HÌNH ẢNH HƯƠNG XƯA TRONG THƠ QUẢNG HOA .
Quảng Hoa là bút danh củaPhan Thị Hồng Liên Sinh ngày 05-6-1960 tại thôn Đồng Di- xã Lộc Điền huyện Phú Lộc tỉnh Thừa Thiên Huế .Trú quán 39 ấp Xà Mách- xã Lai Uyên huyện Bến Cát- tỉnh Bình Dương nghề nghiệp kinh doanh . ĐT:0650.562825- DĐ:0917.204.709
Lại một lần nữa quảng Hoa cho tôi được nghĩ về Hương Xưa trong tâm tình của chị . Có lẽ phải hơn hai tuần đọc và nghiền ngẫm để tìm lại chút dư âm ngày xưa, mà chị thường nâng niu trân quý . Đã là con người ai không một lần biết yêu và buồn nhớ . Tình yêu đôi khi xuất phát trong tâm hồn con người phải chịu nhiều ảnh hưởng ở từng gia đình , quê hương và ngay cả cuộc sống thực tại của mỗi người . Nói đến tình yêu nhà danh ngôn tình yêu của Pháp ( VolTaire) đã nói : Chân lý cuối cùng trên cõi đời vẫn chỉ là tình yêu.
Yêu là sống mà còn sống là còn yêu.
Sinh ra trong vùng quê thơ mộng , nơi ngày xưa các triều đại vua chúa đã để lại trong chị niềm tự hào về đất mẹ của mình , Quảng Hoa đã viết về quê hương nơi chôn nhau cắt rốn , nơi kỷ niệm ngày thơ luôn đầy ắp trong hồn chị
Huế ơi! Lối cũ em về
Đường xưa bỏ ánh trăng thề cho ai
Còn ta buông tiếng thở dài
Ngòai kia hoa cỏ điểm vài giọt sương .
( Huế ơi)
Với những cảnh đẹp của cố đô mà dòng Hương thời tuổi dại đã hun đúc cho hồn thơ của chị dâng trào
Chiều tàn chuông tiễn hoàng hôn
Lá rơi theo gió cho hồn thơ bay
Phiêu du qua những tháng ngày
Cho trăng vàng úa gió lay bóng dừa .
( Chiều xuân )
Từ ngày chọn được con đường từ bi của Phật chị đã cảm nhận được cuộc đời nầy như gió thổi ,mây bay ,như chiếc lá mùa thu chỉ cần cơn gió nhẹ cũng có thể nằm ngổn ngang ở ven đường . Rồi chị liên tưởng đến phụ thân khi vừa mới ra đi, để lại nỗi đau trống vắng trong lòng một người con hiếu thảo
Nghe tim đau nhói nghẹn lời
Người cha yêu kính đã rời chúng con
Nhật thường hơn chín mươi năm
Cha như một kiếp con tằm nhả tơ
( Lạy cha lần cuối)
Một danh ngôn tình yêu nói về tình yêu của tuổi trẻ và tuổi già gần như tâm tình của Quảng Hoa trong quá khứ và hiện hữu bây giờ.
Tuổi trẻ là mùa của yêu thương , tuổi già là mùa của đạo đức (GoergeGranville)
Trong những ngày xa quê chị phải lăn lóc và đối diện bao nhiêu cay đắng phủ phàn , để mới có một ngày hôm nay những đứa con tinh thần của chị chào đời trong giông tố bão bùng , trong sóng gió gian nan.
Và chị đã …
Em vỗ về bờ cát
Ngàn năm bạc mái đầu
Em ôm ấp cù lao
Âm thanh nào vọng lại.
( Sóng)
Là một người có tâm huyết với đời , với người Quảng Hoa nhìn mùa xuân đến không phải bằng cánh én ,hoa vàng , không phải như hầu hết những người xa quê chỉ mong được đoàn tụ gia đình . Mà chị thì mùa xuân là mùa của yêu thương ,của cầu nguyện cho quê hương đất nước thanh bình không còn kẻ ỷ thế quyền áp bức kẻ khác , không còn cảnh ngục tù tội lỗi
Mùa xuân về trước ngõ
Ru cơn gió hiền hòa ….
Cầu cho non nước Việt
Mãi muôn đời đẹp xinh
Cầu cho dân tộc Việt
Chào đón xuân thanh bình
(xuân về)
Ai trong chúng ta mà không buồn , không nhớ khi người mẹ đã vĩnh viễn về bên kia thế giới
Có nỗi buồn nào hơn khi còn khó khăn gian khổ mẹ lo cho từng bữa ăn giấc ngủ . Nhưng khi có điều kiện trả hiếu thì mẹ đã qua đời .Quảng Hoa mỗi lần xuân về chị càng nhớ mẹ da diết hơn .
Mẹ ơi!
Con trông mẹ cuối năm rồi không thấy
Đón xuân về ai nấy đủ mẹ cha
Còn riêng con ,con ôm mặt khóc òa
Vì nhớ mẹ xót xa không cầm được.
(Xuân đợi mẹ về)
Có lẽ tôi không chủ quan nghĩ về Quảng Hoa có nỗi lòng day dứt mến yêu một người dù là người yêu lý tưởng hay không , tình người vẫn đong đầy nỗi trở trăn trong chị
Người đi nỗi nhớ mang theo
Người còn ở lại lưng đèo đợi trông
Tháng năm bao nắng má hồng
Bao lần lá rụng người không quay về .
Phải chăng người anh ấy đã cho chị con đường tình yêu duy nhất và vượt lên cả tình yêu trai gái bình thường .
Anh đi từ dạo đó
Chưa lần về quê hương
Mang theo tình sông núi
Cùng bao nỗi nhớ thương
Có lẽ người anh ấy đã vĩnh viễn không bao giờ chị được gặp lại .Có còn chăng nỗi nhớ niềm thương chỉ về trong từng giấc ngủ chiêm bao
Nhưng anh ơi hòai mong
Không bao giờ gặp nữa
Anh đi ngàn lệ ứa .
Anh mãi mãi không về .
Nỗi lòng của Quảng Hoa và niềm tin của Quảng Hoa đã được bù đắp qua bao nhiêu thử thách tìm về con đường mà Đức Phật Thích Ca đã ngồi gốc bồ đề cầu nguyện cho chúng sinh . Giờ đây chị cũng đã sẳn sàng lên đường để góp phần mình vào sự nghiệp giúp đời ,giúp người ( Tự giác giác tha ,tự lợi lợi tha ) .Ước ao của chị đem thơ mình để góp một phần nhỏ rao giảng tin mừng của đấng từ bi đến với mọi người . Mong quý bạn bè và độc gỉa cùng sẻ chia với chị khi đọc các tác phẩm của chị ,góp ý xây dựng trong tình anh em thiêng cao quý hơn .
Mặc Hàn Vi
Quảng Hoa là bút danh củaPhan Thị Hồng Liên Sinh ngày 05-6-1960 tại thôn Đồng Di- xã Lộc Điền huyện Phú Lộc tỉnh Thừa Thiên Huế .Trú quán 39 ấp Xà Mách- xã Lai Uyên huyện Bến Cát- tỉnh Bình Dương nghề nghiệp kinh doanh . ĐT:0650.562825- DĐ:0917.204.709
Lại một lần nữa quảng Hoa cho tôi được nghĩ về Hương Xưa trong tâm tình của chị . Có lẽ phải hơn hai tuần đọc và nghiền ngẫm để tìm lại chút dư âm ngày xưa, mà chị thường nâng niu trân quý . Đã là con người ai không một lần biết yêu và buồn nhớ . Tình yêu đôi khi xuất phát trong tâm hồn con người phải chịu nhiều ảnh hưởng ở từng gia đình , quê hương và ngay cả cuộc sống thực tại của mỗi người . Nói đến tình yêu nhà danh ngôn tình yêu của Pháp ( VolTaire) đã nói : Chân lý cuối cùng trên cõi đời vẫn chỉ là tình yêu.
Yêu là sống mà còn sống là còn yêu.
Sinh ra trong vùng quê thơ mộng , nơi ngày xưa các triều đại vua chúa đã để lại trong chị niềm tự hào về đất mẹ của mình , Quảng Hoa đã viết về quê hương nơi chôn nhau cắt rốn , nơi kỷ niệm ngày thơ luôn đầy ắp trong hồn chị
Huế ơi! Lối cũ em về
Đường xưa bỏ ánh trăng thề cho ai
Còn ta buông tiếng thở dài
Ngòai kia hoa cỏ điểm vài giọt sương .
( Huế ơi)
Với những cảnh đẹp của cố đô mà dòng Hương thời tuổi dại đã hun đúc cho hồn thơ của chị dâng trào
Chiều tàn chuông tiễn hoàng hôn
Lá rơi theo gió cho hồn thơ bay
Phiêu du qua những tháng ngày
Cho trăng vàng úa gió lay bóng dừa .
( Chiều xuân )
Từ ngày chọn được con đường từ bi của Phật chị đã cảm nhận được cuộc đời nầy như gió thổi ,mây bay ,như chiếc lá mùa thu chỉ cần cơn gió nhẹ cũng có thể nằm ngổn ngang ở ven đường . Rồi chị liên tưởng đến phụ thân khi vừa mới ra đi, để lại nỗi đau trống vắng trong lòng một người con hiếu thảo
Nghe tim đau nhói nghẹn lời
Người cha yêu kính đã rời chúng con
Nhật thường hơn chín mươi năm
Cha như một kiếp con tằm nhả tơ
( Lạy cha lần cuối)
Một danh ngôn tình yêu nói về tình yêu của tuổi trẻ và tuổi già gần như tâm tình của Quảng Hoa trong quá khứ và hiện hữu bây giờ.
Tuổi trẻ là mùa của yêu thương , tuổi già là mùa của đạo đức (GoergeGranville)
Trong những ngày xa quê chị phải lăn lóc và đối diện bao nhiêu cay đắng phủ phàn , để mới có một ngày hôm nay những đứa con tinh thần của chị chào đời trong giông tố bão bùng , trong sóng gió gian nan.
Và chị đã …
Em vỗ về bờ cát
Ngàn năm bạc mái đầu
Em ôm ấp cù lao
Âm thanh nào vọng lại.
( Sóng)
Là một người có tâm huyết với đời , với người Quảng Hoa nhìn mùa xuân đến không phải bằng cánh én ,hoa vàng , không phải như hầu hết những người xa quê chỉ mong được đoàn tụ gia đình . Mà chị thì mùa xuân là mùa của yêu thương ,của cầu nguyện cho quê hương đất nước thanh bình không còn kẻ ỷ thế quyền áp bức kẻ khác , không còn cảnh ngục tù tội lỗi
Mùa xuân về trước ngõ
Ru cơn gió hiền hòa ….
Cầu cho non nước Việt
Mãi muôn đời đẹp xinh
Cầu cho dân tộc Việt
Chào đón xuân thanh bình
(xuân về)
Ai trong chúng ta mà không buồn , không nhớ khi người mẹ đã vĩnh viễn về bên kia thế giới
Có nỗi buồn nào hơn khi còn khó khăn gian khổ mẹ lo cho từng bữa ăn giấc ngủ . Nhưng khi có điều kiện trả hiếu thì mẹ đã qua đời .Quảng Hoa mỗi lần xuân về chị càng nhớ mẹ da diết hơn .
Mẹ ơi!
Con trông mẹ cuối năm rồi không thấy
Đón xuân về ai nấy đủ mẹ cha
Còn riêng con ,con ôm mặt khóc òa
Vì nhớ mẹ xót xa không cầm được.
(Xuân đợi mẹ về)
Có lẽ tôi không chủ quan nghĩ về Quảng Hoa có nỗi lòng day dứt mến yêu một người dù là người yêu lý tưởng hay không , tình người vẫn đong đầy nỗi trở trăn trong chị
Người đi nỗi nhớ mang theo
Người còn ở lại lưng đèo đợi trông
Tháng năm bao nắng má hồng
Bao lần lá rụng người không quay về .
Phải chăng người anh ấy đã cho chị con đường tình yêu duy nhất và vượt lên cả tình yêu trai gái bình thường .
Anh đi từ dạo đó
Chưa lần về quê hương
Mang theo tình sông núi
Cùng bao nỗi nhớ thương
Có lẽ người anh ấy đã vĩnh viễn không bao giờ chị được gặp lại .Có còn chăng nỗi nhớ niềm thương chỉ về trong từng giấc ngủ chiêm bao
Nhưng anh ơi hòai mong
Không bao giờ gặp nữa
Anh đi ngàn lệ ứa .
Anh mãi mãi không về .
Nỗi lòng của Quảng Hoa và niềm tin của Quảng Hoa đã được bù đắp qua bao nhiêu thử thách tìm về con đường mà Đức Phật Thích Ca đã ngồi gốc bồ đề cầu nguyện cho chúng sinh . Giờ đây chị cũng đã sẳn sàng lên đường để góp phần mình vào sự nghiệp giúp đời ,giúp người ( Tự giác giác tha ,tự lợi lợi tha ) .Ước ao của chị đem thơ mình để góp một phần nhỏ rao giảng tin mừng của đấng từ bi đến với mọi người . Mong quý bạn bè và độc gỉa cùng sẻ chia với chị khi đọc các tác phẩm của chị ,góp ý xây dựng trong tình anh em thiêng cao quý hơn .
Mặc Hàn Vi
chungmotvuontho
machanvi
machanvi