📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Nam tướcPHÔN GÔN RINH-YU MI-KHAI-LICH

4 trả lời, 2.380 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-07 07:21:15Dandelion02>
Nam tướcPHÔN GÔN RINH
Tác giả: YU MI-KHAI-LICH
Người dịch: Trọng Phan – Hà Bắc
NXB: Thanh niên
Đánh máy: Dandelion02
“Một mình trên chiến trường cũng là chiến sĩ”
Dựa vào một chuyện có thật, tác giả dựng nên hình tượng người tình báo Xô-viết – nhân vật Nam tước Phôn gôn-rinh – nhận mệnh lệnh tình báo chiến lược của Bộ tư lệnh Hồng quân Liên Xô vào hoạt động tận sào huyệt của bạn phát – xít Đức, trong chiến tranh thế giới thứ hai.
Một mình hoạt động trên một chiến trường rất rộng từ Liên Xô qua Đức, sang Pháp, đến I-ta-lia, người tình báo Xô-viết gặp vô vàn khó khăn, nhiều lúc tính mệnh tưởng chừng như nghìn cân treo sợi tóc. Nhưng nhờ vào trí thông minh và lòng dũng cảm, người chiến sĩ ấy đã chiến đấu và thắng lợi trở về, trong niềm hân hoan của nhân dân và Hồng quân Liên Xô.
Chương 1: VỊ KHÁCH BẤT NGỜ 

Hồi chuông kéo dài.

Vào lúc khác thì tên trưởng phòng I-X (1), đại tá Béc-gôn, đã nhảy phắt dậy khỏi đi-văng và vồ lấy chiếc máy nói. Nhưng lần này lão vẫn nằm yên thậm chí chẳng thèm nhút nhích, hai mắt vẫn nhắm nghiền khiến người khác có thể tưởng lằm là lão đang ngủ.

Gã sĩ quan bí thư của lão là đại úy Cốc-ken-mu-le gỏ cữa đã năm lần bảy lượt, đến nỗi phải khẽ hé cánh cửa ra nhìn, không đợi cấp trên cho phép nữa.

Nhưng thoáng thấy lão đại tá nằm nhắm mắt trên đi-văng, gã vội vàng khép nhẹ cánh cửa lại để khỏi phá rối giấc ngủ vàng ngọc của cấp trên.


Tên đại úy biết rằng đêm qua thủ trưởng của gã không ngủ. Mãi gần sáng, sau hồi chuông điện thoại của đích thân Him-le, lão mới được nghỉ ngơi một lát.

Gã sĩ quan bí thư không có mặt trong suốt thời gian Bec-gôn nói chuyện qua máy.

Vừa nhắc thấy cái dáng bộ ngay thuồn thuỗn của lão đại tá và nghe lời xưng hô cung kích của lão với người kia, gã đại úy liền rón rén lui ra, không dám đóng mạnh cửa. Cứ theo những mẫu đối thoại lọt sang phòng bên, nơi kê bàn làm việc của gã đại úy, cũng đủ rõ ràng câu chuyện với Him-le là một tin mừng đột ngột đối với lão đại tá.


Phải, sau cuộc nói chuyện như vậy, Bec-gôn có thể cho phép mình ngã lưng trong nữa giờ để loay hoay với những ý nghĩ thầm kín trong lòng. Những hoạt động của lão ở miền Bạch Nga rừng núi và đặc biệt nguy hiểm cho quân đội của quốc trưởng đã được bộ tổng tư lệnh đánh giá rất cao, và Him-le đã nói xa xôi bóng gió nhưng không mập mờ chút nào rằng, trên ấy, đang chuẩn bị cho lão một địa bàn hoạt động rộng lớn hơn nhiều.

Cho nên lão có đủ cớ vi phạm và thời gian biểu thường ngày để mà mơ mộng chốc lát.


Thực ra, Bec-gôn đâu phải là kẻ hay mơ mộng. Là sĩ quan chuyên nghiệp của cơ quan gián điệp Đức, cái cơ quan mà lão đã “bán chẵn” cả cuộc đời vào nó, Bec-gôn chỉ có một nguyện vọng độc nhất: nhảy thật nhanh trên bậc thang địa vị và nhờ đó mà “hốt bạc” nhiều thêm cho của cải gia đình nhỏ bé của lão.

 Nhưng câu chuyện hôm nay đã khêu gợi trí tưởng tượng của lão đại tá.

Chao ôi! Lão đang hy vọng có thể rời bỏ cái xứ sở thiếu niềm nở này.

 Tuy vậy bất cứ trong hoàn cảnh nào, Bec-gôn cũng không dám để đơn xin thuyên chuyển sang nơi khác. Việc đó có thể phá đổ sự nghiệp của lão, tác hại đến thanh danh sĩ quan, nhất là một sĩ quan luôn luôn tận tâm hoàn thành mọi mệnh lệnh của cấp trên. Nhưng bây giờ khi chính Him-le…


Một hồi chuông điện thoại ngắt quãng giấc mộng vang êm đềm ấy.

“Ai mà mới bảnh mắt ra đã gọi?” – Bec-gôn tự hỏi trong óc, và ngay lúc đó lão nghe tiếng gõ cửa khe khẽ nhưng kiên quyết.

-         Cứ vào! – Lão đại tá không mở mắt, nói buông sõng.

-         Phòng tham mưu sư đoàn 12 gọi hai lần rồi đấy ạ - Cốc-ken-mu-le nói nhỏ.

-         Cái gì thế, hử? Bec-gôn lim dim mắt liếc nhìn gã sĩ quan bí thư đang đứng nghiêm, và không thể không nhận thấy rằng suốt một đêm mất ngủ hầu như chả ảnh hưởng gì đến gã cả: càm cạo nhẵn và đôi mắt ốc nhồi trắng dã không hề lộ vẽ mệt mỏi.

-         Thưa đại tá, tối qua một sĩ quan Nga chạy sang hàng ta ở khu vực sư đoàn 12. Ở ban tham mưu sư đoàn y không chịu cung khai gì hết và nằng nặc đòi đưa đến trực tiếp gặp ngài.

-         Gặp tôi?

-         Vâng! Không những y chỉ nói đúng chức vụ và họ của ngài mà còn gọi đúng cả tên nữa.

-         Thế nào, hả? – Bec-gôn ngạc nhiên nhũn vai và đứng dậy.

-         Kể cũng lạ thật đấy ạ ! – Cốc-ken-mu-le gật đầu – Không hiểu gã sĩ quan Nga này làm thế nào mà biết họ của ngài?

-         Lại cả tên cúng cơm của tôi nữa chứ - Bec-gôn lắc đầu tỏ vẻ khó hiểu.

-         Thưa đại tá, xin ngài tha lỗi, dù sao tôi cũng mong ngài và mạn phép khuyên ngài là nên cẩn thận. Biết đâu có thể gã sĩ quan này được phái đến đây với mục đích mưu sát ngài…

-         Ông thổi phồng vai trò của cá nhân tôi quá, ông đại úy ạ. Mưu giết tôi, một sĩ quan hạng bét…

-         Nhưng thưa ngài đại tá… - Gã sĩ quan bí thư toan phản đối.

-         Nếu nói về vị tư lệnh quân đoàn hay tập đoàn quân thì còn có lý – Bec-gôn không để ý nghe lời gã, cứ nói tiếp.

-         Xin đại tá nên lưu ý là – Cốc-ken-mu-le khúm núm thưa -  chúng ta không nói tới một sĩ quan bình thường mà nói tới một sĩ quan được hân hạnh làm bạn riêng của ngài Him-le. Đối với bạn bôn-sê-vích thế là đủ lắm rồi.

-         Ông tưởng thế chứ?


-         Tôi dám chắc như vậy!

-         Ông ra lệnh cho ban tham mưu những gì?

-         Thay mặt ngài, tôi đã hạ lệnh mang giấy tờ của tên hàng binh đến, còn bản thân y thì cứ giữ lại cho tời khi có lệnh đặc biệt.

-         Đúng lắm. Giấy tờ đưa đến đây rồi chứ?

-         Vâng.

-         Mang vào đây.

Cốc-ken-mu-le vội chạy ra ngoài và một phút sau thì quay lại với một tên thượng sĩ béo mập nhưng không cao lắm.

-         Báo cáo đại tá, tôi được lệnh trao tận tay ngài – Gã thượng sĩ báo cáo rành rọt và trao cho lão đại tá một tập giấy dày.

Bec-gôn ký nhận vào mảnh giấy dán kèm theo chiếc phong bì.

Tên thượng sĩ lui ra.

Bec-gôn cẩn thận rọc phong bì và nhè nhẹ lôi tập giấy ra, trong đó gồm có một tấm bản đồ lớn và các chứng từ sĩ quan.
Sau khi lướt nhìn qua tấm bản đồ, lão lặng lẽ đưa cho gã bí thư. Gã đại úy lấy đanh ghim găm bản đồ lên chiếc bàn con rồi rút trong ngăn kéo tấm kính lúp và cúi khom trên bản tài liệu vừa nhận được, hình như để tìm những kí hiệu gì bí mật. Hắn nghiên cứu tấm bản đồ mãi mê đến nỗi giật bắn cả người lên khi nghe câu hỏi của Bec-gôn.

-         Ông có thấy là nét mặt của gã hàng binh này hoàn toàn chả giống người Nga tí nào không?

Cốc – ken-mu-le đến sau lưng đại tá và nhìn qua vai lão vào tấm ảnh.

-         Cô-ma-rốp – Hắn đánh vần xong, lại nhìn sang bức chân dung – Vâng, thưa đại tá, nét mặt người Âu, còn có thể nói là người A-ri-ăng nữa. Xin ngài lưu ý đến cái trán cao, sống mũi thẳng và hơi khoằm.

-         Gọi ngay dây nói cho ban tham mưu, bảo họ dẫn tên hàng binh đến đây !

Ngả người sau lưng ghế bành, Bec-gôn lại lim dim mắt, định nhớ lại trong tâm trí từng câu nói sáng nay của Him-le, nhưng cảm giác mơ màng khoan khoái không trở lại nữa. Có lẽ giọng nói gay gắt của Cốc-ken-mu-le từ phòng bên lọt sang đã cản trở việc tập trung của lão. Thế quái nào mà mãi gã vẫn chưa gọi được phòng tác chiến. Còn cái tên hàng binh kia nữa ! lạ lùng ở chỗ là y cứ khẩn khoản đòi chỉ gặp lão thôi. Thế sao rồi ngay bây giờ cũng rõ hết.

Tên đại tá lại mở cuốn sổ con và chăm chú ngăm nghía hình dáng của người sắp được dẫn đến gặp lão. Nét mặt khôi ngô đấy chứ! Lão đã trông thấy cái miệng nhỏ nhắn mím chặt thế này ở đâu nhỉ?

-         Báo cáo đại tá, mệnh lệnh đã được chấp hành – Cốc-ken-mu-le báo cáo từ ngoài cửa.
Gã đại úy bê một chiếc ghế đặt ở giữa phòng.

-         Ngài cứ mời y ngồi đây, còn tôi xin ngồi ở chiếc ghế bành cạnh bên – Cốc-ken-mu-le nháy mắt và liếc nhìn mấy lượt từ ghế tựa đến ghế bành – Như vậy thì giữa ngày và gã hàng binh sẽ có người luôn sẵn sàng bảo vệ ngài.

Đội trưởng vệ binh ban tham mưu dẫn vào phòng một thanh niên tuổi trạc hai mươi, hăm hai mặc quân phục trung úy quân đội Xô-viết.

Bec-gôn đưa mắt liếc nhanh từ khuôn mặt người mới đến sang cuốn chững minh thư đặt trên bàn. Phải, không nghi ngờ gì nữa, chính gã rồi. Chỉ khác là mái tóc không chải lật ra sau như trong ảnh. Bây giờ nó được rẽ đôi bằng đường ngôi thẳng tắp. Do đó mà những đường nét trên bộ mặt hơi gầy và rám nằng càng nổi rõ hơn. Nhất là cái mũi và cái miệng với đôi môi mỏng mím chặt.

-         Kính chào đại tá – Gã thanh niên chào bằng tiếng Đức rất sõi và dập gót giầy vào nhau kêu đánh “cốp”.
Im lặng kéo dài một phút. Bec-gôn nhíu lông mày, chòng chọc nhìn vào mặt người mới vào, tựa hồ như dùng cặp mắt để sờ mó từng nét nhân dạng của gã. Gã hàng binh bình tĩnh chịu đựng cái nhìn đó, Bec-gôn hình như còn thấy trong đôi mắt màu nâu sáng của gã ánh lên một tia cười.

-         Chào ông Cô-ma-rốp ! – Cuối cùng lão đại tá đáp lễ - Có phải đêm qua ông đã bỏ bọn Nga sang với chúng tôi?


-         Đúng vậy ! Đêm qua, trước khi trời sáng, tôi đã vượt qua hỏa tuyến và giờ được đến yết kiến ngài đại tá Bec-gôn.

-         Ông có quen biết riêng đại tá à ? – Tên đại tá hỏi, sau khi đã lừ mắt ra hiệu cho gã bí thư.

-         Vâng, tôi quen biết riêng ngài.

-         Vì đâu? – Bec-gôn không giấu nỗi vè ngạc nhiên nữa – và tại sao ông chỉ muốn nòi chuyện với độc mình tôi thôi?
Gã hàng binh tiến lên trước. Cả hệ thần kinh của Cốc-ken-mu-le căng ra như dây đàn. Bàn tay gã nắm chặt báng súng lục.

-         Tôi xin phép được ngồi xuống. Ông đại úy không cần lo lắng, vì ông đã thừa biết là trong người tôi chả có một tấc sắt nào cả - Gã hàng binh mĩm cười.

-         Ông cứ ngồi xuống ! Bec-gôn trở vào chiếc ghế đặt giữa phòng..

Gã thanh niên ngồi xuống và bắt đầu tháo gót giầy. Cốc-ken-mu-le rút khẩu súng trong bao da đặt lên đầu gối để đề phòng. Ai biết được có cái gì trong chiếc hộp sắt nhỏ xíu mà gã hàng binh vừa móc ở dưới gót giày ra kia? Nhưng gã đã mở nắp hộp, và tên đại úy thở dài nhẹ nhõm khi thấy gã giốc ra lòng bàn tay mấy mảnh giấy nhỏ.

-         Nhờ ông chuyển lên đại tá – Gã hàng binh quay sang Cốc-ken-mu-le.

Tên bí thư cầm lấy mớ giấy và để trên lòng bàn tay xòe rộng đưa đến bàn thượng cấp, cặp mắt trừng trừng vẫn không rời gã người Nga bí hiểm. Nhưng gã này đang thản nhiên ngắm căn phòng và đến đây Cốc-ken-mu-le mới hoàn toàn yên dạ. Trong lúc đó, về mặt thay đổi một cách kỳ lạ của cấp trên lại làm cho hắn chú ý.

-         Cái gì thế này ? – Bec-gôn thốt lên.

-         Đúng vậy! – một nụ cười vui sướng thoáng qua đôi môi gã hàng binh. Gã nhảy phắt dậy đứng nghiêm – Rất hân hạnh được tự giời thiệu : Hen-rích Phôn Gôn-rinh.

-         Nhưng thế là thế nào? Ở đâu chữ? – Lão đại tá gạt mạnh cỗ ghế bành và cũng đứng vụt dậy.

-         Tôi xin kể rõ ngay bây giờ, nhưng tôi muốn được thưa chuyện riêng với mỗi mình đại tá thôi.

-         Ồ, tất nhiên … - Chợt gặp cái lừ mắt ra hiệu của tên sĩ quan bí thư, lão đại tá ấp úng nói: Đại úy Cốc-ken-mu-le là bí thư của tôi và trước muốn cho tôi biết… À, ông hút thuốc là không? Mời ông.

Lão đại tá đầy hộp xì-gà đến mép bàn. Gã thanh niên chỉ lặng lẽ nghiên mình. Sau khi ngậm đầu điếu xì-gà và chậm vào một mồi lửa do Cốc-ken-mu-le lẽ phép đưa mời, gã rít luôn mấy hơi dài.

-         Xin lỗi ngài, tôi không hút lâu đâu!

-         Ồ, vội gì kia chứ ! – Bec-gôn niềm nở nói.

-         Thưa đại tá, tôi mong gặp ngài đã quá lâu đến nổi không thể gác câu chuyện này lại dù chỉ trong giây lát… Theo hồ sơ mà chắc ngài đã nghiên cứu rồi đấy thì tôi là Cô-ma-rốp Ăng-tôn Ste-pa-no-vít, trung úy quân đội Xô-viết. Không, không, không phải là giả mạo đâu. Tôi đã được trao tận tay cuốn sổ này tại bộ tham mưu tập đoàn quân mặc dầu thực ra tôi là Hen-rích Phôn Gôn-rinh. Tôi là con trai của nam tước Đi-gơ-phơ-rít Phôn Gôn-rinh mà ngài cũng biết. Trước đây cha tôi đã hân hạnh được kết giao rất thân thiết với ngài.

Đôi mắt cảu gã thanh niên đăm đăm nhìn vào khuôn mặt to lớn của lão đại tá.

Bec-gôn không còn đủ sức để che giấu nỗi cảm động. Cả tên bí thư cũng quên bẵng mất sự đề phòng, sững sờ nhấc bàn tay khỏi bao súng và nhoài người về phía trước, tựa hồ như sợ bỏ sót mất dù chỉ một chữ trong câu chuyện hết sức ly kì này.

-         Nhưng làm thế nào mà cậu con trai của nam tước Phôn Gôn-rinh lại ở trong Hồng quân được? Làm thế nào mà anh lại biến thành Cô-ma-rốp ? Ấy, anh nguồi xuống chứ ! Phải, chắc anh mệt và cảm động lắm, lẽ dĩ nhiên rồi.

-         Vâng, tôi chả lấy làm xấu hổ phải thú nhận rằng tôi rất cảm động. Biết bao nhiêu biến cố đã xảy ra trong quãng đời chưa có gì là dài lắm của tôi. Và tôi chờ đợi cuộc gặp gỡ này đã quá lâu. Giá bây giờ, đại ta có chút ít thì giờ rỗi rãi để ngồi nghe tôi kể lại một cách tỉ mỉ hơn… Ôi, ngài hãy tin là tôi sung sướng vô cùng nếu cuối cùng được gọi bằng tên thật của mình.

-         Cũng giống tôi như khi nghe cái tên ấy. Anh cũng chưa hình dung được là nó đã làm tôi cảm động như thế nào. Được gặp lại đứa con độc nhất của người bạn thân nhất, người bạn của thời niên thiếu xa xôi ! Đứa con trai của một bạn đồng sự trung thành. Lại gặp trong cảnh ngộ như thế này. Hen-rích Phôn Gôn-rinh !

-         Không thể bỏ quên cái tên ấy trong một thời gian lâu được, và bây giờ, nghe ngài đọc lên, nó lại nhắc tôi nhớ tới cái giọng nói dịu dàng của ba tôi. Và tôi, và tôi…

Những giọt lệ ứa ra trên mí mắt Hen-rích. Thấy vậy, Cốc-ken-mu-le vội vàng đưa cho gã cốc nước. Gã nốc cạn ngay và đã hơi trấn tĩnh lại.

-         Thưa ngài Bec-gôn, như ngài đã biết – Gã nói tiếp – ngay sau cuộc đại chiến lần thứ nhất, ba tôi là Đi-gơ-phơ-rít Phôn Gôn-rinh đã bắt đầu làm việc ở một cơ quan cùng với ngài. Năm 1928, theo lệnh riêng của đại tá A-lếch-xăng-đe, thủ trưởng cơ quan, ba tôi được biệt phái sang Nga.

Lúc ấy, tôi mới lên bảy, nhưng tôi còn nhớ rõ buổi chiều hè ấy: trong tòa biệt thự lớn, ngài ngồi bên một bà nào xinh đẹp.

Sau này, ba tôi mới cho tôi biết đó là buổi chia tay do ngài tổ chức tại nhà riêng, số 22 đường Vin-ghe để tiễn biệt ba tôi. Mãi về sau, khi sống bên nước Nga, ba tôi mới kể lại cho tôi nghe về buổi tiễn đưa hôm đó và nhắc cho tôi nhớ địa chỉ này, không biết có đúng không?


-         Anh nhớ tài thực! – Bec-gôn ngắc lời gã – Bây giờ, tôi vẫn tưởng như nhìn thấy ba anh, bênh cạnh người là anh, một cậu bé nghịch ngợm.

Và mặc dầu ngày nay, anh đã khôn lớn, nhưng tôi vẫn nhận ra những nét của cậu bé ấy, cái cậu bé đã làm cho chúng tôi vui lây trong bổi liên hoan tiễn biệc năm nào.

Thế nên tôi mới sửng sốt trước nét mặt của anh. Thật là cái miệng của Đi-gơ-phơ-rít. Bao giờ cũng mím chặt, cái miệng quá nhỏ trên khuôn mặt to lớn của ông nhà ta. Nét mặt anh thanh hơn và đôi mắt giống mẹ hơn là bố.

Điều đó khiến tôi chưa nhận ngay ra được dòng dõi con nhà… Chết xin lỗi là đã làm ngắt lời anh nhé, tôi cảm động trước những kỷ niệm này quá !


-          Thưa đại tá, tôi cũng chả kém gì. Vậy cho nên, tôi mạn phép được dừng lại ở những kỷ niệm thời thơ ấu này. Việc đó giúp chúng ta gợi lại trong trí nhớ một số hoàn cảnh trước khi cha con chúng tôi ra đi. Chắc ngài đã nhớ lại thời gian mà chúng tôi rời khỏi tổ quốc, năm 1928, ba tôi đi sang nước Nga xô-viết với tư cách là một chuyên gia ngoại quốc.
Lão đại tá gậc đầu.

-         Bọn bôn-sê-vích hồi đó mở rộng cửa đón các chuyên gia ngoại quốc. Thật là thời kỳ vàng ngọc cho cơ quan do thám của chúng ta !

-         Tiếc rằng thời kỳ đó đã chấm dứt nhanh chóng.

-         Nhưng, những biện pháp phòng xa cần thiết đã được thực hiện từ hồi đó. Cho nên trong văn bằng đại học và giấy giới thiệu của hãng buôn Bao-e-rơ đều lấy họ Đa-lét-sky. Sta-ni-slap Đa-lét-sky. Người Ba lan chính cống. Tất nhiên, tôi cũng được đổi họ tên khác. Mãi đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ là trước khi ra đi, từ lâu ba tôi hàng ngày vẫn nhắc rằng tên thật của tôi không phải là Hen-rích mà là I-u-dép, họ là Đa-lét-sky, rằng tôi không phải là người Đức mà là người Ba lan.
-         Ai lại điên rồ đem anh theo sang cái đất nước mọi rợ ấy!

-         Ngài biết cho rằng sau khi mẹ tôi mất đi, ba tôi không bao giờ rời tôi nửa bước, rằng ba tôi khi sang Nga chưa nhận một sứ mệnh nhất định nào, mà chỉ có nhiệm vụ nằm lại bên ấy càng lâu càng tốt.

-         Tôi có thể đề nghị Đi-gơ-phơ-rít để anh lại chỗ tôi.

-         Lúc đó ngài cứ nói bô bô câu chuyện này trước mặt tôi ! Ngài có nhớ không, tôi đã khóc òa lên và níu lấy tay ba tôi.
-         Ồ, anh nhớ dai quá ! – Bec-gôn buột miệng kêu lên.

-         Còn phu nhân Phơ-rai En-da thì cứ mắng cả hai cha con chúng tôi. Chắc rằng bà vẫn được khỏe mạnh?

-         Nhà tôi sẽ rất sung sướng khi biết cuộc gặp gỡ này.

-         Nhờ đại tá chuyện hộ tới bà lời chào mừng chân thành của tôi ! Và cả cô con gái của ngài mà thường vẫn bị tôi kép tóc nghịch… Cô bé Lô-ra tóc vàng…

-         Ồ, Lô-ra bây giờ đã thành cô gái lớn, gã chồng được rồi đấy. Nhanh thật, thời gian trôi qua nhanh quá!


Đại tá Bec-gôn đã cảm động đến cực độ. Chỉ vì có mặt Cốc-ken-mu-le ở đó nên lão không trò chuyện tỉ mỉ được về Lô-ra của lão. Lão cố hết sức xua đuổi cái ám ảnh ấy. Bộ mặt của lão trở lại vẻ điềm tĩnh, phớt lạnh như bất cứ lúc nào có mặt cấp dưới. Tên đại tá coi việc giữ nét mặt như vậy cũng là một chức trách như việc mặc binh phục cài kín tất cả khuy lại.
Nhận thấy sự thay đổi thái độ của lão, về sau, Hen-rích chỉ kể sự việc một cách ngắn gọn, không đi sâu vào những khía cạnh tình cảm.

-         Thưa đại tá, tôi đã làm mất của ngài khá nhiều thì giờ cho nên bây giờ tôi xin kể vắn tắt những điều mà tôi sẽ viết tường tận trong bản báo cáo của mình. Thoạt tiên, ba tôi làm kỹ sư điện tại Đôn-bát, sau đó thuyên chuyển sang U-ran và năm 1930, theo lỗi nói của người Nga, được “tung” vào công trường xây dựng nhà máy thủy điện. Chắc ngài cũng biết thời kì đó. Về sau, ba tôi kể lại là ba tôi đã trực tiếp liên lạc với ngài bằng vô tuyến điện và bằng bưu điện qua mạng lưới điệp viên của chúng ta.

-         Hoàn toàn đúng như vậy! – Lão đại tá gật gù – Sự liên lạc giữa chúng tôi hết sức chặt chẽ và chúng tôi rất bằng lòng nhau..

-         Năm 1934, theo lệnh của bộ chỉ huy tối cao, ba tôi xin đã chuyển tới Viễn Đông. Trong thời gian đó, ba tôi đã chấp nhận quốc tích Nga.

-         Tôi có biết việc này.

-         Những sau khi sang Viễn Đông, sự liên lạc trực tiếp với ngài bị gián đoạn. Các mối dây liên lạc đều phải qua những người mà ngài đã biết…
Bec-gôn yên lặng nghiêng đầu.

-         Từ năm 1937, tôi đã tích cực giúp việc người. Người dạy tôi đánh mật mã và dịch những bức điện nhận được.
-         Thật là khinh suất đối với một tình báo viên già dặn như Đi-gơ-phơ-rít ! – Bec-gôn lắc đầu.

-         Thưa đại tá, nhưng xin ngài bằng lòng với cách đó vì ba tôi bận quá nhiều công việc mà lại có ít người giúp đỡ - Hen-rích bênh vực cha mình – Hơn nữa, người muốn dạy dỗ tôi thành đứa con trung thành của nước Đức, và biết là bất cứ hoàn cảnh nào tôi cũng không cung khai những điều bí mật của người.

-         Cứ nói tiếp, nói tiếp đi! – lão đại tá động viên.

-         Mọi việc đều trôi chảy và hoàn toàn tốt đẹp.

Nhưng đến năm 1938, bỗng xảy ra tai biến: bộn phản gián dò theo dấu vết, tìm ra địa điểm liên lạc và bắt hết điệp viên, tụi này đã cung khai ba tôi. Kỹ sư Đa-lét-sky không trốn được : người xoay cho tôi đủ giấy tờ mang tên Ang-tôn Stê-pa-nô-vít Cô-ma-rốp, học sinh ở nhà trẻ, thẻ đoàn viên Côm-sô-môn và gửi tôi đến Ô-đét-xa. Ở đấy, tôi vào học trường quân sự và tốt nghiệp khi chiến tranh sắp bùng nổ. Trong suốt thời gian học tập ở trường quân sự, tôi không hề gửi thư từ gì cho ba tôi cả, điều đó cũng là lẽ dĩ nhiên thôi.

 Chỉ thỉnh thoảng ba tôi báo cho biết những tin tức vắn tắt về mình qua các điệp viên. Tin tức cuối cùng thật là một tin bi thảm : ba tôi gửi cho tôi những tài liệu này và mấy dòng chữ ngoáy vội vàng nguệch ngoạc trên mảnh giấy xé ở sổ tay. Trong thư, ba tôi báo tin việc bại lộ, nên đành phải nuốt thuốc độc trước khi sa lưới và cầu mong tôi sẽ báo thù bọn bôn-sê-vích.


Giọng Hen-rich run lên và Cốc-ken-mu-le lại vồ lấy bình nước. Béc-gôn đứng dậy, nghiêng đầu và đứng thừ ra như vậy chừng nửa phút.

_ Thưa đại tá, xin đội ơn ngài! – Hen-rích hớp một ngụm nước và gạt cái cốc sang bên.

Môi gã mím chặt, kiên quyết. – Xin phép kể tiếp… Ngài đã biết là tôi không thể cùng làm việc với ba tôi, tuy nhiên tôi đã nguyện dâng cả đời mình cho sự phồn vinh của Tổ quốc.

Đang còn phải chờ đợi thời cơ thuận tiện thì chiến tranh đã mang nó đến. Ở mặt trận, tôi đã được giao chức trung đội trưởng. Tất nhiên, tôi đã giấu cái khả năng về tiếng Đức của mình.

Mươi ngày trước đây, tình cờ tôi được tham dự cuộc hỏi cung một thượng sĩ Đức bị bắt làm tù binh. Chính lúc đó tôi mới nghe tên ngài, cái tên quen thuộc với tôi từ thuở bé và dò hỏi biết được ngài làm việc trong bộ tham mưu quân đoàn. Đoạn cuối thì ngài đã rõ…

_ Thế nếu anh không dò biết được tin này thì sao?

_ Tôi đã quyết tâm trở về hàng ngũ ta từ lâu. Nhưng điều tôi nghe được trong buổi hỏi cung người tù binh Đức chỉ thúc đẩy thêm lòng quyết tâm đó. Cố nhiên tôi không thể không lợi dụng dịp may của hoàn cảnh. Lại còn giảm bớt được sự cần thiết phải kiểm tra thử thách lâu dài: dù sao ngài vốn là bạn thân của ba tôi, và biết tôi từ tấm bé!

_ Hợp tình hợp lý lắm cháu ạ! Tuy vậy … hơi liều. Vì cháu có thể bị giết.

- Ý nghĩ ấy khiến cháu lo lắng nhất. Nhưng thưa đại tá, cháu đâu có sợ chết. Cháu chỉ sợ rằng cháu chết vì viên đạn Đức thân yêu, sẽ bị vùi chung một hố với quân thù, dưới một cái tên khác lạ mà chưa kịp trả thù cho ba cháu…

_ Ồ bác hiểu! Nhưng bây giờ khi cháu đã ở giữa quân ta …

_ Cháu cảm thấy tự hồ mình vừa trở về tổ ấm.

_ Phải phải, con trai của người bạn quá cố có thể xem ta như người cha thứ hai được.

_ Cháu chả dám hy vọng… Ồ thưa đại tá, bác không hình dung được hết những cảm xúc giờ đây của cháu! Trong lá thư cuối cùng đang nằm trước mặt bác, ba cháu trối trăn cho cháu nên đi tìm bác và vâng theo mọi lời khuyên bảo của bác… Bây giờ, cháu có thể coi đó như những lời dạy bảo của bố mẹ!

Hen-rích nhảy phắt dậy, tiến lên một bước rồi dừng lại, ngập ngừng. Béc-gôn, thân bứơc tới gần và xiết chặt hai tay gã.
_ Thế còn khoản gia sản gì, mà ghi trong giấy đó? – Béc-gôn hỏi và quay về chỗ, xem xét lại mấy mảnh giấy.

_ Như bác đã biết, khi sang Nga, ba cháu đã bán hết tất cả bất động sản. Ba cháu gửi một phần số tiền thu đựơc vào nhà băng Đức, còn phần lớn gửi ở ngân hàng quốc gia Thuỵ Sĩ.

_ Bao nhiêu cả thảy?

_ Hơn hai triệu mác.

_ Ồ! - Cốc-ken-mu-le buột miệng kêu lên.

_ Ba cháu đã lo liệu cho cháu một cuộc đời sung sướng đấy, Hen-rích ạ! – Béc-gôn trịnh trọng nói.

_ Nhưng nó không phải là của riêng cháu mà là của tổ quốc.

_ Ồ! Bác tin như thế lắm! Nhưng để ngày mai, khi cháu đã nghỉ ngơi, tâm thần đã ổn định rồi hãy bàn chuyện này … Ông đại uý  -  Béc-gôn nói tiếp, quay sang Cốc-ken-mu-le -  hãy thu xếp cho chu đáo nhé. Để nam tứơc ở cạnh phòng tôi, mang quân phục mới tới cho ông ấy và nói chung …

_ Thưa đại tá, xin ngài cứ yên tâm, nam tứơc Phôn Gôn-rinh sẽ không phải phàn nàn gì đâu ạ.

_ Nam tứơc Phôn Gôn-rinh! Những tiếng đó vang lên trong tai cháu như khúc nhạc tuyệt vời. Khúc nhạc thời thơ ấu! Và khi quẳng bộ quân phục này đi cháu sẽ cảm thấy như mới sống lại.

_ Cháu nên làm ngay việc đó. Ông Cốc-ken-mu-le sẽ giúp cháu trong mọi việc.

Sau khi chào lão đại tá, Hen-rích cùng Cốc-mu-ken-le tiến về phía cửa, nhưng gã chợt dừng lại giữa đường.

_ Thưa đại tá, xin bác tha lỗi, cháu còn câu hỏi nữa: thế pho tượng của quan tể tứơng Bít-mắc mà cháu đã đựơc thấy trứơc khi ra đi chiều năm nào có còn nguyên vẹn không ạ?

_ Còn, còn nguyên và bác chắc rằng cháu sẽ đựơc trông thấy tận mắt.

Khi Hen-rích ra rồi, Béc-gôn tiến lại cửa sổ, mở toang hai cánh và đăm chiêu nhìn hồi lâu về phía chân trời xa.
Những đám mây mùa thu nặng trĩu, từ phương đông kéo sang, trôi là là sát mặt đất tưởng chừng như sắp đụng vào ngọn cây, mái trường, nơi đặt trụ sở của phòng I-X, đụng vào đỉnh gác chuông xiêu vẹo của ngôi nhà thờ bằng gỗ nhô lên trứơc sân trường học. Bức tranh tẻ ngắt và đáng ghét! Nhưng chả bao lâu nữa tất cả sẽ biến đổi…
Phải, thực ra câu chuyện ngày hôm nay quả là ngày hạnh phúc! Sau câu chuyện ý nhị với Him-le lại tiếp đến cuộc gặp gỡ bất ngờ với con trai nam tứơc Phôn Gôn-rinh. Nhất định phải làm cho Hen-rích và En-da cùng Lô-ra thấy mặt nhau. Ai biết đựơc là câu chuyện sẽ kết thúc như thế nào!

Lần thứ hai trong ngày hôm nay, đại tá Béc-gôn thay đổi tâm tình và thả hồn vào cõi mộng. Rõ ràng giấc mơ ấy lai láng ra khá xa vì lão chợt xốc lại áo quân phục, ưỡn thẳng người, lấy vẻ mặt oai nghiêm rồi tiến đến trước tấm gương hình chữ nhật gắn trên lưng đi-văng. Từ trong gương, bộ mặt béo phị với cặp mắt ti hí màu xám tro dưới đám lông mày chổi xể hung hung và cái mũi sư tử đang nhìn lão. Lão lấy bàn chải để chuốt lại bộ ria mũi hoe hoe kiểu Hít-le và bước tới sát đi-văng hơn. Bây giờ không nom thấy đầu nhưng lại có thể ngắm đựơc toàn thân. Lão rất hài lòng, tấm áo quân phục màu thép với cái cổ áo đen bó chẽn lấy đôi vai vạm vỡ và bộ ngực rộng, trên ống quần màu nhạt không có một nếp nhăn, không có qua một vết bẩn. Đôi ủng cao cổ đựơc đánh bóng lộn. Người sĩ quan toàn thiện phải có tư thế như vậy, kể cả những lúc hành binh. Vâng, đại tá Becgôn rất bằng lòng với mình, rất bằng lòng với cái buổi sáng toàn gặp điềm lành.

_ Mọi việc đếu tốt đẹp cả! Mọi việc đều tốt đẹp cả.

– Lão vừa lẩm bẩm vừa xoa tay và bứơc tới bàn viết để xem xét lại hồ sơ của Hen-rích lần nữa.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-28 14:24:45Dandelion02>
Béc-gôn làm việc đã quá lâu năm trong cơ quan do thám Đức đến nỗi trong đáy lòng lão chẳng còn chút nào tin tưởng đối với con người nữa.
 
 Lão coi mỗi người là một tội nhân chưa lộ mặt mà sớm hay muộn đều sa lưới Giét-ta-pô. Lão cố moi tìm lòng tham lam trong từng hành vi của con người, coi đó là động cơ chính.


Khi ôm lấy Hen-rích Phôn Gôn-rinh, Béc- gôn chỉ hành động theo cảm tính, chưa suy nghĩ kế hoạch trước, bởi vì lão cũng chả có thời giờ mà vạch kế hoạch.

Nhưng sau đó, khi cân nhắc thái độ của mình, lão đã tự khen thầm, tự bằng lòng mình và rất vui mừng vì đã đóng vai trò người bạn cũ cao thượng và giàu tình cảm của Đi-gơ-phơ-rít rất lành nghề.

Nếu công việc kiểm tra xác nhận rằng gã hàng binh đích thực là người mà gã đã xưng danh và tình yêu nước đã thúc đẩy gã thật thì … chao ôi!

Lúc đó Béc-gôn sẽ hiển hiện ra như một vùng hào quang chói lọi trước con mắt của gã thanh niên cũng như của bộ tư lệnh.
Những mẩu chuyện vế cử chỉ đẹp của lão nhất định sẽ tạo ra xung quanh tên tuổi của lão sự vinh quang độc đáo của một người không những có lý tính mà còn có cả tình nghĩa nữa.
Về phần Hen-rich Phôn Gôn-rinh, gã sẽ suốt đời mang ơn lão. Nếu rồi đây phát hiện ra là kẻ thù ẩn nấp sau cái tên Phôn Gôn-rinh mà Béc-gôn đã đoán biết nhưng đợi cho lộ hẳn rồi mới bắt quả tang thì rốt cuộc, lão vẫn được tiếng là một sỹ quan tình báo già dặn.

Trong cả hai ván bài lão đều phất to!

Tập hồ sơ của gã hàng binh, nét mặt giống cha như đúc của Gôn-rinh và điểm căn bản là những chi tiết mà gã còn giữ lại trong trí nhớ từ ngày còn bé đến nay, tất cả những cái đó chứng tỏ rằng, Béc-gôn quả thật là người đầu tiên được tiếp đón đứa con trai của ông bạn cũ.

Nhưng việc kiểm tra cũng không phải là thừa.
Trong những trường hợp này không thể dựa vào trực giác riêng cũng như tin chắc vào tập hồ sơ và các câu chuyện vu vơ được. Kiểm tra lại ba lượt tốt hơn là nhầm lẫn một lần.

Hơn nữa còn chưa rõ là cái gì đã bắt buộc Hen-rích Phôn Gôn-rinh chạy sang hàng ngũ quân Đức trong khi mà hắn rất có thể đã đồng hóa thành dân Liên-xô. Phải, hắn đã hăm mốt tuổi.

Có lẽ chí phục thù cho cha hay nếu thực hắn đã được giáo dục tinh thần yêu nước thì lòng khát khao quay về tổ quốc đã thúc đẩy hắn.

Nhưng chắc đối với hắn, then chốt không phải là ở đó, mà là ở hai triệu đồng mác đang nằm trong ngân hàng quốc gia Thụy-sĩ. Nếu Hen-rích Phôn Gôn-rinh cứ tiếp tục sống ở Liên Xô dưới cái lốt giả kia thì gã không được thừa hưởng khoản gia tài kếch sù này.

“ Hay có thể nó chuồn sang đây chỉ cốt để lĩnh được món bạc triệu rồi lại trở vế Nga? Có thể, nó được tung vào hàng ngũ ta?”

Những mối nghi ngờ khiến Bec-gôn suốt đêm không chợp mắt. lão dậy rất sớm.

Phải, cần điều tra càng chóng càng hay, bởi vì lão đã vạch ra một kế hoạch bất hủ. Một vị nam tước trẻ đẹp và hai triệu đồng mac. Còn chờ gì nữa mà không ghép đôi cho cô Lo-ra của lão? Không thể đào đâu ra một đức lang quân hơn thế nữa.

Để công việc chóng xong, Béc-gôn quyết định thân hành bắt tay vào việc.

Lão gọi tên trưởng ban điệp báo là đại úy Cu-bít và ra lệnh cho tên này thu lượm tất cà những tin mật về gã học sinh trường quân sự bộ binh Ô-đét-xa là Ang-tôn Stê-pa-nô-vít Cô-ma-rốp.
_ Báo cáo riêng cho tôi biết kết quả công việc – Lão đại tá lạnh lùng bảo – Và đừng dềnh dàng nữa, làm càng nhanh càng tốt.


Trong lúc Cu-bít bắt liên lạc với bọn điệp viên thì Béc-gôn tiến hành việc kiểm tra theo đầu mối khác. Lão điện xin phòng lưu trữ hồ sơ tình báo ở Béc-lanh những tài liệu về Đi-gơ-phơ-rít Phôn Gôn-rinh. Nếu Hen-rích quả đúng có giúp đỡ cha thì cũng dễ biết thôi.

Trong thời gian đó Hen-rích Phôn Gôn-rinh xử sự rất khiên tốn. Gã chưa hề tự ý mình đến chỗ Béc-gôn lần nào, và cũng chả để ý đến việc gì ngoài việc suốt ngày nằm đọc báo, đôi khi còn xem cả báo chí cũ lưu trữ nữa. Điều đó cũng dễ hiểu: gã thanh niên muốn biết sinh hoạt của Tổ quốc mà gã đã phải xa cách bao nhiêu năm.


Gần một tuần sau buổi gặp gỡ đầu tiên, Béc-gôn gọi Hen-rích tới nhà riêng. Lão bảo dọn hai khẩu phần cơm chiều, bày một chai vốt-ca và một chai rượu vang lên bàn.

_ Cháu có thích ăn cơm với bác không? – Lão đại tá ra dáng bằng lòng về bữa cơm tươm tất thết Hen-rích.

_ Ồ thưa đại tá, giá bác hiểu rằng cháu khao khát cảnh gia đình êm ấm, thèm nghe tiếng Đức và tình hình sinh hoạt văn hóa nói chung như thế nào thì bác đã chẳng hỏi cháu như vậy.

_ Thế thì hay lắm, ngồi xuống. Cháu uống gì nào? Ừ mà chả cần hỏi nữa, chắc cháu đã quen vị rượu vốt-ca Nga rồi chứ? Thú thực bác cũng thích thứ này. Thật không thể nào so sánh rượu sơ-náp của ta với nó được.

_ Nếu có thể cho cháu cốc rượu vang thì tốt hơn, cháu chưa bao giờ nếm rượu Vốt-ca.

Lời nói ấy khiến cho đại tá hơi dè dặt. Bản thân lão đã nhiều lần huấn luyện điệp viên về nguyên tắc xử thế và đặc biệt nhấn mạnh điều lệnh thứ nhất của tình báo viên là không được uống rượu mạnh.

_ Thế cháu không uống tí nào sao?

_ Cháu xin phép chỉ uống một ly cô-nhắc và một cốc vang là nhiều lắm rồi.

_ Vang kia rồi, còn cô-nhắc cũng có ngay. – Béc-gôn ra lệnh cho lính hầu.

_ Hen-rich này, - khi buổi tiệc gần tàn và gò má Hen-rích đã ửng hồng vì rượu, Béc-gôn chợt hỏi, làm như vô tình – Cháu không nhớ vụ Nê-sa-ép à?

_ Va-xi-li Va-xi-le-vít phải không ạ? Cựu chủ nhiệm cục chính trị (cơ quan đặc trách việc trấn áp bọn phản cách mạng hồi cách mạng tháng Mười mới thành công) của cái thành phố Viễn Đông, nơi cháu với ba cháu đã ở chứ gì?
_ Phải, phải. – Béc-gôn gật đầu.

_ Nhớ rõ lắm chứ ạ, vì chính cháu đã viết thư nặc danh vu cáo lão ta.

_ Thực chất của việc ấy như thế nào, hở cháu?

_ Nê-sa-ép làm quen với ba cháu trong lúc đi săn và sau đó hai người thường rủ nhau săn bắn. Nhưng năm 1937, ba cháu nhận thấy có một bận Nê-sa-ép tỏ thái độ nghi ngờ ba cháu. Sợ rằng lão đã nhận được tài liệu về hoạt động của chúng ta nên ba cháu quyết tìm cách hãm hại lão.

Ba cháu bịa câu chuyện, còn cháu thì viết thành thư nặc danh và gửi lên cơ quan Chính trị Nhà nước cấp trên. Trong thư đó, cháu tố cáo Nê-sa-ép rằng lão thường hay vào rừng không phải để săn bắn mà cốt để gặp một tên gián điệp Nhật hoạt động trong khu ấy và trao cho tên này những bản tin mật.

Người ta tin vào bức thư nặc danh và Ne-sa-ép bị bắt. Còn số phận về sau của lão ra sao thì ba cháu và cháu không hề biết tí gì nữa.

_ Thế mà người ta không tin vào tính di truyền! Cháu quả thật có trí nhớ gia truyền của cha. Mà đối với con nhà tình báo chúng ta thì trí nhớ tốt là một vũ khí lợi hại nhất. Cháu nói với bác rằng, đã từng giúp ba dịch những bản mật lệnh bằng mật mã và viết những báo cáo bằng mật mã.

Hôm qua, bác xem lại hồ sơ lưu trữ và tình cờ tìm thấy một mảnh giấy có ích. Nó đây. Có thể nó sẽ nhắc cháu nhớ tới một việc gì đó.

Béc-gôn trao cho Hen-rích một mẩu giấy nhỏ ngả màu vàng, trên đó chỉ ghi độc ba dòng chữ số chia thành nhiều nhóm, mỗi nhóm bốn chữ.

Trong khi Hen-rích mải chăm chú xem xét những con số, Béc-gôn điềm nhiên hút thuốc, chốc chốc lại liếc nhìn bộ mặt suy nghĩ của người khách. Lão đạ tá chắc mẩm đây là bài tính rất hóc, chỉ có kẻ nào đã từng lâu năm lăn lộn với những con số này mới hòng giải nổi.

Yên lặng kéo dài. Và Béc-gôn bắt đầu hối hận là đã bày ra phương pháp thẩm tra quá phức tạp như vậy. Vì thực ra phải là một tay gián điệp già dặn kinh nghiệm mới có thể chôn sâu trong đầu óc thìa khóa mật mã đã dùng bốn, năm năm trước đây, lại chỉ dùng có dăm lần cả thảy, chỉ một trợ thủ tình báo non nớt thì không thể nào nhớ nổi.
Nhưng cuối cùng, Hen-rích ngẩng đầu lên:

_ Té ra mảnh giấy nằm ở đây. – Nói xong, gã mỉm cười buồn bã. – thế mà ba cháu mong đợi nó hoài đến nỗi phát cáu. Khi ấy, ba cháu đành phải tự mình quyết định và hành động theo ý riêng.

Và mãi sau, khi công việc đã đâu vào đấy rồi, bác mới gửi cho ba cháu một bản tin ngắn ngủi kèm theo lời cám ơn. Đây chính là chỉ thị về việc tiến hành cuộc đột kích “Ta-u-be”! Sau khi ba cháu cho biết bọn Nga đang dựng một nhà máy mới trong rừng, bác trả lời: "tìm mọi cách để ngăn cản việc khởi công xây dựng". Bác hứa sẽ vạch cho nhiệm vụ cụ thể, nhưng đợi mãi chẳng thấy.

Lúc đó, qua lời truyền đạt của điệp viên “B-49”, ba cháu đành tự động tiến hành vụ đột kích “Ta-u-be”. Ba cháu đốt lán làm bọn công nhân bỏ chạy hết. Và mãi tận bây giờ, năm năm sau, cháu lại cầm trong tay bản chỉ thị mà hai cha con đã nóng lòng trông đợi. – Hen-rich ủ rũ lắc đầu, trầm ngâm nghĩ ngợi.

_ Cháu tha lỗi cho bác đã bắt cháu nhớ tới câu chuyện đau lòng này, nhưng nên hiểu rằng, con nhà tình báo chúng mình cần phải có trái tim sắt đá và hệ thần kinh gang thép.

Béc-gôn còn căn vặn Hen-rich rất lâu về thời kỳ công tác ở miền đông, hỏi cặn kẽ từng tên họ, ngày tháng, sự việc. Hen-rich vui vẻ trả lời và có vẻ say sưa với những kỷ niệm cũ.

Cốc-ken-mu-le đã năm lần thay băng trong máy ghi âm bí mật bố trí ở phòng bên, mà Béc-gôn vẫn dò hỏi mãi từng chân tơ kẽ tóc.

Đêm khuya, khi Hen-rich trở về nhà riêng rồi Béc-gôn vẫn chưa đi nằm, lão cặm cụi ngồi kiểm tra, so sánh những lời nói trên băng ghi âm với những hồ sơ từ Béc-lanh gửi đến.

Bản báo cáo của Đi-gơ-phơ-rít Phôn Gôn-rinh trong năm 1937 đã hoàn toàn xác nhận những lời nói của Hen-rich Phôn Gôn-rinh trong mùa thu 1941.

Thế là Béc-gôn đã không nhầm lẫn khi nhận kẻ thừa kế của bạn mình làm con nuôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-28 14:31:14Dandelion02>
Chương 2: VIỆC RẦY RA ĐẦU TIÊN – SỰ ỦY NHIỆM ĐẦU TIÊN 

Hen-rich Phôn Gôn-rinh nhảy phắt ra khỏi giường tựa hồ như bị roi quất. Từ ngày vượt qua hỏa tuyến đến nay đã dược dăm tuần rồi mà gã vẫn chưa có thể quen với hoàn cảnh mới, chưa quen với ý nghĩ là tất cả đã lùi xa vào quá khứ.
 
Thực ra thì hết thảy mọi việc đều tốt đẹp, thậm chí là quá tốt đẹp cho gã. Nhưng ai biết được chính sự nguy hiểm đang ẩn náu trong đó? Khi mọi việc đều trót lọt thì người ta hay đâm ra thiếu chủ ý, không tự giám sát từng giây từng phút đối với lời ăn tiếng nói và hành động của mình.
 
Ví dụ lòng tốt tột bậc của đại tá Béc-gôn đối với gã chả có hại cho gã hay sao? 
 
 Hay là chuyện lão cho Hen-rich nhúng tay vào công việc khi gã chưa được phong quân hàm sĩ quan Đức?
 
Tất nhiên đại tá đã dựa vào ý kiến tán thành của tư lệnh quân đoàn là trung tướng I-óc-đan. Trung tướng rất quan tâm đến câu chuyện gã nam tứơc trẻ tuổi và đã thân hành kêu nài tận đại bản doanh bộ tổng tư lệnh về việc phong quân hàm sĩ quan cho Hen-rich, tướng I-óc-đan đã xác nhận đúng rằng các trường sĩ quan Liên-xô đã cung cấp cho học viên những kiến thức không kém gì các trường Đức.
 
Chắc chắn người ta cũng đồng ý với trung tướng để cho Hen-rich ở lại bộ tham mưu và công tác trong phòng I_X dưới sự lãnh đạo trực tiếp của Béc-gôn.
 
Không, về mặt này chả phải chờ đợi một điều gì không hay cả. Thế thì trong trường hợp đó nguyên nhân của mối lo ngại và sự không bằng lòng mình lại ở đâu? Hen-rich kiểm điểm lại trong trí nhớ tất cả sự việc của những ngày vừa qua. Phải, gã đã phạm sai lầm là bắt tay ngay vào việc nghiên cứu công tác của phòng mà đáng lẽ ra thì phải đặt quan hệ bạn bè với hết thảy các sĩ quan trong bộ tham mưu. Do đó, tất nhiên chúng ghen tị với gã, lườm nguýt gã, thậm chí còn nhìn gã bằng cặp mắt đề phòng…


Đồng hồ chỉ tám giờ sáng, nhưng trong phòng hãy còn tối lắm, sau cửa sổ mưa rào trút xuống trắng xoá như tấm màn. Châm xong điếu thuốc, Hen-rich lại nằm xuống giường. Cần phải kiểm điểm lại mọi việc vụn vặt của ngày hôm qua. Hằng ngày gã vẫn làm như vậy. Việc đó đã trở thành thói quen, như việc rửa mặt buổi sáng.

Hôm qua là một ngày đặc biệt có ý nghĩa: Hen-rich đựơc phong quân hàm trung uý của quân đội Đức và nhân dịp này, gã tổ chức một tối liên hoan mời bọn sĩ quan phòng I-X, theo ý kiến của Béc-gôn.

Hen-rich còn nhớ là khi gã lấy tư cách là chủ nhân bữa tiệc đứng ở cửa quán ăn mời đón bọn sĩ quan thì chúng đáp lễ với một vẻ đàn anh ra mặt.

Nhưng cốc rượu chúc mừng của Béc-gôn đã thay đổi hoàn toàn thái độ của bọn này. Quả thực, Béc-gôn đã nâng một cốc “tuyệt mỹ tửu”, lát sau lão lại đọc một bài diễn từ ngắn, Hen-rich cũng chả chờ đợi ở tên đại tá cái tài hùng biện đến thế.
 
Sau khi khen ngợi rất khôn khéo bóng bẩy những công lao của vị nam tước trẻ tuổi đối với tổ quốc, Béc-gôn dừng lại ở những truyền thống của dòng họ Phôn Gôn-rinh, dòng họ đã cống hiến cho tổ quốc bao nhiêu chiến sĩ dũng cảm và kẻ chiến thắng oanh liệt.

Lão dành vài lời ca tụng lòng hy sinh của người bạn cố tri Đi-gơ-phơ-rít Phôn Gôn-rinh và nhấn mạnh rằng việc thay thế người cha của vị nam tứơc trẻ tuổi là một vinh dự lớn cho lão. Lời tuyên bố cuối cùng ấy đã gây một ấn tựơng đẹp đẽ trong đám sĩ quan tham mưu.
 
Ai nấy đều nâng cao cốc, đứng dậy và cạn chén để tưởng nhớ tới Đi-gơ-phơ-rít Phôn Gôn-rinh, sau đó lại nâng cốc chúc mừng Béc-gôn và Hen-rich. Không khí của tiệc vui lập tức thay đổi hẳn. Đối với Hen-rich bọn sĩ quan không tỏ vẻ lạnh nhạt, dè dặt hay đàn anh nữa.
 
Rồi khi lão đại tá vờ như buột mồm để lộ ra rằng Đi-gơ-phơ-rít đã để lại cho con không những chỉ một cái tên lừng lẫy mà còn cà hơn hai triệu đồng mác thì, trong con mắt của đám quan khách, Hen-rích đọc thấy rõ ràng vẻ khúm núm lộ liễu.

Nhiều kẻ đã nâng cốc tâng bốc gã. Từng cá nhân thấy mình có bổn phận đến gần người đồng nghiệp mới để đề nghị kết bạn.

Cuối buổi tiệc, tất cả bọn sỹ quan đều chếnh choáng. Như thường lệ, câu chuyện chung bị ngắt quãng, khách khứa tụm năm tụm ba và vui đùa theo từng nhóm: bọn này hát, bọn khác kể chuyện giai thoại, một số nữa bàn cãi sôi nổi, số cuối cùng vẫn vừa cầm cốc rượu nốc lấy nốc để vừa thi nhau phun ra những lời chúc tụng lố lăng vô nghĩa.
 
Hen-rích đi từ nhóm này sang nhóm khác, ghé ngồi mỗi nơi mấy phút để tỏ ra ta đây là một ông chủ niềm nở, quí khách. Gã đã tình cờ nghe lỏm đựơc câu chuyện của hai sĩ quan: thiếu tá Sun và đại uý Cu-bít.

_ Đại tá nhà mình vớ bở - Sun nói với giọng ghen tị. - Cậu xem kìa, lão hám làm bố nuôi gã nam tươc trẻ tuổi này! Tớ đánh cuộc là thế nào lão cũng gán con bé nhà lão cho gã này và gộp cái khoản hai triệu của gã vào với hai nhà máy bột mì của lão. Thế là lão cần đếch gì đời nữa, đến cả địa vị lão cũng nhổ toẹt vào, chả phải như tớ với cậu đâu, Cu-bít ạ!

_ Cậu tiếc là cóc vớ đựơc lệnh ái chứ gì Sun? – Cu-bít cười phá lên – ê nhổ tọet vào tất cả, vào cô con gái, vào hai triệu mác, vào địa vị. Tớ tay trắng bứơc vào đời thì tớ cũng tay trắng mà tếch khỏi cõi đời này.
 
Tốt hơn hết là chúng mình cứ nốc đi! Chúc cho cuộc chiến tranh này chóng chấm dứt và hai đứa mình vớ được cái ghế cai trị gì đó ở đất Nga, lúc ấy thì ăn chắc vào cái tiền đồ sáng sủa … Chỉ mong cho chiến sự cứ tiếp diễn tốt đẹp như là sau cuộc hành binh Quả đấm sắt

Hen-rich vểnh tai nghe nhưng chưa biết được kết quả cuộc hành binh quả đấm sắt ra sao thì Béc-gôn đã tiến lại chỗ đó và hai tên sĩ quan liền im bặt.
Thực lão đại tá này dẫn xác đến không đúng lúc một tí nào cả! Vả lại tất nhiên phòng tình báo cũng đã nhận được thông báo về kết quả cuộc hành binh.
Tình cờ mà Hen-rich đã biết về cuộc hành binh Quả đấm sắt, mặc dù gã hoàn toàn không muốn thế để khỏi gây sự nghi ngờ.

Mấy ngày trước khi được phong quân hàm trung úy quân đội Đức, Béc-gôn gọi Hen-rich tới. Lúc ấy đêm đã khuya và Hen-rích phải tự thú nhận rằng, gã hết sức lo lắng. Gã cố dềnh dàng mặc quần áo, để trấn tĩnh tinh thần. Chả nhẽ lão trưởng phòng I-X vẫn còn ngờ vực?
 
Hay có lẽ không phải lão còn ngờ mà mới sinh nghi vì những chuyện khác. Nhưng, những chuyện gì cơ chứ? Giá thoạt tiên lão tỏ vẻ chưa tin ngay còn hơn.
 
Lúc ấy, Hen-rích còn có thể tự bảo vệ mình, đưa ra bằng chứng rằng gã đã kể hết sự thực trong buổi gặp mặt Béc-gôn lần đầu, khẩn khoản xin nhanh chóng phục hồi quyền lợi hợp pháp và lại đâu vào đấy ngay. Thế này hay thế khác. Hoặc phất to hoặc mất nhẵn. Nhưng bây giờ bị lôi dậy giữa đêm khuya và đầu óc quay cuồng với những ý nghĩ nặng nề.

Theo lệ thường, khi cấp trên làm việc khuya, bao giờ Cốc-ken-mu-le cũng chực bên bàn mình và lúi húi lục lọi mớ giấy má.

_ Đại tá gọi tôi à? – Hen-rich hỏi với giọng hồi hộp và ngạc nhiên của những người bị đột ngột dựng dậy khỏi chăn êm nệm ấm giữa đêm hôm khuya khoắt. Hen-rich hy vọng nhờ vẻ mặt và giọng nói của Cốc-ken-mu-le để đoán ra tính chất cuộc nói chuyện sắp tới với Béc-gôn. Nhưng tên bí thư vẫn lạnh lùng và kín đáo như mọi khi.

_ Hình như có việc gì khẩn. – Hắn đứng dậy tra chiếc chìa khóa vào ổ khóa tự động.

Béc-gôn đang đứng tì cùi tay lên bàn xem xét một tấm bản đồ lớn. Chỉ thoạt nhìn qua cũng đủ hiểu là lão đại tá đang nghiên cứu kế hoạch cho một cuộc hành  binh nào đó.

_ Đợi mấy phút. – Lão nói mà không ngảng đầu nhìn lên.

_ Xin lỗi, hình như cháu đến hơi muộn. Xin phép đợi ở bên phòng ông Cốc-ken-mu-le.

_ Chính cháu đến còn hơi sớm nữa là khác. Nhưng bác xong việc này ngay bây giồ. Có thể cứ đợi ở đây và nhân tiện thử ngắm xem qua cái vật mọn mà người ta mới biếu bác tối qua. – Béc-gôn chỉ vào cuối phòng.

Mãi đến bây giờ Hen-rich mới nhận thấy trên cỗ ghế bành đặt ở góc bên phải, một chiếc cốc thờ lớn lấp lánh ánh vàng ngọc. Gã thong thả bước đến bên ghế, cẩn thận nhấc nó lên và ngắm nghía rất chăm chú.

_ Thích không? Béc-gôn hỏi cộc lốc, và cuộn bản đồ lại.

_ Thật là một công trình nghệ thuật! Đấy là cháu chưa nói tới giá trị của cái vật, như lời bác nói, cái vật mọn này. Vì đây là vật bảo tàng, một vật vô giá. Tặng vật mới này làm vinh dự cho thú chơi đồ cổ của bác.

Lão đại tá mỉm cười hớn hở nhưng không nói gì. Lão chắp tay sau lưng, đi lại trong phòng, bước những bước đều đặn và nặng nề của những người đang mải lo nghĩ. Hen-rích chăm chú theo dõi nét mặt lão mỗi lúc một cau có và gã càng hoang mang hơn. Vì Béc-gôn gọi gã đến giữa đêm khuya thế này đâu phải chỉ để khoe chiếc cốc đẹp!

Phải, giờ đây lão trưởng phòng I-X chả nghĩ đến việc bổ sung thêm vào bộ đồ cổ của mình đâu mà nghĩ đến những kế hoạch xa xôi có liên quan với Hen-rich. Mấy ngày nữa sẽ có thông tri phong quân hàm sĩ quan cho Hen-rich. Thế là gã sẽ được khôi phục lại quyền lợi công dân quốc xã, quyền lợi của kẻ thừa kế độc nhất và hợp pháp của Đi-gơ-phơ-rít Phôn Gôn-rinh. Nếu không có sự giúp đỡ của lão, của Béc-gôn, thì việc này đâu được giải quyết chóng vánh và dễ dàng như vậy. Lão đã nắm đựơc quân chủ bài trong cuộc đỏ đen này!

Nhưng ngộ lão sai lầm chỗ nào? Hay lão bị thôi miên vì hai triệu đồng mác nên đã xuất phát từ một cơ sở không đúng đắn và đi đến một kết luận lệch lạc? Nếu thế thì tiêu ma hết. Không, không thể như thế được, công viêc thẩm tra tiến hành rất chu đáo.
 
Còn máy ghi âm được giấu rất kín. Tiếc rằng trong hồ sơ về Đi-gơ-phơ-rít không còn giữ lại dấu in ngón tay của Hen-rich.
 
Bởi vì theo nguyên tác tình báo thì không những chỉ lấy dấu ngón tay của bản thân điệp viên mà còn của thân nhân trong gia đình nữa khi họ cùng đi theo điệp viên ra nước ngoài. Chắc kẻ nào đã bỏ qua hoặc đánh mất cái đó đi.
 
Sự sơ xuất là kẻ tòng phạm của tội ác! Hôm qua Béc-gôn đã nói như vậy với Béc-lanh. Bây giờ lão cần phải mở một cuộc tấn công về tâm lý để thay thế cho chứng từ. Đúng là Hen-rich có tài nhớ tuyệt đích. Nhưng rút cuộc gã thanh niên này cũng không nhớ hết được những sự việc hồi còn bé tí. Cần làm cho gã tin rằng dấu in các ngón tay vẫn được lưu lại trong hồ sơ lưu trữ.
 
Để xem gã sẽ xử trí ra làm sao? Việc gọi đến giữa đêm khuya như thế này cố nhiên khiến Hen-rich đề phòng và gã khó mà tự chủ được nữa, nếu gã có nguyên nhân để sợ hãi những dấu ngón tay
 

Đăng nhập để trả lời
0
_ Chắc cháu rất ngạc nhiên về việc ta gọi cháu đến giữa đêm khuya thế này? – Béc-gôn chợt dừng lại trước mặt Hen-rich và hỏi.
_ Không những cháu ngạc nhiên mà còn hồi hộp nữa! Có chuyện gì thế ạ?
_ Ồ, chả có chuyện gì quan trọng lắm, một thể thức thông thường thôi. Chả hay hớm gì đâu, nhưng cần thiết để làm cho xong những chứng từ của cháu.
_ Cháu đã chán cái tính chất hai mặt trong tình thế hiện nay, cho nên rất sẵn lòng chờ đón bất cứ việc nào phiền phức nhất.
_ Ta rất hiểu tâm trạng và sự sốt ruột của cháu. Cho nên hãy giải quyết nhanh chóng những khó khăn… Cháu có ý kiến gì về việc in dấu ngón tay không? Có thể trước khi cháu rời nước Đức …
_ Bác muốn nói rằng trước khi đi, cháu đã in dấu ngón tay phải không? Gượm, để cháu cố nhớ xem …
Hen-rich đưa tay bóp trán tỏ vẻ suy nghĩ:
_ Không, cháu chả nhớ ra!
_ Thế ra cái trí nhớ lạ lùng của cháu cũng có khi chịu hay sao?
_ Ồ, trí nhớ trẻ con chỉ ghi lại những điều can hệ đến nó. Có thể là cháu không để ý đến cái thủ tục mà hồi ấy chỉ cho là một trò chơi. Dĩ nhiên, có thể người ta có cho cháu in dấu tay thực và quả thực lại có người quan tâm đến dấu tay của một đứa bé.
_ Không phải ai đâu mà cơ quan tình báo quan tâm đến việc này đấy. may mắn là dấu ngón tay vẫn còn.
_ Mãi tới giờ cháu mới hiểu là bác nói tới cái thể thức gì.
Hen-rich hơi cau mày và nhún vai ra dáng khinh thường.
_ Bây giờ cứ coi như một trò chơi. Bởi vì thể thức này cũng giống trò chơi thật. Và cháu hãy tin là bản thân bác cũng rất khó chịu, rất bực mình. Bác phải nhận lấy nhiệm vụ này cốt tránh không cho người ngoài chứng kiến.
_ Trời, số phận cháu thật là  may mắn mới được gặp được bác!
Béc-gôn bước đến bân bàn, lôi trong ngăn kéo ra một chiếc đĩa sắt đựng mực in còn tươi và một tờ giấy nhỏ.
_ Bây giờ cháu hãy lại đây và đưa cho bác bàn tay phải. Úp ngón tay cái vào lòng bàn tay. Thế đấy.
Béc-gôn nhanh nhẹn đặt ngón tay Hen-rích lên đĩa, khẽ dí xuống rồi lật ngửa lên. Mặt trong của đốt ngón cái đã thấm mực, Béc-gôn liền ấn nó vào mảnh giấy. trên nền giấy trắng tinh hằn rõ hình dấu ngón tay.
Khi đã in xong dấu tất cả mấy ngón tay, lão đại tá nhẹ nhõm thở phài: Hen-rích đã chịu đựng sự thử thách và hẳn Béc-gôn đã không lầm.
Hen-rích cũng rất hài lòng. Trong suốt thời gian bị tấn công tâm lý, không một ngón tay nào của anh bị run cả.
_ Bác cho phép cháu đi chứ? – Gã hỏi lão đại tá đang giở tấm bản đồ ra.
_ Ừ - lão đại tá thở dài. – Ta thì còn phải làm việc lâu nữa để cho quả đấm mà chúng ta sắp tống vào ngực quân thù thực sự phải là Quả đấm sắt như bộ tham mưu đã đặt mỹ danh cho cuộc hành binh này.
Không thèm để mắt vào tấm bản đồ, Hen-rích tỏ ý ái ngại rằng đại tá làm việc quá vất vả, rồi nghiêng mình chào và đi ra.
* * *
Hen-rích vội vàng mặc quần áo, và khi tên cần vụ bước vào phòng thì gã đã tề chỉnh.
_ Thưa ông trung úy, tôi dọn bữa sáng ạ?
_ Chỉ một tách cà phê với ổ bánh mì chả thôi nhé.
Tên cần vụ lắc đầu tỏ vẻ chê bai. Nhưng chợt gặp ánh mắt sắc lạnh của Hen-rích, hắn đành im lặng lúi húi sửa soạn bữa sáng.
Hen-rích chẳng ưa tên Éc-vin Bơ-rê-nê gầy gò, tóc hung do Cốc-ken-mu-le cử đến. Đặc biệt mất cảm tình là đôi mắt ti hí vàng lờ như mắt mèo của hắn, đôi mắt bao giờ cũng lãng tránh những cái nhìn thẳng nhưng lại lấm lét dòm ngó khắp phòng.
“Cần phải thay tên này”. Hen-rích nghĩ thầm. Sau khi uống nhanh cho hết tách cà phê, Hen-rích lật đật lên bộ tham mưu. Gã là sĩ quan lĩnh nhiệm vụ đặc biệt, dưới quyền chỉ huy trực tiếp của đại tá Béc-gôn và sáng sáng phải tới trình diện cấp trên để nhận công tác. Từ trước tới nay, Béc-gôn vẫn chưa giao công việc gì nặng cho đứa con nuôi, còn đối với những việc lặt vặt thì Hen-rích có thể hoàn thành dễ dàng mà không cần phải rời khỏi bộ tham mưu. Nhưng tối qua trước buổi liên hoan, lão đại tá đã báo tin là muốn giao cho Hen-rích một nhiệm vụ phức tạp và nặng nề hơn.
Béc-gôn đã ngồi trong văn phòng và Hen-rích nhận thấy ngay là cấp trên của mình đang hồi hộp vì lẽ gì đó.
_ Con đã đến, hay quá! Ta đã định cho người đi gọi.
Hen-rích liếc nhìn đồng hồ:
_ Thưa đại tá, bây giờ đúng 10 giờ, thế là con chưa chậm phút nào cả. mà hôm nay ba bắt đầu làm việc sớm quá.
_ Hơn nữa là rất khó chịu! – Lão đại tá cau có nói.
_ Có tin gì từ mặt trận đưa về hay sao? – Hen-rích lo lắng hỏi.
Bác-gôn chẳng nói chẳng rằng, chỉ đi đi lại lại trong phòng, sau đó đứng dừng trước mặt Hen-rích và đăm đăm nhìn vào tận đáy mắt anh.
_ Có phải con đã biết kế hoạch cuộc hành binh mà chúng ta gọi là Quả đấm sắt?
_ Chính con nghe ba nói là sẽ mở một cuộc hành binh nào đó, nhưng con cho rằng mình không có quyền quan tâm tới nó, bởi vì con chưa được chính thức liệt vào quân số bộ tham mưu và thậm chí cũng chưa được làm sỹ quan của quân đội ta. Ồ ba đừng cho đó là con thiếu quan tâm tới công việc của bộ tham mưu, con chỉ nghĩ đơn giản là trong những công tác quan trọng bao giờ cũng có những giới hạn nhất định mà cấp dưới không nên vượt qua. Nếu không có giới hạn ấy thì không thể có kỷ luật thực sự, mà con thì như ba đã biết đấy, con đã từng giúp việc ba con nên từ nhỏ con đã quen với điều ấy.
Lão đại tá thở dài khoan khoái:
_ Ta cũng biết thế!
_ Nhưng lạy chúa, có việc gì thế hở ba? Có đâu con lại trở thành nguyên nhân của mọi chuyện rầy rà đã làm ba lo nghĩ hôm nay?
_ Chỉ là nguyên nhân gián tiếp thôi. – Lão đại  tá nắm lấy khủyu tay Hen-rích và cùng gã đi quanh trong phòng. – Con có thấy là có những kẻ, tiếc rằng những kẻ đó lại ở trong đám sĩ quan của bộ tham mưu, bao giờ cũng tưởng thành công của người khác làm tổn hại đến quyền lợi, chức tước địa vị riêng của mình trong xã hội, thậm chí cả đến thắng lợi của chúng trước đàn bà. Chúng thường lú lẫn vì lòng ghen tị, và nếu có dịp làm hại kẻ khác là chúng chả khi nào từ. Chúng tưởng rằng làm thế chúng mới thêm hạnh phúc, danh vọng, tiền tài.
_ Tất cả đều như vậy thật, nhưng can gì đến con ở đây?
_ Chả lẽ con không hiểu là chúng ghen ăn với con hay sao? Chúng muốn hại con.
_ Đến đây thì con hoàn toàn chả hiểu tí gì cả. Ai ghen với con và kẻ nào có thể hãm hại được con? Con mới về đây được mấy tuần cả thảy, cũng chưa làm hại ai và cũng chả định làm hại ai, cũng chưa xúc phạm đến ai dù là vô tình chăng nữa. Và cuối cùng, chả biết cuộc hành binh “ quả đấm sắt” có dính líu gì vào đây? Thưa đại tá, con mong ba giải thích cho con rõ.
_ Yên trí! Dĩ nhiên ta sẽ nói cho con rõ, và hãy tin ta, tất cả câu chuyện này không đáng làm con bận tâm đâu. Nhưng trước hết, hãy nói cho ba biết, con có quan hệ thế nào với thiếu tá Sun?
_ Với thiếu tá Sun? – Hen-rích kinh ngạc – Có phải cái gã cao cao, mặt quàu quạu, mồm móm?
_ Tả đúng quá!
_ Lần đầu tiên con nói chuyện với hắn hôm qua, trong buổi liên hoan, vẻn vẹn chỉ có mấy lời cảm ơn và đáp lại câu chúc mừng của hắn. Còn trước đó thì con và hắn chỉ chào hỏi khi gặp nhau mà thôi. Nghĩa là chả có quan hệ tốt mà cũng chả có quan hệ xấu.
Lão đại tá trầm ngâm vê vê bộ ria mép cắt ngắn và chạm khẽ vào tay Hen-rích, đưa mắt ra hiệu cho gã đi theo lão. Béc-gôn đến cạnh tường vén bức màn lên để lộ ra tấm bản đồ tham mưu khá lớn.
_ Nguyên là thế này. – Béc-gôn nói dằn từng chữ. – Bốn giờ sáng hôm qua đã bắt đầu cuộc hành binh mà bộ tham mưu mệnh danh là “ Quả đấm sắt”. Để cho con hiểu được thực chất vấn đề, ta sẽ giảng thật rành rọt. – Béc-gôn cầm lấy cái que. – Ngày hôm qua, tại khu vực này, hai sư đoàn của ta có hai lữ đoàn chiến xa yểm hộ đã bắt đầu cuộc tấn công. Hai trung đoàn bộ binh cơ giới được bố trí ở đây làm lực lượng dự bị cho các đơn vị công kích. Đã giao hẹn rằng, một sư đoàn của quân tập đoàn láng giềng dưới quyền chỉ huy của tướng Coóc-đo sẽ mở cuộc công kích trước cuộc tấn công sáu giờ ở khu phía nam chúng ta với mục đích đánh lạc hướng và phân tán lực lượng đối phương. Như ta đã biết, lực lượng chúng không lớn lắm, hơn nữa đã bị sứt mẻ trong các trận đánh trước. Từ trước đến nay, bọn Nga vẫn coi khu vực ta là mặt trận phụ vì ở đây đường sá thiếu, lại lầy lội. Chúng ta biết rằng bộ tư lệnh Xô viết không hề tính đến khả năng tấn công của chúng ta ở khu vực này. Những tài liệu tình báo cũng như quân báo đếu chứng tỏ điều đó. Các sư đoàn bộ binh và lữ đoàn chiến xa nói trên phải dùng đòn chớp nhoáng chọc thủng mặt trận của các quân đoàn Xô Viết ở địa phương này, bao vây chúng và mở đường tiến về Ka-li-nin. Tất cả sự tính toán của bộ tư lệnh chúng ta đều dựa trên tính chất chớp nhoáng, bất ngờ. Công việc chuẩn bị được tiến hành rất nhanh chóng, bí mật. Về kế hoạch hành binh chỉ có mấy người biết, trong đó có ba. Bản đồ và kế hoạch để ở bộ tham mưu quân đoàn, ở viên chỉ huy đơn vị công kích và ở chỗ ba.
Hen-rich chăm chú theo dõi ngọn que.
_ Hôm qua – lão đại tá nói tiếp – các đơn vị công kích của ta đã tập trung tại khu này mấy giờ trước khi xuất kích. Nên nhớ, trong cái thung lũng bé tẹo này mà phải tập trung tới những hai sư đoàn bộ binh và hai lữ đoàn chiến xa là một việc cực kỳ khó khăn. Không thể mật tập tới mức độ như vậy, nhưng bộ tư lệnh của ta đã làm việc đó. Và bỗng nhiên tình thế lại diễn biến không phải như chúng ta đã dự đoán: hai giờ trước khi quân ta xuất kích, bọn Nga đã dội một thác lửa pháo binh long trời lở đất vào khu vực này, chúng còn sử dụng cả pháo phản lực hỏa tiễn là thứ mà từ trước tới nay chưa hề dùng ở đây. Trong vòng mười lăm phút, chúng đã quét sạch các đơn vị tập trung tại đó của ta, rồi khi pháo ngừng bắn, bọn Nga lại tung luôn ra chừng dăm chục chiếc máy bay xung kích. Và tụi không quân đã làm nốt công việc bỏ dở. Máy bay chưa đi khỏi thì trước đám tàn binh của các đơn vị quân ta vừa bị tan rã, đã thấy xuất hiện xe tăng và bộ binh mô tô Nga. Bọn này tiếp tục chà nát đám quân lính sống sót sau hai đợt công kích bằng phi pháo vừa qua. May sao bọn Nga không thừa thắng tiến lên mà quay về trận địa cũ. Sư đoàn của tướng Cooc-đo đã lâm vào tình thế vô cùng nguy khốn vì sau khi đánh tan các đơn vị tấn công của ta, bọn Nga dốc hết lực lượng sẵn có ra đánh sư đoàn này. Binh đoàn dự bị của bộ tổng tư lệnh đã cứu nó, hay nói đúng hơn, cứu đám tàn quân của nó.
Lão rời bản đồ và ngồi phịch xuống ghế bành.
_ Hôm qua, khi chúng ta chúc mừng việc phong quân hàm cho con thì bọn Nga đã giải quyết xong xuôi công việc. Có lẽ con cũng thấy, ngay sau cuộc vui, một số sĩ quan trong đó có ba đã được triệu thẳng tới bộ tham mưu.
_ Con có thấy nhưng cho là ba về nghỉ.
_ Ồ, giá mà được nghỉ thì còn phải nói gì nữa!
_ Thưa đại tá, con xin chia buồn với ba. Nhưng Quả đấm sắt này có can hệ gì đến con? – Hen-rích sốt ruột hỏi.
Béc-gôn chưa trả lời ngay. Lão rút mùi soa, thong thả lau mặt một cách cẩn thận, hình như muốn kéo dài thêm mấy phút để cân nhắc kỹ lời nói của mình.
_ Con có thấy là – lão mở đầu dè dặt – bọn Nga chưa có kế hoạch tấn công ở khu vực này, vì nếu có thì các binh đoàn của chúng đã chẳng quay về vị trí xuất kích đâu, mà còn thọc sâu hơn nữa. Có thể đi đến kết luận rằng, bọn chúng chỉ tập trung pháo binh, máy bay và mô tô sau khi đã biết được kế hoạch của ta. Rõ ràng là ngoài ba bức bản đồ mà ba nói với con, còn có một bức thứ tư nữa … nằm trong tay bộ tư lệnh Xô Viết.
_ Và thế là – Hen-rích gay gắt ngắt lời – thiếu tá Sun đưa ý kiến nghi ngờ rằng con đã trao bức bản đồ thứ tư cho quân Nga, phải thế không?
Hen-rích nắm chặt lấy lưng ghế bành làm cho nó kêu lên răng rắc.
_ Lạy chúa, hắn chỉ mới giở giọng bóng gió…
_ Tôi sẽ giết hắn! – Hen-rích điên cuồng rít lên.
Mặt gã tái nhợt, môi mím chặt, mắt đỏ vằn tia máu đến nỗi hầu như không thể trông được nữa, và tay giật mạnh bao khẩu súng lục Mo-de. Không nhớ gì nữa, gã xông tới cửa và chắc đã đâm bổ ra ngoài nếu tên đại tá không kịp dùng hết sức giữ gã lại trên ngưỡng cửa.
_ Đứng lại! – Béc-gôn giận dữ quát – Mày quên rằng mày là quân nhân sao?
Lão giằng lấy khẩu súng lục trong tay Hen-rích, nhét nó vào bao và cài khuy lại.
_ Hãy bình tĩnh nào! Lời cạnh khóe của Sun không gây được một ấn tượng cỏn con nào cả. Ai nấy đều coi đó là một kết luận hàm hồ ngu xuẩn và thiếu tướng tham mưu trưởng Đa-ni-em đã chỉnh hắn. Ta không cần phải tự thanh minh nữa. Ngay trong hội nghị đó, trước mắt mọi người, Sun đã bắt buộc phải lựa lời xin lỗi ba.
Hen-rích gieo mình vào ghế bành, hai tay ôm đầu và nhìn trừng trừng xuống nền nhà.
_ Thế còn hơn! Ngồi đấy một lát và bình tĩnh mà suy nghĩ điều hơn lẽ thiệt – Lão đại tá khuyên nhủ - con đã làm gì kia chứ? Mới hai mươi mốt tuổi đầu, con đã có công lao với Tổ quốc: là trung úy, là chủ một gia sản lớn, trong khi Sun không đủ tiền để sắm một bộ quân phục đại lễ cho ra hồn. Ai chả biết rằng hắn hám tiềm. Thế nào mà hắn chẳng ghen tị với con, một chàng trai trẻ tuổi giàu có, đang đứng trước một tiền đồ sáng lạn. Thôi, đừng bận tâm về chuyện đó nữa. Ta kể câu chuyện này cho con nghe chỉ nhằm mục đích duy nhất là để con biết rằng, bọn nói xấu và mách lẻo nhau nhan nhản khắp nơi. Chúng đang ghen tị với con và còn ghen tị nữa, bất cứ con ở đâu và làm gì.
_ Nhưng thế nào con cũng phải ăn thua đủ với gã Sun này một phe – Hen-rích nói giọng đe dọa.
_ Lấy tư cách là thủ trưởng, ta cấm anh, và lấy tư cách là người thay thế ba con, ta khuyên con chớ làm bậy. Con có thể khinh miệt hắn, nhưng không đả động tới chuyện này nữa. Cứ làm bộ như không biết tí gì. Con có hứa thế không?
_ Nhưng …
_ Không nhưng gì cả. hãy lấy danh dự sĩ quan mà hứa với ba rằng con không để lộ thái độ của mình bằng một lời nói cạnh khóe nào cả.
Hen-rích yên lặng.
_ Có hứa không?
_ Thưa đại tá …
_ Tôi yêu cầu ở anh lời hứa của một sĩ quan. Tôi nhắc lại rằng, tôi không những là bạn của ba anh mà còn là cấp trên của anh nữa.
_ Vâng – Hen-rích nhăn nhó nói. - Xin lấy danh dự sĩ quan hứa rằng không nói tới chuyện này nữa. Nhưng con vẫn giữ lại cái quyền cám ơn Sun khi cần.
_ Thế là đồng ý với nhau rồi đấy! Bây giờ, khi ba con ta đã hiểu nhau rồi, ta hãy bàn sang việc khác.
_ Hôm qua ba có nhắc đến một nhiệm vụ nào đó? Hen rích nhắc.
_ Chính bây giờ ba muốn nói với con việc ấy. Hãy chú ý mà nghe, ta sẽ bàn đến cuộc hành binh mới, đúng hơn là sự chuẩn bị cho nó. Cuộc hành binh này nhỏ hơn Quả đấm sắt vừa bị thất bại nhưng nó có đặc điểm và khó khăn riêng, bởi vì nó liên quan đến việc tiêu diệt một đạo quân du kích lớn.
_ Chỉ thế thôi! – Giọng nói của Hen-rích đượm vẻ thất vọng.
_ Chỉ có thế thôi … - Đại tá giễu cợt nhắc lại và bỗng khẽ rít lên – Con mới đến đây nên không cảm thấy sự lo sợ của chúng ta khi đi lại trên mảnh đất chó chết này. Ngoài mặt trận còn đỡ hơn, còn biết đích quân địch ở đâu. Nhưng ở đây thì phải đón chúng bất cứ giây phút nào: khi đi chơi phố, khi ngồi trong văn phòng, khi nằm trên giường …
_ Con chả hiểu! – Hen-rích nhếch mép cười khinh thường – Chả lẽ quân đội Đức, một quân đội bách chiến bách thắng trên khắp châu Âu lại không đủ sức dẹp bọn giặc cỏ du kích ở hậu phương?
Béc-gôn phá lên cười một cách chua chát.
_ Đã bao giờ con trông thấy đám cháy chưa? – chợt lão hỏi.
_ Tất nhiên là đã.
_ Thế thì, khi một ngôi nhà hay đến cả một xóm, một làng bị cháy, vẫn có thể cứu được. Đội cứu hỏa chạy đến, vây quanh ngọn lửa, không cho chúng lan rộng và tìm cách dập tắt ngay. Nhưng khi đồng cỏ bén lửa hay khi một cánh rừng rộng bốc cháy thì đội cứu hỏa củng đành khoanh tay, đành chịu cho tất cả biến thành tro tàn. Mà phong trào du kích chính là đám cháy trên đồng cỏ… Không, nói đúng hơn là đám cháy trong rừng cây khô. Và ở đây không dùng các biện pháp thông thường được. Cần phải thi hành những phương pháp đặc biệt như là cuộc hành binh đặc biệt này được chuẩn bị đến những chi tiết vụn vặt nhất. Thế mà con cười được.
_ Xin ba tha lỗi về cái tội thiếu kinh nghiệm cho con.
_ Để con nhận thức đầy đủ trách nhiệm được ủy thác, ta sẽ phác qua tóm tắt mấy nét tình hình và cho con biết những biện pháp mà chúng ta định tiến hành. Phía đông nam làng Ma-ri-a-nốp-ca có căn cứ của một đoàn quân du kích người Nga. Bởi vì nó nằm trong hậu phương của quân đoàn ta, nên tiêu diệt đoàn quân đó là nhiệm vụ trực tiếp của ta. Và bây giờ là thời gian thuận tiện nhất để làm việc này. Cấp trên đã cho chuyển quân số sống sót của hai sư đoàn 44 và 12 bị đánh tan trong cuộc hành binh Quả đấm sắt tới vùng Ma-ri-a-nốp-ca để tổ chức lại. Chúng ta được phép dùng các đơn vị này vào việc tiễu trừ du kích, nhưng lực lượng đó chưa đủ. Về quân số của du kích chúng ta đã thu lượm được những tài liệu trái ngược nhau, nhưng rõ ràng là đoàn quân này khá đông, trang bị đầy đủ, thường xuyên liên lạc với bộ tổng tư lệnh Xô-viết. Điều đó bắt buộc chúng ta phải chuẩn bị cuộc hành binh thật chu đáo. Bây giờ bàn sang phần việc của con trong công tác chuẩn bị này. Ba đã nói rằng chúng ta không thể chỉ căn cứ vào các đơn vị chuyển đến đó để xây dựng lại. Phải tìm mọi cách tăng cường cho chúng. Muốn làm thế thì phải dự tính đến lực lượng cảnh sát rải rác trong các làng. Huy động tất cả cảnh sát, chúng ta có thể tổ chức đựơc hai tiểu đoàn để tung vào cuộc càn quét du kích.
_ Thế nào con cũng đựơc trông thấy tận mắt một thằng du kích.
_ Chớ để cho bọn du kích trông thấy con trước khi con thấy chúng. Nhớ rằng chúng bắn rất “mã” và chiến đấu đến cùng. Dù sao ta cũng hy vọng là mọi việc sẽ tốt đẹp. Con đựơc quyền sử dụng một chiếc ô tô con và một chiếc xe vận tải bọc sắt với mười lăm tên lính và hai khẩu súng máy.
Hen-rích nhún vai nhưng không phản đối.
_ Bây giờ đến nhiệm vụ của con. Phải lập tức đi kiểm tra khắp các làng có bọn lính ốm đóng mà người ta gọi là cảnh sát, tìm hiểu khả năng chiến đấu của chúng. Sau khi về viết cho ta bản báo cáo, ghi rõ quân số, vũ khí … Phải thu lượm những tin tức thật chính xác để biết đựơc rằng chúng ta có thể mở cuộc tấn công bằng lực lựơng nào. Cuộc hành binh mang tên là “cuộc dạo mát rừng xanh”. Rõ không?
_ Rõ lắm! Xin phép đại tá hỏi một câu.
_ Cứ nói.
_ Ba gọi cảnh sát là lính ốm, thế nghĩa là ba đánh giá chúng không cao lắm?
_ Không cao lắm? Nói thế còn nhẹ đấy con ạ!
_ Thế thì sao lại tổ chức, trang bị cho chúng làm gì?
Béc-gôn cười không vui.
_ Chúng ta không có đủ lực lượng để đóng đồn khắp các làng mạc, thị trấn. Đó là lý do thứ nhất. Điểm thứ hai và là điểm chủ yếu, là những kẻ làm cảnh sát không thể trở thành kẻ thù hung dữ nhất của du kích. Họ cần phải vật lộn với du kích để giữ lấy mạng mình. Nhưng điều đáng tiếc là phần lớn cảnh sát lại đựơc tuyển lựa trong các phần tử lý lịch đen tối và bọn lính Hồng quan đào ngũ. Mà bọn đào ngũ thì trứơc hết là bọn hèn nhát và bao giờ chúng cũng hèn nhát dù cho chúng khóac bộ quân phục của quân đội nào.
_ Bao giờ con có thể bắt tay vào việc đựơc?
_ Sau đây một giờ mọi việc sẽ xong xuôi để có thể lên đường đựơc. Hôm nay và ngày mai, con sẽ tiến hành việc thanh tra. 9 giờ sáng ngày kia đến nộp báo cáo.” Cuộc dạo mát rừng xanh” có lẽ sẽ mở đầu rất đột ngột. Các đơn vị sẽ đựơc lệnh báo động. Nhân thể phải kiểm tra tinh thần chuẩn bị báo động của cảnh sát. Đặc biệt đối với các đội cảnh sát trong làng Pốt-gô mà con sẽ ra lệnh cho họ bao vây quãng rừng từ Pố-gô tới I-va-nốp. Cố nhiên không những không cho ai biết mà còn không cho ai đoán trước đựơc cuộc hành binh này. Rõ chưa?
_Rõ hoàn toàn. Ba cho phép con về?
_ Về đi và cố nghỉ lấy sức. Gượm đã nào, suýt nữa ta quên. Hôm nay ta nhận đựơc thư nhà, trong đó có mấy dòng nói đến con. Đây, - Béc-gôn lấy móng tay gạch những chỗ cần xem trong thư rồi trao cho Hen-rích. Gã này đưa mắt liếc nhanh dòng chữ, ngước đôi mắt cảm động lên nhìn lão đại tá và thong thả đọc kỹ lại những dòng đó.
_ Con viết thư cho Phờ-rao En-da ngay bây giờ đây. – Gã vừa trả lại bức thư vừa sung sướng thốt lên – Bây giờ con nghĩ rằng con đã có quyền làm như vậy.
_ Sao nữa, đó là tùy ở lòng con. Ba cũng sắp gửi thư trả lời đây, nếu con muốn thì viết thêm vào đó dăm dòng. Có thể cứ ngồi trong phòng ba mà viết.
Tuy vậy, lá thư của Hen-rích không phải chỉ gồm có mấy dòng.
“ Phờ-rao Béc-gôn rất kính mến, - gã viết – Nhờ đại tá Béc-gôn nên cháu vừa được sống những giây phút hạnh phúc nhất: đại tá cho cháu xem mấy dòng trong thư, nơi mà bác viết về cháu. Cháu vô cùng cảm động khi biết rằng, bác vẫn còn nhớ rõ cháu từ ngày còn bé và thấy rằng cháu là kẻ côi cút. Bác đã tỏ tình thương rất chân thành với cháu mà cháu không thể gọi là cái gì khác hơn là tình mẫu tử. Cháu rất sung sướng nghĩ rằng, giờ đây, mình lại có gia đình. Đại tá Béc-gôn đã nhận cháu làm con trai, còn cháu thì coi đại tá như ba mình. Bây giờ đựơc phép bác, cháu sẽ có cả mẹ nữa. Thưa mẹ, con có thể tin rằng mình có cả em gái nữa không? Mặc dầu khi trông thấy mẹ lần cuối cùng khi con hãy còn bé, nhưng lòng tốt và vẻ dịu hiền của mẹ đối với con, đang sống và còn sống mãi trong trí nhớ của con. Con mong đựơc viết nhiều cho mẹ, nhất là mong được thấy mẹ. Chỉ tưởng tượng đến cuộc gặp gỡ này con cũng đủ sung sướng rồi. Con sẽ cố gắng tìm mọi cách để thực hiện điều này và sẽ lợi dụng mọi cơ hội thuận tiện nhất để đựơc gặp mẹ. Nhưng từ nay đến khi gặp gỡ, con hy vọng đựơc nhận một lá thư ngắn của mẹ. Nhờ mẹ chuyển hộ tới Lo-ra mấy cái hôn của con, suýt nữa thì con viết “bé Lô-ra” vì con vẫn giữ nguyên những kỷ niệm ngày xưa của cô ấy trong trí nhớ. Nếu cô ấy vẫn tỏ ra quý mến con và viết thư cho con như đối với một người anh thì con còn sung sướng gấp bội. Xin phép hôn mẹ.
Con trai của mẹ, Nam tước Phôn Gôn-rinh”
Hen-rích đưa lá thư mới viết xong cho đại tá.
_ Xin ba xem qua một tí. Con e rằng mình có quá đường đột chăng…
Béc-gôn đưa tay ra hiệu ngăn anh lại, mắt vẫn không rời lá thư.
_ Con thật là một đứa con trai rất yêu kính cha mẹ! – Lão cảm động nói và bước đến bên Hen-rích, ôm lấy gã.
_ Thôi, bây giờ thì đi đi. Đã đến giờ lên đường rồi đấy. Và mong con chớ quên mang theo khẩu tiểu liên.
Hen-rích đã ra đến ngưỡng cửa. Béc-gôn còn gọi giật lại lần nữa:
_ À, ta quên báo cho con biết một cái tin chua chát: tòa án Xô-viết đã tuyên án xử tử vắng mặt con về tôi phản quốc. Đại úy Cu-bít nói với ba việc này, ông ta phụ trách công tác điệp báo mà mạng lưới điệp báo của ta, nhờ ơn chúa, gồm toàn những điệp viên cừ cả.
_ Quả thật cái tin này khá chua chát! – Hen-rích cười gằn nhưng bỗng nhiên im bặt. Nét mặt gã trở nên lạnh lùng, đôi mắt long lanh có vẻ thách thức:
_ Con có thể chết trong bất cứ hoàn cảnh nào và không thể tin chắc vào một cái gì trên đời này hết. Duy chỉ có một điều con biết chắc rằng, con không bao giờ trở thành kẻ phản quốc cả.
Gã dập gót giày, đi ra khỏi phòng.
Câu chuyện trao đổi với Béc-gôn khiến Hen-rích hồi hộp. Những ngày làm việc đầu tiên ở bộ tham mưu của Hen-rích không thể gây nên một sự ngờ vực nào hết. Bỗng dưng xảy ra việc này. Mấy lời tố giác cạnh khóe! Bởi vì, khi lão đại tá in dấu ngón tay của Hen-rích, anh đã cố ý không nhìn vào tấm bản đồ nằm trên bàn.
“Thế thì ai có thể nộp cho bộ tư lệnh Xô-viết bản kế họach tác chiến? Kẻ nào?”

Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 3: MỘT PHEN HÚ VÍA Ở PỐT-GÔ  
Ban tham mưu quân du kích nhận đựơc tin một toán lính Đức do một sỹ quan cầm đầu đã đến làng Pốt-gô cùng lúc với lệnh từ “địa cầu” chuyển đến bằng điện đài: tìm mọi cách ngăn cản không cho quân Đức tung các lực lựơng mới ra thay thế các đơn vị bị tiêu diệt trong thời gian mở cuộc hành binh đại bại, cố gắng dò biết cho đựơc những kế hạoh của bộ tư lệnh Đức và bắt kỳ đựơc “tài liệu sống” bằng bất cứ giá nào.



Liên lạc viên lượm tin về toán quân Đức cả quyết rằng xe ô tô từ làng Tuốcnavinô, địa điểm của bộ tham mưu quân đòan chạy ra. Do đó, người ta phỏng đoán rằng tên trung úy chỉ huy toán quân là sỹ quan trong bộ tham mưu. Thật vừa vặn đúng lúc, gã này là “tập tài liệu sống” tốt nhất. Vì ai biết nhiều về kế họach hành binh của bộ tư lệnh Đức bằng một sỹ quan tham mưu?

Quyết định là sẽ tung ra hai đại đội nhằm bao vây làng Pốt-gô tiêu diệt toán quân và bắt sống kỳ đựơc tên sĩ quan làm tù binh.

Các liên lạc viên ở các làng khác cũng báo tin rằng, hôm qua, một chiếc xe con và một xe vận tải bọc sắt đã tới làng, rằng tên sĩ quan tập hợp cảnh sát lại và huấn thị.
Như vậy rõ ràng là bọn Đức đang chuẩn bị một cuộc càn quét lớn vào khu du kích. Bắt sống tên sĩ quan Đức là một việc cần thiết nhất cử lưỡng tiện.

Ngoài hai đại đội lĩnh nhiệm vụ tấn công quân Đức ở Pốt-gô còn định dùng các đội tiểu liên để phong tỏa con đường từ Pốt-gô đến Tuốcnavinô, nhất là con đường đến Marianốpca bở vì ở đó có một đồn binh khá mạnh không những gồm bọn cảnh sát mà còn cả bọn lính Đức nữa. Các toán xạ thủ tiểu liên này có nhiệm vụ hai mặt: một là, phải chặn các đơn vị quân Đức từ Tuốcnavinô hay Marianốpca tới tiếp viện;
hai là không cho bọn Đức bị đánh úp trong làng Pốt-gô chạy thóat nếu chúng lọt qua đựơc vòng vây.



Cần phải cấp tốc mở cuộc tấn công, bởi vì theo lời các liên lạc viên thì hai chiếc xe nói trên chỉ dừng trong mỗi làng không quá hai giờ. 

Từ căn cứ du kích đến làng Pốtgô khoảng chừng 10 cây số, trong đó chỉ có 7 cây số đường rừng, còn ba cây số đường làng.

Viên đội trưởng du kích quyết định thân chinh chỉ huy trận chiến đấu.

Vừa ra khỏi rừng, anh lập tức chia quân thành hai đơn vị và hạ lệnh ra roi quất ngựa phi nước đại để nhanh chóng vây kín lấy làng.
Anh không lo rằng bọn Đức sẽ trông thấy du kích.



Về phía Tây, một khu đầm lầy chắn mất lối, không những xe ngựa mà người đi bộ cũng không lội qua được; đầm lầy có những chỗ rất lầy lội mà ít kẻ biết rõ những vũng lầy đó.



Bọn Đức chỉ có hai con đường: hoặc là chiến đấu, như vậy có lợi cho du kích, hoặc là khi thấy bên địch tới gần thì bỏ chạy. Hai lối thoát mà chúng có thể lợi dụng được đều đi qua cạnh đầm lầy.

Một lối đi về hướng bắc đến làng Tuốc-na-vi-nô, lối thứ hai đi về hướng nam tới làng Ma-ri-a-nốp-ca. Cho nên du kích phải thúc ngựa để kịp chắn hai đường rút lui và sau khi đã triển khai, họ bắt đầu tấn công vào Pốt-gô.
Hen-rích dừng lại làng Pốt-gô hơi lâu hơn ở các làng khác.
Dọc đường anh thấy đói ngấu nên vui lòng nhận lời mời ăn cơm ở nhà tên đội trưởng cảnh sát xã là Ba-ra-nốp-ski. Hơn nữa, tên quận trưởng cảnh sát Vôn lại giới thiệu: Ba-ra-nốp-ski không những là người đáng tin cậy mà còn là một người chủ hậu hĩ, biết đãi khách, nhất là các ông sĩ quan.



Tên đội trưởng đội xạ thủ tiểu liên đi theo Hen-rích là Vuốc-xe quả thật lúc đầu chả dám khuyên gã trung úy dừng lại quá lâu ở làng Pốt-gô đã nằng nặc đòi trở về bộ tham mưu khi trời chưa tối, nhưng sau vì mê những lời hùng biện của Vôn khen ngợi lòng chuộng khách của Ba-ra-nốp-ski nên cuối cùng định bụng lợi dụng dịp tốt để ngốn một bữa cho thỏa cái dạ dày.

Ba-ra-nốp-ski cao lênh khênh, vụng về, mừng quýnh tưởng phát điên mất: không phải ai mà chính là ngài nam tước sẽ ăn cơm tại nhà hắn. Sau khi mời khách ngồi, hắn cứ lăng xăng không biết làm việc gì nữa và cái thân hình cao lớn của hắn lúc ấy lại càng ngộ nghĩnh hơn.



Bộ quân phục Đức cũ rích với các băng vải trắng trên ống tay áo, hình như cốt cắt cho gã thanh niên nào chứ không phải cho cái lão hộ pháp bụng phệ này. Và cái bụng ấy không thể nào  nhét vào trong bộ quân phục. Những chiếc khuy ở giữa đều bật ra hết, chỉ có cúc trên và cúc dưới là cài được, cho nên qua chỗ hở rộng ra lộ tấm sơ mi trắng chả ăn khớp với bộ quân phục tí nào. Hen-rích không nhịn được cười khi trông thấy tên cảnh sát gương mẫu, theo lời người ta giới thiệu.

Ba-ra-nốp-ski hạ lệnh cho mụ vợ quay ngỗng và nói chung phải sửa soạn một bữa ăn thế nào để “cho đến khi về Béc-lanh ngài vẫn còn nhớ”. (hắn tưởng Hen-rích không hiểu tiếng Nga cho nên cứ tha hồ bô bô)
Sau đó, theo lệnh Vôn, Ba-ra-nốp-ski lập danh sách bọn mật thám. Ở làng nào Hen-rích cũng thu bản danh sách ấy.

Khi danh sách đã viết xong, Hen-rích hạ lệnh báo động. Chừng ba phút sau, theo đồng hồ của Hne-rích, đội cảnh sát xã Pốt-gô đã tập hợp thành hàng.

_ Trong danh sách ghi những 23 tên họ mà sao trong hàng chì thấy 21 người? – Hen-rích cùng Ba-ra-nốp-ski và Vôn đi quanh hàng quân, kiểm tra và hỏi.

_ Tôi là 22 còn tên lính gác trên gác chuông là 23! – Ba-ra-nốp-ki khúm núm thưa.

Hen-rích nhìn lên gác chuông và quả thực trông thấy tên cảnh sát trên đó. Tên này ghé ống nhòm vào mắt, ngắm về phía xa xa.

_ Bọn du kích có đến thăm các anh luôn không? – Hen-rích hỏi.

_ May dạo này trời còn thương chúng tôi.

Nhưng ngay lúc đó, từ trên gác chuông vang lên tiếng súng của tên lính gác.

_ Trời ơi, ma quái gì thế? – Ba-ra-nốp-ski rú lên và ngồi thụp xuống, hai tay ôm đầu.

Khi Hen-rích cùng Vôn chạy lên gác chuông, gã đã có thể trông thấy ngay mọi việc mà chả cần ống nhòm:

hàng đoàn kỵ binh và xe ngựa chở đầy du kích đang lao về phía rừng. Một số kỵ binh và xe có đặt súng máy vượt lên đầu, họ đã đến rất gần. Đúng là tên gác mãi nhìn xuống bọn cảnh sát tập họp dưới sân nên không phát hiện ra du kích ngay từ xa.

Hen-rích nhìn sang phía Tây và trông thấy một cái đầm rộng mọc đầy lau sậy. Gã nheo mắt nhắm đầm lầy trong một phút, tựa như đang suy tính kế họach. Chắc hẳn gã đã nghĩ ra điều gì, nên vội đâm bổ xuống khỏi gác chuông và hạ lệnh cho Vuốc-xe chuẩn bị chiến đấu.

_ Anh chỉ huy luôn cả đội cảnh sát và hãy dẫn bọn lính chạy theo hướng Bắc, về Tuốc-na-vi-nô. Theo tôi thì phía ấy quân địch ít hơn.

_ Còn trung úy?

_ Không cần phải lo cho tôi, cứ làm theo mệnh lệnh đi.



Còn anh thì theo tôi! – Gã hạ lệnh cho Vôn – Không, trước hết hãy chạy tới nhà Ba-ra-nốp-ski và mang chiếc áo mưa lại đây cho tôi. Phải nhanh lên mới được.

Trong lúc Vôn chạy đi lấy áo mưa, Hen-rích tạt vào trụ sở cảnh sát. Trong những giây phút hiểm nghèo ấy, gã trung úy tỏ ra bình tĩnh lạ thường. Thấy tập danh sách mật thám và cảnh sát Vôn để lại trên bàn, gã cầm lấy nhét vào ngăn kéo. Khi tên quận trưởng cảnh sát thở hồng hộc chạy đến, Hen-rích vẫn điềm nhiên hút thuốc lá.
_ Lạy chúa, xin trung úy nhanh lên! Ông nghe thấy gì không? Chúng nó đang bắn đấy.

_ Cho chúng bắn. Tôi và anh không đánh nhau với chúng đâu mà chạy vào đầm lầy kia. Chúng ta phải mang kỳ được những tài liệu vừa thu lượm xong về bộ tham mưu, mà chỉ còn một lối thoát duy nhất là chuồn thẳng vào đầm lầy.

Hen-rích cúi lom khom băng về phía đầm lầy.

Lão Vôn bốn mươi tuổi, to lớn, lạch bạch bám theo sau. Nhưng gã nam tước không chỉ là một kiện tướng về môn chạy mà còn là một người bạn chiến đấu chân chính. Thấy Vôn cứ lẽo đẽo đằng sau, gã chạy chậm lại để đợi hắn.

_ Vôn, đừng hoảng! Thở bằng mũi. Vung tay, vung tay đều! Thế đấy! Một, hai, ba, bốn. Một, hai, ba, bốn …
Vôn nhìn gã trung úy với đôi mắt biết ơn. Hắn đã có thể chạy nhanh hơn, lời khuyên của gã trung úy hiệu nghiệm thực.

Tiếng súng giao chiến trong làng mỗi lúc một dữ dội hơn. Từng loạt tiểu liên xen lẫn vào những loạt súng máy, lát sau nghe thấy cả tiếng lựu đạn nổ.

- Nhanh lên, nhanh lên, Vôn! Phải nhanh lên mới thoát được! – Gã trung úy giục tên quận trưởng đang thở hổn hển.
Đầm kia rồi.
_ Bước theo dấu chân của tôi! Không được bước chệch bước nào ra ngoài cả! - Hen-rích mồm hạ lệnh, chân giẫm bừa vào bụi lau. Được chừng 100 bước, gã ngoái nhìn Vôn lảo đảo như một thằng say rượu. Nỗi kinh hoàng đã làm cho hắn đi không vững nữa. Vả lại còn phải bước theo vết chân của tên trung úy qua những vũng lầy nữa chứ…

- Có thể nghỉ lấy hơi mấy phút. – Hen-rích dừng lại và há mồm hớp mạnh mấy hơi.

- Thưa trung úy, không hiểu quân ta có thoát được không? – Thở xong, Vôn hỏi.

- Tôi lo cho họ lắm. Lực lượng chênh lệch quá! À này, thế còn tập danh sách mật thám và cảnh sát đâu nhỉ? Lúc nãy ông quẳng nó trên bàn.

Tên quận trưởng cảnh sát mặt tái như gà cắt tiết.

- Tôi tưởng … Tôi tưởng là ông …

- Vậy là ông bỏ quên nó rồi chứ gì? Ông có hiểu là ông đã làm cái gì không?

- Nhưng tôi cứ tưởng … - Tên Vôn lắp bắp thưa.

- Tưởng … Thế ông có biết là nếu danh sách đó mà lọt vào tay bọn du kích thì sẽ ra sao không? Ông thử tưởng tượng xem sẽ ăn nói thế nào với ngài đại tá?

- Thưa ông trung úy! Ông rủ lòng thương cho! Xin ông ngơ đi cho! Thì tôi còn hồn vía nào mà nghĩ đến danh sách gì trong lúc đó nữa. Lạy ông, ông cứ nói là giao cho Vuốc-xe rồi.
Từ xa vẳng lại những tiếng thét và tiếng rú thấy thanh. Những tràng súng máy im hẳn, chỉ còn nghe vài tiếng nổ lẻ tẻ.
- Tai hại thật! Bắt đầu giáp lá cà.



Nhanh lên ông Vôn! – Hen-rích quát và vội vã tiến sau vào giữa đầm.

Có thể đo lường đựơc sức lực của một người đang trốn chạy cái chết hay không?

Vôn chưa bao giờ nghĩ rằng mình có khả năng lội bì bõm suốt đêm, nước ngập đến đầu gối, chật vật lắm mới rút đựơc bàn chân ra khỏi vũng lầy, không dám dừng lại vì cái thứ đất bùn lầy nhày luôn luôn lún xuống dưới khối thịt nặng nề mà vừa mới lôi cẳng lên là y như bùn mút lấy kêu phòn phọt.



Hơn nữa từ sáng qua đến giờ chưa nhét tí gì vào bụng nên mệt lả.

Thực ra thỉnh thoảng gã trung úy còn bẻ một thân cây gì đó trong đám lau sậy mà chỉ một mình gã biết thôi và chìa cho Vôn, dặn cách tước vỏ để nhai, nhưng món ăn này chỉ tổ làm cho hắn buồn nôn. Ngoài ra, tay hắn lại bị gai góc, lá sắc cứa sây sát rớm máu khắp nơi, đau rát vô cùng. Vôn chưa bao giờ hình dung rằng việc lội qua đầm lầy lau sậy lại có thể nguy hiểm đến thế.

- Thưa trung úy, chúng ta lang thang thế này còn lâu nữa không? – Vôn hỏi khi trời gần sáng và hắn đã rã rời. Người hắn xám lại vì lạnh và run lẩy bẩy.
- Thì ông cũng nghe thấy chúng bắn vào đầm kia mà.

Có lẽ chúng lùng bọn mình đấy. Nếu chưa biết chắc bọn du kích đã lẩn vào rừng thì chưa ra khỏi cái đầm này đựơc.

- Thế chúng ta lại quay lại à?

- Trời đất, im đi, và theo tôi.

Chính Hen-rích cũng đã thấy kiệt sức. Gã đi đã thấy vất vả hơn, phải dừng lại luôn, khi thì để lắng nghe động tĩnh, khi thì để thở.
Cuối cùng Hen-rích đứng lại.

- Chúng ta sẽ đứng đây cho tới khi nào nghe tiếng ô tô chạy.

- Ở đây nghe được hay sao? – Vôn chán nản xua tay.

- Chúng ta cách đường cái chừng 100 thước.

Theo lệnh của đại tá tôi phải trở về từ tối hôm qua. Thế mà sáng nay tôi vẫn chưa về. Trong bộ tham mưu tất sẽ xôn xao và chậm nhất là 9 giờ sáng nay họ sẽ bắt đầu đi tìm. Độ 10 giờ xe ô tô sẽ chở lính đến đây rồi.

Nhưng bọn Đức đã đến sớm hơn. Hen-rích chưa đoán ra rằng không những lão đại tá và các sĩ quan phòng I-X  mà cả bộ tham mưu cũng quan tâm đến việc gã chưa về.

  Đợi mãi không thấy Hen-rích, ba giờ đêm, Béc-gôn bèn chạy sang phòng gã trung úy xem sao, thì mới biết đích là gã chưa về thực. Lão đại tá liền dựng tất cả bộ tham mưu dậy. Và lúc trời vừa hửng sáng, một đội bộ binh môtô hăm hở lao về phía làng Pôtgô.
Khó mà nhận ra gã thanh niên  mệt lử mình mẩy lấm láp, tay quấn băng lại chính là viên sĩ quan tham mưu Hen-rích Phôn Gôn-rinh, chàng nam tước lúc nào cũng diện rất bảnh.
Gã nam tước ngủ suốt ngày và suốt đêm. Đến sáng hôm sau khi bừng mở mắt, người đầu tiên gã trông thấy là Béc-gôn.

- Cứ nằm. Nằm mà nghỉ! Quận trưởng cảnh sát đã báo cáo với ba tất cả mọi việc rồi. Nhưng mà ba con ta nay mai sẽ quên hết cái họa du kích và sẽ rời cái đất nứơc chó má này. – Trứơc khi đi ra, Béc-gôn thì thầm có vẻ bí mật lắm.

- Nghĩa là…
- Quân đoàn ta sẽ chuyển sang Pháp.
 
Đăng nhập để trả lời
0