NGÀY ẤY
Sài Gòn hỡi … có Ai chờ Em nhỉ
nắng mai lên cây phượng vĩ lao xao
Em ở thị thành hay ở non cao
chưa ước hẹn, biết khi nào Em đến ?
Mới gặp gỡ con tim đà xao xuyến
đôi mắt Em tia chớp đến diệu kỳ
con đường kia – Ai tiễn bước Em đi ?
Anh lặng lẽ – đứng thầm thì trong gió.
Hạ sẽ sang cho cánh hoa phượng đỏ
làn môi Em nho nhỏ vị hương nồng
vội cuốn hồn Anh bay bỗng mênh mông
tha thiết thế tự nỗi lòng yêu quí.
Ngày ấy đã thành ngày Ta tri kỷ
Anh và Em đâu ngẫm nghĩ xa xôi
chỉ biết yêu là số một ở đời
có lẽ thế lời thơ Ta bất tử ?!
Sài Gòn – 14/03/2010 – Sông Hậu.
SÀI GÒN QUÊ HƯƠNG ƠI
Sài Gòn vùng đất hứa
Đón bao người về mơ
Tình thơ mãi ghi nhớ
Đi bao xa vẫn chờ
Sài Gòn vùng đất mộng
Luôn mở rộng vòng tay
Đón con yêu trở lại
Vầng hồng rực ban mai
Sài Gòn vẫn chờ trông
Những người thân hoài vọng
Về sưởi ấm cõi lòng
Bỏ bao ngày mong ngóng
Sài Gòn quê hương ơi
Tình người đẹp muôn đời
Từng ngày thay đổi mới
Việt Nam mãi đẹp tươi
Sức sống luôn rạng ngời !
Đỗ Hoàng Quân
SÀI GÒN QUÊ HƯƠNG ƠI
Sài Gòn vùng đất hứa
Đón bao người về mơ
Tình thơ mãi ghi nhớ
Đi bao xa vẫn chờ
Sài Gòn vùng đất mộng
Luôn mở rộng vòng tay
Đón con yêu trở lại
Vầng hồng rực ban mai
Sài Gòn vẫn chờ trông
Những người thân hoài vọng
Về sưởi ấm cõi lòng
Bỏ bao ngày mong ngóng
Sài Gòn quê hương ơi
Tình người đẹp muôn đời
Từng ngày thay đổi mới
Việt Nam mãi đẹp tươi
Sức sống luôn rạng ngời !
Đỗ Hoàng Quân
DOHOANGQUAN



Đi khò khò thôi!