Trích đoạn: tien thanh
Nấm mộ người ăn mày
Người ăn mày vàng võ
Suốt cuộc đời lang thang
Không hề hay quyền chức
Thân gầy bị rách mang
Rồi ngày kia nhắm mắt
Gục đầu dưới gốc cây
Đói no không còn biết
Tháng năm mộ người đây!
Kẻ giàu sang đi qua
Vội vàng thắp hương khói
Người làm ăn đi xa
Cúi đầu chắp tay vái
Phải chăng lòng thành thực?
Hay cầu mong cho mình
Người ăn mày lặng thinh
Trong nấm mồ hoang vắng.
Tiến Thanh
Đứa bé lang thang
Gom nhặt hạt thóc ngoài đồng
Củ khoai bắp ngô trên rẩy
Yên lòng mẹ nghèo quê em
Gom nhặt trẻ em cơ nhỡ
Lang thang...
Xó chợ.... góc đường
Lênh loang....
Đất trời sóng nước
Mẹ nghèo thao thức đêm thâu!
Nghe nói bên kia bán cầu
Có chú cầu thủ nổi tiếng
Ngày xưa
Cũng đứa bé lang thang!
Tiến Thanh
[size="5"] Vợ quê
Chị cày cấy ở quê
Anh làm quan trên tỉnh
Một năm mười hai tháng
Mấy khi anh đi về
Chị khoe với dân làng
Anh nhà tôi bận lắm
Việc dân đến việc đảng
Việc chung với việc riêng
Hoạ hoằn anh về được
Nhưng lòng chị khao khát
Những ngày đầu chăn gối
Nhưng lòng chị nhớ nhung
Thương anh sống một mình
Biết có ai chung tình
Buồn vui ở trên tỉnh?
Rồi năm tháng qua đi
Đàn con chị khôn lớn
Chúng theo anh lên tỉnh
Chăm lo việc học hành
Chị ở lại một mình
Với bà con thôn xóm
Với con bê trong chuồng
Với đàn gà gần gũi
Một năm mười hai tháng
Nhân với cả cuộc đời
Chị không hề buồn tủi
Vẫn thấy mình hạnh phúc
Được làm người vợ quê
Có chồng làm trên tỉnh
Tiến Thanh
[/size]:: Bài thơ đưa vào Thư Viện ::
Tiến Thanh