📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

GÓC MƠ

96 trả lời, 12.991 lượt xem — Trang 3 / 4
NGÀY ẤY
 
Sài Gòn hỡi … có Ai chờ Em nhỉ
nắng mai lên cây phượng vĩ lao xao
Em ở thị thành hay ở non cao
chưa ước hẹn, biết khi nào Em đến ?
 
Mới gặp gỡ con tim đà xao xuyến
đôi mắt Em tia chớp đến diệu kỳ
con đường kia – Ai tiễn bước Em đi ?
Anh lặng lẽ – đứng thầm thì trong gió.
 
Hạ sẽ sang cho cánh hoa phượng đỏ
làn môi Em nho nhỏ vị hương nồng
vội cuốn hồn Anh bay bỗng mênh mông
tha thiết thế tự nỗi lòng yêu quí.
 
Ngày ấy đã thành ngày Ta tri kỷ
Anh và Em đâu ngẫm nghĩ xa xôi
chỉ biết yêu là số một ở đời
có lẽ thế lời thơ Ta bất tử ?!
 
Sài Gòn – 14/03/2010 – Sông Hậu.






SÀI GÒN QUÊ HƯƠNG ƠI

Sài Gòn vùng đất hứa
Đón bao người về mơ
Tình thơ mãi ghi nhớ
Đi bao xa vẫn chờ

Sài Gòn vùng đất mộng
Luôn mở rộng vòng tay
Đón con yêu trở lại
Vầng hồng rực ban mai

Sài Gòn vẫn chờ trông
Những người thân hoài vọng
Về sưởi ấm cõi lòng
Bỏ bao ngày mong ngóng

Sài Gòn quê hương ơi
Tình người đẹp muôn đời
Từng ngày thay đổi mới
Việt Nam mãi đẹp tươi

Sức sống luôn rạng ngời !

Đỗ Hoàng Quân

DOHOANGQUAN
Đăng nhập để trả lời
1


NGÀY ẤY
 
Sài Gòn hỡi … có Ai chờ Em nhỉ
nắng mai lên cây phượng vĩ lao xao
Em ở thị thành hay ở non cao
chưa ước hẹn, biết khi nào Em đến ?
 
Mới gặp gỡ con tim đà xao xuyến
đôi mắt Em tia chớp đến diệu kỳ
con đường kia – Ai tiễn bước Em đi ?
Anh lặng lẽ – đứng thầm thì trong gió.
 
Hạ sẽ sang cho cánh hoa phượng đỏ
làn môi Em nho nhỏ vị hương nồng
vội cuốn hồn Anh bay bỗng mênh mông
tha thiết thế tự nỗi lòng yêu quí.
 
Ngày ấy đã thành ngày Ta tri kỷ
Anh và Em đâu ngẫm nghĩ xa xôi
chỉ biết yêu là số một ở đời
có lẽ thế lời thơ Ta bất tử ?!
 
Sài Gòn – 14/03/2010 – Sông Hậu.






SÀI GÒN QUÊ HƯƠNG ƠI

Sài Gòn vùng đất hứa
Đón bao người về mơ
Tình thơ mãi ghi nhớ
Đi bao xa vẫn chờ

Sài Gòn vùng đất mộng
Luôn mở rộng vòng tay
Đón con yêu trở lại
Vầng hồng rực ban mai

Sài Gòn vẫn chờ trông
Những người thân hoài vọng
Về sưởi ấm cõi lòng
Bỏ bao ngày mong ngóng

Sài Gòn quê hương ơi
Tình người đẹp muôn đời
Từng ngày thay đổi mới
Việt Nam mãi đẹp tươi

Sức sống luôn rạng ngời !

Đỗ Hoàng Quân




SÀI GÒN THƯƠNG


Thương sao ngày ấy sài gòn
Đuôi gà thắt bím lon chon trốn tìm
Thương sao đôi mắt thơ hiền
Sáng trong nỗi nhớ về miền yêu thương

JENIFER
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-23 16:11:02khucniemtu>


VỀ VUI GIÁNG SINH ĐỖ HOÀNG QUÂN ƠI !



KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0



Xa_xăm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-02 02:49:43vtglcn>


GỌI TÊN ĐỖ HOÀNG QUÂN

Tên bạn sao giống họ tên của tôi
Bố đặt cho tôi lúc còn nằm nôi
Đỗ Hoàng Quân yêu đấy bố mẹ gọi
Ôi tiếng thân thương ngọt vừa chào đời

Có một buổi chiều kia độ xuân sang
Bố kể tôi nghe cũng thuở tuổi vàng
Hồi ngày xưa mới lớn vừa xong học
Bố quen cô gái một buổi trường tan

Bố nói rằng cô tính nết rất hiền
Dáng người đi đứng dịu dàng thật duyên
Mảnh mai suối tóc chảy dài óng mượt
Tha thước yêu kiều bố mến và thương

Nhưng rồi ngày ấy mưa ướt cổng trường
Bố đứng chờ hoài mỏi trông dáng thương
Cô không đến lớp cũng không về nữa
Bố dầm trời mưa lội mấy ngả đường

Khi bác gát cổng trả lời...bố vương
Mắt cay hình ảnh đâu dáng người thương
Phượng hồng chưa nở - ve đàn ly biệt
Tim khóc - nức lòng - bố sầu tư tương

Rồi trong giấc ngủ bố gọi canh trường
Tên người con gái bố đã thầm thương:
- Đỗ Hoàng Quân hỡi em đi đâu vắng
Để lệ anh tuôn lâm bệnh liệt giường

Ông CỐ ép Nội bắt bố lên đường
Cưới mẹ là người bố chẳng hề thương
Gia nghiêm khó cãi bố buồn nên bệnh
Thầy bói lang băm bốc thuốc tận giường

Bảo bố trúng tà ma nương gió sương
Hớp hồn nên bố gọi tên người thường
Tên nghe quen miệng vì bố hoài gọi
Nhưng lạ bởi không ai hiểu tận tường

Vì lời Ông Cố hứa khi nhậu suông
Nên Nội đành nghe theo bảo bố nhường
Phải cưới ngay người lạ bố không tưởng
Trời ơi bố gọi Đất thấu thiên đường

Bố khóc sưng vù bụp mắt tương tư
Vì hiểu ra rằng cãi lời bằng như
Sóng sau đầu vịt lời ai chịu tán
Không thành duyên thắm đành phải trái ngang

Rồi cũng cuối năm sau tôi chào đời
Lệ lòng bố vẫn mãi không hề vơi
Bế con mà bố gọi tên người mộng:
- Đỗ Hoàng Quân hỡi có thấu lòng không

Ông bà và mẹ chẳng hiểu rõ chi
Nghe thế khen tên hay đặt tức thì
Mỗi ngày bố gọi tên con để nhớ
Người yêu muôn thuở trọn kiếp đời này...

vtglcn

Vần thơ gửi lại cho người
Hằng bao thế kỉ còn đời nhớ ta
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-11 12:36:03suongthu_99>


MÀN THU

Ta về nhặt lại lá rơi
Sương Thu nặng hạt chơi vơi nỗi niềm
Gió chiều vi vút rừng thiêng
Hạ hồng lẩn khuất vàng riêng Thu sầu

Tìm người ta biết tìm đâu
Đôi con bướm mộng chia sầu giấc mơ
Bao giờ cho đến bao giờ
Tình thơ liền dải bên bờ Sông Ngân

Chiều nay gió cuốn bụi hồng
Nhớ sao là nhớ những dòng thơ hoa
Rưng rưng cánh lá vờn sa
Cành thương nuối tiếc mưa òa màn Thu ...

suongthu_99
11/9/2011
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.11.2021 19:50:34 bởi DOHOANGQUAN>
 
 
 
 
 

XA MÃI TẦM TAY

Hôm nay trở về con đường cũ
Lòng bồi hồi sương trắng xôn xao
Con đường cũ nay nhiều đổi mới
Nên dáng xưa thoăn thoắt qua mau ...

Mắt chạm nhau sao mà xa lạ
Lá thời gian đã úa phai màu
Bóng lặng lẽ bên đường nép lại
Để sương buồn buốt lạnh đôi vai

Hai hàng nước chảy ròng suối mắt
Nhìn dư âm theo gót ai dài
Người đi xa không còn ngoái lại
Như thuở còn hẹn ước tương lai

Vòng thời gian bao giờ quay ngược
Nên thôi đành xa mãi tầm tay !

DOHOANGQUAN
26.10.2021
📎 XA MAI TAM TA..
DOHOANGQUAN
Đăng nhập để trả lời
0



ĐÔNG


Gió đông giá buốt cõi lòng
Rừng cây chiết lá rơi trong niềm sầu
Đông tàn đông đến một màu
Tuyết rơi trắng xoá lối vào góc mơ

DOHOANGQUAN
 
Cám ơn DOHOANGQUAN đã ghé thăm TTK.Chúc vui
 
 

Buồn
 
Người đi hoang vắng nơi lòng
Dòng thương tràn ngập vào trong bến sầu
Môi hồng ngày tháng phai màu
Nỗi buồn gặm nhấm dạ  ràu hết mơ
 
Thanh Thanh Khiết
18.6.2010



CẢM ƠN

Cảm ơn người xông đất nhà
Cho cây ra trái cho hoa tươi màu
Cảm ơn người đã ghé vào
Xông đất nhà mới đẹp sao tình người

Đỗ Hoàng Quân
DOHOANGQUAN
Đăng nhập để trả lời
0
GÓC MƠ

Bốn mùa lá rụng vườn thơ
Ta gom vào một góc thơ cho đầy
Đến mùa vi vút heo mây
Lá bay mọi nẻo ta hoài nhặt thôi
Một mùa Thu tím đất trời
Bão giông cuốn mất lá trôi phương nào
Ta tìm tận chốn nơi nao
Nhặt cho kì hết gói vào góc mơ
Mỗi chiếc lá là một vần thơ
Viết cho kỉ niệm đợi chờ mùa sau
Gió buồn tuôn lá rì rào
Rơi vào vườn mộng ta mau nhặt về
Ta xếp những lá cận kề
Ghi thành trang nhớ tựa đề GÓC THƠ

Đỗ Hoàng Quân
 
 
BỐN MÙA
 
Vun vút thời gian năm tháng qua
Bốn mùa thương nhớ đọng hồn ta
Xuân tươi chơm chớm hoa mai nở
Hè sáng long lanh giọt nắng tà
Thu héo bơ bơ trời xứ lạ
Đông tàn tim tím mảnh tình xa
Bốn mùa thay đổi đời ngơ ngẩn
Yên ổn tìm đâu một mái nhà!
 
Thanh Huy
 
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: DOHOANGQUAN

Buổi chiều nhiều chuyện…
 
Buổi chiều  hỏi bình minh đâu
Bình minh đã bỏ qua cầu bên kia
Buồi chiều hỏi nắng sao chia
Nắng buồn nên đã gãy lìa trên cao
Buổi chiều hỏi chổ vì sao
Làn mây vén áo chỉ vào không gian
Buổi chiều hỏi vậy chớ nàng
Bên sông giặt lụa nhớ chàng hay không?
Buổi chiều hỏi cả dòng sông
Là chân nàng trắng hay hồng chiều nay

cosiaus

BÀNG HOÀNG TRONG MƠ

Buổi chiều hòi mây sao bay
Mây thẳng đường tiến chẳng hay ngoáy nhìn
Buổi chiều hỏi gió lặng thinh
Gió chẳng đáp trả chuyện mình mặc ta
Buổi chiều hỏi ánh dương tà
Tà dương khuất nẻo đường xa chẳng màng
Buổi chiều hỏi ánh trăng vàng
Sao nghiêng nửa mảnh về sang hướng nào
Thuyền trăng khua máy dạt dào
Nửa trăng vỡ vụn biển gào sóng chênh
Buổi chiều chìm tiếng sóng ghềnh
Miên man hỏi kiếm tình bên gối nàng
Tiếng chim ríu ríu ngày sang
Buổi chiều tỉnh giấc bàng hoàng trong mơ

Đỗ Hoàng Quân


Trách
 
Chiều rơi nắng đã đi đâu
Lang thang khắp nẻo phai màu thế kia
Làm sao mây có thể chia
Ráng hồng ấm áp mà lìa trời cao
 
Nắng đừng nên hỏi vì sao
Sắc mây màu tím đi vào dân gian
Núi kia tô thị là nàng
Ngàn đời vẫn đợi bóng  chàng thế không
 
Thuỷ chung làm trái tim hồng
Đừng nên để nhạt mặn nồng nắng ơi !
 
Thanh Thanh Khiết
21.6.2010 
 

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0

Hoa
Buổi sáng hoa chớm nở
Mơn mỡn bướm vui đùa
Giọt sương treo lấp lánh
Mộng đẹp như bài thơ
 
Đến trưa sương đã cạn
Không nói lời biệt ly
Vì sao nhỏ đã khuất
Ong bướm cũng vơi dần
 
Buổi chiều cánh hoa tàn
Nhuỵ dập phấn nát tan
Chỉ còn dăm chú kiến
Lạc lõng bụi trần gian
Lắng nghe hết bản đàn
 
dohop 13/5/2005



THIÊN NHIÊN

Vầng đông ửng sắc hồng
Trên trời màu xanh trong
Dưới đất xương rồng nở
Ta tựa đoá thơm nồng

Nắng trưa vàng sắc nhớ
Lá trở mình xạc xào
Bướm vờn hoa lao xao
Thèm cái nhị ngọt ngào

Chiều mặt trời lặn mất
Ánh trăng dần lên cao
Hoa mắc cở xếp vào
Thiên nhiên ôi đẹp sao !

Đỗ Hoàng Quân

DOHOANGQUAN
Đăng nhập để trả lời
1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-28 16:01:27DOHOANGQUAN>



LỐI THU

Lối thu xưa vắng bóng
Đường mòn hút cõi không
Tiếng lá rơi lắng đọng
Vàng khắp ngỏ chờ mong

Gió lùa cây xào xạc
Chú nai vàng ngơ ngác
Giẫm lên xác lá khô
Mắt trông về hư vô

Rừng Thu sao quạnh vắng
Gió ngừng thổi mây buông
Chiều tím phủ màn buồn
Giọt sương sầu đọng lá

Bước chân Thu...
còn xa
Rừng Thu buồn...
trút lá

Năm tháng chờ...
trôi qua
Bóng người xa...
còn xa

Đỗ Hoàng Quân
DOHOANGQUAN
Đăng nhập để trả lời
1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-28 15:55:28DOHOANGQUAN>
Hãy thử làm trăng!

    
Hãy thử làm trăng đi
Một lần trên trời rộng
Quy luật không được giống
Như ngàn đời xưa nay

Cũng vẫn nhưng vòng quay
Trăng tròn vào mùng một
Thượng huyền vào ngày chót
Cho hạ huyền buông trôi

Hãy thử một lần thôi!
Anh làm người phụ nữ
Và thật là nhiều thứ
Trong vòng đời chuyện xoay

Anh sẽ hiểu em ngay
Và không khuyên em thế
Dù sao em cũng nể
Những lời khuyên của anh!

anhtrangthu
 
TỨ TUYỆT NHỚ



Chập chờn  một giấc chiêm bao
Gặp anh...như vẫn thủa nào mới quen
Bồi hồi những  sợ tàn đêm
Giật mình... chỉ thấy một thềm lá rơi

NHỚ

Đêm buồn chạnh  nhớ người ta
Trời khuya một bóng nhạt nhoà vầng trăng
Bấm tay mong chóng đến rằm
Để vầng trăng khuyết trăm năm lại tròn

TƯƠNG TƯ

Em về lại  chốn không anh
Hoang vu trời đất bỗng thành biển dâu
Quắt quay rối sợi tơ sầu
Ngẩn ngơ tóc cũng ngả màu tương tư !

LIÊN HƯƠNG



HỜN...!

Nhìn những giọt sương mơ
Long lanh trên cành lá
Thấy bâng khuâng trong dạ
Hối tiếc thời đã qua

Rằng cứ ngỡ người ta
Thương thầm bên nỗi nhớ
Mong manh sợi duyên nợ
Khi đứt tim vỡ òa

Vọng buồn kết thành hoa
Hương dịu hằng vết rướm
Những giọt sương máu đượm
Đỏ thẩm tình nhạt nhòa

Tội cho đời cách xa
Hai đứa đường đôi ngã
Phải chăng đó là giá
Trả bằng vết thương lòng

Nếu vậy, nguyện làm công
Suốt đời gánh giấc mộng
Đắp đầy các khoảng trống
Đợi ngày tình lên ngôi

Nhìn những giọt sương rơi
Mà lòng như tan vỡ
Yêu thương thành mảnh nhỏ
Khoảng trống nào đợi chờ...!

                                          Đoạn Trường
 
 
Tạm thời cứ gieo bao nhiêu hạt ở đây,giờ mà lảng vảng ngoài vườn có người tưởng ma , không khéo  có người về ngủ gặp ác mộng thì khổ [:D] Đi khò khò thôi![:D]
 
 

&lt; Sửa đổi bởi: minhthanh_love -- 20.6.2010 0:53:58 &gt;

_____________________________



welcom to minhthanhart




CẢM THÔNG

Hãy ngắm thử vầng trăng
Và tưởng bóng chị Hằng
Sáng trên vầng vọng nguyệt
Trăng thượng huyền đẹp tuyệt
Và hạ huyền mộng mơ

Anh thử lộn đường tơ
Làm phụ nữ trông chờ
Hòn vọng phu hoá đá
Để tình sử vào thơ

Anh là em...phụ nữ
Trăm ngàn việc phải lo
Không quản nhọc nhằn khó
Đảm đang cả trong ngoài

Nếu anh là phụ nữ
Anh sẽ hiểu em ngay
Thôi em đừng buồn nhé
Làm lòng anh u hoài

Đ H Q

DOHOANGQUAN
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: DOHOANGQUAN

GÓC MƠ

Bốn mùa lá rụng vườn thơ
Ta gom vào một góc thơ cho đầy
Đến mùa vi vút heo mây
Lá bay mọi nẻo ta hoài nhặt thôi
Một mùa Thu tím đất trời
Bão giông cuốn mất lá trôi phương nào
Ta tìm tận chốn nơi nao
Nhặt cho kì hết gói vào góc mơ
Mỗi chiếc lá là một vần thơ
Viết cho kỉ niệm đợi chờ mùa sau
Gió buồn tuôn lá rì rào
Rơi vào vườn mộng ta mau nhặt về
Ta xếp những lá cận kề
Ghi thành trang nhớ tựa đề GÓC MƠ

Đỗ Hoàng Quân




Ta đi buôn bưởi bán bòng
Tha hương khắp chợ lòng mong về nhà
Mẹ hiền dâu thảo phương xa
Sớm chiều tần tảo việc nhà việc con
Nghinh tân yểm cựu vẫn còn
Say mùi danh lợi lon ton một đời
Ngồi mơ một cảnh rong chơi
Tay đơn thủng thẳng, trí rời thị phi
Thương em tuổi độ xuân thì
Tóc tơ xanh ngát,đôi mi đen huyền
Ngồi mơ một cảnh trao duyên
Tâm tình lữ khách giữa miền lãng du

Phiêu Dao
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Đăng nhập để trả lời
0


Trích đoạn: DOHOANGQUAN

GÓC MƠ

Bốn mùa lá rụng vườn thơ
Ta gom vào một góc thơ cho đầy
Đến mùa vi vút heo mây
Lá bay mọi nẻo ta hoài nhặt thôi
Một mùa Thu tím đất trời
Bão giông cuốn mất lá trôi phương nào
Ta tìm tận chốn nơi nao
Nhặt cho kì hết gói vào góc mơ
Mỗi chiếc lá là một vần thơ
Viết cho kỉ niệm đợi chờ mùa sau
Gió buồn tuôn lá rì rào
Rơi vào vườn mộng ta mau nhặt về
Ta xếp những lá cận kề
Ghi thành trang nhớ tựa đề GÓC MƠ

Đỗ Hoàng Quân




Ta đi buôn bưởi bán bòng
Tha hương khắp chợ lòng mong về nhà
Mẹ hiền dâu thảo phương xa
Sớm chiều tần tảo việc nhà việc con
Nghinh tân yểm cựu vẫn còn
Say mùi danh lợi lon ton một đời
Ngồi mơ một cảnh rong chơi
Bàn tay thủng thẳng, trí rời thị phi
Thương em tuổi độ xuân thì
Tóc tơ xanh ngát,đôi mi đen huyền
Ngồi mơ một cảnh trao duyên
Tâm tình lữ khách giữa miền lãng du

Phiêu Dao

Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-26 05:48:14lathuphai>




LỐI THU

Lối thu xưa vắng bóng
Đường mòn hút cõi không
Tiếng lá rơi lắng đọng
Vàng khắp ngỏ chờ mong

Gió lùa cây xào xạc
Chú nai vàng ngơ ngác
Giẫm lên xác lá khô
Mắt trông về hư vô

Rừng Thu sao quạnh vắng
Gió ngừng thổi mây buông
Chiều tím phủ màn buồn
Giọt sương sầu đọng lá

Bước chân Thu...
còn xa
Rừng Thu buồn...
trút lá

Năm tháng chờ...
trôi qua
Bóng người xa...
còn xa

Đỗ Hoàng Quân
R


&lt; Sửa đổi bởi: Viet duong nhan -- 30.6.2010 16:46:21 &gt;



Lối Thu Xưa

Lối Thu xưa còn đây
Lá rừng rơi chân ngày
Mây trời bay
còn bay

Bóng Thu xưa nào thấy
Chỉ là gió hờn mây
Cánh lá phai ve vẫy
Giọt sương đọng bờ cay

Lá Thu vàng xưa nhớ
Màu Thu phai than thở
Nắng nhạt bờ môi khô
Giấc Thu mơ trăn trở

Lá Thu bay
bay...
qua triền dốc dài
Quay quay vòng xoay...
và bay mãi
Rời xa không trởi lại
Giọt mưa mãi chảy hoài

Chiều nay Rừng chờ Thu
Dưới sương mù thổn thức
Trăng xa mờ nguyệt thực
Gió tiềm thức vi vu...

lathuphai

Đăng nhập để trả lời
0






LỐI THU

Lối thu xưa vắng bóng
Đường mòn hút cõi không
Tiếng lá rơi lắng đọng
Vàng khắp ngỏ chờ mong

Gió lùa cây xào xạc
Chú nai vàng ngơ ngác
Giẫm lên xác lá khô
Mắt trông về hư vô

Rừng Thu sao quạnh vắng
Gió ngừng thổi mây buông
Chiều tím phủ màn buồn
Giọt sương sầu đọng lá

Bước chân Thu...
còn xa
Rừng Thu buồn...
trút lá

Năm tháng chờ...
trôi qua
Bóng người xa...
còn xa

Đỗ Hoàng Quân
R


&lt; Sửa đổi bởi: Viet duong nhan -- 30.6.2010 16:46:21 &gt;



Lối Thu Xưa

Lối Thu xưa còn đây
Lá rừng rơi chân ngày
Mây trời bay
còn bay

Bóng Thu xưa nào thấy
Chỉ là gió hờn mây
Cánh lá phai ve vẫy
Giọt sương đọng bờ cay

Lá Thu vàng xưa nhớ
Màu Thu phai than thở
Nắng nhạt bờ môi khô
Giấc Thu mơ trăn trở

Lá Thu bay
bay...
qua triền dốc dài
Quay quay vòng xoay...
và bay mãi
Rời xa không trởi lại
Giọt mưa mãi chảy hoài

Chiều nay Rừng chờ Thu
Dưới sương mù thổn thức
Trăng xa mờ nguyệt thực
Gió tiềm thức vi vu...

lathuphai


[align=center]Trăng Say Rượu Tình

Bóng nguyệt chen hoa lén đợi chờ
Rót trăng đầy cốc tỏa huyền mơ
Thả hồn lơ lững theo rượu chát
Phủ dáng thân thương siết biển mờ
Cạnh núi Bồng lai cười với gió
Bên đồi hoang dã ẩn vào thơ
Đó đây thoang thoảng mùi hương chín
Cạn chén lòng ai say bất ngờ

                                         Đoạn Trường
 


Bến nước

Dõi bóng thời gian mỏi mắt chờ
Như thuyền vẫn đợi bến tình mơ
Người đi năm tháng cung đàn lỡ
Kẻ ở thâu canh ngấn lệ mờ
Gối chiếc đơn phòng vương ý nhạc
Trăng ngà nửa mảnh chiếu hồn thơ
Cây da chốn cũ ngàn lưu luyến
Lỗi nhịp yêu đương chuyện khó ngờ

Vancali 7.27.10
 
 
NHỚ AI!
 
Tình giữa thinh không mãi ngóng chờ
Hoàng hôn nhuộm tím cả hồn mơ
Mây trôi lơ lửng sương rơi lạnh
Gió thổi vi vu khói tỏa mờ
Chợt nhớ người yêu buông tiếng hát
Chạnh thương tình cũ viết dòng thơ
Thủy chung một dạ không thay đổi
Biền biệt nơi xa có biết, ngờ!
 
Thanh Huy



Giết chết đời nhau thiệt chẳng ngờ
 
một bóng người đi một bóng chờ
một người không tỉnh kẻ như mơ
mãnh trăng chia nửa đâu còn sáng
đèn phố còn nguyên cũng phải mờ
lệ rớt trong mưa hòa  tiếng nhạc
hồn sa trên đá xướng lời thơ
bởi ai có biết khi xa cách
giết chết đời nhau thiệt chẳng ngờ
 
hoắchương
Đoạn Trường ui anh giết em thiệt chẳng ngờ rùi....




TRĂNG XA

Nửa Trăng xa biệt còn chi chờ
Lẩn khuất tình thơ không trọn mơ
Mây phủ màn đen Trăng chẳng sáng
Sao non leo lét mưa giăng mờ
Giọt sương oà lệ rơi tan tác
Lã chã mi sầu mặn nhịp thơ
Cách biệt thiên thu tình mộng vỡ
Chia lìa vạn dặm có ai ngờ

Đỗ Hoàng Quân

[/align]
DOHOANGQUAN
Đăng nhập để trả lời
0

HƯƠNG QUÊ

Khung cửa sổ nghiêng nhìn bên phương nhớ
Trời vào đông chưa mà lạnh giá từng hồi
Thu về đâu sao cành chiếc lá phai phôi
Hạ chửa đến mà mưa buồn rưng rứt
Cánh chim chiều lạc nhau bên bờ vực
Cố vươn dài đôi cánh mỏng cao bay
Về khung trời tổ ấm dựng lều mây
Đàn con nhỏ thơ ngây chờ mồi mẹ
Gió vi vui hiu hiu thổi nhẹ
Gợn lăn tăn mặt nước hồ tây
Cá đớp mồi bọt trắng nổi vây
Đôi hạc rỉa lông dày cho bạn
Đường phố cũ còn đây năm tháng
Bao trùng tu nhưng dĩ vãng vẫn tình thương
Ngày chúng ta chung lớp chung trường
Cùng đội một áo mưa cho đỡ ướt
Kỉ niệm ngày thơ mấy ai quên được
Tuổi hồn nhiên ta cùng bước đến trường
Giờ đi xa vẫn thoáng lúc nhớ quê hương
Mùi hoa dại mà vẫn nồng thơm ngào ngạt...

Đỗ hoàng Quân
DOHOANGQUAN
Đăng nhập để trả lời
0
EM ƠI!
 
Cám cảnh buồn vui giữa chợ đời
Thương mình đơn chiếc gọi em ơi!
Ruột se tím ngắt cơn mưa xối
Mộng vỡ trắng nhòa lớp sóng trôi
Vọng tiếng đàn xưa tình réo gọi
Nhớ người yêu cũ lệ thầm rơi
Mới bên nhau bỗng xa vời vợi
Ngoảnh mặt làm ngơ tắt nụ cười!
 
Thanh Huy

Cám ơn Đỗ hoàng Quân ghé nhà thăm. Chúc vui. TTH.
Đăng nhập để trả lời
0


TA NGHE KINH CẦU NGUYỆN

Ta nghe kinh cầu nguyện
Phước thiền
Tịnh tâm yên
Ta nghe kinh cầu nguyện
Lời bát nhã tâm thiền
Tánh thiện
niệm
Ta nghe kinh cầu nguyện
phủi bỏ mọi ưu phiền
Ta nghe kinh cầu nguyện
Tâm tánh hiền
thiện
Ta nghe kinh cầu nguyện
Xóa bỏ oán hờn oan khiêng
Ta nghe kinh phổ độ
Chúng sanh tâm thiền
tánh thiện
tạo phước duyên
Nam Mô Di Đà
tụng
niệm
cõi vô biên

Đỗ Hoàng Quân
DOHOANGQUAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-07 19:49:18galaxies>

@ Tặng bạn

CHIA TAY
 
Nhìn căn nhà nhỏ đau lòng nhớ
Kỷ niệm bao năm rũ sắc buồn
Đi, bạn sum vầy đời cách biệt
Ở, thân đơn chiếc lệ dầm tuông
Hẩm hiu số phận tình tan vỡ
Vàng võ tương lai sóng vỗ cuồng
Dõi bóng người xa thương lối rẽ
Ngẩn ngơ như kẻ xác không hồn
 
Thanh Huy



XA

Gát xưa vọng bóng Trăng xa nhớ
Lưu bút tím mơ lịm mắt buồn
Xa cách từ ngày đưa tiễn biệt
Chia li thủa ấy lệ nhoà tuông
Đơn côi nửa mảnh vầng Trăng vỡ
Lẻ bóng sao non mây chắn cuồng
Mong ngóng đường xa đâu ngã rẽ
Mưa rơi buốt giá lạnh vào hồn

GALAXIES




XA EM
 
Dõi lối tìm em em chẳng thấy
Bầu trời vần vũ lắm mây bay
Sau lưng kỷ niệm đời đưa đẩy
Trước mặt duyên thề gió trở xoay
Dư lệ một thời vương mắt chảy
Niềm thương suốt kiếp bám lòng say
Say câu thơ viết buồn trang giấy
Ghi lại tình yêu quá đọa đày!
 
Thanh Huy



BIỆT LY

Nửa vầng Trăng khuyết tìm nào thấy
Ngày ấy xa rồi mưa bụi bay
Năm tháng dông ruổi dòng xoáy đẩy
Phút giây theo bánh thời gian xoay
Mi cay giọt sầu lệ tuôn chảy
Mắt đắng nhoà thương hồn  tỉnh say
Say tứ vần thơ còn mộng giấc
Nhớ chi bút hạ tình lưu đày

GALAXIES

galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-08 19:23:09lathuphai>


MÀU ÁO THU PHAI

Tiết trời đổi áo...
Thu phai
Cho rừng thu vắng...
mắt Nai thêm buồn
Khẽ khàng...
chiếc lá nhẹ buông
Vàng rơi mấy nẻo...
Thu buồn...
xa xôi !

Hôm qua...
Một chiếc rụng rồi
Còn đây một chiếc...
bồi hồi...
dõi theo

Chiều nay...
cơn gió
đưa vèo !
Thôi rồi !
một chiếc...
rơi gieo biển sầu

Màn đêm...
tuôn xuống giọt châu
Sương giăng trắng nẻo...
Thu sầu...
lá rơi!


lathuphai
lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-10 18:26:16TTH>



LỐI THU

Lối thu xưa vắng bóng
Đường mòn hút cõi không
Tiếng lá rơi lắng đọng
Vàng khắp ngỏ chờ mong

Gió lùa cây xào xạc
Chú nai vàng ngơ ngác
Giẫm lên xác lá khô
Mắt trông về hư vô

Rừng Thu sao quạnh vắng
Gió ngừng thổi mây buông
Chiều tím phủ màn buồn
Giọt sương sầu đọng lá

Bước chân Thu...
còn xa
Rừng Thu buồn...
trút lá

Năm tháng chờ...
trôi qua
Bóng người xa...
còn xa

Đỗ Hoàng Quân
R

Lối Thu Xưa

Lối Thu xưa còn đây
Lá rừng rơi chân ngày
Mây trời bay
còn bay

Bóng Thu xưa nào thấy
Chỉ là gió hờn mây
Cánh lá phai ve vẫy
Giọt sương đọng bờ cay

Lá Thu vàng xưa nhớ
Màu Thu phai than thở
Nắng nhạt bờ môi khô
Giấc Thu mơ trăn trở

Lá Thu bay
bay...
qua triền dốc dài
Quay quay vòng xoay...
và bay mãi
Rời xa không trởi lại
Giọt mưa mãi chảy hoài

Chiều nay Rừng chờ Thu
Dưới sương mù thổn thức
Trăng xa mờ nguyệt thực
Gió tiềm thức vi vu...

lathuphai


NGỎ THU

Ngỏ Thu...
hun hút đường dài
Bâng khâng vệt nắng...
nhặt hài bước xưa

Những chiều...
cơn gió thoảng đưa
Nhẹ rung cánh lá...
chạm mưa rì rào

Dưới thềm...
xác lá xạc xào
Trời...
mây lơ lửng...
mưa ào...
giọt rơi

Lối thu...
vắng lặng không lời
Chỉ nghe tiếng lá...
chơi vơi bên thêm

Mưa rơi
Lá chơi vơi
Trở mình rừng thẵm ngân lời
gọi ai  !

Lá thu...
rớt đọng mắt nai
Ngẩn ngơ mưa ướt...
mi cay nỗi niềm

Rừng thiêng...
vọng tiếng về miền
Tâm tư trầm lắng...
sầu riêng Thu buồn

Chiều Thu...
muộn
lá chơi vơi...
buông !

Mưa...
hạt rơi
tuôn !

lathuphai
 
 
THU ƠI!
 
Thu buồn vắng ngắt cảnh thu ơi!
Vàng giữa không gian héo nụ cười
Lẩn quẩn mây chiều bay bóng mỏi
Lạnh lùng gió sớm khóc tình trôi
Nai không ngơ ngác về chung lối
Cây vẫn cô đơn đứng giữa trời
Đã mấy thu lòng đau khắc khoải
Người yêu biền biệt ở đâu rồi!
 
Thanh Huy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-10 20:01:13lathuphai>


THU ƠI!
 
Thu buồn vắng ngắt cảnh thu ơi!
Vàng giữa không gian héo nụ cười
Lẩn quẩn mây chiều bay bóng mỏi
Lạnh lùng gió sớm khóc tình trôi
Nai không ngơ ngác về chung lối
Cây vẫn cô đơn đứng giữa trời
Đã mấy thu lòng đau khắc khoải
Người yêu biền biệt ở đâu rồi!
 
Thanh Huy



BUỒN ƠI !

Nhìn Thu trầm mặt lặng buồn ơi !
Trăng khuất non xa vắng tiếng cười
Lảng đảng mây buồn chim cánh mỏi
Lơ thơ cánh hạc lả mình trôi
Chia xa đôi ngã không cùng lối
Ly biệt phân hai tách nẻo trời
Bao dặm quan hà không trở lại
Tình xa xa biệt mãi nhau rồi !

lathuphai
 

lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0

LÁ VÀNG RƠI

Lá thu màu lục thắm vàng phai
Từ thủa xanh mơ nhạt cánh đài
Gió phất nghiêng cành sầu trút lá
Bẻ bàng cây khóc lệ bi ai

Biển sầu vun vút sóng gầm thét
Mây thẫm màu lam mưa bụi bay
Cơn gió vút cành cây lá trút
Bão bùng mấy chiếc vàng rơi quay

Thu nay mới chớm sao Thu vàng
Ủ rủ liễu buồn đứng chịu tang
Buông xuống màn chiều mi khép lối
Khẽ khàng mưa vội lệ tuôn tràn

Chiếc lá Thu phai màu nhớ ai
Mà sương đẫm mắt lệ u hoài
Nai vàng ngơ ngác nhìn sương rụng
Chia biệt lá rơi cành thở dài

Người được chào đời ... rồi tắt hơi
Cũng như chiếc lá Thu xa rời
Buông mình rơi rụng theo cơn gió
Sống kiếp đời người tựa lá rơi !

lathuphai

lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-28 05:30:02galaxies>

NỬA VẦNG TRĂNG

Nửa vầng Trăng mộng bên đời
Nửa vầng Trăng khuất cho người suy tư
Chiều Thu bảng lảng tà dư
Lòng Rừng Thu Khóc sương mù trắng giăng
Nửa Trăng vọng mãi lầu Hằng
Nửa Trăng chênh chếch còn chăng ngày về
Vẳng đâu gió rít tái tê
Rừng Thu thổn thức lời thề vọng xa
Thu nay khuất bóng Trăng ngà
Còn đâu lối mộng Hằng Nga đêm Rằm
Rừng Thu còn đó trăm năm
Mà Thu vắng bặt thinh âm một người
Mưa Thu hay nước mắt trời
Bên ngoài mưa đổ - Thu rơi lệ lòng

galaxies

galaxies
Đăng nhập để trả lời
0

THU VỀ DƯỚI TRĂNG

Trăng về tìm lại đồi mơ
Nghiêng nghiêng Thu nhớ cánh chờ gió reo
Vui đùa lá hát sườn đèo
Rừng Thu man mát hương theo hoa cười
Ào ào gió giỡn lá rơi
Vòng xoay tíu tít vui lời vi vu
Vén màn trắng mát sương mù
Lâng lâng bước nhỏ dáng thu lại về

GALAXIES
R



BÀN TAY MẦU NHIỆM

Bàn tay mầu nhiệm rờ Trăng
Nửa vầng vui quá lăng xăng mặt hồ
Trăng tròn như la tía tô
Nhưng mãi đùa giỡn lẩn lờ nửa duyên

Trăng cười rạng trắng mạn thuyền
Nhấp nhô sóng bạc thiên duyên biển tình
Trăng xinh lóng lánh sóng xinh
Phản màu mây lụa trắng tinh nền trời

Hằng Nga rót chén rượu mời
Ly bôi uống cạn mềm môi ngày Rằm

Bàn tay thánh thiện vạn năm
Từ bi phật mẫu âm thầm dõi theo
Trong veo biển nước trong veo
Cam lồ Phật pháp rắc gieo phước đời

Yên


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-29 10:14:37HRPT>


Thu cúc
 

Khép nụ - thu về - cúc mở ra
Mong manh cánh trắng ánh như ngà
Mây trao áo biếc phong hương nhuỵ
Nắng gửi khăn vàng  lộng sắc hoa
Trước ngõ ty – gôn nghiêng đợi khách
Bên thềm bạch cúc ngước trông ta
Trà ngâu ướp sẵn  đang chờ bạn
Rót chén tâm tình nâng khúc ca
 
Thanh Thanh Khiết
27.8.2010



@ Thơ Khiết Thanh Thanh trang nhã thanh thoát quá ! Tiểu tiểu đệ xin hoạ cùng góp vui ạ !


VỀ VỚI PHỐ HOA

Trở về phố núi ngẩn người ra
Hồng, cúc, huệ, lan dưới nắng ngà
Muôn sắc hoa màu vương cánh nhuỵ
Chiều mang sương trắng rửa cành hoa
Dã quỳ nở rộ vui chào khách
Khóm cúc vàng mơ tươi đón ta
Rượu cần cô chủ rót mời bạn
Cùng nhau uống cạn tình thi ca

HRPT

Quân ơi về đọc thơ cho vui nè !

HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-29 10:47:01HRPT>

ĐỢI...
Chân bước đi trong ánh hoàng hôn
Không gian héo hắt dạ bồn chồn
Tim run rẩy mỏi mòn gót ngọc
Mắt đợi chờ bóng dáng xa xôi

Người ơi sao chẳng lời từ giã
Đã vội vàng tung cánh trời mây
Để nỗi đau ở lại nơi dây
Hồn khắc khoải ngẩn ngơ ngơ ngẩn
HY

 



THU XA

Ta là cánh hạc trời mây
Muốn xây tổ ấm trân cành cây mơ
Nhưng thời gian có ai chờ
Nên thân cánh hạc bơ vơ lối sầu
Tháng bảy qua không mưa ngâu
Làm sao Ô Thước bắt cầu Tình Xa
Cho Em ngày ấy chỉ là
Vu vơ vài nét bút sa tự tình
Chiều nghiêng tím ngả mờ hình
Dáng xưa Thu lạnh tiếng kinh nguyện cầu
Chuông chùa hồi điểm mõ sầu
Gõ vào nỗi nhớ trũm sâu tim buồn
Khúc ai trời đổ lệ tuôn
Khóc ai gió rít lời buồn vọng xa
Khóc ai mưa lệ nhạt nhoà
Khóc ai rừng vắng chiều tà miên man
Khúc ai cung oán nhặt khoan
Khóc ai cung phím bản đàn dở dang
Khóc ai đứt đoạn tơ loan
Hay là Thu chết lịm tang thuở nào
Nên rừng mưa nhớ thét gào
Cho lòng thi sĩ lệ trào vần thơ
Thu ơi em có đợi chờ
Nửa vầng trăng khóc bao giờ hợp đôi
Hay Tình Xa mãi xa rồi
Trăng trôi dòng nước lặn đồi rừng mơ
Có ai về nhặt lá thơ
Chiều sương trắng nhớ thẫn thờ màu phai
Mưa sầu rớt đọng mi cay
Rừng Thu rưng rức tiếc hoài Thu xưa

HRPR

HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-30 12:03:29DOHOANGQUAN>
@ Cảm ơn Nhóc Ngốc HRPT giữ nhà giúp ta nha ! Vẫn là phong chocolate Quân Ngố để trong tủ bàn viết của Nhóc Ngốc. Tặng cho Nhóc Ngốc đấy !





VỀ VÙNG BẮC CỰC

Bắc cực hoang vu vùng tuyết phủ
Ngày đêm vẳng tiếng gió vi vu
Lá hoa đều phủ màu băng trắng
Đồi núi trập trùng xa tít mù

Ba tháng mới về lại phố xưa
Đường xa thương nhớ mấy cho vừa
Sáu trăm cây số ta về đến
Thăm lại mái nhà ấm nở hoa

Vượt vùng băng tuyết gót hài xa
Mái ấm tình em có đợi ta
Hay chỉ ngóng chờ người khách lạ
Để thành điệp khúc mộng tan nhoà

Ta lặng lẽ về lặng lẽ đi
Giữ làm chi nữa tình còn gì
Em đã rời thuyền lên bến khác
Ta nghe chua chát mặn bờ mi

Ta trở lại vùng sa mạc thôi
Hằng đêm vui ngắm Trăng lên đồi
Trăng non cười giỡn cùng mây gió
Sao nhỏ tung tăng nói rộn lời

Nơi đây sương trắng đồi mơ trắng
Tuyết lạnh lòng băng cũng lạnh bằng
Lương thực thường ngày khô ráo hẵn
Mà lòng ta lặng theo nàng Trăng

Đỗ Hoàng Quân

( Nhóc lathuphai kể rằng đấy là tâm sự của một người chú kính yêu. Nên Quân cảm tác thơ ạ ! Không biết có sai chi tiết không nữa ! Vì Quân không được chú tôn kính kể lại.)
DOHOANGQUAN
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»