bóng hồng
người đến từ đâu một bóng hồng
đôi vần để lại chốn hư không
cánh én phiêu du trời cuối hạ
màn sương lờ lững gió chiều đông
đôi ngọn sóng vẩn vơ biển cả
một ánh sao hiu hắt tầng không
rau sắng đang xanh rừng hương tích
muốn gửi ai vui mấy giọt nồng
tđ
Trích đoạn: tieudien
vô đề
người hỡi còn chăng một sắc hồng
để lòng sóng gió những hư không
nhụy thắm đã vương từ nắng hạ
lá gai còn xót cả trời đông
biết được bao nhiêu, thành vàng đá
chẳng có gì đâu, hóa bão giông
đời mãi dày vò hồn lãng tử
muốn quên đành mượn chút men nồng
tđ
một kiếp đong đưa chốn bụi hồng
tưởng rằng là có, cũng là không
đào thắm ngẩn ngơ cùng gió bắc
trúc xanh hờ hững với vầng đông
người có về chăng cùng cuộc hẹn
ta còn đi mãi dưới trời giông
năm cũ qua rồi trong quên nhớ
giao thừa vui tạm chén men nồng
tđ