Lớp 10 :
Trong lớp giờ văn, tôi cứ đăm đăm nhìn người con gái ngồi phiá trước tôi. Nàng là "bạn thân" của tôi.
Tôi ngắm nhìn mái tóc dài mềm dịu của nàng, và mơ ước sao nàng thuộc về tôi, nhưng nàng không nghĩ như vậy, và tôi hiểu điều này.
Lớp 11 :
Điện thoại reo, bên kia đầu dây chính là nàng.
Nàng khóc lóc và kể lể với tôi về việc người yêu của nàng đã làm tan vỡ tim của nàng. Nàng muốn tôi ghé đến vì nàng không muốn cảm thấy cô đơn, và tôi đã đến với nàng.
Ngồi cạnh nàng trên chiếc phảng, tôi nhìn cặp mắt dịu dàng của nàng, mơ ước sao nàng thuộc về tôi.
Sau 2 giờ đồng hồ, 1 bộ phim lạc lẽo và 3 gói bánh, nàng quyết định đi nghỉ. Nàng nhìn tôi, nói cám ơn và hôn lên má của tôi. Tôi mong nói với nàng tôi muốn nàng biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn của nàng thôi, tôi yêu nàng... nhưng tôi lại cảm thấy mắc cỡ quá và tôi cũng không hiểu tại sao như vậy.
Lớp 12 :
Trước buổi dạ vũ của trường tổ chức, nàng đến tìm tôi và nói "người bạn hưá cùng đi dạ vũ với em bị bệnh rồi". Lúc đó chúng tôi đã hứa với nhau là nếu như đến hôm dạ vũ mà tôi và nàng đều không tìm ra người cùng nhảy thì chúng tôi sẽ cùng đi với nhau, với tính cách là 2 người bạn thân.
Thế là chúng tôi đã cùng nhau đi dự đêm dạ vũ.
Khi mọi việc đã xong, tôi đứng với nàng ở thềm cửa, nàng cười với tôi trong lúc tôi ngắm nhìn cặp mắt long lanh của nàng. Tôi mong sao nàng thuộc về tôi, nhưng nàng không nghĩ như vậy, và tôi hiểu điều này. Rồi nàng nói nàng đã được rất vui và hôn tôi trên má.
Lúc đó, tôi mong nói với nàng tôi muốn nàng biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn của nàng thôi, tôi yêu nàng... Nhưng tôi lại cảm thấy mắc cỡ quá và tôi cũng không hiểu tại sao như vậy.
Rồi ngày sau ngày, 1 tháng trôi qua nhanh như chớp, đến ngày nhận bằng cấp. Tôi ngắm thân hình hoàn hảo của nàng thướt tha như 1 tiên nữ đi lên bụt cao để lảnh bằng.
Tôi lại mong ước nàng thuộc về tôi, nhưng nàng thì không nghĩ như vậy, và tôi hiểu điều này.
Khi mọi người bắt đầu ra về, nàng đến bên tôi và khóc. Tôi ôm chầm lấy nàng. Nàng tựa đầu lên vai tôi và nói "anh chính là người bạn thân nhất của em" và hôn tôi trên má.
Lúc đó tôi mong nói với nàng tôi muốn nàng biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn của nàng thôi, tôi yêu nàng... Nhưng tôi lại thấy mắc cỡ quá và tôi cũng không hiểu tại sao như vậy.
Bây giờ tôi ngồi đây, trên 1 băng ghế ở nhà thờ. Người con gái đó đang làm lể cưới. Tôi nhìn nàng nói "Tôi đồng ý !" và dấn thân vào con đường đời mới của nàng. Nàng đã chọn lấy 1 người đàn ông khác.
Tôi mơ ước sao nàng thuộc về tôi, nhưng nàng lại không nghĩ vậy, tôi hiểu rỏ điều này...
Trước khi lên đường, nàng đến bên tôi và nói "anh chính là người bạn thân nhất của em" và hôn tôi trên má.
Lúc đó tôi mong nói với nàng tôi muốn nàng biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn của nàng, tôi yêu nàng... Nhưng tôi lại thấy mắc cỡ quá và tôi cũng không hiểu tại sao như vậy.
Nhiều năm trôi qua. Tôi đâm chiêu nhìn chiếc quan tài của người con gái đã từng là bạn thân cuả tôi.
Người nhà cho phô bày quyển nhật ký của nàng vào thời học cấp III, trên đó người ta đã tô đỏ vài dòng chữ, và tôi đã đọc được :
"Tôi nhìn anh ấy và tôi mơ ước anh thuộc về tôi, nhưng anh ta không nghĩ vậy, và tôi hiểu rỏ điều này.
Tôi mong nói với anh ta là tôi muốn anh biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn của anh thôi, tôi yêu anh... nhưng tôi lại cảm thấy mắc cỡ quá và tôi cũng không hiểu tại sao như vậy. Tôi mong sao anh ta có thể nói với tôi là anh yêu tôi..."
"Anh cũng mong anh có thể nói ra điều này !" tôi tự nhủ và khóc...
(Sưu tầm)
Trong lớp giờ văn, tôi cứ đăm đăm nhìn người con gái ngồi phiá trước tôi. Nàng là "bạn thân" của tôi.
Tôi ngắm nhìn mái tóc dài mềm dịu của nàng, và mơ ước sao nàng thuộc về tôi, nhưng nàng không nghĩ như vậy, và tôi hiểu điều này.
Lớp 11 :
Điện thoại reo, bên kia đầu dây chính là nàng.
Nàng khóc lóc và kể lể với tôi về việc người yêu của nàng đã làm tan vỡ tim của nàng. Nàng muốn tôi ghé đến vì nàng không muốn cảm thấy cô đơn, và tôi đã đến với nàng.
Ngồi cạnh nàng trên chiếc phảng, tôi nhìn cặp mắt dịu dàng của nàng, mơ ước sao nàng thuộc về tôi.
Sau 2 giờ đồng hồ, 1 bộ phim lạc lẽo và 3 gói bánh, nàng quyết định đi nghỉ. Nàng nhìn tôi, nói cám ơn và hôn lên má của tôi. Tôi mong nói với nàng tôi muốn nàng biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn của nàng thôi, tôi yêu nàng... nhưng tôi lại cảm thấy mắc cỡ quá và tôi cũng không hiểu tại sao như vậy.
Lớp 12 :
Trước buổi dạ vũ của trường tổ chức, nàng đến tìm tôi và nói "người bạn hưá cùng đi dạ vũ với em bị bệnh rồi". Lúc đó chúng tôi đã hứa với nhau là nếu như đến hôm dạ vũ mà tôi và nàng đều không tìm ra người cùng nhảy thì chúng tôi sẽ cùng đi với nhau, với tính cách là 2 người bạn thân.
Thế là chúng tôi đã cùng nhau đi dự đêm dạ vũ.
Khi mọi việc đã xong, tôi đứng với nàng ở thềm cửa, nàng cười với tôi trong lúc tôi ngắm nhìn cặp mắt long lanh của nàng. Tôi mong sao nàng thuộc về tôi, nhưng nàng không nghĩ như vậy, và tôi hiểu điều này. Rồi nàng nói nàng đã được rất vui và hôn tôi trên má.
Lúc đó, tôi mong nói với nàng tôi muốn nàng biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn của nàng thôi, tôi yêu nàng... Nhưng tôi lại cảm thấy mắc cỡ quá và tôi cũng không hiểu tại sao như vậy.
Rồi ngày sau ngày, 1 tháng trôi qua nhanh như chớp, đến ngày nhận bằng cấp. Tôi ngắm thân hình hoàn hảo của nàng thướt tha như 1 tiên nữ đi lên bụt cao để lảnh bằng.
Tôi lại mong ước nàng thuộc về tôi, nhưng nàng thì không nghĩ như vậy, và tôi hiểu điều này.
Khi mọi người bắt đầu ra về, nàng đến bên tôi và khóc. Tôi ôm chầm lấy nàng. Nàng tựa đầu lên vai tôi và nói "anh chính là người bạn thân nhất của em" và hôn tôi trên má.
Lúc đó tôi mong nói với nàng tôi muốn nàng biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn của nàng thôi, tôi yêu nàng... Nhưng tôi lại thấy mắc cỡ quá và tôi cũng không hiểu tại sao như vậy.
Bây giờ tôi ngồi đây, trên 1 băng ghế ở nhà thờ. Người con gái đó đang làm lể cưới. Tôi nhìn nàng nói "Tôi đồng ý !" và dấn thân vào con đường đời mới của nàng. Nàng đã chọn lấy 1 người đàn ông khác.
Tôi mơ ước sao nàng thuộc về tôi, nhưng nàng lại không nghĩ vậy, tôi hiểu rỏ điều này...
Trước khi lên đường, nàng đến bên tôi và nói "anh chính là người bạn thân nhất của em" và hôn tôi trên má.
Lúc đó tôi mong nói với nàng tôi muốn nàng biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn của nàng, tôi yêu nàng... Nhưng tôi lại thấy mắc cỡ quá và tôi cũng không hiểu tại sao như vậy.
Nhiều năm trôi qua. Tôi đâm chiêu nhìn chiếc quan tài của người con gái đã từng là bạn thân cuả tôi.
Người nhà cho phô bày quyển nhật ký của nàng vào thời học cấp III, trên đó người ta đã tô đỏ vài dòng chữ, và tôi đã đọc được :
"Tôi nhìn anh ấy và tôi mơ ước anh thuộc về tôi, nhưng anh ta không nghĩ vậy, và tôi hiểu rỏ điều này.
Tôi mong nói với anh ta là tôi muốn anh biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn của anh thôi, tôi yêu anh... nhưng tôi lại cảm thấy mắc cỡ quá và tôi cũng không hiểu tại sao như vậy. Tôi mong sao anh ta có thể nói với tôi là anh yêu tôi..."
"Anh cũng mong anh có thể nói ra điều này !" tôi tự nhủ và khóc...
(Sưu tầm)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:-]](/images/smiley/s12.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)