📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

BÂNG QUƠ

480 trả lời, 37.097 lượt xem — Trang 8 / 17


CHỖ DỰA



Anh lang thang khắp nẻo đường
Ngắm bao cảnh đời ngang trái
Mải mê bận rộn thu hái
Lắng từng khoảnh khắc trống trải
Dần sàng chắt lọc niềm vui.

Tiếng thời gian đang giật lùi
Ngậm ngùi tìm về dĩ vãng
Chợt thấy lòng mình lóe sáng
Bình minh cuộc đời tỏa rạng
Bận rộn đắm say gieo trồng.

Đâu đây ấm ào sâu nông
Luận bàn, đua tranh lý sự
Lật nhiều điều trong quá khứ
Hồn nhiên dự đoán tương lai
Hình như thiếu vắng trọng tài.

Anh gặp em nơi ban mai
Ấm êm là một bờ vai
Hoang mang chập chờn khép lại
Chút hương nồng say êm ái
Mộng mơ gieo trọn mùa vàng.


Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-25 03:21:52Huyền Băng>
BIỂN - ĐỜI



Sớm nay biển có một mình
Lắng từng con sóng rập rình nhỏ to
Mây mù che lối hẹn hò
Anh chao đảo bước lò dò nông sâu.

Sương giăng bạc trắng mái đầu
Bờ xa hiu quạnh tìm đâu chân trời
Lẻ loi đến thế biển ơi
Có còn ai nữa xa vời nhìn ra.

Đâu rồi con sóng mặn mà
Đoàn thuyền đón nắng khơi xa trập trùng
Chỉ còn xa vắng mông lung
Bến bờ hiu hắt, lạnh lùng em ơi.

Lặng đi nghĩ đến cuộc đời
Thế gian âu cũng đầy vơi nhân tình.
Ngày mai biển lại lung linh
Nước mây khoe sắc, chúng mình khoe nhau.

Bao giờ đời vắng nỗi đau
Đại dương chắc chẳng đổi màu đâu em!



r


Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0






BỎ LẠI !




Tình em vừa chín lên môi
Dìm anh chết lặng, rẽ ngôi trăng thề.

Nụ cười gieo rắc bùa mê
Nón nghiêng chia lối, hồn quê rối bời.

Mắt long lanh giọt sương phơi
Khổ thân anh - Khổ thân đời; - Biết đâu!

Nụ cười rơi giữa nhịp cầu
Bao người chết lặng vì mầu áo em!



Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-21 17:14:45luongluonghoa>
BỎ LẠI !
 
Tình em vừa chín lên môi
Dìm anh chết lặng, rẽ ngôi trăng thề.

Nụ cười gieo rắc bùa mê
Nón nghiêng chia lối, hồn quê rối bời.

Mắt long lanh giọt sương phơi
Khổ thân anh - Khổ thân đời; - Biết đâu!

Nụ cười rơi giữa nhịp cầu
Bao người chết lặng vì mầu áo em!
TNC

TRÁCH ANH
Cô nào ghê gớm vậy anh ?
Để anh chết lặng mà khanh khách cười
Bùa mê đôi má hồng tươi
Đôi môi chín mọng, giết người không dao
Hay là anh nói thêm vào
Tình anh chết lặng hồi nào ai hay ?
Sáng nay anh vẫn còn say
Say mây, say gió còn bày cưộc vui
Bây giờ anh nói ngậm ngùi
Trách người nghiêng nón, trách ngôi trăng thề
Trách ai chia lối đường quê
Trách anh hờ hững nẻo về còn quên  !
LLH
( Bạn thơ ơi, đùa vui một tí, đừng giận nhé ! )
Đăng nhập để trả lời
0




BIỂN LẠNH


Em đi tắm biển sớm nay
Lạnh lùng gửi con phố nhỏ
Mái tóc vuốt dài cơn gió
Bỏ lại tình ai nổi trôi.

Anh giận lây sang con sóng
Cười với bờ môi em hoài
Thủy triều dâng lên kiêu hãnh
Tình anh lặn ngụp đại dương.

Dẫu có ngổn ngang lo ngại
Cũng đành nín thở đợi chờ
Đêm nay ngồi trước trang thơ
Thấy toàn dã tràng xe cát !


Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0



LẮNG ĐỌNG


Ơi cánh hoa đại ngàn trắng muốt
Kịp gài làn tóc xanh sớm nay
Đung đưa cánh áo khoe đường gió
Mái thác hồng tươi mở cửa ngày.

Mối tình chớm nở lạnh hương say
Em lách vào phòng the nước mây
Bờ môi đỏ rực màu hoang dã
Đang lịm dần sương khói ngất ngây.

Vòm đá chông chênh em vẫy tay
Cồn cào thuở ấy sắc xuân đầy
Dâng hiến nồng nàn hơi thở vội
Nào hay duyên thắm bén từ đây.

Hạnh phúc ngập tràn thoảng phút giây
Lần đầu đâu dễ đã quên ngay
Rừng núi vẫn hằn nơi khóe mắt
Để trăm năm mắc nợ trả vay.

Anh mãi lắt lay bờ ảo vọng
Nhịp cầu còn đó gió thôi bay
Dòng thác ngàn năm còn gào thét
Lòng ta lưu luyến chút men cay !







Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0


BÙ ĐẮP



Em giấu nắng vào khóe mắt
Tô đượm sắc vàng thời gian
Khối tình hòa tan bóng tối
Cho ai thao thức đêm dày.

Con gió nói gì hôm nay
Nhuộm xanh vòm trời nhung nhớ
Nhịp tim gập ghềnh hơi thở
Cho ta gấp gáp đắm say.

Em ngợp giữa làn hương bay
Nhịp sống bồng bềnh khao khát
Nắng gió giỡn đùa mặn chát
Đại dương dâng hiến ngọt ngào.

Âm thầm lặng hỏi vì sao
Trong em dạt dào sóng biếc
Ẩn chứa bao điều nuối tiếc
Cho ai chấp nhận đắng cay!

Cuộc đời bề bộn trả vay
Tình yêu chỉ cho và nhận
Riêng ta chẳng hề ân hận
Dù còn nợ em quá nhiều.

Cánh mây đỏ rực ráng chiều
Tan vào đáy mắt bao nhiêu chập chờn
Cân đo nặng nhẹ, thiệt hơn
Em trao hết cả dỗi hờn cho ta...

Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0


TÌM LẠI


Anh đắm chìm trên quê hương em
Chiều lạnh lùng lăn dài bờ cát
Biển ôm nắng ru đời dào dạt
Xôn xao lòng hẹn với mai sau.

Hoàng hôn chín rực trong mắt nhau
Thương gió cô đơn tim nhói đau
Chân sóng kéo rê miền khát vọng
Đọng mãi nơi đây vết tháng ngày.

Biển mặn mòi cho chút men cay
Sao anh vẫn lạ giữa đất này
Mấy chùm đảo nhỏ bơi dưới nắng
Vài vạt bình lưu vương vất say.

Dẫu chẳng quên ngay mà chưa nhớ
Dấu giày lầm lũi bước bâng quơ
Sóng vẫn gằn lên từng nhịp thở
Lần đầu cầm tay em nơi đây.

Ta gửi bóng mây chút giận hờn
Vành trăng cuối tháng dần xa hơn
Ngỡ như em vẫn quanh đâu đó
Gửi về chút gió khoe cô đơn...




Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-19 10:17:34trần như chuyên>

PHÍA SAU


Anh bước hững hờ trên cát nóng
Nỗi niềm hụt hẫng chảy nông sâu
Mối sầu quệt ngang vào cơn gió
Đánh thức mắt em chiều ngẩn ngơ.

Ta lần về với nắng thu say
Va chạm lòng ai xuân ngát đầy
Vạt cỏ lật ngang miền tối sáng
Phía rừng hưu quạnh dải sương bay.

Ước ao một ngày ngỡ trăm năm
Thầm nhắc cho ai chớ hiểu lầm
Cơn gió cõng hồn vào vĩnh cửu
Có cùng kể lại chuyện xa xăm.

Phía ấy cơn mưa đến lặng thầm
Giọt buồn tí tách lách lách qua tâm
Có chăng ta cũng còn vương vấn
Một chút hương yêu chẳy ngấm ngầm...

Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0



XÚC CẢM


Tháng ngày khắc khoải dày vò
Lời thơ xiêu vẹo, vòng vo, ngại ngần
Sương giăng kín lối trăng ngân
Cõi tình mờ ảo, mấy vần đục trong.

Giọt buồn chảy mãi theo dòng
Thời gian đậu lại ngoài song giận hờn
Ai gieo nên những nguồn cơn
Bút nghiên khô héo, chập chờn đường tơ.

Trang giấy trôi nổi vật vờ
Trái tim quằn quại, lửng lơ duyên đời
Vẫn còn thao thức đầy vơi
Nhìn đâu cũng hiện kiếp người dở dang.

Riêng em mãi vẫn ngỡ ngàng
Dậy niềm cảm hứng, chói chang sắc màu
Em là tất cả mai sau
Dịu đi hết thảy nỗi đau đường đời.

Niềm vui tô điểm đất trời
Tiếng cười khơi dậy bao lời tri ân
Một năm khởi tự mùa xuân
Niềm tin khởi tự muôn phần đẹp tươi...







Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-11 07:06:01trần như chuyên>


QUÊN



Ta vẫn nhớ hoài khi nắng mưa
Mắt tình nhung nhớ diệu huyền chưa?
Khoảnh trời say đắm hương sắc dậy
Lỗi lầm là hết đắm say chăng!

Em đã trao ta những dỗi hờn
Cuộc đời từ đó thắm tươi hơn
Riêng ta chỉ hiến dâng khao khát
Giờ đã vơi dần – Em bỏ rơi...

Ta đã tìm nhau trong cô đơn
Nơi em hoa trái vụt xanh rờn
Bướm ong sẽ chập chờn bay liệng
Em lạnh lùng so sánh thiệt hơn.

Ta lỡ bước vào chốn mong manh
Trái tim vấp ngã dưới chân thành
Tiếng chuông lay giấc hoàng hôn động
Trăng vẫn về luồn sương ngẩn ngơ.

Mùa vàng thu hái trong bâng quơ
Kho tình duyên chất nặng vu vơ
Nhớ em gấp gáp từng hơi thở
Sương sớm đã về, họng đắng khô…

Vẫn mãi còn đây những dòng thơ
Lấp đầy khoảng trống mấy dại khờ
Gieo rắc mộng mơ chờ vô vọng
Đành nén thương đau ôm ngẩn ngơ…



[/size]
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0


ĐÊM VỀ


Giá em nhẹ hơn chút nữa
Đừng làm con gió giật mình
Sao quên che rèm song cửa
Cho anh thành kẻ vô tình.

Trời thu rập rình xiêm áo
Con tim khơi đậy sắc màu
Giờ này em đang ở đâu
Để anh lang thang dĩ vãng.

Đây rồi khoảnh trời xa vắng
Sau em loang lổ cơn mưa
Lòng anh nặng trĩu đón đưa
Khoác thêm bầu trời hy vọng.

Giờ này sức nóng xuyên ngang
Dậy lên từ bình minh đỏ
Hương tình thoảng qua rất rõ
Mà sao ô cửa lạnh lùng.

Em ngồi ung dung ghế đá
Lật tìm vết ghép thời gian
Dường như thu sắp phai tàn
Trên từng trang đời sột soạt...

Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
 
TRỞ LẠI
 
 
Em đã chẳng nói lời ly biệt
Chỉ lạnh lùng gieo những thờ ơ
Chuyến tàu đêm chở đầy nỗi nhớ
Kỷ niệm vòng vèo theo tháng năm.
 
Anh men theo hình bóng con đường
Nỗi buồn giận vấp sân ga nhỏ
Tiếng còi tàu chặn ngang hơi thở
Tìm trong nhau vết rạn thời gian.
 
Sao mùa thu cứ phải lụi tàn
Niềm tin yêu vẫn sẽ thở than
Cập bến này; Cách xa bến khác
Cuộc đời bày; Một chuỗi ly tan.
 
Em miên man lao suốt hành trình
Người lên xuống, vào ra hối hả
Anh dừng lại trước sân ga lạ
Ngập ngừng nhìn theo áng mây bơi
 
Đêm nay sương lạnh đang rơi
Một mình anh nối đoạn đời dưới trăng !
 
 
 
 
 
 
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
NHÌN


Hạnh phúc thường nằm phía trước
với những khát vọng cao xa
Hãy dẹp niềm vui hoang tưởng
Hạnh phúc luôn ở quanh ta.

Sinh ra từ nơi hư ảo
Tiếng khóc rõ như ban ngày
Đừng nên mãi đeo tiếc nuối
Có khi mất lại là may.

Cuộc đời này đẹp lắm
Ta nảy mầm từ yêu thương
Nhưng biết đâu điều có thể
Lại từ tội ác sinh ra.

Có những sự việc đã qua
Làm ta day dứt
Hãy chọn con đường phía trước
Lấy quá khứ làm niềm tin...

 
 

 
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-01 00:06:42Nguyên Hoang>
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

...




Thưởng lãm cánh hoa, đọc mấy câu thơ, xin phép chủ nhà cho cảm tác ít vần thơ năm mới.NH
Thân chào thi sĩ Thanh thanh Khiết.

Bình minh lạnh đợi nắng,
Hoàng hôn nóng chờ mưa
Thời gian đong đưa thanh khiết trắng.

Toả sáng ngời như ánh hoa đăng!
Nỗi buồn năm xưa vẫn thầm lặng,
Mãi miết đi theo triều gió cuốn,
Khung rêu nhân thế, để dấu hằn.

Sáng sương giăng ngăn nắng.
Chiều mây kéo mang mưa,
Nắng mưa đợi trăng thao thức trắng.

Tình yêu ban, khoảnh khắc phù vân.

Nguyên Hoang.
01.01.11
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-27 17:02:00trần như chuyên>



NHÌN LẠI
 

Em giấu cơn mưa vào tay áo
Rửa sạch những ồn ào tháng năm
Anh lùa ánh trăng rằm trong tóc
Gội trơn bụi bặm thời xa xăm.

Tuổi em mới vừa tròn mười lăm
Má lên men hồng tươi tắn
Mắt huyền sâu thăm thẳm
Chứa bao nhiêu nỗi dại khờ.

Dù đã xa tuổi thơ
Vẫn nồng nàn hơi thở
Vì bao điều còn bỡ ngỡ
Khép vụng về vào giấc mơ.

Anh hơn em nhiều tuổi lắm
Vẫn chập chững trên đường vạn dặm
Nhìn cuộc đời màu đỏ thắm
Tưởng rằng mình đã đi xa...

Ngắm nhìn cỏ cây, hoa lá
Thứ gì cũng đẹp kỳ lạ
Rộng lớn như biển cả
Ôm tất cả vào khát khao.

Gíâc mơ từ thuở nào
Giờ vẫn còn hư ảo
Càng nghĩ càng phiền não.
Đành thả vào trời xanh.

Như ngọn gió mát lành
Đã nhuộm màu khô héo
Đâu còn mong trắng trẻo
Bởi đã qua hồng trần.

Thời gian chẳng ngại ngần
Vượt qua bao thế kỷ
Biết muôn điều huyền bí
Vẫn sáng láng lạ thường.

Đời đã phủ màn sương
Đâu dễ trong trở lại
Ước mong như bao mùa hoa trái
Ngọt lịm khi cây đang già!

TRẦN NHƯ CHUYÊN.
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-10 15:01:46trần như chuyên>
KHOẢNH KHẮC

Bữa ấy vào mùa hội
Đường xưa mưa gió trôi
Em bước nhanh vồi vội
Hương vướng vào trong sương.

Gìơ nắng lên ẻo lả
Trời trong veo, nhạt nhèo
Bóng ai khuất đầu núi
Hương lẻ loi về đâu.

Nghe sương đang bắc cầu
Đi về nơi giăng mắc
Đường núi daì ngúc ngoắc
Đuổi hoài theo bóng mây.

Em nấp quanh đâu đây
Trốn tìm vào dĩ vãng
Trời đang về chạng vạng
Heo hút nhoà trong sương.

Em đi vào nỗi nhớ
Em đi vào vấn vương
Chỉ để lại con đường
Trong mịt mờ lan toả.

Bóng tối về nghiêng ngả
Ủ hồn ta lao xao
Nơi gió mưa ồn ào
Chìm dần vào tĩnh lặng.

Phút giây thời xa vắng
Kéo dài suốt cuộc đời
Bồng bềnh giữa chơi vơi
Sáng ngời lên ánh mắt.
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-09 14:34:29trần như chuyên>
NHỚ EM

Sầm Sơn nước trong lắm
Ngút ngát trời hương hoa
Căn phòng nay chống chếnh
Vắng bóng người hôm qua.

Ngày nay em đi xa
Gửi bóng hình ở lại
Anh một mình lo ngại
Chắc gì trời không mưa.

Gío giật mình gọi cửa
Ném nước vào trong nhà
Cánh lòng còn lỏng khoá
Lạnh giá len vào trong.

Ở góc trời xa thẳm
Vẫn nghe biển thì thầm
Hỏi chuyện mạch nước ngầm
Bao giờ nắng ấm lại.

Anh đã từng nếm trải
Cay đắng và ngọt ngào
Ôm cả trời khát khao
Ném vào lòng biển cả.

Vậy nên lòng băng giá
Heo hút giữa dòng đời
Nghe vài giọt mưa rơi
Đã kéo về dĩ vãng.

Trông mây giăng thành hàng
Nhớ tiếng cười năm trước
Giá mà em biết được
Chắc trời thôi không mưa!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
Cạn

Vẫn chìm em, mãi nổi anh
Lưng chừng thương lỡ oà xanh gót chiều

Giá mà đổ lỗi cho yêu
Mắt huyền đâu vấp bao điều mai sau

Chỉ vì ta nợ hơi nhau
Trăng non mỏi gánh sắc màu trái ngang

Gió đông quét vội bẽ bàng
Bất ngờ hương... dịu cõi tang tảng sầu

Rõ ràng trong chắc gì sâu
Sao đem ước lệ nhịp cầu thời gian

Đường duyên chẳng thể vô vàn
Dối hồn vàng đá lựa chan chứa màu

Sao đành cứ nước là lau
Bao giờ rặng chuối, hàng cau đứng cùng

Càng nhìn càng thấy mông lung
Ngoi lên đuối trước muôn trùng gian nan ?

Khát mong ngoài thứ cỗi cằn
Giữa cao thấp mảng vách ngăn mỏng dần

Choàng tay qua mấy mùa xuân
Tình kia nặng gấp ngàn lần lý chăng !

Thanh Tùng !
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
Rêu

Góc hồn lỏi mấy vạt xanh
Có chăng hoang dã mới thành riêng tư
Sợi tơ khảm ánh nhân từ
Khoác hào quang cũng còn dư nỗi niềm

Bên này quên lãng dầy thêm
Phía vô tình đó giấc mềm nhói đau
Thấp, cao... chồng xếp một màu
Có gì bền đến mai sau bao giờ

Tâm dò theo vết chân thơ
Thì ra những thứ tôn thờ là đây
Lòng ta xuông nửa dấu giày
Bờ tim bớt lạnh giữa ngày đông sang

Chùm tươi non lấp cũ càng
Thời gian trôi - phế tích vàng son phai
Đến mơ còn chẳng đoái hoài
Ngợi ca sáo cũng tương lai bạc dần !

Thanh Tùng.
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-14 13:05:45trần như chuyên>
HƯƠNG ĐÊM

Đêm về hoa mới toả hương
Đợi vào thời khắc yêu thương đang nồng.
Hương bay quanh má em hồng
Thoảng thơm môi ấm cho lòng ta say.

Nắng gom sao ủ trong cây
Để ''pháo hoa'' nở ban ngày đẹp sao.
Chim khuyên múa hát, lộn nhào
Giục người tàn giấc, đón chào bình minh.

Nắng soi hoa - Nắng hữu tình
Đêm mang hương lại - Đêm thành mộng mơ.
Dạ lan quyến rũ không ngờ
Bên hoa, em cũng sững sờ như anh.

Lá hoa sen tựa bức mành
Che cho hai đứa chúng mình yêu thương.
Tình em thơm dọc con đường
Mãi lưu luyến quyện dạ hương thuở nào...
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-29 04:07:05trần như chuyên>
DÒNG SÔNG TUỔI THƠ


Ai cũng có một dòng sông quê hương
Gói trọn tuổi thơ chảy về phía biển
Ước mơ xanh dần trôi vào tan biến
Để dấu thời gian còn in trong mơ.

Ta vẫn nhớ hoài tháng năm tuổi thơ
Rộn rã reo vui ngững ngày phiên chợ
Háo hức sang sông mái chèo đảo sóng
Bác lái đò quay đời mình quanh năm.

Dòng thương quá in sắc trời vời vợi
Dáng ai ngồi xóa bóng đám mây trôi
Bến đằng xa mấy chú đứng buông mồi
Thả tâm hồn theo chiếc phao nhúng nhính.
Đến bây giờ vẫn còn vương mùi thính
Một góc dáng hình dòng sông quê hương.
Mùa nước về đôi bờ xa cách quá
Kéo tình người dần dài thêm ra.

Dòng sông chở những bài ca
Đi theo cùng gió rời xa bến bờ.
Ngược dòng là những câu hò
Lẳn vào thớ thịt kéo co với đời.
Dòng trong phơi cả sắc trời
Trăng sao lẩn bóng mây trôi về nguồn.
Dòng đục vương những nỗi buồn
Phù xa mang nước mắt tuôn đêm ngày.
Dòng chảy thấm hết đắng cay
Cánh buồm ôm gió mê say lưng trời.
Bến sông tắm mát một thời
Lặn vào tuổi trẻ những lời véo von.
Cánh diều trao gió, mây vờn
Nghe vọng cả những dỗi hờn lứa đôi.

Dòng nay đã thay đổi rồi
Bên lở hoá thành bên bồi - Lạ chưa!
Đâu còn nước mắt tiễn đưa
Chẳng nghe vọng tiếng say xưa gọi đò
Không có tiếng hát, câu hò
Vắng bóng bác lái nhấp nhô vai gầy
Chỉ còn tiếng máy mê say
Nhịp cầu nối đất với mây, với đời.

Sông vẫn khi đầy, khi vơi
Lòng ta vẫn giữ một thời ấu thơ
Vẫn mang dòng chảy mộng mơ
Chảy từ sâu thẳm, xa mờ đến nơi...
Những lúc thư thái thảnh thơi
Vui đùa, ngụp lặn, sải bơi, vẫy vùng...
[/color]
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-25 08:17:10trần như chuyên>
BÊN DÒNG SÔNG ĐÁY


Vòng vèo lối núi về đây
Làng ven sông Đáy rơi đầy tiếng chim.
Đường xa, anh mải mê tìm
Một đôi mắt đậu trái tim thuở nào.

Ngút ngàn ngô múa lao xao
Màu quê xanh ngắt đọng vào mắt em.
Xe bay đường nhãn dịu êm
Mây lay lắt núi cho mềm lòng ta.
Dòng xanh vọng tiếng hát xa
Mơn man gió trải lời ca thanh bình.
Đã nghe tiếng máy xập xình
Đồng quê náo nức thắm tình lứa đôi.

Anh đến từ nơi xa xôi
Dịu dàng câu hát bồi hồi năm xưa.
Êm như nước mái chèo đưa
Ngọt ngào là tiếng em thưa thuở nào.
Thời gian xoá vụn ước ao
Lời ai như đã rơi vào thẳm sâu.

Sông xưa giờ đã đổi màu
Một, hai, ba, bốn...nhịp cầu vươn xa.
Bóng ai nghiêng nón đi qua
Gío trưa nay đã xoá nhoà tóc bay.

Chào nỗi nhớ - Anh về đây
Gửi dòng soi trọn đắm say cuộc đời.
Hẹn lòng ngày gần đây thôi
Lại về xua bóng mây trôi cùng người...
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-09 14:38:46trần như chuyên>
BẾN NHỚ


Ai nhớ ai hơn những chiều xa
Bến bờ của bão tố phong ba
Gần gũi thế sao như hư ảo
Mới gặp gỡ rồi lại nhớ ngay.

Tình em thơm thảo chất mê say
Anh mắc nợ ngay phút giây này
Chắt giấc êm, hoà thêm huyền ảo
Ngoài ngọt ngào, trong chứa đắng cay.

Ta nhớ nhau suốt tháng ngày
Bởi hoà hai chất men say giữa đời
Đón nhau nơi nổi gió trời
Chia tay ở chốn mây bơi về nguồn.

Cho dù có gặp gỡ luôn
Vẫn là trao chút nỗi buồn cho nhau.
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
Chờ

Thương về đơm chật lòng ta
Còn đâu nền nã dâng quà đắm say

Tình ta càng sắt se gày
Con đường thưa... bóng người lay lắt chiều

Tơ chùng then lỏng bùa yêu
Làm sao gồng nổi những điều trái ngang!

Tròn vo... đừng thử - hao vàng
Cho dù trăm dặm nào dang dở dòng

Ai ngờ muôn lý còn cong
Đường mi ngầm thẳng không chòng ghẹo nhau

Vì chưng huyền thoại sang giàu
Tôn thờ duyên nợ thành chau chuốt mình

Hương đời... căn bản làm xinh
Lần sai lầm cũ soi hình dáng xa

Lời xưa giờ vẫn chưa già
Se từng câu hát - nhành hoa giận hờn

Em làm anh đến gần hơn
Rừng êm đềm thả tươi rờn khát khao

Vầng trăng dù muợn tuôn trào
Hơn ngày mai vẫn tràn chao chát dầy

Sông hồ không chở ngàn mây
Làng quê, đồng ruộng... sao đầy đặn xanh.

Thanh Tùng.
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
Sau làn hương khói

Đang giờ mưa dập chói chang
Cha thường khuyên chẳng vội vàng... chớ quên
Mùa trăng về dẻo côn, quyền *
Mỗi lời răn dạy hòa duyên đất lành

Yêu người... sương, gió... oà xanh
Hồn thơ tần tảo - ngọn ngành nghĩa nhân
Nhiều năm dồn chữ tiêu dần
Nên rừng hoa trái vào chân thiện mùa

Con đường trao đổi, bán mua
Đồng sang tình mẹ thương lùa bước say
Con ngồi cân gánh vai gày
Chia lời ru giữa miền gay gắt chiều

Chân trời cơn cớ vẹo xiêu
Đầy nong, tràn cót... giăng nhiều lệch xô
Nào hay làm nổi cơ đồ
Sao ngờ oan nghiệt mấp mô thói đời

Muôn dòng sông một trùng khơi
"Cù Lao" - chín chữ thay lời nước non
Công sinh thành mãi vuông tròn
Quanh buồng tim - mạch lòng con mãi hồng!
-----------------------
* Côn - một loại vũ khí bằng gỗ hình tròn, đường kính 5cm, dài chừng 1,6m. Quyền - Vũ thuật dùng tay không để tự vệ!

Mùa Vu Lan Nhâm Dần - 2022
Thanh Tùng.
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-14 13:07:31trần như chuyên>
NHỚ (1)


Đường mưa xao xác lá rơi
Mây giăng giặm lối đất trời mù xa.
Sớm nay cảnh vật giao hoà
Dòng thời gian chẳng phai nhoà đâu em.

Buồn là nhức nhối của đêm
Lo đây trăn trở có thêm sao trời
Nhớ kia gánh nặng của người
Thương đó nhân hậu của đời cho em.

Biếc xanh màu của dịu êm
Trời mù trắng nước làm mềm tim anh.
Sáng nay mưa dựng bức mành
Nỡi nhớ dẹt lại hoá thành mênh mông.
[/size]
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-14 13:11:35trần như chuyên>
PHÔI PHA

Anh đã đi hơn một đoạn đường
Để tìm cảm giác nhớ quê hương
Suối nguồn mát lạnh trôi trăng sáng
Bóng núi đè lên đôi mắt đêm.

Vây kín xung quanh tiếng côn trùng
Rỉ rả gọi bạn giữa mông lung
Lao xao gió đuổi nhau sườn núi
Kéo nỗi niềm tới miền quê xa.

Nơi có dòng sông chảy hiền hoà
Vào bên gió táp với mưa xa
Ta đi đường tắt về phía ấy
Ôm trọn vào mình cơn phong ba.

Ngày kéo ngày thành chuỗi đi qua
Lúc thì căng, lúc lại la đà
Đem giấu nhớ nhung vào xa lắc
Chờ một lần hoà trong phôi pha.

Êm ả trời trong, ngọn gió lành
Cuối đường chợt thấy bóng trời xanh
Mong mỏi thời gian quay trở lại
Khao khát hình thành chốn bao la.

Nhớ quê ta bỗng cất lời ca
Gửi vào mây tím phía trời xa.
Tiếng âm vang giấu nơi sâu thẳm
Quay lại nghe vọng từ phôi pha.

Em nhớ lúc ngày đang già
Anh nhớ khi giấc mơ qua nỗi buồn.
Chúng mình vẫn gặp nhau luôn
Nhớ quê tự ở suối nguồn yêu thương!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-10 05:35:35trần như chuyên>
QUÀ TẶNG


Anh tặng em mâý mùa hoa trái
Cả vạt nắng vàng đang trôi lại
Những dòng sông đỏ nặng phù xa
Bướm ong vờn vi vút tiếng chim ca

Mổi lấn đi qua vùng đấy lạ
Chùm nhãn đầu mùa cũng dành riêng...
Hương bưởi, hương chanh...
Sao hoá thiêng liêng
Tất cả chia phần cho em đó.

Mùa xuân chú chích choè nghiêng ngó
Như vỗ về sông núi bình yên
Bao nhiêu năm chưa lần gọi tên
Vẫn ấm áp duyên tình hé nở.

Đôi môi cười sóng sánh ban mai
Nụ hoa giăng mắc mây cài.
Em giấu hoài lưu luyến trong ta
Mái tóc phai, nỗi nhớ chưa già.

Tình em - Đại dương bao la
Chút quà nhỏ có đáng là bao nhiêu
Tiếc rằng chẳng dám cho nhiều...!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-14 13:12:24trần như chuyên>
SANG MÙA


Aó thu loáng thoáng úa vàng
Một mình em giữa hoang mang dòng đời.
Mùa sang lãng đãng sương phơi
Hoàng hôn đỏ một khoảnh trời đại dương.

Mắt em đong nắng vương vương
Lòng hồ sâu đến thương thương cuộc đời
Níu làm chi một khoảnh trời.
Ngắm thanh bình để tim vời vợi đau.

Aó anh chan chứa sắc màu
Quyện vào nhau lỡ vò nhàu tháng năm.
Lòng vui như nở trăng rằm
Mùa nào ta cũng xa xăm đợi chờ.

Tâm hồn mở lối vườn thơ
Mùa sang thăm thẳm, bất ngờ lên hương...
Đăng nhập để trả lời
0