📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Tôi và nàng

1 trả lời, 1.989 lượt xem — Trang 1 / 1
Tôi và nàng làm quen với nhau vào năm đó, cả hai chúng tôi cùng thi vào một trường , cùng một lớp chuyên tóan.Cô giáo chủ nhiệm xếp chúng tôi ngồi chung một bàn vì tên chúng tôi bắt đầu từ cùng một chữ cái R.
                            Năm đó nàng mới 15 tuổi, rất ngây thơ và ngộ nghĩnh.Nàng rất hay pha trò cười và rất thích chọc tức một ai đó.Nàng đâu có ngờ rằng nàng đang mang trong mình một căn bệnh vô phương cứu chữa.
                             Nàng có tật hay gõ bút lên mặt bàn. Trong khi cả lớp đang yên lặng thì từ bàn của chúng tôi phát ra âm thanh đều đều “pấc, pấc, pấc”. Thày giáo nhắc thì nàng dừng tay, nhưng chỉ một lúc sau nàng lại gõ. Hình như cơ thể nàng đầy năng lượng, nàng không thể ngồi yên, chân tay nàng phải cần hoạt động để những năng lượng ấy thoát ra ngoài.
                               Nàng rất thông minh. Trong kì thi học sinh giỏi tóan tòan quốc,nàng đoạt giải nhì, còn tôi thì bị loại ngay từ vòng hai.Nàng hơn tôi ở mọi mặt: luôn luôn đi học sớm,thân thiện với mọi người, và điều mà tôi thích nhất ở nàng, đó là nàng hay cười. Nụ cười của nàng làm người ta quên đi những nỗi bực dọc, trả lại cho họ niềm vui   . Chính vì thế mà khi nàng chọc tức một ai đó, dù họ có bực mình đến mấy thì chỉ một lúc sau, họ lại thân thiện với nàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
                                Từ những việc chung như ngồi cùng một bàn,cùng làm trực nhật, tôi thì lau bảng, quét lớp, nàng thì kiểm tra danh sách những người có mặt đúng giờ..., lại luôn luôn cùng bị phạt vì thường hay gây mất trật tự trong giờ học, nên giữa hai chúng tôi đã nảy sinh một tình bạn đẹp đẽ. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in những lần cùng nhau chép trộm bài,những trò nghịch ngợm như bôi nến lên vở của một đứa mình ghét để nó không thể viết được..., nói chung là những trò đùa vô bổ của lứa tuổi học trò.Năm tháng trôi qua dần với  tiếng cười của nàng và những trò đùa của chúng tôi . Tình bạn của chúng tôi ngày càng thêm gắn bó. Khi hè đến, chúng tôi rủ nhau đi bán báo lấy tiền tiêu vặt. Mùa đông sang, chúng tôi cùng nhau lên núi trượt tuyết trong những ngày chủ nhật. Ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau, nếu không ở trên lớp thì chúng tôi cũng tìm được một cớ nào đó để được ở bên nhau.Cả hai chúng tôi đều không biết rằng giữa chúng tôi đã nảy sinh một tình cảm cao hơn tình bạn.
                       Rồi một hôm, tôi đi học muộn tới những 20 phút. Không thấy nàng có mặt trên lớp, tôi ngạc nhiên sửng sốt bởi tôi biết nàng không bao giờ đi học muộn. Nàng đã từng phê bình tôi gay gắt vì tội tôi hay trễ giờ, và đã nhiều lần nàng  bắt tôi học thuộc một câu: Thà đi sớm vài giờ còn hơn đi muộn vài phút. Vậy mà hôm nay? Tôi ngồi trong lớp mà đầu óc tôi chỉ để ở một câu hỏi:Tại sao nàng không đi học, vậy thì nàng đang ở đâu?Điều gì đã xảy ra với nàng? Sau tiết học đầu tiên, tôi được biết nàng  bị ốm và đang phải nằm viện. Tan học, tôi vội vàng vay tiền một thằng bạn thân , tìm mua một bó hoa và một cân cam rồi chạy thẳng vào bệnh viện nơi nàng điều trị.
                          Nàng ở phòng số 23, lại 23, con số thứ tự của nàng trên lớp. Mặt nàng xanh xao, yếu đuối, chẳng còn đâu nữa vẻ hồn nhiên , nhí nhảnh ngày thường. Dù vậy, khi thấy tôi, nàng vẫn gượng cười và hỏi: “ Hôm nay Rumen thế nào, có đi học muộn không, ở lớp có gì mới không?” Nàng luôn luôn lo cho tôi bị các bạn và thày cô giáo phê bình vì tội đi học muộn. Tôi nghẹn ngào không sao trả lời được câu hỏi của nàng, mãi sau mới cất được tiếng: “Rita bị bệnh gì vậy, tại sao em phải nằm viện ngay thế”?
         Nàng yếu ớt trả lời tôi rằng nàng chẳng có bệnh gì nghiêm trọng, rằng nàng sẽ nhanh chóng bình phục và sẽ trở về lớp học trong nay mai. Mặc dù nàng không nói, nhưng tôi vẫn biết rằng nàng sẽ phải mổ, mà lại là mổ não. Người ta cấm chúng tôi vào thăm nàng trong một tháng .
                          Đúng một tháng sau, tôi quay trở lại bệnh viện thăm em.Cả một tháng trời chờ đợi, tôi đã không thể học được bình thường, đã mấy lần bị điểm 2,dù vậy tôi cũng chẳng thấy buồn,bởi tâm trí tôi đang để căn bệnh của em.Tôi đếm từng ngày cho qua đi một tháng, và có một điều lạ là suốt cả tháng trời tôi không đi học muộn một buổi nào, thậm chí có những hôm tôi đến lớp sớm tới mức cả lớp phải ngạc nhiên.
                         Nàng vẫn ở phòng số 23, chỉ có điều là đầu nàng quấn băng trắng , mái tóc dài mượt mà đã bị cạo trọc cho cuộc mổ não.
         Tôi kể cho nàng nghe những chuyện xảy ra ở lớp trong tháng qua, nàng chăm chú nghe tất cả những điều tôi nói, đôi khi  phá lên cười vì những câu bông đùa của tôi, nụ cười vẫn hấp dẫn như xưa, chỉ có điều, đôi khi trong nụ cười ấy hình như có những giọt nước mắt. Cả tôi và em đều chỉ nhắc tới những chuyện vui, cố tránh đi những từ ngữ liên quan tới căn bệnh của em.Nhưng, cả hai chúng tôi đều cảm thấy thời gian như trôi đi ngày một nhanh chóng trong các cuộc gặp gỡ. Chúng tôi muốn níu thời gian cho chậm lại, và cả hai đều hiểu rằng những giây phút chúng tôi bên nhau sẽ chẳng còn nhiều nữa.
                          Thế rồi, kì thi cuối năm đã không cho phép tôi vào thăm em thường xuyên như trước. Bẵng đi một tuần lễ, sau khi đã thi xong môn đầu tiên, tôi trở lại bệnh viện, căn phòng số 23.Một căn phòng trống không, trắng toát, dường như được bao phủ một lớp tuyết dày đặc. Người ta trả lời tôi rằng em đã chết được 3 hôm,họ đã  chôn em  ngày hôm qua ở nghĩa trang  thành phố. Bỗng dưng tôi thấy ù hai tai và tôi không nghe thấy người nữ y tá nói gì nữa. Tôi chạy như điên dại trên đường phố, chẳng biết mình đi đâu, về đâu. Xung quanh tôi là những khuôn mặt không quen biết, là tiếng còi tàu điện, tiếng nổ máy của xe hơi, tất cả vẫn thế, chỉ không có em thôi.
                          Khi tôi ra tới nghĩa trang thì trời đã về chiều, hay là đã tối, tôi cũng không biết nữa. Rốt cục thì tôi cũng đã tìm được mộ nàng, một ngôi mộ nằm lẻ loi trong một góc , một nấm đất mới tinh, còn tươi rói những bông hoa, những chùm hoa như chúng vừa chồi lên từ lòng đất. Tôi ngồi xuống bên nấm mộ, và nói như trong cơn mê sảng “ Rita, sao em lại bỏ đi vội vàng thế, sao em chẳng đợi tôi để cho tôi nói với em được một câu, dù chỉ một lần, rằng tôi yêu  em.”Tôi ngồi và nói như vậy bao nhiêu lâu không biết. Rồi tôi thiếp đi bên nấm mộ em, Tôi thấy Rita, mái tóc vẫn dài như xưa, nụ cười tươi rói, chẳng có bông băng gì trên đầu, mà lại là một vành hoa trắng. Em bảo tôi : “ Rita không bỏ đi đâu, chúng mình sẽ vẫn ngồi cạnh nhau trong lớp. Nghỉ hè, chúng mình sẽ lại đi bán báo lấy tiền mua sách vở, rồi chúng mình sẽ cùng mua giày thể thao để đi núi, Rumen đồng ý chứ”.  
       
               Tôi sung  sướng gật đầu đồng ý, rồi chúng tôi nắm tay nhau chạy trên bãi cỏ thẳng tắp tới tận chân trời. Vành hoa trắng trên đầu em mỗi lúc một lớn thêm, rồi cả người em biến thành một bó hoa khổng lồ, trắng toát.Cả tôi nữa, tôi cũng biến thành một bó hoa khổng lồ. Tôi nghe thấy tiếng một ai đó nói : “ Sao lại nhiều hoa đến thế, mà tại sao các bông hoa đều ướt, hình như đêm qua ở đây có mưa.”
                  Người ta đâu có hiểu được rằng đó chẳng phải là nước mưa, mà là nước mắt của tôi và em.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật, xảy ra cách đây đã 15 năm, mối tình đầu đời của tôi với em.Cầu mong em an nghỉ nơi chín suối. / Kaparo/
Đăng nhập để trả lời
0