<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-22 22:31:54dangcapsao.vn>
Các cô người mẫu ở Việt Nam mình đa số khi biểu diễn thời trang chủ yếu họ muốn người khác chú ý vào họ xinh như thế nào chứ không phải đánh giá trang phục. Họ không có sự “giao thoa” giữa trang phục biểu diễn và con người họ nên mới xảy ra sự cố trên sân khấu.

- Tôi gặp rất nhiều khó khăn, khó khăn nhất là giai đoạn ban đầu. Thứ nhất, tôi là người ngoại đạo, tôi không học về thiết kế thời trang bài bản và có cơ hội học hỏi nhiều như các bạn thời bây giờ. Lúc ấy tôi tốt nghiệp đại học mỹ thuật và theo giảng dạy ở trường đại học kiến trúc. Tôi không có ý niệm về thời trang hay thiết kế thời trang. Thứ hai, gia đình tôi không có truyền thống về thời trang, may mặc…tôi phải tự thân vận động hoàn toàn. Thứ ba là trang phục thiết kế của tôi là thời trang nữ. Mà bạn biết đấy, thời trang nữ rất phứt tạp. Tôi phải lấy đủ 27 số đo khác nhau, và việc đo các cô gái khi thiết kế trang phục thời đó là không phải dễ dàng gì bởi sự khác nhau về giới.
- Vậy tại sao anh lại theo một con đường khó hay khi đã theo đuổi thời trang anh không chọn trang phục Nam để thuận tiện hơn trong sự phát triển?
- Nói thật, nghề chọn tôi chứ tôi không chọn nghề. Tôi vẫn đang theo giảng dạy tại trường Kiến Trúc và theo quy trình giảng dạy của mình. Tôi còn nhớ rất rõ, Năm 1989, tại cuộc thi hoa hậu đầu tiên tại Việt Nam, có một thí sinh đến nhờ tôi vẽ áo may trang phục áo dài để dự thi. Trong cuộc thi năm đó, chỉ có một thí sinh duy nhất mặc áo dài do vẽ còn toàn bộ theo truyền thống. Cuối cuộc thi, thí sinh ấy đạt danh hiệu Á hậu 4, vì là năm đầu tiên tổ chức nên có đến 4 Á hậu, chiếc áo dài của thí sinh này cũng được đón nhận và đánh giá cao. Đó là Á Hậu Vũ Thị Xuân Quý. Sau cuộc thi, tôi thấy có nhiều chiếc xích lô chở vải đến nhà tôi đặt vẽ từ các chủ tiệm và các tiệm may. Từ đó, tôi hoạt động trong việc vẽ áo dài coi như kiếm thêm thu nhập chứ chưa định hướng gì về lâu dài. Cho đến năm 1997, tôi nhận được một lời mời đi nước ngoài tham gia mỹ thuật. Qua nước bạn, tôi mang tác phẩm của mình theo và đến các hãng thời trang để học hỏi kinh nghiệm. Tôi rất bất ngờ trước kết quả vì mình đi theo hướng tự phát nhưng lại đúng như bài bản mà người ta đào tạo. Từ đó, tôi mới nhận ra mình phải đi theo thời trang là thích hợp.
Sở dĩ tôi chọn trang phục nữ vì tôi thích mình phù hợp. Trang phục tôi thiết kế là áo dài, tôi yêu chiếc áo dài, và với trang phục nữ tôi có thể hiện được phong cách và cá tính của mình.Thời trang nam thì đơn giản và sẽ khó cạnh tranh hơn vào giai đoạn đó.

- Bao năm đứng trong nghề, anh có bao giờ cảm thấy mình bị chai mòn ý tưởng vì nghành thời trang luôn đòi hỏi sự mới mẻ?
- Tôi không bị điều đó chi phối hay bị chai mòn ý tưởng. Thiết kế của tôi dựa trên kho tàng văn hóa của dân tộc. Văn hóa dân tộc thì vô vàn và sâu rộng. Một kiếp người thì không thể nào tìm hiểu hết cái hay, cái đẹp của nó được. Nhưng, cũng có lúc tôi bị phân vân, hay chưa phát hiện ra ý tưởng phù hợp cho thời trang thì tôi lại có những mảng khác để tham gia sáng tạo như biến đổi gốm gia dụng thành gốm mỹ nghệ, nội thất…
- Lấy tư liệu đời sống để sáng tạo ra thời trang, nhưng có một số ý kiến cho rằng thời trang do các nhà thiết kế chỉ phù hợp với sàn diễn chứ không phù hợp trong đời sống?
- Đúng là lấy tư liệu đời sống để thiết kế, nhưng những người thiết kế như chúng tôi hơi bay bỗng, hơi cá tính chính vì vậy đôi lúc không phù hợp với trang phục thường ngày. Một phần, ở Việt Nam thời trang chưa được xem là một công nghệ, biểu diễn thời trang cũng như một hoạt động giải trí xem lẫn các chương trình ca nhạc, tạp kĩ…Trong một chương trình hấp dẫn thì thời trang quá đời thường sẽ chẳng ai xem và bị lạc lõng. Nếu quá bay bỗng sẽ không phù hợp nhưng như vậy người ta mới xem. Phần khác, khi thiết kế những sản phẩm ấn tượng đó, nhà thiết kế cũng khẳng định được vị trí và đầu óc sáng tạo của mình bởi khán giả sẽ nghĩ rằng” những sản phẩm biểu diễn như thế họ còn thiết kế được huống gì những sản phẩm thường ngày”. Khi ấy, uy tín của người thiết kế cũng tăng theo.
- Bất cứ nhà thiết kế nào cũng mong muốn tên tuổi sản phẩm của mình có mặt khắp mọi nơi, anh thì sao? Anh có giới hạn nào cho đối tượng khách hàng của mình không?
- Tôi không nghĩ vậy, mỗi loại sản phẩm sẽ có đối tượng phù hợp. Bài học đầu tiên chúng ta đều học trong kinh doanh đó là xác định đối tượng khách hàng. Tôi chọn đối tượng phụ nữ thành đạt và sang trọng nên sản phẩm của tôi cũng thiết kế theo nhu cầu của đối tượng đó. Trang phục khách hàng tôi khoác vào không chỉ là trang phục vì nó còn thể hiện hình thức, vị trí, tác phong của họ trong công việc, nó hỗ trợ cho nội dung nhân vật. Nếu tôi tham lam, chọn lựa nhiều đối tượng khách hàng thì tôi sẽ bị loại khỏi cuộc. ví dụ đối tượng của tôi là nữ doanh nhân thành đạt. Nếu tôi thiết kế những sản phẩm bình dân thì khách hàng cao cấp sẽ rời xa tôi vì tôi không chuyên nghiệp.
Tuy nhiên, trong thời buổi hiện đại, tôi không muốn chiếc áo dài của tôi chỉ dừng lại ở Việt Nam. Tôi yêu thích và gắn bó chiếc áo dài. Áo dài rất đẹp tôi muốn phụ nữ thế giới thay vì trầm trồ khen ngợi trong những lần biểu diễn thì nay họ có thể khoác lên mình chiếc áo dài. Nên tôi đã thiết kế chiếc áo dài vẫn giữ nguyên bản chất nhưng có những nét phù hợp với phong cách và văn hóa nước bạn. Như áo dài theo phong cách Kimono ở Nhật hay theo phong cách Phương Tây…
- Với vị trí của một nhà thiết kế thời trang, anh nghĩ sao khi một số ca sĩ, diễn viên, người mẫu bị khán giả, báo đài liệt vào danh sách phản cảm? Hay lỗi của khán giả không “cảm” được nét độc đáo của họ?
- Đó là do nghệ sĩ chứ không phải do khán giả không hiểu, họ là người biểu diễn đứng trên sân khấu họ phải ăn mặc cho có mỹ cảm. Nội dung phải đi đôi với hình thức. Bởi vì họ là người định hướng gu thẩm mỹ. Khi chúng ta đi học, có một bộ môn có tên là Mỹ Học, ít ai chú ý và đánh giá thấp tầm quan trọng của nó nhưng thực tế nó ảnh hưởng rất nhiều trong công việc và sự nghiệp của mỗi người. Có câu “ nội dung quyết định hình thức”, chính vì vậy không thể nào dùng hình thức mà che lấp nội dung, hay nội dung một đường hình thức một nẻo. Cả hai phải bổ trợ cho nhau.

- Có nhiều sự cố “lộ hàng” của các người mẫu trên sàn diễn. Có người cho rằng đó là do nhiều khi họ không quyết định được trang phục khi biểu diễn, do bộ phận cung cấp nên nhiều khi không lường trước được. Các cô ấy đúng chứ?
- Các cô người mẫu ở Việt Nam mình đa số khi biểu diễn thời trang chủ yếu họ muốn người khác chú ý vào họ xinh như thế nào chứ không phải trang phục. Họ không có sự “giao thoa” giữa trang phục biểu diễn và con người họ nên mới xảy ra sự cố trên sân khấu. Một sản phẩm thời trang, người thiết kế tốn rất nhiều tâm huyết và qua bộ VHTT kiểm duyệt đâu vào đó thì làm sao có thể xảy ra sự cố “lộ hàng”? Một người mẫu thành công phải gồm một ekip làm việc như : bản thân người mẫu, thời trang, chuyên gia trang điểm, nhiếp ảnh…tất cả phải gắn liền với nhau không thể tách rời, tách ra thì tất cả đều không tạo nên sức hút hay nổi bật được. Trừ những người thiếu khả năng muốn muợn Scandal để nổi tiếng mà thôi!
- Anh có thể chia sẻ những hoạt đồng gần đây và sắp tới không ạ?
- Tôi vừa tham gia chương trình thời trang ở Featival Huế với bộ sưu tập “chị và em”, Tháng 10 tôi sẽ qua Nhật tham gia chương trình thời trang. Tôi đang chuẩn bị mở một trường tư duy sáng tạo dành cho các em cấp I, sẽ dạy về các môn học liên quan đến nghệ thuật và sáng tạo.
nguồn: dangcapsao.vn
http://www.dangcapsao.vn