Trăng đáy nước
Mặt hồ lấp lánh mảnh trăng đơn
Gió thoảng mây đưa bóng chập chờn
Nước biếc xanh xao đời ngắn ngủi
Sao ngàn ủ rũ sóng từng cơn
Sương mờ gác vắng người thao thức
Dáng hạc đêm thâu kẻ tủi hờn
Trống điểm canh tàn lòng khắc khoải
Duyên tình trôi nổi mộng đào sơn
Vancali 7.23.10
giường đơn thôi kể chiếu chăn đơn
nửa giấc sầu đưa bóng chập chờn
nhật khuất xế tà mây mấy chập
triều lui nước rặc sóng vài cơn
sinh tử kiếp nhờ nào oán thán
rủi may trời định dám tủi hờn
một bước một xa, đời tẻ lạnh
ốm gầy còn muốn cậy hoài sơn
TieuDien
Chinh Phụ
Chờ chồng mòn mỏi cảnh neo đơn
Sớm tối phòng thưa đốm chập chờn
Con dại ngây thơ thường ấm lạnh
Mẹ già sức yếu bệnh từng cơn
Tình nhà một gánh đôi vai nặng
Nợ nước ngàn cân chẳng trách hờn
Ai bảo bạc vàng là quý trọng
Ta thà đem đổi nghĩa keo sơn
Chu Hà
Lời Chinh Phu
Ta thà đem đổi nghĩa keo sơn
Chí khí làm trai phải chịu hờn
Vó ngựa dặm ngàn thân chấp hiểm
Sa trường một dạ nước thôi cơn
Mong rồi mai sẽ cười yên ấm
Chẳng để giờ đây mộng ác chờn
Tiếng gọi non sông rền khắp nẻo
Thương nàng nuốt lệ phận cô đơn
Hữu Hạnh
Lời mong mỏi
Làm sao đánh đổì nét pha sơn
Sĩ khí nam nhi há phải hờn
Nghĩa vợ muôn đời luôn gắn bó
Tình chồng vạn thuở mãi dằn cơn
Mong cho xướng họa cười êm ấm
Đợi đón thơ văn thở nhẹ chờn
Chỉ muốn ngày sau vui khắp nẻo
Không còn lắm kẻ chịu phòng đơn
Nguyễn Gia Linh
Đơn giản
Gỗ tốt đâu cần đến nước sơn
Tình thâm nghĩa trọng hết ghen hờn
Trước sau tạc dạ đừng tùy hứng
Chung thủy ghi lòng chớ nói cơn
Phải trái sáng trong không quẹo quọ
Rõ ràng minh bạch chẳng lờn chờn
Mọi người đều vậy đời êm ả
Hạnh phúc vun trồng thật giản đơn
Chu Hà