GIAO MÙA
Trời Thu bỗng tiết giao sang mùa
Đông kéo lạnh về ủ buốt mưa
Mây bướng bỉnh tràn lan nỗi nhớ
Gió sầu đàn tích tụ âm thừa
Khung cửa tình thơ ướt mảnh nhoà
Cho hồn phiến đá lạnh trơ vơ
Sầu đong đưa nhịp thời gian dở
Mơ lững lơ hoài giấc mộng thưa
Trăng không về nữa Thu buồn thiu
Hiu hắt rừng thông bóng ngã chiều
Bãng lãng sương mờ nhoè nhoẹt lối
Bâng khuâng khói quyện mảng đìu hiu
Em bước về đây trở lại đây
Để nghe rừng vẳng tiếng đong đầy
Gọi Trăng tròn vạnh ngàn sao mộng
Em ở nơi nào... em có hay
Chiều sương tìm mộng trời mây
Bao giờ về lại em xây ước nguyền...?
Sương Thu
Thu Tàn
Thu đã chào đông cuối ngõ xa
Bóng ai quen lạ mới ngang qua
Chắc thu cũng chẳng cần thêm lá
Để tiễn mùa đi buổi xế tà
Xin đón ngưòi qua ngõ cuối thu
Đón đông sao lại rắc sương mù
Sương tan bởi nắng không vì gió
Không bởi trăng về phương khác ru
Thu , trăng và cả người xa lạ
Rót mộng bên trời đón gió ngang
Gió thổi muôn ngàn cây lá mệt
Sao em không níu để thu tàn ..?
GQM
Cám ơn Sương Thu ghé hoạ..
Chúc luôn vui
TRĂNG THU, MÂY GIÓ
Thu theo gió mộng bước lãng du
Thơ cứ lơ ngơ mây che dù
Cho mơ rớt hạt ngoài bờ nhớ
Chẳng đọng lòng trong buốt mộng Thu
Thu bên Trăng ngắm ánh sương mù
Cảnh mờ ảo vọng gió vi vu
Lùa nghiêng cành lá cội thông vẳng
Tiếng vui - buồn lắng theo tiếng tù* (*tù và)
Vi vu...vi vu...gió mãi hát lời ru
Réo gọi trăng thanh xuống cùng thu
Bên bờ rừng nhớ thơ dệt mộng
Từ ngàn năm trước tình sử lưu
Poem
poem