Trích đoạn: lethutrang
Người ta mang nợ bạn đòi
Tôi vu vơ cứ mặn mòi người dưng
Bỗng nhiên mắc nợ quá chừng
Đơn phương lại muốn xin đừng quên nhau *
Khác chi gió thổi qua cầu
Sao băng vụt tắt trên đầu rồi thôi
Suốt đời mang nợ đơn côi
Mà sao chả thấy người đòi.Khổ không?
kimrbl
......................................................
Sẽ đòi món nợ mùa đông
Ai vu vơ lại cho không đâu mà
Chỉ là chưa hẹn đông qua
Để đòi món nợ bạn ta đã dùng
Đó là món nợ tình chung
Đến nay chưa thấy ai cùng sánh đôi
Biết mình phận hẩm duyên côi
NỢ LÒNG muốn đổi cho thôi nhớ người
lethutrang
.............................................
nợ đòi
ai đó trả nổi không
trả bằng tuổi xanh với tim hồng
gốc lãi đã dài ra lắm lắm
sổ ghi mùa hạ lẫn mùa đông
nợ này, người có chịu nhận không
món nợ thiên thu chữ vợ chồng
vay nhau từ thuở nào không biết
nay muốn trôi cùng sóng biển đông
tôi cứ đòi người chỗ hư không
người có biết chăng gió lạnh lòng
xuân đến, tôi muốn đòi nợ khó
biết người không trả vẫn hằng mong
tđ
.........................................
Trả nợ
cuộc đời, trót cho không
Giờ người đòi lại mảnh tim hồng
Tuổi xanh vay lãi, lời nhiều lắm
Thu, Hạ, Xuân và, chẳng sót Đông
Sổ nợ cuộc đời trả hư không
Cay đắng tặng cho, những chất chồng
Thiên thu, lỡ nợ, ai nào biết
Đấy nợ vợ chồng, thuở vào đông
Hỏi nợ cuộc đời, trả được không?
Mùa đông sương giá, quyện lạnh lòng
Hai chữ Ân tình là nợ khó
Không trả? Nặng lòng, Trả? Chẳng mong
lethutrang
nợ đời ai có nhớ hay không
cái thuở xuân xanh những mộng hồng
xuân hạ dung dăng đời vui vẻ
thế rồi ngày ấy, một trời đông
nợ mà, cũng bởi lúc cho không
hứa hẹn dài lâu chuyện vợ chồng
sóng gió từ đâu về đâu nhỉ
để rồi tim chỉ những mùa đông
rồi tôi đòi mãi chỗ hư không
muốn đem thuốc đắng chữa thương lòng
thuốc vẫn đắng cay đành cứ uống
một niềm hư ảo để mà mong
tđ