📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Võ Phi Hùng: Nụ cười lạc quan tạc ra từ lòng trắc ẩn

0 trả lời, 785 lượt xem — Trang 1 / 1
Võ Phi Hùng sinh tại Buôn Mê Thuột, vào nghề văn từ năm 1980
Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh

Tác phẩm đã xuất bản: Kẻ lang bạt trở về; Đời có tên tụi mình; Bất trắc; Trong cơn lốc; Tên bắt cóc; Đóng đinh vào khoảng không...

Ngoài sáng tác truyện, Võ Phi Hùng còn là tác giả một số kịch bản phim truyện như: Giã từ dĩ vãng; Chim phóng sinh; Cầu thang tối...

Tuổi thiếu niên của tôi thật không may. Lẽ thường như các bạn đồng lứa, ai nấy đều được chăm sóc, được học hành trong vòng tay yêu thương, đùm bọc của những người thân. Còn tôi, khi nhận thức về cuộc sống chung quanh bừng lên, chợt thấy mình bơ vơ giữa vỉa hè xa lạ... Hàng ngàn ngày, tôi bị trôi dạt ngoài đó, dưới cái nắng đổ lửa; trong cơn mưa lạnh run; cái đói, cơn khát gặm nhấm cả giấc ngủ chập chờn... – giấc ngủ ban cho tôi những phút chiêm bao với những bữa ăn vương giả, thừa mứa. Có khi tỉnh dậy nơi nơi xó xỉnh nào đó, miệng còn nhóp nhép nhai một cái đùi gà béo ngậy “đột kích” được từ cửa tiệm giấc mơ!

Cơ cực, buồn đau, nhục nhã là “quà tặng” hào phóng nhất của vỉa hè. Vậy nên phải biết cúi mặt xuống, thò tay vào nước bẩn nơi miệng cống để vớt lên đồng tiền người ta trả công cho mình theo kiểu lăng nhục...

Bạn là kẻ may mắn được ở trong nhà, được ăn bữa cơm trên mâm, còn bọn tôi vất vưởng ngoài vỉa hè ; may mắn lắm mới được ăn những gì còn lại dưới đáy đĩa trên bàn ăn hàng quán. Nói may mắn là theo đúng nghĩa đen của nó, bởi cái đói chính là hồi “kinh nhật tụng” của cư dân vỉa hè...

Đừng nên đi qua cái thế giới kinh hoàng mà chỉ riêng sống sót thôi cũng đã là nỗi lo âu thường trực rồi! Từng bị bầm dập bởi những trận đòn dù không thù không oán của vỉa hè, tôi nghiệm ra đó chẳng qua cũng chỉ là “trò vui” vô duyên và tàn bạo của những kẻ mạnh hơn mình, chợt “hứng thú” mà đùa tí thôi! Ôi trời ơi! Những trận đòn tối tăm mặt mũi, tưởng như không còn thấy được ngày mai nhưng lại cho tôi thấy vỉa hè khốc liệt thế nào...

Cũng may, trong cái thế giới tăm tối ấy còn có những bàn tay của người trần nhưng tấm lòng lại là của tiên, của Phật chìa ra, không thì coi như tôi đã đi tong! Tôi phải tự gánh đời mình đi, tệ hơn cả những người gánh đá vì chẳng được trả xu nào – một gánh tuổi thơ đong đầy đói, lạnh, nước mắt, cô liêu và hun hút con đường không chân trời trước mặt. Nhưng, tôi có một viên ngọc quý, đó là nụ cười lạc quan tạc ra từ lòng trắc ẩn. Chỉ có điều, món này thường không có giá giữa chợ trời...

Bởi vậy đi qua rồi mới thấy thương, thấy mình mắc nợ số phận bụi bặm một thời. Những ớn, Tím, Đẹt Ma Bùn... trong những trang sách này là những tên gọi khác đi của những mảnh đời te tua mà tôi đã ít nhất một lần gặp gỡ, hai lần quen chơi, ba lần thân mến; đã cùng tôi lăn lóc kiếm sống nơi vỉa hè. Trong họ có những khía cạnh tốt xấu lẫn lộn của tôi một thời, của cái thế giới tự do hoang dã nơi vỉa hè phố xá.

Dấu ấn của vỉa hè thật ghê gớm! Đến tận bây giờ, dẫu đã quá nửa đời người, tôi vẫn mang theo di chứng lang thang, thích ngồi ngắm vỉa hè hàng ngày, hàng giờ không biết chán! Vỉa hè như thể một thánh đường mà tôi sùng mộ. Đó từng là cái nôi thời thơ ấu, cũng là lối đi vào đời của tôi và chắc chắn không chỉ mình tôi...

Hỡi những ớn, Tím, Tiểu San, Tí Héo, Hải Thọt, Đẹt Ma Bùn...! Các bạn đã từ vỉa hè bước vào trang sách của tôi rồi lại bước ra vỉa hè. ở đó, người có cơ may “rửa tay gác kiếm” hoàn lương, kẻ tiếp tục vì manh áo miếng cơm mà đành phận cái kiến con sâu hoặc buộc phải trở thành đại ca danh trấn giang hồ... Biết làm sao được , trên thế gian này, ở đâu mà không có vỉa hè với những cư dân bất hạnh của nó...

Xin chào các bạn cơ nhỡ, lang thang! Sống sót nhé!



(Báo Văn nghệ Trẻ)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0