📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

ĐƯỢC MẤT

459 trả lời, 59.566 lượt xem — Trang 12 / 16
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-08 08:08:58trần như chuyên>
HỒI TƯỞNG


Sinh ra đã hưởng hoà bình
Bầu sữa mẹ đượm thắm tình nước non.
Thềm trăng êm giấc ngủ ngon
Gìơ đây con thấy như còn trong nôi.

Bóng cha thấp thoáng xa xôi
Kể về năm tháng nổi trôi cuộc đời.
- Nắng mưa mòn mỏi, chơi vơi
Nhà tan, nước mất, gầm trời thương đau.
Cuộc đời tăm tối, nát nhàu
Non sông ảm đạm, một màu thê lương.
Xóm làng thành bãi chiến trường
Đồng quê nhuộm máu - Ngập đường xương phơi...

Dọc ngang bôn ba xứ người
Bác về thắp sáng bầu trời non sông;
Đảng liên minh của Công Nông
Giải phóng dân tộc - Cờ hồng tung bay.
Máu xương dựng nước non này
Đồng quê rộn tiếng máy cày vui reo.
Vươn lên xoá hết đói nghèo
Sắc màu tươi rói - Trống chèo vang xa...

Đất nước đẹp tựa gấm hoa...
Trăng lên vẫn thấy bóng cha đang ngồi.
Kể về một thời xa xôi
...
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-22 10:47:59trần như chuyên>
ĐAN CÀI


Giọt buồn khoá trái tâm hồn
Trái tim héo hắt, chập chờn, lửng lơ
Trôi nổi - Thể xác vật vờ
Phiêu dạt - Trí tuệ lờ đờ, lang thang.

Sợi vui đón giấc mơ vàng
Cánh lòng rộng mở, rộn ràng nắng mai
Giấc mơ chở hết đêm dài
Niềm tin gánh trọn trên vai tháng ngày.

Đường đời nặng nghĩa trả vay
Ân tình đâu dễ đổi thay, vơi đầy
Ta say sưa ngắm áng mây
Yêu nhau trao, nhận, ngất ngây men tình.

Chén này: Cạn nghĩa tử sinh
Chén kia: Vơi nỗi bất bình thế nhân
Đèn khuya lay lắt, xa, gần
Rót vào nỗi nhớ ngàn lần xôn xao.

Mặt trời dậy, biển tuôn trào
Sóng lòng cuồn cuộn gõ vào đam mê...
Trăng theo con nước đi về
Aó em tím lại lời thề năm xưa!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-10 10:04:15trần như chuyên>
NHẦM


Ngủ quên trên trang giấy
Gió lạnh lùa qua kẽ tay
Giữa giấc mềm dang dở
Cứ ngỡ mình đang vỗ cánh bay.

Cả bầu trời và mặt đất
Ngập trong mùa mưa bay
Lối hững hờ, mờ tỏ
Chập chờn, chấp chới heo may.

Hăm hở, phơi phới, đắm say
Tung tăng lưng trời bay liệng
Bất ngờ trời chiều lên tiếng
Hoang mang quay lại giữa chung chiêng

Ai chẳng có khoảnh trời riêng
Chan chứa bao điều trăn trở
Trốn vào tâm tư bỏ dở
Chẳng ngờ mình đang lạc đường.

Đất dưới chân - Bốn phương
Trời trên đầu - Tám hướng
Ta đi theo tưởng tượng
Đến giờ đâng lạc lối màn sương.

Lòng trăm mối tơ vương
Vấp phải mùa gió chướng
Đời vướng bao nhiêu ngả
Thôi đành cầm số phận trên tay.

Chợt thấy lạnh sau gáy
Giật mình, bàng hoàng tỉnh dậy
Giấy trắng, mực đen vẫn vậy
Rất may, giấc mộng giữa ban ngày...!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-10 09:37:13trần như chuyên>
SANG MÙA


Nắng hè đang hong lá
Tình em tưới hồn ta
Trời thu vàng sắc hoa
Quanh em tràn hương toả.

Gío heo may lại về
Lòng mình thêm ấm lạ
Ngày tới lạnh thấu da
Tình em là ngọn lửa.

Xuân sẽ còn đến nữa
Phòng mình đầy hương hoa...
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-23 16:45:28trần như chuyên>
TƠ BUỒN!


Bao nhiêu năm se tơ tình
Chẳng gì ngăn nổi chúng mình yêu nhau
Đậm đà, chỉ ít năm sau
Buồng gan mở cửa thay màu xót thương!

Cùng đi trên một con đường
Ngả lòng, rẽ lối vấn vương sông hồ
Mây chờm đỉnh núi xô bồ
Sóng chờ ngọn gió nhấp nhô tháng ngày.

Vẫn còn mải miết mê say
Bóng thời gian đã dạn dày nắng sương
Vườn hoa thành bãi chiến trường
Héo khô mộng ước, nhiễu nhương rơi đầy.

Cành trăng lạnh lẽo, hao gầy
Mưa giăng bến cũ, đường mây thẹn thùng
Hoàng hôn heo hút, mông lung
Tơ lòng loé sáng cháy bùng trời sao...!!!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-23 16:46:36trần như chuyên>
ĐỨNG TRƯỚC BIỂN!


Lại về với biển sớm nay
Trùng khơi sóng dậy, gió lay hồn người.
Mấy mươi năm của cuộc đời
Bấy nhiêu lần đến bãi bồi nơi đây.

Thuỷ triều lên, xuống, vơi, đầy
Vô tình xoá sạch dấu giầy bỏ quên.
Đêm nay con nước lại lên
Đèn câu lấp lánh cạnh bên sao trời.

Trăng lên lóng lánh, rạng ngời
Nâng hồn ta tới tuyệt vời đắm say.
Một mình bước, một mình hay!
Cồn cào, cuồn cuộn đắng cay muôn đời.

Đêm đêm lọc bụi cho người
Để ngày ngày bóng mặt trời trong hơn.
Tóc bay, ánh mắt chập chờn
Ta như trẻ lại, bồn chồn không yên!

Rất mạnh mẽ, rất dịu hiền
Xôn xao muôn thuở, triền miên ru hoài.
Biển hoà nước mắt những ai?
Bao ngàn năm chẳng nhạt phai, hững hờ!

Tâm hồn trong sáng, mộng mơ...
Từ khi biết biển đến giờ vẫn say.
Dòng thơ, trào dâng đêm ngày
Khi đứng trước biển sẽ hay hơn nhiều.

Đại dương đỏ rực ráng chiều
Sóng ngàn năm vẫn chỉ yêu bến bờ...
Không biết có tự bao giờ
Con người và biển vẫn chờ đợi nhau...![/color]
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-23 16:47:34trần như chuyên>
NGƯỜI MẸ


Hơn mười lần sinh, còn ba
Đời người cay đắng xót xa bao lần
Quanh năm buôn bán tảo tần
Bữa rau, bữa cháo, cơm phần cho con.

''Người còn thì của hãy còn''*
Gian khổ chồng chất, sắt son một lòng
Từ son trẻ tới lưng còng
Đầu đội, vai gánh oằn cong nắng chiều.

Thân gầy, dáng mẹ liêu xiêu
Mà vượt lên cả trăm điều lo toan
Dạy chúng con tránh cơ hàn
Bảo cho các cháu cả ngàn điều hay.

Bên giường bệnh, mẹ hao gầy
Bà con cô bác xum vầy, hỏi han
Gìơ đây trên cõi Niết Bàn
Mẹ vui vì có cả đàn cháu ngoan!

*Lời hát của mẹ.
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: trần như chuyên

NGƯỜI MẸ


Hơn mười lần sinh còn ba
Đời người cay đắng xót xa bao lần
Quanh năm buôn bán tảo tần
Bữa rau, bữa cháo, cơm phần cho con.

''Người còn thì của hãy còn''*
Gian khổ chồng chất, sắt son một lòng
Từ son trẻ tới lưng còng
Đầu đội, vai gánh oằn cong nắng chiều.

Thân gầy, dáng mẹ liêu xiêu
Mà vượt lên cả trăm điều lo toan
Dạy chúng con tránh cơ hàn
Bảo cho các cháu cả ngàn điều hay.

Bên giường bệnh, mẹ hao gầy
Bà con cô bác xum vầy, hỏi han
Gìơ đây trên cõi Niết Bàn
Mẹ vui vì có cả đàn cháu ngoan!

*Lời hát của mẹ.

chào Trần Như Chuyên, nhabe xin góp ý bài người mẹ

người mẹ

chín tháng mười ngày mang nặng
rồi khi vượt biển một mình
rồi lúc dưỡng nuôi bầy con nhỏ
một mình lo lắng cả trong ngoài
dù thương con cho doi...cho vọt...
đôi khi cũng âu yếm vỗ về
người là tặng phẩm tuyệt vời của thượng đế

nhabe



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-10 10:18:03trần như chuyên>
"NÀNG THƠ"


Miệt mài dấn thân trong gió bụi
Viết những vần thơ vào mênh mông
Đan trải nhiều sắc nhớ màu hồng
Tan hoà nơi gió, mưa, mây, khói.

Trước mịt mờ, giờ sao sáng chói?
Gieo huy hoàng, gặt những đớn đau!
Điều vô lý, giờ thành có lý
Giấc mơ buồn chắc sẽ qua mau!

Nhìn sự việc phía sau của nó
Ngắm đời qua lăng kính không gian
Ta nuôi dưỡng mầm non hi vọng
Ngọn gió nào cũng thổi qua tim.

Ta kiếm tìm những điều chưa thấy...
Ánh mắt hữu tình mát làn da
Một tấm lòng yêu thương cháy bỏng...
Đều bay lên cùng áng mây xa...

Rồi những gì vương vất quanh ta
Nhẹ tay gỡ hoá hoá ra tầm vóc
Cơn gió nhọn, mái nhà tung nóc
Tấm kính trong, nắng vẫn xuyên qua.
Thơ chia gió ra làm đôi mảnh
Gọi màu cản nắng giữa bao la...

Cánh thơ chan chứa gấm hoa
Long lanh những ước mơ xa, sáng ngời
Rực rỡ tựa đoá hoa tươi
Dịu dàng là một nụ cười có duyên...

Lướt trên bầu trời bình yên
Lộng lẫy, thánh thiện - Nàng tiên của đời.
Lòng ta đã bén duyên rồi
Say thơ như thể say người mình yêu...!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-28 17:41:22nhabe>
Trích đoạn: trần như chuyên

"NÀNG THƠ"


Miệt mài dấn thân trong gió bụi
Viết những vần thơ vào mênh mông
Đan trải nhiều sắc nhớ màu hồng
Tan hoà nơi gió, mưa, mây, khói.

Trước mịt mờ, giờ sao sáng chói?
Gieo huy hoàng, gặt những đớn đau!
Điều vô lý, giờ thành có lý
Giấc mơ buồn chắc sẽ qua mau!

Nhìn sự việc phía sau của nó
Ngắm đời qua lăng kính không gian
Ta nuôi dưỡng mầm non hi vọng
Ngọn gió nào cũng thổi qua tim.

Ta kiếm tìm những điều chưa thấy...
Ánh mắt hữu tình mát làn da
Một tấm lòng yêu thương cháy bỏng...
Đều bay lên cùng áng mây xa...

Rồi những gì vương vất quanh ta
Nhẹ tay gỡ hoá hoá ra tầm vóc
Cơn gió nhọn, mái nhà tung nóc
Tấm kính trong, nắng vẫn xuyên qua.
Thơ chia gió ra làm đôi mảnh
Gọi màu cản nắng giữa bao la...

Cánh thơ chan chứa gấm hoa
Long lanh những ước mơ xa, sáng ngời
Rực rỡ tựa đoá hoa tươi
Dịu dàng là một nụ cười có duyên...

Lướt trên bầu trời bình yên
Lộng lẫy, thánh thiện - Nàng tiên của đời.
Lòng ta đã bén duyên rồi
Say thơ như thể say người mình yêu...!


chào Trần Như Chuyên, nhabe góp thơ nha

"chàng thơ"

lời tình nào vừa bay
gió thoảng hương nồng nàn
men say dào dạt sóng
nhạc lòng nghe chơi vơi

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-20 11:03:13trần như chuyên>
ĐỔI THAY


Say xưa một nẻo sông quê
Vịn vai, em vuốt gió thề năm xưa
Nghiêng mình soi bóng sớm trưa
Kén vàng nhớ vụ dâu thưa xóm chùa.

Phòng the canh cửi thêu thùa
Khoá xuân giăng kín bao mùa trăng tươi
Làng so em với vàng mười
Hồng lên đôi má, em cười thật duyên.

Lại thêm đôi núm đồng tiền
Làm xao động cả một miền hạ lưu
Một chiều mưa gió đìu hưu
Thuyền đi, bến lặng chắt chiu sóng cồn.

Mây qua bến nước - Mây luồn
Tìm em ở khắp ngọn nguồn, lạch sông.
Sáo chiều réo rắt tầng không
Em về đô thị... Cánh đồng nhói đau!

Dòng xưa giờ đã thay màu
Bãi dâu thêm mấy nhịp cầu vươn qua...
Nỗi niềm quảy gánh đi xa
Miền quê ở lại cùng ta tháng ngày...!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: trần như chuyên

ĐỔI THAY


Say xưa một nẻo sông quê
Vịn vai, em vuốt gió thề năm xưa
Nhiêng mình soi bóng sớm trưa
Kén vàng nhớ vụ dâu thưa xóm chùa.

Phòng the canh cửi thêu thùa
Khoá xuân giăng kín bao mùa trăng tươi
Làng so em với vàng mười
Hồng lên đôi má, em cười thật duyên.

Lại thêm đôi lúm đồng tiền
Làm xao động cả một miền hạ lưu
Một chiều mưa gió đìu hưu
Thuyền đi, bến đỗ chắt chiu sóng cồn.

Mây qua bến nước - Mây luồn
Tìm em ở khắp ngọn nguồn, lạch sông.
Sáo chiều réo rắt tầng không
Em về đô thị... Cánh đồng nhói đau!

Dòng xưa giờ đã thay màu
Bãi dâu thêm mấy nhịp cầu vươn qua...
Chở những nỗi niềm đi xa
Miền quê ở lại cùng ta tháng ngày...!


thay đổi

em về đô thị xa hoa
mà lòng vẫn nhớ cánh đồng quê xưa
giờ quê cũng giống thị thành
cũng nhà san sát cũng xe ồn ào

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-08 08:12:24trần như chuyên>
CHIỀU ĐỒNG QUÊ


Ta đang gom chút nắng chiều
Đồng quê no gió, cánh diều căng dây
Bồng bềnh tiếng sáo vơi đầy
Gọi cuối trời những đám mây kéo về.

Đàn cò vỗ cánh mải mê
Ngắm quê hương ngỡ đi về chiêm bao
Dưới bãi mía hát rì rào
Bên đầm sen nở hương ngào ngạt bay.

Làng quê như ngấm men say
Cánh đồng vào vụ máy cày vui reo
Giọng ai lắt lẻo, trong veo
Tròng trành sóng vỗ, nhịp chèo đưa ngang...

Mấy cô chở đay về làng
Tinh nghịch như trải nắng vàng trên sông.
[/size][/size][/size]
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-23 16:51:12trần như chuyên>
''THƠ KHÔNG VẦN''


Không vần sao gọi là thơ
Đau đầu từ thuở lơ mơ vỡ lòng
Bao nhiêu ý, tứ lòng vòng
Vần điệu, nhịp điệu... Gọn trong một bài.

Lời cần ngắn, ý cần dài
Đêm khuya trằn trọc, ghép hoài chẳng nên
Tâm hồn tơ rối triền miên
Thơ bò lổm ngổm ngoài hiên, trong nhà.

Thôi thì lý lẽ hiện ra
Cứ tạm phóng tác, chẳng xa, chẳng gần
Đôi lúc chưa ghép được vần
Ngôn từ, nhịp điệu khó khăn - Bỏ liền.

Vắt tay lên trán động viên
Miễn có ý tốt, hãy nên sửa dần.

Làm thơ cốt ở cái thần
Chiều sâu, bề rộng, trí nhân giao hoà
Những điều khái quát bao la
Nên đưa cụ thể, mượt mà chứng minh.

Thơ cần chan chứa nghĩa tình
Chắt lọc ngôn ngữ cho tinh kia mà
Bức tranh dệt gấm, thêu hoa
Long lanh tươi rói - Bông hoa cuộc đời.

Dịu dàng - Viên ngọc giữa trời
Dày công mài dũa - Sáng ngời rung rinh.
Thơ viết đâu chỉ riêng mình
Hoà vào hương săc, nghĩa tình nhân gian...
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-01 03:50:14nhabe>
Trích đoạn: trần như chuyên

''THƠ KHÔNG VẦN''


Không vần sao gọi là thơ
Đau đầu từ thuở lơ mơ vỡ lòng
Bao nhiêu ý, tứ lòng vòng
Vần điệu, nhịp điệu... Gọn trong một bài.

Lời cần ngắn, ý cần dài
Đêm khuya trằn trọc, ghép hoài chẳng nên
Tâm hồn tơ rối triền miên
Thơ bò lổm ngổm ngoài hiên, trong nhà.

Thôi thì lý lẽ hiện ra
Cứ tạm phóng tác, chẳng xa, chẳng gần
Đôi lúc chưa ghép được vần
Ngôn từ, nhịp điệu khó khăn - Bỏ liền.

Vắt tay lên trán động viên
Miễn có ý tốt, hãy nên sửa dần.

Làm thơ cốt ở cái thần
Chiều sâu, bề rộng, trí nhân giao hoà
Những điều khái quát bao la
Nên đưa cụ thể, mượt mà chứng minh.

Thơ cần chan chứa nghĩa tình
Chắt lọc ngôn ngữ cho tinh kia mà
Bức tranh dệt gấm, thêu hoa
Long lanh tươi rói - Bông hoa cuộc đời.

Dịu dàng - Viên ngọc giữa trời
Dày công mài dũa - Sáng ngời rung rinh.
Thơ viết đâu chỉ riêng mình
Hoà vào hương săc, nghĩa tình nhân gian...


TNC, mỉa mai hén[:)]....nb góp ý nha

"thơ không vấn"

không vần cũng vẫn là thơ
thơ Haiku cũng là thơ không vần
không tin anh đọc thử đi
nếu mà không phải
em thì chịu thua

"Làm thơ cốt ở cái thần
Chiều sâu, bề rộng, trí nhân giao hoà
Những điều khái quát bao la
Nên đưa cụ thể, mượt mà chứng minh"

bốn câu trên thật là khó hiểu
có thể nào cho ví dụ được không
em chỉ mới biết làm thơ
anh đòi đủ thứ làm sao em làm...

nhabe


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-23 16:52:38trần như chuyên>
GIÓ VỀ


Em mặc áo mới cho anh
Khó khăn như thể dỗ dành trẻ thơ
Đã thương nhau đến vô bờ
Lòng riêng ai dễ hững hờ với ai?

Aó chưa mặc cúc đã cài
Tình em thơm thảo vương hoài tóc mây
Hương vải mới dễ ngất ngây
Thương anh lỡ để nắng gầy gió lên.

Aó màu nào em chọn tên
Chưa vừa vai lắm bắt đền làm sao
Đêm về gió lọt song vào
Chẳng làm lạnh cổ gió xào xạc cây.

Tình em sưởi ấm đêm dầy
Thương cho cánh vạc gọi bầy trên không
Yêu anh săn sóc giấc nồng
Trong chiêm bao vẫn chất chồng nhớ nhung!!!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-13 14:06:37trần như chuyên>
THĂM BẠN


Dấu cũ, mây say mở lối về
Ngút ngàn cây trái thả bùa mê
Xanh vào nỗi nhớ, khoe màu đất
Vạt nắng bồng bềnh trôi lang thang.

Đường ngõ quanh co nối tình làng
Cánh cò mỏi mắt chở mùa sang
phù sa, bờ bãi hồng nỗi nhớ
Bến vắng, đò neo đâu dáng xưa!

Heo hút hồ thu, sóng đung đưa
Buông mồi - Mấy chú tóc lưa thưa
Cần trúc gió đùa câu sóng biếc
Lá vàng mấy chiếc giỡn ước ao...

Văng vẳng bên tai tiếng mời chào
Chén tình nghiêng ngả tới chênh chao
Cầm tay chia lối, long lanh lệ
Giấu vội khoảnh trời trong mắt nhau.

Đường về đang đơị phía sau
Bóng chiều đã ngả, chuyển màu hoàng hôn
Bước cao, bước thấp chập chờn
Kìa đàn bướm trắng đang vờn giàn hoa...!!!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-05 15:22:59nhabe>
Trích đoạn: trần như chuyên

THĂM BẠN


Dấu cũ, mây say mở lối về
Ngút ngàn cây trái thả bùa mê
Xanh vào nỗi nhớ, khoe màu đất
Vạt nắng bồng bềnh trôi lang thang.

Đường ngõ quanh co nối tình làng
Cánh cò mỏi mắt chở mùa sang
phù sa, bờ bãi hồng nỗi nhớ
Bến vắng, đò neo đâu dáng xưa!

Heo hút hồ thu, sóng đung đưa
Buông mồi - Mấy chú tóc lưa thưa
Cần trúc gió đùa câu sóng biếc
Lá vàng mấy chiếc giỡn ước ao...

Văng vẳng bên tai tiếng mời chào
Chén tình nghiêng ngả tới chênh chao
Cầm tay chia lối, long lanh lệ
Giấu vội khoảnh trời trong mắt nhau.

Đường về đang đơị phía sau
Bóng chiều đã ngả, chuyển màu hoàng hôn
Bước cao, bước thấp chập chờn
Kìa đàn bướm trắng đang vờn giàn hoa...!!!


thăm bạn

bạn ơi ...ta đến thăm người
dù trời đang nắng bổng đầy bảo dông
mưa tuôn ướt vạt áo dài
lạnh lùng gió thổi nghiêng chao
nhớ người vẫn bước đi đều trong mưa

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-23 16:54:07trần như chuyên>
MÀU SẮC TÂM HỒN!
(tặng anh bạn hoạ sỹ)

Trọn tháng đầy ắp tiếng cười
Sắc màu tươi rói, cuộc đời nở hoa
Tình người ấm áp, bao la
Mây bay, hương toả, trăng xa, núi gần.

Hãy làm cơn gió ngày xuân
Chảy từ ngọn bút, hoá thân tâm hồn
Hay làm ngọn suối trào tuôn
Mát trong tự ở suối nguồn đắm say.
Hãy làm cơn gió heo may
Sắt se nhung nhớ, lắt lay ấm nồng
Hay làm những sợi nắng hồng
Gọi mầm sống dậy, chất chồng màu xanh.
Ta đang nấp sau long lanh
Ngấm bao cay đắng luyện thành mộng mơ.

Cuộc đời - Mầu của trang thơ
Thời gian - Mầu của hững hờ trái tim
Ý tưởng - Mầu của trốn tìm
Bức tranh - Mầu của lặng im đợi chờ!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: trần như chuyên

MÀU SẮC TÂM HỒN!
(tặng anh bạn hoạ sỹ)

Trọn tháng đầy ắp tiếng cười
Sắc màu tươi rói, cuộc đời nở hoa
Tình người ấm áp, bao la
Mây bay, hương toả, trăng xa, núi gần.

Hãy làm cơn gió ngày xuân
Chảy từ ngọn bút, hoá thân tâm hồn
Hay làm ngọn suối trào tuôn
Mát trong tự ở suối nguồn đắm say.
Hãy làm cơn gió heo may
Sắt se nhung nhớ, lắt lay ấm nồng
Hay làm những sợi nắng hồng
Gọi mầm sống dậy, chất chồng màu xanh.
Ta đang nấp sau long lanh
Ngấm bao cay đắng luyện thành mộng mơ.

Cuộc đời - Mầu của trang thơ
Thời gian - Mầu của hững hờ trái tim
Ý tưởng - Mầu của trốn tìm
Bức tranh - Mầu của lặng im đợi chờ!



màu sắc tâm hồn

đen hay trắng..
chỉ là màu xám
trốn hay tìm
cũng chỉ tay không...

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-05 16:36:53trần như chuyên>
Trích đoạn: nhabe

màu sắc tâm hồn

đen hay trắng..
chỉ là màu xám
trốn hay tìm
cũng chỉ tay không...

nhabe
[/quote

SẮC MÀU TÂM HỒN

Rộng với hẹp
Sâu hay nông
Xấu và đẹp...
Đều trong (...).
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0

màu sắc tâm hồn

đen hay trắng..
chỉ là màu xám
trốn hay tìm
cũng chỉ tay không...

nhabe


SẮC MÀU TÂM HỒN

Rộng với hẹp
Sâu hay nông
Xấu và đẹp...
Đều trong (...).

Tran Nhu Chuyen

tìm đâu màu trắng
long lanh giọt sương
dịu mát cuộc đời

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nhabe

màu sắc tâm hồn

đen hay trắng..
chỉ là màu xám
trốn hay tìm
cũng chỉ tay không...

nhabe


SẮC MÀU TÂM HỒN

Rộng với hẹp
Sâu hay nông
Xấu và đẹp...
Đều trong (...).

Tran Nhu Chuyen

tìm đâu màu trắng
long lanh giọt sương
dịu mát cuộc đời

nhabe


VÒNG TRẮNG

Hoa đẹp do bướm lượn
Sương đậu - Trắng tinh khôi
Cánh rời hoa đi rồi...
Lại trắng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-06 16:01:49trần như chuyên>
TÂM SỰ...


Em khuất sau ta một khoảnh trời
Gõ vào nhung nhớ những xa vời
Đêm dắt trăng về, ngày chở nắng
Bồng bềnh thuyền nhỏ giữa biển khơi.

Anh kéo em hoà theo dòng đời
Lặn vào khao khát tháng năm trôi
Sớm đón mây qua, chiều gạn gió
Gập ghềnh cánh vạc trong chơi vơi.

Ta nắm tay nhau mỏi rã rời
Bay trên trống trải, áo sương phơi
Thức nếm canh dài, ngủ mộng mỵ
Tròng trành gối chiếc mưa tả tơi.

Mình gặp nhau ở khắp mọi nơi
Sợi tơ đan chéo nói thay lời
Vui thì san sẻ, buồn cùng gánh
Giây phút thư nhàn ngắm sao rơi...!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-05 17:17:05trần như chuyên>


MÀU TRỐN TÌM



Anh đi tìm em một thời áo trắng
Gío mênh mang tóc dài lay lắt nắng
Bến bờ xưa chảy hoài trong ký ức
Cánh đồng chiều mây chao cánh diều say.

Dòng nhung nhớ đôi bờ xa cách quá
Chặn đường về là ngọn sóng thời gian
Anh đã đi qua một thơì trai trẻ
Màu cuộc đời phai mái tóc thề xưa.

Năm tháng thoi đưa tóc đã bạc rồi
Xua ánh trăng xa, hoà vào bóng tối
Mò mẫm canh thâu, mắt sầu bối rối
Chẳng thấy đâu khi bình minh đang lên.

Nấp quanh em là khoảng trống bình yên
Anh lên đường lao thân vào gió bụi
Tìm sắc màu trong mòn mỏi màn đêm
Quá nửa đời chưa một lần gọi tên...

Heo hút quây quanh tròng trành, trống chếnh
Vẫn vật lộn với sắc màu khấp khểnh
Trói thời gian nơi ước vọng phôi pha
Găm tháng ngày trên trang giấy nhạt nhoà
Niềm cảm hứng lồng bóng hình năm tháng.

Khi nắng mới về, chiều lên chạng vạng
Là lúc sắc màu bàng hoàng lang thang
Ta còn tìm hoài giữa miền tối sáng
Sắc màu nào che khoả lấp hoàng hôn...

Ai biết được phía sau khoảnh tối tâm hồn
Mầm le lói còn tối hơn bóng tối
Tìm chẳng thấy, lặng lẽ ôm bối rối
Bóng màn đêm ở ngay giữa lòng ta...




Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-10 07:09:17trần như chuyên>
TÌNH LỠ...!


Vĩnh biệt nhé mối tình dang dở
Khối hận sầu nổ tung kiếp sau
Nỗi hờn giận tan trong mộng mỵ
Cõi xuân tàn khi nụ còn xanh!

Ta chẳng muốn hoá thành bất tử
Cánh gai cào rớm máu trái tim
Em che dấu phũ phàng, tiếc nuối
Màn sương chiều phủ trắng bờ vai!

Chút băng giá phá tan êm ái
Ta khóc nốt quang đời còn lại
Kiếp luân hồi vụng dại thương đau!
Niềm mơ ước luì vào quá khứ
Nỗi buồn này trùm đến mai sau
Ta khát khao là để cho nhau
Mối tình lỡ vò nhàu thế kỷ!
Lặng lẽ ngắm những điều huyền bí
Bởi chất chứa bao điều có thể
Tránh được nỗi buồn đau nhân thế
Rửa sạch đời từ khi khai sinh!

Nhắm mắt cho bình minh trôi qua
Soi tâm trí trong vùng u tối
Gấp bốn mùa chẳng buồn tắm gội
Thả tâm hồn lay lắt hoang sơ!

Những kỷ niệm chợt đến bất ngờ
Khoét vào vết thương chưa liền sẹo
Trộn thêm úa tàn vào khô héo
Cánh hoa bay về với vô vi...
Bứơc thời gian vội vã ra đi
Trốn vào tiếng khóc cười bình dị
Làm náo loạn bao điều phi lý
Cây trái vẫn tươi màu lưu ly...!

Niềm vui vẫn lặng lẽ ra đi
Nỗi xót xa thầm thì ở lại...
Nơi cày sới là nơi gặt hái
Gieo yêu thương sao hoá đớn đau!
Ta nguyện ước cũng để cho nhau
Nhưng lành vỡ do duyên trời định
Dòng đời ngổn ngang đục, trong, say, tỉnh
Tự trách mình sao quá giản đơn...
Để nỗi đau dày xéo tâm hồn...!!!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-10 07:13:19trần như chuyên>
MƯA ĐÊM

Mưa có tự bao giờ ai biết
Chỉ mang đến nỗi buồn da diết
Kéo dài bao ngàn thu.

Mặt đất chiều nay hoá hoang vu
Sương giăng mịt mờ gom lá úa.

Trời nhớ thương ai
Nằm dài im bặt...
Chợt tiếng thét ầm vang
Mưa rơi thành hàng
Héo hắt trần gian.

Em giấu thu tàn trong đáy mắt
Treo ngược mùa xuân chờ đông qua
Vẫn giọt hiên rơi tí tách gần xa
Gõ vào thao thức.

Mùa đổi mùa náo nức
Nhớ nhung ùa ra rạo rực
Nỗi niềm cháy đỏ đêm mưa.

Gío lạnh chảy vào từng khe cửa
Mong chờ thắp lửa con tim
Nhấp nhô
Lặng lẽ
Đi tìm.

Như cánh chim lẻ đàn
Đan dọc ngang đêm tối
Chẳng đợi tạnh khô.

Tấm chăn vẫn thờ ơ
Phủ hờ lên tâm trạng
Kéo dài nỗi cô đơn
Đến
Chạng vạng bình minh.[/color][/size]
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-11 08:54:26trần như chuyên>
TÌNH YÊU MỚI

Một đôi nữa yêu nhau
Trong chứa chan sắc màu
Trời hôm nay xanh ngắt
Pha nụ cười hồng tươi.

Ta đi theo bóng nắng
Về miền quê mây trắng
Cùng xóm làng mở hội
Đón dâu mới về làng.

Yêu cách đò, cách bến
Thương ngược chiều mây bay
Dòng hai mùa vơi đầy
Nỗi nhớ lây mêng mang.

Đàn xếu về đậu lại
Gọi đôi bờ nước lên
Gío đông chiều gờn gợn
Mở lối về thênh thang.

Đôi trẻ đứng sóng hàng
Đang bay về hạnh phúc
Nhận hàng ngàn câu chúc
Thêm vào vòng xốn xang.

Cuộc đời còn ngổn ngang
Bao nhiêu điều xuôi, ngược
Tất cả ở phía trước
Với trăm sự ngỡ ngàng.

Ta cũng có ngày cưới
Đầy mơ ước huy hoàng
Lật từng ngày sang trang
Tất cả đếu tươi mới.

(Một chiều xa vời vợi
Đám mây pha màu khói
Trôi ngang dòng yêu thương
Tất cả mờ trong sương).

Lúc tình yêu lên ngôi
Sóng xô bờ dào dạt
Chất lên đầy khao khát
Xuyên qua làn nhiễu nhương...

Gìơ chỉ còn chút tình thương
Đọng lại in ít mùi hương ban đầu
Cách nhau chỉ một nỗi đau
''Bão'' lòng chắc đến kiếp sau mới ngàn...
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-11 09:23:14trần như chuyên>
MẦU ÁO


Em chọn màu áo cho anh
Mịn màng khó lẫn sắc xanh da trời
Lặng lẽ phơi giữa dòng đời
Tương phản với áng mây trôi sớm chiều.

Thương anh, em nghĩ ngợi nhiều
Bộn bề công việc, đủ điều lo toan
Vậy mà sao vẫn vẹn toàn
Trải những tia nắng chứa chan tình rồi.
Thật lòng đến mức xa xôi
Gìn giữ cả lúc đứng ngồi cho nhau
Aó mặc mang cả chiều sâu
Cuộc đời, sở thích và màu mắt em.
Lóng lánh, long lanh, dịu êm
Để thương đến cả bóng đêm cuộc đời.

Em đến từ nơi xa xôi
Mang hơi thở của một thời đắng cay
Xôn xao sóng gió nơi này
Thoả sức yêu, thoả sức say với đời
Ngắm em hạnh phúc ngời ngời
Chọn cả màu áo một thời đã qua.
Lòng anh đượm chút xót xa
Thương em! thương cả màu pha nghĩa tình!

Gìơ này em đẹp lung linh
Chỉ vì em dám hy sinh cho người.
Anh mặc áo màu cuộc đời
Cho em mãi mãi rạng ngời niềm tin!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-11 08:59:39trần như chuyên>
XA


Con tầu xa dần quê hương
Thời gian ì ạch vấn vương
Sương khói vòng vèo nỗi nhớ
Dài theo bóng dáng con đường.

Núi rừng vời vợi màu xanh
Từng đàn dê treo vách đá
Dòng suối vặn mình giục giã
Tiếng gió chiều xa ngập ngừng.

Vài cánh lan rừng nghiêng ngả
Vẫy đàn cò trắng bay qua
Mấy cô gánh hoa xuống chợ
Mang theo bầu trời bao la.

Anh vừa mặc áo mùa thu
Để trọn chiều đông ở lại
Ai đang vin cành, ngắt trái
Lời ca khắc khoải lưng đồi.

Từng vạt nắng đuổi nhau trên cây
Biển ngỡ ngàng hiện ra ngất ngây
Gío quằn quại đuổi nhau hẻm vắng
Con tàu cặm cụi luồn trong mây.

Qúa nửa đời mới vào nơi đây
Ta đang phơi phới mộng đắm say
Biển trời phương Nam tràn hơi ấm
Hải âu đón chào... nghiêng cánh bay.

Đầu nguồn miền Bắc nhớ theo anh
Khoả nước, soi mình ngọn suối ấy
Ở nơi đây lúc triều dâng, sóng dậy
Lông lẫy, tươi ngời - Em hiện lên!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0