN NGỌC THẠCH
 

 
Hôm trước vì muốn mua bộ Quỷ Cốc Tử giảm 50%, mà điều kiện để được giảm nhiều như vậy là phải có hóa đơn mua hàng trên 200k của nhà sách Huy Hoàng bằng không chỉ được giảm 30% thôi. Tính đi tính lại dù có phải bỏ ra 200k để mua thêm sách thì khi được giảm 50% tổng số tiền phải chi vẫn thấp hơn là trường hợp chỉ được giảm 30% (dù mức giảm này cũng đã là nhiều rồi, sách trên tiki chỉ được giảm 20% thôi trong khi tiki gần như là nơi bán sách rẻ nhất trên thị trường hiện nay rồi). Coi như là mua sách mình thích (Quỷ Cốc Tử) mà còn được tặng thêm mấy cuốn sách khác vậy. Nghĩ như thế nên mình tung tăng chọn và quyết định sẽ ủng hộ các tác giả VN. Mình rộng tay chọn lựa, có tác giả chưa thích nhưng vì tò mò mình cũng lấy vài cuốn. Đó là lý do mình đã chọn combo Cô đơn rồi khóc của Nguyễn Ngọc Thạch gồm 2 quyển, một tản văn Lưng chừng cô đơn và một tiểu thuyết Khóc giữa Sài Gòn.
 
*LƯNG CHỪNG CÔ ĐƠN


Tản văn là thể loại tưởng dễ mà khó. Dễ vì viết gì cũng được, dài ngắn không hạn chế chỉ cần có cảm xúc, có ý tưởng và dĩ nhiên là có chút khả năng viết nữa. Nhưng khó vì viết làm sao để đọng lại gì đó trong lòng người đọc và người ta còn chịu đọc tiếp những gì mình viết nữa kìa. Bởi tản văn vốn không có cốt truyện, nó chỉ là một lát cắt, một sự việc đời thường đưa đến những cảm xúc nào đó khiến ta phải ngồi chiêm nghiệm lại. Người viết do đó đòi hỏi phải có vốn sống hoặc có chiều sâu cảm xúc hoặc ý tưởng sâu sắc hơn người. Nói chung là phải khác, phải lạ, phải đọng mới có thể viết tản văn mà in thành sách để thiên hạ phải bỏ tiền ra mua.
 
Xét như vậy thì tản văn Lưng chừng cô đơn chỉ ở mức tầm tầm, chưa có gì đọng lại cũng như đọc xong không có cảm giác cô đơn nào khiến người ta phải khắc khoải dù chỉ ở mức lưng chừng thôi. Nửa đầu quyển sách người ta còn háo hức đọc vì lạ, vì muốn hiểu thêm tác giả nhưng nửa sau thì chán dần và chỉ còn muốn đọc cho xong thôi. Ừ thì đọc xong cũng thấy tác giả là người tinh tế, có óc quan sát, có từng trải, có trách nhiệm, có suy nghĩ về cuộc sống. Nhưng chưa đủ để vượt lên, để khiến người ta kiếm tìm và đọc để được nhớ, để được bất ngờ, để cảm và để được ngẫm.
 
*KHÓC GIỮA SÀI GÒN
 

Đọc quyển này có cảm giác nó vừa thừa mà vừa thiếu. Thừa vì nó có nhiều nhân vật mà tác giả đã cố công xây dựng họ với nhiều mảnh đời riêng có đủ đầy tố chất để khai thác thành cả một quyển truyện riêng. Thiếu vì nó nhiều nhân vật, ai dường như cũng đặc sắc nhưng lại chưa được khai thác đến tận cùng. Có lẽ vì tham vọng viết về muôn mặt cuộc sống của Sài Gòn nên tác giả gom vào nhiều nhân vật với nhiều cảnh đời bi kịch khác nhau. Nào là Nam yếu đuối với nỗi đau riêng không vượt qua được, nào là Phan tham vọng và quá tự tin có thể dẫm đạp lên tất cả để đạt được thành công, nào là Mễ chuyên gia tâm lý lành nghề nhưng lại không thể chữa lành căn bệnh tâm lý của chính mình, nào là Tú phóng viên báo lá cải cao tay lại là tác giả của những quyển sách được ca tụng là viết "ám ảnh" lắm, nào là Thụy nhân viên massage cho khách nam đồng tính nhưng vẫn giữ nguyên tắc không đi khách dù có bao lời mời, nào là Ân có cuộc sống bề ngoài là yên lành nhưng thật chất cô có vấn đề về giao tiếp chỉ bám vào cuộc sống ảo trên facebook làm niềm vui,...
 
- Điểm cộng của truyện:
 
+ Tất cả các nhân vật đều được song song khai thác, gần như là không có nhân vật chính. Có chăng thì cặp Nam và Phan được nhắc đến nhiều hơn một chút. Vì vậy truyện có đầy đủ những yếu tố "ăn khách" như kiểu tình yêu đồng tính, tình "phi công trẻ trẻ lái máy bay bà già" và cả mối tình trong sáng của hai kẻ ở trọ cạnh phòng nhau mà "tình trong như đã mặt ngoài còn e". Nói chung là ai cũng có thể tìm thấy kiểu tình cảm mình thích trong đây.
 
- Điểm trừ của truyện:
 
+Văn phong rất nữ tính, nói nặng một chút là "sến". Đọc mấy câu thoại mà tác giả cố ý dùng để muốn nói rằng nhiều khi những cuộc tình đồng tính còn ngọt ngào hơn gấp mấy những cuộc tình dị tính bình thường, người khác không biết sao chứ mình thật sự chỉ thấy da gà da vịt nổi đầy mình.
 
"- Sao lại có hứng thú mời người ta đi café, đẹp trai lắm à?
- Làm sao đẹp bằng người yêu của em."
 
+ Tình tiết truyện lộ rõ sự sắp đặt nên phản tác dụng. Hôm trước Phan dựng bài về người phụ nữ già nằm giữa đường đánh vào lòng từ tâm của người qua đường để lừa gạt thì vài hôm sau anh ta gặp phải cảnh có người bị ngất xỉu mà đám đông vẫn thờ ơ vì nghĩ bà ấy đang đóng kịch để lừa. Rồi trên báo Phan vừa tung tin có đứa trẻ đêm hôm đứng ngoài đường cầu cứu nói mình đi lạc để dẫn dụ lừa các cô gái trẻ sa bẫy. Ngay hôm sau con một người bạn của người yêu anh ta bị bắt cóc, đêm hôm thoát được chạy ra đường cầu cứu mà không ai dừng xe vì chẳng ai tin. Ý đồ của tác giả quá lộ liễu nên đọc mà cảm xúc cứ trơ ra, thậm chí còn biết trước nó sẽ diễn tiến thế nào và vì sao nữa. Khéo quá hóa vụng là vậy.
 
+ Cái kết theo mô típ truyện cổ tích: kẻ xấu bị trừng phạt hoặc ăn năn hối hận, người lỡ lầm sa ngã thì tỉnh ngộ, người tốt thì được đền bù. Cho nên cái kết phá hỏng cả câu chuyện, bởi vì nó quá hoàn hảo. Dĩ nhiên tác giả cũng cho chút đau thương gọi là, đó là cái chết của Nam. Nhưng nói thật Nam có sống đâu, anh ta đã chết từ lâu rồi. Người viết cho Nam chết để làm cái cớ cho Phan được cảnh tỉnh, thế thôi.
 
Nhiều người bảo khóc rất nhiều, thậm chí là bị ám ảnh bởi cái chết của Nam. Mình thì chả thấy có gì xúc động cả. Chỉ thấy suốt ngày Nam nhắc đến Quân, một người đã chết, như là nhớ lắm mà chả biết vì sao Quân chết, vì sao Nam lại nhớ Quân đến gần như bị ám ảnh như thế? Anh chàng Nam này còn suốt ngày đau khổ, cô đơn mà chả biết đau khổ chuyện gì, tại sao lại cô đơn. Gần cuối truyện mới được tiết lộ thì ra anh ta tự trách mình vì cái chết của cả gia đình rồi đâm ra không dám đối mặt, cứ sống trong ảo tưởng của riêng mình. Nhưng quá trình và nỗi niềm đau đớn, diễn biến tâm lý, suy nghĩ của nhân vật biến chuyển trong nỗi đau đó thì gần như không được miêu tả. Tác giả chỉ tả nỗi đau ngoài da thôi chứ chưa đi được vào tâm can nhân vật.
 
Tóm lại là đọc xong thấy nó chỉ là truyện dài thôi, chưa đủ "xương thịt" để gọi là tiểu thuyết và chỉ dừng ở mức đọc được. Mình vì tò mò tác giả Nguyễn Ngọc Thạch, một cái tên khá nổi gần đây nên mua 2 quyển này, đọc xong hết tò mò nên quyết là sau này không đọc nữa.
 
23/06/2015
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.07.2015 09:20:18 bởi Nón lá>
KHÁCH SẠN HOÀNG TUYỀN - LIỄU ÁM HOA MINH


Truyện này lúc đầu mình nghĩ nó là thể loại trinh thám nên khá kỳ vọng. Truyện được chia làm 3 quyển. Mở đầu câu chuyện khá ấn tượng khi nữ chính có khả năng đặc biệt có thể cảm ứng với người chết và kết thúc quyển 1 có rất nhiều nút thắt khiến người đọc tò mò, háo hức muốn khám phá. Ít nhất thì cũng muốn biết:
 
- Tại sao nữ chính lại có khả năng đặc biệt như vậy? Và tại sao có rất nhiều linh hồn đều tìm đến cô như muốn nhờ cô tháo gỡ những oan ức của họ? Liệu cô có khả năng gì đặc biệt nữa không hay có nắm giữ bí mật nào đó mà chính cô cũng chưa biết ?
 
- Tại sao mỗi khi nữ chính bị căng thẳng hay gặp nguy hiểm khi ở gần những thứ không sạch sẽ chỉ cần nam chính xuất hiện hay thậm chí anh không cần trực tiếp có mặt mà chỉ cần anh gọi điện cho cô, cô sẽ lập tức trút bỏ được căng thẳng và những thứ không sạch sẽ cũng biến mất ngay lập tức. Phải chăng nam chính cũng có khả năng dị thường?
 
Quyển 2 nối tiếp với rất nhiều bí ẩn xung quanh khách sạn cực kỳ âm khí. Nó như là một sinh vật sống biết biến đổi, biết giam người ta. Cả đám người như lọt vào một không gian biến ảo khác thường. Người đọc càng lúc càng bị kích thích với rất nhiều điều bí ẩn chưa có lời đáp vì có thêm những nhân vật kỳ lạ xuất hiện trong khách sạn âm tà đó.
 
Tưởng tượng mọi thứ như đang trong một lò áp suất càng lúc càng nén khí chuẩn bị nổ tung. Như quả bom sắp khai hỏa.
Quyển 3 bom đã khai hỏa. Tiếc là bom xịt. Nồi áp suất sau khi nung rất lâu lại đột ngột tắt phụt lửa. Thất vọng. Nhưng có lẽ vì truyện ngôn tình TQ hay ngôn tình pha màu sắc trinh thám TQ gần đây đa phần đều là đầu voi đuôi chuột nên thất vọng riết cũng quen rồi nên rốt cuộc truyện này cũng không gây thất vọng lắm.
 
Ghét cái tác giả cứ tha hồ vẽ vời, hù dọa, đưa ra đủ thứ bí hiểm sau đó chỉ giải thích qua loa cho xong.
 
Nữ chính có khả năng đặc biệt vì cô là con cháu của vu nữ, điều này cũng dễ hiểu nhưng mãi mà chẳng thấy cô dùng khả năng của mình vào việc gì. Hay nói cách khác là khả năng của cô ngoài việc bị mấy oan hồn làm phiền ra thì chẳng thấy cô tận dụng nó để giải quyết được chuyện gì cho các oan hồn, đa phần là sẽ có nam chính xuất hiện giải quyết hộ.
Có lẽ do tác giả muốn xây dựng nhân vật nam chính thật đàn ông, thật bản lĩnh nên anh luôn xuất hiện đúng lúc, luôn bình tĩnh, là chỗ dựa vững chắc cho nữ chính. Hầu như chỉ cần anh xuất hiện là mọi việc sẽ được giải quyết ổn thỏa. Cho nên càng đọc càng nghĩ chắc anh này cũng như nữ chính có thân thế khá đặc biệt nhưng té ra tổ tiên của anh ngày trước hóa ra chỉ là nạn nhân bị người ta ép hôn thôi. Mà trong mấy chục năm trước, ông tổ của anh chỉ là người mình thường bị một vu sư hãm hại phải cưới ma và bà của nữ chính-vốn là một vu nữ-phải ra tay cứu mới thoát được. Ấy thế mà kiếp sau anh rất chi là bá đạo nhé, tà ma gặp anh là phải tránh hết. Đến người có máu vu nữ di truyền như nữ chính mà còn phải dựa vào anh mới có thể xoay sở được. Thiệt khó hiểu. Cứ đảo lộn hết cả.
 
Ngay cả chuyện không gian trong khách sạn cứ biến đổi xoành xoạch, nhiều bối cảnh lạ lùng xuất hiện đầy bí hiểm cũng được giải thích hết sức đơn giản, bởi cả đám bọn họ bị rơi vào thế giới tưởng tượng trong tâm trí của người đàn bà không bình thường kia. Còn chuyện tượng thần tự dưng biết đi khiến cả đám sởn tóc gáy thì không có một câu giải thích nào cả, cứ coi như độc giả thông minh tự đoán đi nhé. Ngay cả chuyện vì sao nữ chính có một khoảng thời gian mất trí nhớ cũng mơ mơ hồ hồ chẳng rõ vì sao. Rồi sư thầy nghe bảo là rất cao thâm, có nhiều chỉ dẫn cho nữ chính cũng chẳng rõ là ai, lai lịch ra sao. Nói chung là nhiều nhân vật xuất hiện cho câu chuyện càng thêm kỳ bí chứ không được xây dựng chỉn chu, chặt chẽ. Buồn cười nhất là những chương cuối truyện đột nhiên xuất hiện cả thơ Tagore nữa. Ai cũng biết thơ Targore nổi tiếng là cao thâm, khó hiểu rồi nên việc thơ ông xuất hiện trong truyện kinh dị cũng là điều hơi tréo ngoe, đặc biệt là khi nó chẳng mấy gì liên quan gì đến nội dung truyện cả. Cứ như là tác giả mang nó vào cho câu chuyện thêm phần sang chảnh thôi, để nâng tầm câu chuyện lên một mức triết lý cao thâm nào đó (mà mức cao thâm nào thì có lẽ chỉ tác giả biết).
 
Nhìn chung kết truyện không có một lý giải nào khả dĩ có thể xem là hợp lý cả.
 
Truyện này nghe đâu được bên xuất bản xếp vào thể loại "linh dị", nghĩa là tâm linh và kinh dị. Nếu linh dị là như thế này thì từ nay mình không muốn đọc thể loại này nữa.
 
22/7/2015
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.08.2015 06:12:23 bởi Nón lá>
TRẢM LONG - HỒNG TRẦN
 

 
Đây là bộ sách viết về phong thủy khá hay mà mình đã được đọc, xem rồi mới biết phong thủy còn có thể ứng dụng trong hành quân đánh trận nữa. Có lẽ nhiều người sẽ cho rằng bộ này chém quá nhưng với mình chém hay không không quan trọng, quan trọng là tác giả có thể khiến độc giả tin những gì họ đang kể.
 
Đây là câu chuyện mà gần như không có nhân vật hoàn hảo, chính vì vậy nó thật và đời hơn. Cho dù là những người tu đạo cao thâm hay những phong thủy sư lão luyện nhưng ai cũng không thoát khỏi số mệnh, họ như một quân cờ trong ván cờ thế cuộc. Cho nên không chỉ có Tôn Tồn Chân mà cả Lục Kiều Kiều cũng vứt bỏ bát tự của mình để có thể tự mình quyết định cuộc đời mình, thoát khỏi sự chi phối của mệnh số.
 
Đọc đến hết câu chuyện mới à ra, ồ cái cuối cùng tác giả muốn nói là không nên để người đã chết hay nói đúng hơn là phần mộ của tổ tiên chi phối số mệnh và cuộc đời của con cháu đang sống. Lục Kiều Kiều đã kiên quyết phá bỏ mộ tổ là vì thế.
 
Trong cả 4 tập, mình thích nhất là tập 1 vì tập này nói sâu về kiến thức phong thủy. Đặc biệt là khi Kiều Kiều hướng dẫn An Long Nhi nhìn thế đất mà biết đời sống và khổ nạn của dân chúng cả một vùng. Rồi những khi thầy trò họ đi quan sát và sửa mộ để điều chỉnh vận số cho bá tánh. Nói chung là thích nội dung nói về phong thủy, về giang hồ, về phân định thấp cao giữa các phong thủy sư hay các đạo gia. Còn phần nói về chính trị, phe phái nổi loạn thì không mê lắm bởi thấy vua nào, chúa nào, vương nào cũng chỉ dùng dân như một tấm chiêu bài hòng tranh giành quyền lợi cho bản thân mà thôi.

20/8/2015
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.08.2015 06:13:08 bởi Nón lá>
CHUYỆN ĐÊM VONG XUYÊN ĐƯỜNG - THẤT NHẬT MINH
 

 
Đây là truyện ma, kinh dị nhưng không nhằm nhát ma ai cả cũng chẳng làm ai kinh sợ. Có hoang đường nhưng ẩn đằng sau đó là những câu chuyện thật kiểu như Liêu trai chí dị. Truyện gồm nhiều câu chuyện nhỏ nhưng được xâu chuỗi xuyên suốt thành một tổng thể để từ từ vén bức màn thân thế của nhân vật nữ chính.
 
Ấn tượng nhất và do đó nhớ nhất là câu chuyện của cô gái bị phong ấn trong bình trà. Cô rơi vào một thế giới mà cảnh vật giống hệt ngày cô còn sống, cô vẫn sống trong ngôi nhà của mình, bên cạnh vẫn có nhiều nhà hàng xóm, vẫn có làng, có ngõ, có phong cảnh hữu tình như xưa duy chỉ không có ai hiện hữu cả ngoài cô. Cô đơn độc trong ngôi nhà của mình. Không ai giam cầm mà như bị giam cầm. Nhưng thật ra trong thế giới đó vẫn có cha cô, người đang sống cùng một nhà với cô và cô hàng xóm vẫn sống ngay nhà sát bên nhưng cả ba người không ai nhận biết dấu hiệu hay sự tồn tại của người khác cho nên bọn họ ai cũng cô độc, lầm lũi một mình dù ngay bên cạnh luôn có người. Ai cũng tưởng chỉ có mình họ bị giam cầm trong thế giới cô tịch đó. Đọc xong chợt giật mình, tình cảnh ấy có khác gì chúng ta ngày nay đâu. Nhiều khi sống cùng một nhà nhưng chưa chắc chúng ta hiểu nhau, quan tâm nhau, "nhìn thấy" nhau. Có chăng là ai cũng sống trong thế giới của riêng mình. Sống cạnh nhau không có nghĩa là không cô đơn.
 
Đây cũng là một câu chuyện hoang đường nhưng đọc không có cảm giác khó chịu vì ngay từ đầu tất cả đều đã được bộc lộ, được giới thiệu rất rõ ràng rằng họ đang kể cho chúng ta nghe một câu chuyện về thế giới khác. Và thấp thoáng trong những câu chuyện hoang đường đó vẫn khám phá ra nhiều điều vẫn hằng tồn tại trong thế giới thực này. Như câu chuyện của cô gái trong ấm trà là một ví dụ.
 
Tuy nhiên mình không thích cách tác giả xây dựng lai lịch cho nhân vật nữ chính, nó mang màu sắc huyền huyễn quá. Cũng như cách xây dựng nhân vật nam trong truyện vẫn chưa thoát khỏi mô-típ của ngôn tình. Ngoài ra còn khá nhiều nhân vật thừa.
 
Nói chung đây không phải là một câu chuyện xuất sắc nhưng xem được và có cái để nhớ.
 
20/8/2015
Đăng nhập để trả lời
0
ANOTHER - YUKITO AYATSUJI
 

 
Lại một câu chuyện kinh dị nữa nhưng phong cách khác hẳn, đọc cứ sờ sợ dù các nhân vật đã nói rõ những cái chết trong truyện không do ai cố tình giết, cũng không có hung thủ. Bàng bạc khắp câu chuyện là không khí bí ẩn và câu hỏi tại sao, như thế nào và làm sao để chấm dứt cứ lấp lửng khiến người đọc bị kích thích vô cùng.
 
Đọc xong thán phục tác giả đã tạo nên câu chuyện lạ lùng khiến ta thót tim. Trong truyện không có ai xấu, không có kẻ giết người. Cả thị trấn đều là nạn nhân, ai cũng tìm cách ngăn chặn nhưng rồi bàn tay tử thần vẫn đều đặn cướp đi từng sinh mạng. Không khí trong truyện kỳ bí ngay từ đầu và nó không hề giảm cho đến cuối truyện.
 
Câu chuyện này lại lần nữa khẳng định truyện của các tác giả Nhật hiếm khi làm mình thất vọng cho dù đó là truyện trinh thám, kinh dị hay tình cảm.

 
20/8/2015
 
Đăng nhập để trả lời
0
CÂY THẬP TỰ VEN ĐƯỜNG - JEFFERY DEAVER
 

 
Đây là tác phẩm trinh thám của JD viết về nữ thám tử chuyên gia về ngôn ngữ cơ thể Kathryn Dance. Về khía cạnh trinh thám phá án thì quyển này không có gì xuất sắc, chỉ ở tầm trung bình trong số những quyển trinh thám của JD.
 
Tuy nhiên điều mình nghĩ đáng xem ở quyển này là yếu tố tâm lý xã hội. Một vụ tai nạn xe xảy ra và cả một nhóm người nhảy vào bàn tán trên các trang mạng xã hội khiến một thiếu niên bị quy chụp là thủ phạm. Cậu bị lên án, bị xa lánh, bị xúc phạm,... bởi một nhóm người không hề biết gì về vụ án đó hay về con người cậu. Có một thế giới mà ở đó người ta giết người không cần dao, súng mà chỉ bằng tiếng gõ bàn phím.
 
Đọc truyện cứ hình dung thám tử Dance dường như có rất ít chất bụi bặm của một cảnh sát hình sự như thường thấy, ngược lại cô đậm chất phụ nữ hơn. Cũng quan tâm thời trang, cũng mê nhạc, cũng đau đáu phận làm con, làm mẹ và cũng nhiều băn khoăn với chữ tình. Như vậy là đủ, bởi cảnh sát cũng là người.
 
Cho nên đọc quyển này thấy hài lòng ở một khía cạnh khác không phải là trinh thám.
 
09/09/2015

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2015 09:29:45 bởi Nón lá>
KẺ MẠO DANH - JEFFERY ARCHER
 

 
Cầm quyển sách lên và bị cuốn ngay. Đầu tiên là bị hút vào vụ án. Kế đó là bị tính cách của Danny hạ gục, một người thất học nhưng rạch ròi trong cách làm người thà đấu tranh đến cùng dù rất mạo hiểm và có khả năng sẽ phải ở tù hai mươi năm hơn là thỏa hiệp chấp nhận tội ngộ sát để chỉ phải gánh 2 năm tù.
 
Sau khi Danny mạo danh để trốn ngục thành công và được hưởng một gia tài kết xù, anh bắt đầu trả thù những kẻ đã đẩy mình vào tù. Đọc tới đây hơi nhãng ra vì thấy quen quá, giống kiểu Bá tước Monte Cristo rồi. Nhưng...
 
Đây mới là phần làm nên sự khác biệt và tạo nên sức hút của câu chuyện. Vì tình yêu với Beth, Danny buông lơi cảnh giác và muốn ra đầu thú để được sống đàng hoàng là anh, dù có khả năng là sẽ phải ngồi tù tiếp mấy chục năm, chứ không phải là một nhà quý tộc giàu sụ mà anh đang giả danh. Nhưng kẻ thù xưa, cũng là một luật sư đang nổi, không buông tha dễ dàng. Danny bị theo dõi, bị bắt và án cũ chưa xong lại bị truy tố thêm 5 tội danh. Để bào chữa cho anh, Alex - vị luật sư trẻ tâm huyết và đầy cảm thông - đã mời cha mình, một cựu thẩm phán dày dạn kinh nghiệm, hỗ trợ trong vai trò trợ lý của luật sư biện hộ.
 
Phần tranh cãi tại tòa giữa những luật sư lão làng mới chính là phần hay nhất của câu chuyện. Đúng là gừng càng già càng cay. Thích thú vô cùng khi hai bên dùng tất cả mánh khóe, tiểu xảo, chiến thuật, chiến lược và cả đòn tâm lý để tranh luận từng điểm một trong bản cáo trạng.
 
Tuy nhiên câu chuyện vẫn có một vài điểm hơi khiêng cưỡng. Thứ nhất là việc Danny giả danh Nick quá thuận lợi quả là một điều khó hiểu cho dù hai người có ngoại hình giống nhau như thế nào đi nữa. Mà cũng khó có trường hợp hai người xa lạ lại quá giống nhau về ngoại hình rồi chiều cao cũng gần tương đồng, tuổi tác cũng xem xem như thế. Thứ hai là Danny quá may mắn khi anh vào tù gặp toàn người tốt, từ quản giáo đến bạn tù chung phòng đề hết lòng giúp anh.
 
Dù sao những chi tiết khiêng cưỡng cũng không đáng kể, nhìn chung đây là một câu chuyện hấp dẫn. Đọc xong chỉ muốn tìm ngay quyển khác của tác giả này để đọc tiếp [:)]
 
09/09/2015

 
Đăng nhập để trả lời
0
HẬU CUNG CHÂN HOÀN TRUYỆN - LƯU LIỄM TỬ
 

 
Truyện này quá nổi tiếng rồi, tin rằng ai yêu thích thể loại cung đấu đều không thể không đọc bộ này.
 
Khép lại trang cuối truyện chợt cảm thấy tất cả bọn họ từ Hoàng đế cho đến Hoàng hậu, Phi tần, Cung nữ và kéo theo cả những người có liên quan đều là những nạn nhân của chính họ. Những liên miên tranh đấu, tầng tầng lớp lớp cơ mưu để rồi cuối cùng chẳng thấy ai hạnh phúc cả. Hoàng đế tưởng là tột đỉnh quyền uy nhưng hóa ra đến vợ mình, con mình cũng không bảo vệ được. Làm quà quạ nuôi tu hú mà không biết trong khi con ruột mình thì ghẻ lạnh. Cho nên Hoàng cung tưởng là nơi thâm nghiêm, quyền quý nhất nhưng thật ra là nơi bại hoại nhất.
 
Tác giả viết chắc tay, không lạm dụng việc mô tả sắc dục mà vẫn cuốn hút đến trang cuối cùng. Đây có lẽ là tác phẩm tiêu biểu nhất cho thể loại tranh chấp quyền lực chốn hậu cung.
 
22/9/2015

 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»