📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Bộ tứ TKKG - BỌN TRỘM TRANH TRIỆU PHÚ - Stefan Wolf

2 trả lời, 2.061 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-27 04:23:12HHPTRANG>
T Tarzan
K
Karl
K
Khoai Viên
G
Gaby

********

TARZAN

Tên thật là Peter Carsten, nhưng hầu như chẳng ai gọi nó bằng cái tên cúng cơm đó cả - là thủ lĩnh của Bộ tứ thám tử TKKG - được ghép từ chữ cái đầu tiên trong tên của 4 thành viên: Tarzan, Khoai Viên (biệt danh), Karl và Gaby. Tarzan 13 tuổi, lúc nào trông cũng rám nắn và là 1 vận động viên thể thao cừ khôi - nhất là ở các môm Judo, bóng chuyền và điền kinh, đặc biệt là chạy nước rút. Anh chàng tóc nâu xoăn này đang học lớp 9 và ở ký túc xá từ 2 năm nay. Nó có bố là 1 kỹ sư đã ko may qua đời cách đây 6 năm trong 1 vụ tai nạn và mẹ là 1 nhân viên kế toán. Bà đã phải rất vất vả đẻ lo chu toàn tiền học đắt đỏ của Tarzan nhưng với bà thì dành tất cả cho con trai minh cũng chẳng có gì là quá nhiều. Dù Tarzan trả ơn mẹ bằng những bảng kết quả học tập xuất sắc nhưng nó lại ko được liệt vào dạng học sinh gương mẫu. Bù lại, ở bất cứ đâu cần sự mạo hiểm, nó luôn là người đầu tiên có mặt và tham gia giải quyết vụ việc. Đơn giản chỉ vì nó ko thể nhắm mắt làm ngơ bỏ qua những bất công, phi lý, cho dù phải hi sinh cả tính mạng của mình.

********

[align=left]KARL "MÁY TÍNH"

Tên đầy đủ là Karl Viersein, học cùng lớp 9B với Tarzan nhưng lại sống cùng bố mẹ trong thành phố. Có lẽ được thừa hưởng từ bố, là giáo sư toán của trường đại học, trí óc tuyệt vời nên nó có thể dung nạp mọi thứ vào đầu như 1 cái máy vi tính. Karl có ngoại hình dài ngoẵng, gầy còm và cứ mỗi khi xúc động là lại lấy khăn ra lau mắt kính. Rất tiếc là bộ nhớ siêu phàm đó lại chẳng mấy hữu dụng trong các trận ẩu đả, nên trong khi ngồi mơ về 1 cơ thể cường tráng, đầy cơ bắp thì Karl thấy tốt hơn hết nên lùi lại làm hậu phương và chiến đấu bằng trí tuệ của mình. Chứ sợ ư? Còn lâu nhá!

[align=center]********

[align=left]KHOAI VIÊN

Tên thật là Willi Sauerlich, 1 cậu chàng tuyệt vời. Trừ cái tật suốt ngày ăn đồ ngọt ra thì chả thể chỉ trích nó được điều gì. Chỉ cần được ăn 1 thỏi socola thôi là nó đã thấy sướng như lên tiên, còn nếu được thì 2, 3 hoặc thậm chí là 5 thì càng tuyệt. Khoai viên học chung lớp và cư trú cùng với Tarzan tại căn phòng có tên gọi Tổ ĐẠi Bàng trong ký túc xá. Ông Sauerlich là nhà sản xuất socola, sở hữu 1 chiếc Jaguard động cơ 12 xi lanh. Dù giàu có và sống trong cùng 1 thành phố nhưng bố mẹ Khoai Viên ko phản đối việc cậu quý tử thích sống cùng bạn hơn là ở nhà với lý do "Ở đây sôi động hơn." Còn Khoai Viên, nó luôn thầm mong ước 1 ngày nào đó sẽ có được mình dây và xì-po như cậu bạn Tarzan.

[align=center]********

[align=left]GABY "BÀN CHÂN NHỎ"

Gaby Clockner có mái tóc dài vàng óng, đôi mắt xanh biếc và hàng mi dài sẫm màu khiến Tarzan đôi lúc ko đủ can đảm nhìn thẳng vào đó, nếu ko cậu sẽ đỏ mặt vì mắc cỡ. Nhưng Gaby ko hề tỏ ra yểu điệu mà luôn tham gia tất cả các trò nghịch ngợm của nhóm. Tất nhiên cả 3 cậu chàng ki đều quan tâm đến cô, nhưng Tarzan là người lo lắng cho cô hơn cả. Mặc dù ko bao giờ nói ra điều đó, nhưng nếu cần nó có thể xả thân vì cô bé. Cũng giống như Karl, Gaby sống cùng bố mẹ trong thành phố và cùng học lớp 9B. Bố cô là ủy viên Hội đồng phòng chống Tội phạm. Mẹ cô có 1 cửa hàng nhỏ bán thực phẩm. Gaby là 1 kình ngư ko thể đánh bại ở môn bơi ngửa cũng như ko có đối thủ ở môn Anh văn. Cô bé yêu động vật và luôn "bắt...chân" bất cứ chú chó nào mà cô gặp, chính vì vậy Gaby có biệt hiệu là "Bàn chân nhỏ". Cô bé cô cùng yêu quý chú chó Oskar đen trắng giống Cocker Spaniel của mình, dù rằng nó bị mù 1 mắt, chỉ được cái rất thính mũi, đặc biệt là với món gà quay.
[/align][/align][/align][/align][/align]
Muốn biết nhân đời trước
Xem quả báo đời này
Muốn biết quả đời sau
Xét việc làm hiện tại
Đăng nhập để trả lời
0
Khắc tinh Rembrandt

Tarzan vẫn đnag cắm cúi đánh răng trong phòng tắm chung. Như thường lệ nó luôn là người cuối cùng ở đó, và để nhanh hơn, nó đánh qua loa, bỏ qua cả răng hàm.

Khoai Viên, tên thật là Willi, nhìn ra cửa."Nhanh lên! Thầy Rembrandt đến!"

Thì sao? Tarzan nghĩ bụng. Đúng lúc thì ông ta tới thôi, chả có gì mới mẻ. Vì ông ta, mình nhất định sẽ chẳng cố gắng làm gì cả.

Nó ngửa cổ súc miệng òng ọc 1 lần nữa rồi nhổ ra.

Rembrandt - tiến sĩ Pauling - giáo viên môn Mỹ thuật là kẻ thù của Tarzan và nó chẳng bao giờ để ngọn lửa thù địch này có cơ hội lụi tàn. Nhưng tối nay nó đang có 1 kế hoạch tuyệt vời nên tốt hơn hết là chẳng chọc tức Rembrandt làm gì.

Tarzan vắt khô khăn, treo lên trên móc và cắm bàn chải đánh răng vào cốc.

Cửa mở.

Ko nhìn ra cũng biết ai.

Ánh đèn nê-ông phản chiếu lên mắt kính của tiến sĩ Pauling. Ông ta có mái tóc lơ thơ, khuôn mặt nhợt nhạt ko bao giờ mỉm cười, chưa kể nổi tiếng là đê tiện và bất công. Trong số 500 học sinh của trường nội trú, chẳng ai quý mến ông ta cả.

Rembrandt hắng giọng. Ông thường xuyên làm vậy và lần nào cũng nghe cứ như thể 1 con quạ đang đau họng.

"Biết ngay mà! Peter Crasten lại vẫn chưa xong. Hẳn cậu ta muốn được gặp riêng tôi đấy nhỉ? Nhóc, trong 3' nữa cậu phải lên giường ngủ ngay. Rõ ko?"

"Ráy tai em đóng cả lớp dày, thưa thầy, nên phải mất nhiều thời gian ạ." Tarzan nói.

Nhưng Rembrandt ko nghe thấy, ông đã ra ngoài để tiếp tục kiểm tra 1 vòng tầng 2 ký túc xá.

Theo quy định của Ký túc xá, nơi trú ngụ của các cậu bé từ 12 đến 14 tuổi này, thì 8h30 là giờ giới nghiêm. Nhưng hình như đồng hồ của ông thầy này luôn chạy nhanh?

Peter Carsten, có biệt danh là Tarzan, trông lớn hơn so với tuổi 13 của mình, chưa kể đến việc là vận động viên chạy 100m xuất sắc nhất và là 1 tay bóng chuyền giỏi, đủ để được gọi và đội tuyển của trường.

Có biệt hiệu đó là vì nó sở hữu khả năng leo dây với tốc độ chóng mặt. Ngoài ra, cũng có thể là do mái tóc xoăn sẫm màu, và làn da, thậm chí ngay trong cả mùa đông, cũng ánh lên màu nâu như rám nắng. Mắt nó xanh, dáng người có vẻ mảnh nhưng thật ra đầy cơ bắp và cực kì xì-po.

MỖi phòng ngủ trên tầng 2 đều mang 1 cái tên riêng.

"Tổ Đại Bàng" nơi Tarzan ở là 1 căn phòng nhỏ, chỉ đủ chỗ cho 2 chiếc giường. 2 chiếc tủ và góc dự trữ thức ăn của Khoai Viên.

Ngay cả lúc này, khi đã đánh răng xong, KHoai Viên vẫn ngồi trên chiếc gối của mình và nhấm  nháp sô-cô-la, tất nhiên rồi. Ko có sô-cô-la làm sao nó sống được, dù rằng càng ăn nhiều bao nhiêu thì nó càng tròn trĩnh bấy nhiêu.

"Mày tập gập gối chưa?" Tarzan hỏi.

KHoai Viên nghiêng đầu biết lỗi. "Chỉ được 20 cái thôi."

"Mày cứ thế thì đến đời nào mới giảm cân được đây. Mà tao thì chả muốn ở gần để rồi 1 ngày nào đó sẽ "lãnh đạn" khi cơ thể mày nổ tung đâu. Dám cá là hiện giờ trong mạch máu của mày chỉ có tuyền 1 thứ cacao."

KHoai Viên lấy tay lau miệng. Thấp hơn Tarzan nửa cái đầu nhưng nó lại nặng hơn đến 6kg, cơ thể tròn quay như 1 viên khoai tây nghiền. Giờ thể dục, cứ mỗi lần nó chới với trên xà ngang, đu ko lên nổi nửa cái là Tarzan lại phải ra tay "ủn" giúp. Bù lại, Khoai Viên có khuôn mặt tròn trịa, thân thiện, đôi tai to như cánh quạt và mái tóc màu đỏ rực. Lúc này nó đan ngạc nhiên quan sát Tarzan mặc vội chiếc quần jaens, áo pull xanh nước biển, khoác chiếc áo len vàng và xỏ chân vào đôi giày thể thao.

"Mày còn muốn đi đâu nữa?"

"Tao có hẹn."

Tarzan trèo lên giường, kéo chăn đến tận cằm. Nhìn nó nằm chẳng khác gì 1 con mèo lười, như thể chẳng có gì có thể kéo nó ra khỏi giường được, trừ khi có hoả hoạn.

"Ôi trời!" Khoai viên tái mặt vì lo lắng. "Cả hom nay nữa à? Rembrandt đnag lượn lờ khắp nơi. Mày bị cảnh cáo 3 lần rồi, lần này nữa thôi là bị đuổi cổ khỏi ký túc xá đấy. Có biết mình đang nằm trong tầm ko hả? Đừng có mà mạo hiểm"

"Mày thừa biết 3 lần đó đều nhờ công lão Rembrandt đó hết. Nhưng đừng hòng ổng bắt được tao lần nữa. Hôm nay sẽ chẳng có gì tồi tệ xảy ra đâu. Ổng sẽ đi ngủ ngay khi đèn tắt còn tao sẽ về trước nửa đêm."

"Mày mà bị đuổi khỏi đây thì tệ lắm đấy." Khoai Viên buồn rầu nói, đút vội miếng sô-cô-la hạt dẻ vào mồm.

Tarzan im lặng, nghĩ về lần cảnh cáo thứ 4. Nếu nó xảy ra thì quả thật là kinh khủng. Dù thành tích 2 môn toán và thể dục có cao đến đâu thì nó vẫn phải rời khỏi trường này. Thực ra học sinh trong trường coi mấy vụ kỷ luật này chẳng là cái đinh gì, nhưng các bậc phụ huynh lại nghĩ khác.

Nó ko muốn bắt mẹ mình hứng chịu điều đó. Bà là 1 goá phụ phải làm việc cực nhọc để lo chu toàn tiền ăn học cho con trai. Kể từ khi bố nó ko may mất đi trong 1 chuyến công tác cách đây 6 năm, bà đã rất vất vả để lo toan cuộc sống của cả 2 mẹ con. Mẹ Tarzan là kế toán, sống trong 1 thành phố nhỏ cách chỗ nó học 4 tiếng đi tàu. Vì công việc bận rộn bà đã ko thể tự mình chăm sóc cho Tarzan, nhưng vẫn luôn muốn nó được hưởng sự giáo dục tốt nhất. Bà đã rất đau lòng khi phải để con trai sống 1 mình ở nơi xa xôi như vậy.

Tarzan hài lòng với cuộc sống ở ngôi trường này, mà lý do chủ yếu là những người bạn. Cả bọn rất thân nhau: Tarzan, Karl "Máy tính" và Gaby với biệt hiệu "Bàn chân nhỏ" - vì cứ hễ gặp 1 chú cún nào đi qua cô bé đều bảo: "Bắt chân nào!". Tính ra thì Khoai Viên cũng là 1 phần tử của nhóm, nhưng chỉ khi mọi chuyện ko liên quan đến 1 trò nghịch ngợm đặc biệt nào đó, vì trong khi cả 3 đứa kia đều chấp nhận mạo hiểm thì cu cậu lại hơi thiếu lá gan. Và còn 1 điều nữa...

Karl lẫn Gaby đều học chung lớp 9B với Tarzan và KHoai Viên, nhưng cả 2 ko ngụ trong ký túc xá của trường mà sống cùng gia đình ở thành phố.

Đó là 1 thành phố lớn, có đủ sân bay, tàu điện ngầm và sân vận động. Trường nội trú nằm ở ngoại ô của nó. Từ đây, phóng tầm nhìn qua các cánh đồng và bãi cỏ, có thể thấy được đường cao tốc. Xa hơn nữa là 1 cánh rừng. MỖi khi diễn ra các trận đấu của Giải bóng đá liên bang, tiếng reo hò cổ vũ vang vọng đến tận khu nhà ăn của trường.

Tiến sĩ Pauling bước vào.

"Gần 9h rồi. Chúc ngủ ngon!"

Ko giống các giáo viên khác,  Pauling ko bao giờ giơ tay lên vẫy mà chỉ tắt đèn rồi bước ra. Tarzan đợi cho tiếng bước chân của ông thầy xa dần ở cuối hành lang.

"Định đến Lễ hội bắn súng hả??" Khoai Viên vừa nhóp nhép vừa hỏi. Có lẽ nó đang mơ về các quầy bán xúc xích, đến món hạnh nhân nướng giòn rụm hay các quầy bán sô-cô-la và kem phủ sô-cô-la.

"Tao đã hứa sẽ bắn trúng 1 con Xì-trum cho Gaby. Hi vọng là được!"

"Ôi! Ước gì tao có thể đi cùng. Xin thề là nếu khi về tao có thể vào lại được phòng là tao đi ngay. Nhưng leo dây thì...lạy chúa, ko phải là thứ dành cho tao. Leo xuống thì còn khả dĩ. Sao bọn mình ko sắm 1 chiếc thang dây, Tarzan? Với cái đó thì tao làm cái 1."

"Sao mày ko ước luôn cái thang máy đi?" Tarzan cười lớn. "Cứ giảm cân đi, rồi mày sẽ lo được dây. Trời ơi, làm ơn dòm lại mình đi mà. Chỉ tại mày suốt ngày ăn, ăn và ăn thôi. Sô-cô-la đâu phải là tất cả!"

"Đừng để ba tao nghe thấy câu đó nha! Ông ấy luôn nói: "Sô-cô-la là cuộc sống của tôi". Dù chả ăn lấy 1 mẩu nhỏ nào nhưng ổng kiếm được bộn tiền từ thứ đó đó."

Tarzan gật đầu, nhưng trong bóng tối nên tất nhiên Khoai Viên ko thể nhìn thấy được. Thật lạ, Tarzan thầm nghĩ, mẹ mình làm việc chăm chỉ như 1 con ong mà chỉ kiếm được ít tiền. Ông Sauerlich, bố của Khoai Viên là 1 nhà sản xuất sô-cô-la lớn, điều hành cả 1 ngành công nghiệp với nhiều nhà máy, hơn 1000 nhân viên và 1 khoản tiền nhiều vô tận, nhưng mình cá là ông ấy làm việc ko nhiều bằng 1 nửa mẹ. Cuộc đời thật bất công!

Chờ thêm 1 lát rồi nó trèo ra khỏi giường, mở 1 cánh cửa và nghe ngóng. Hành lang tối đen. "Hang kẻ cướp" bên cạnh loáng thoáng tiếng xì xào.

"Nếu cửa sổ đóng tao sẽ ném đá vào kính. Đừng ngáy to quá nhé! Chào!"

"Ôi! Tao cũng muốn tham gia mà!" Khoai Viên rên rỉ.

Tarzan rón rén ra ngoài, đi dọc theo hành lang, qua phòng tắm chung và khu vệ sinh, đến những bậc thang dẫn lên trên và tới 1 cánh cửa đóng tự động: lối dẫn sang toà nhà kế bên, nơi có các phòng học. Nhưng bắt đầu từ 9h tối là cửa này bị khoá chặt. Tarzan ko định chuồn ra ngoài bằng lối đó.

Nhẹ nhàng, nó mở cửa sổ hành lang, chuẩn bị trèo ra khoảng sân phía dưới.






Muốn biết nhân đời trước
Xem quả báo đời này
Muốn biết quả đời sau
Xét việc làm hiện tại
Đăng nhập để trả lời
0
Tarzan chứng kiến vụ trộm tranh

Luồng ko khí lạnh phả vào mặt Tarzan. Nó đứng nhìn về phía bìa rừng 1 lát. VẦng trăng tròn vàg nhạt đang treo lơ lửng trên ngọnd dám thông già. Vừa lúc 1 đàn quạ vỗ cánh bay qua.

Tarzan cẩn thận lần mò sang trái tìm cục giấy bìa được giấu sẵn trong kẽ tường. Nó đóng cửa sổ và kẹp mẩu giấy vào giữa. Cánh cửa được giữ sẽ mở hé nhw thế, trừ phi có 1 cơn bão đột ngột kéo đến.

Tường rào quanh ký túc xá cao khoảng 1 sải tay, phân chia đất trường với ngôi nhà kế bên. Những cây nho dại bò từ hốc tường lên trên tận tầng 2. Vài chỗ trên tường ký túc xá được ông quản lý Mandl đóng móc để cố định tấm giá đỡ cho giàn nho. Chiếc móc cao nhất có treo 1 wsowji dây ni-lông được cuộn tròn và giấu sau những tán lá. Tarzan lấy sợi dây ra.

Nó khéo léo bám chặt dây, đạp chân lên tường và leo xuống, cẩn thận để ko làm dập những chiếc lá nho. Hạ cánh an toàn xuống mặt sân đầy cát, để mặc sợi dây treo lơ lửng, nó khom người chạy dọc theo tòa nhà và rẽ vào 1 góc.

Ko thể đi bằng xe đạp, vì buổi tối ông quản lý chẳng bao giờ quên khoá hầm để xe.

Nhưng với cách đi thông thường, tăng dần tốc độ thì Tarzan chỉ cần 22 phút là đến được nhà Gaby, nơi ba đứa hẹn nhau tối nay.

Tránh đi bằng lối cổng chính- thỉnh thoảng có 1 ông giáo hoặc 1 học sinh lớp lớn đứng ở đó - nó chạy băng ngang khuôn viên, trèo qua tường rào và vượt qua được vùng nguy hiểm.

Đường Zubinger kéo dàn đến tận trường, rất hiếm xe chạy qua vào thời điểm này, ngoại trừ 1 chú thỏ nhảy qua mặt đường trải nhựa rồi biến mất trong đám cỏ 3 lá.

Quái lạ cái là khi chạy dọc bên đường thế này, Tarzan ko thể ko nghĩ đến chiếc Jaguar. Đúng, chính là chiếc Jaguar - con báo đốm Mỹ - động cơ 12 xy-lanh thuộc sở hữu của nhà Sauerlich, bố mẹ KHoai Viên. Nhà ở ngay trong thành phố, KHoai Viên lại là con 1 nên ngày trước, hồi chưa chuyển vào nội trú, đương nhiên là nó sống cùng bố mẹ, và mỗi sáng được tài xế chở đến trường bằng chiếc Jaguar hoành tráng ấy. Thế là Khoai VIên phải chịu đủ thứ lời ong tiếng ve. Tồi tệ tới mức cuối cùng nó phải năn nỉ bố mẹ đăng kí cho ở nội trú. Kể từ khi nó sống cùng Tarzan trong Tổ Đại Bàng và ko còn đến trường bằng chiếc Jaguar sang trọng nữa thì điều tiếng mới dần biến mất.

Tarzan tăng tốc. Sắp tới những căn nhà đầu tiền. KHu phố nhỏ vùng ngoại ô này gồm toàn những biệt thự có sân vườn rộng. Mỗi lối vào đều ngự trị 1 chiếc xe khổng lồ với ít nhất là 150 phân khối. NHững chiếc xe thể thao được chính chủ nhân của chúng thân chinh càm lái, còn những chiến Limousine thì được trao cho các tài xế trong trang phục xanh xám.

Gia đình Sauerlich cũng sống ở đây. Họ sở hữu biệt thự lớn nhất, khuôn viên rộng nhất, chiếc Jaguar, 3 chiếc xe loại khác và Georg - người tài xế hiền lành, kiên nhẫn, luôn bí mật "viện trợ" cho Khoai Viên những thứ cần thiết.

Mình phải nói chuyện giêm túc với Gheorg - Tarzan nghĩ - và cho ông ấy biết thế là ko được, rằng cái trò gian lận sô-cô-la ấy chẳng tốt lành gì cho Khoai Viên.

Nó nhìn đồng hồ. Đã 9h30. Vậy thì đành phải mạo hiểm vượt rào, xuyên qua các khu vườn để đi con đường ngắn hơn nhưng nguy hiểm hơn.

Tất nhiên nó hoàn toàn có thể chạy đường "chính quy", nhưng vấn đề là: có rất nhiều sân vườn rộng như công viên thế này nằm đâu lưng vào nhau, ko hề chừa ra 1 ngõ nhỏ cắt giữa. Thế nghĩa là nó sẽ phải đi đường vòng mất đến gần 10'.

Tarzan phi qua hàng rào thứ nhất, chạy trên bãi cỏ, xuyên qua các bụi rậm. Vừa nhìn thấy ánh đèn trong nhà là đã đến hàng rào thứ 2, nó nhảy qua ma fko phải chống tay xuống đất.

Tại đây, phải hết sức cảnh giác những con chó săn cáo dòng Terrier trong vườn, kẻo chúng sẽ đuổi theo và sủa như điên. Nhưng hôm nay nó gặp may. Nhà tối htui và chả có con chó nào cả.

Tarzan vượt qua 3 khu vườn tiếp theo. Ko ngôi nhà nào sáng đèn. Chắc hẳn chủ nhà vẫn đang đi nghỉ mát.

KHu vườn tiếp theo khá âm u. Để tránh "lọt" bể bơi, Tarzan phải chạy nép lại mé gần căn nhà.

Ngay cả ở đó, mọi thứ cũng tối đen như mực.

Vừa lách mình qua bụi cây nhài, nó chợt nghe thấy tiếng lạo xạo. Tiếng động phát ra từ sân nghe như ai đó đang giẫm lên thuỷ tinh vậy.

Nó đứng sững lại như bị cắm rễ, và vì dừng đột ngột nên hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Lại nghe có tiếng lạo xạo.

Rạp người xuống, nó cẩn thận bò đến khoảnh sân phía sau ngôi nhà. Bụi rậm mọc đến tận rìa sân, 1 lợi thế nguỵ trang tuyệt vời. Cùng lúc 1 đám mây dày đặc kéo đến che khuất mặt trăng.

Tarzan rẽ đôi cành cây che trước mặt và suýt nữa thì bật ngửa.

Bóng 1 người đàn ông đứng cách nó ko đến 2 bước chân. May mà hắn đang hướng mặt về phía Tarzan. Một vật gì đó bốn cjanh được đặt trên nền đất, dựa vào đầu gối người đàn ông.

có tiếng động bên cạnh ngôi nhà. Bóng người thứ 2 xuất hiện.

Đúng lúc này đám mây trôi qua, để lộ vầng trăng. Ánh trăng bàng bạc chiếu rọi mặt sau của ngôi biệt thự. Tarzan có thể nhìn rõ từng chi tiết.

Tấm kính của cánh cửa mở ra sân bị đập vỡ. Thuỷ tinh vụn nằm rải rác trên nền đá hoa. Người đàn ông thứ 2 kẹp dưới cánh tay vật gì đó được bọc kín bằng 1 chiếc khăn và mép khăn vô tình hở, lòi ra phần khung của 1 bức vẽ mỹ thuật chắc chắn là rất có giá trị.

Những tên trộm tranh! Tarzan chợt nhớ ra. Báo chí gọi chúng là "Những tên trộm triệu phú" vì chúng chỉ "nẫng" những bức tranh có giá tính bằng tiền triệu.

Tim nó bắt đầu đập thình thịch trong lồng ngực.

Nó đã đọc trên báo về những tên trộm chưa được xác minh danh tính đã làm cho cả thành phố lo ngại từ nhiều tháng nay. Chúng đột nhập vào các ngôi biệt thự, các phòng trưng bày triển lãm tranh và lấy đi những tác phẩm giá trị mà ko hề để lại dấu vết.

"Nhanh lên!" tên trộm đang phải chờ gầm gừ, giọng khàn khàn. Hắn khoác áo gió màu tối và đội mũ lưỡi trai. Tên kia lùn hơn, mặc nguyên bộ đồ jean và chuyển động nặng nề.

Tên giọng khàn khiêng cái bọc dưới chân mình lên và ôm khệ nệ trước bụng. Trong đó có ít nhất 3 bức tranh.

Ko có chút gì là lo lắng, chúng băng qua sân, đi xuyên qua đám bụi rậm đằng sau đến cuối vườn.

Tarzan biết, lối đó sẽ dẫn ra 1 ngõ nhỏ, chắc chắn bọn trộm đậu xe ở đó.

Nó lặng lẽ bám theo như 1 bóng ma.

Giờ làm gì đây? Ấn chuông báo động hay gọi ai đó cứu giúp? Điều đó có thể sẽ rất nguy hiểm trong trường hợp bọn trộm có trang bị vũ khí.

Tốt hơn hết là cố gắng nhớ mặt chúng! Cả biển số xe nữa! Sau đó sẽ đến đồn cảnh sát và...

Đột nhiene nó sững lại như bị 1 bức tường cản mũi.

Chết tiệt! Ko thể báo cảnh sát được! Thế chẳng khsc nào tự tố là mình đã trốn ra ngoài, bị tống cổ khỏi ký túc xs là các chắc. Thật trớ trêu! Rembrandt sẽ tha hồ cười vào mũi nó. Ngay cảt sự tuyên dương của cảnh sát cũng chẳng thể cứu nó khỏi thảm kịch này.

Suy nghĩ đó làm Tarzan rối bời lên. Thay vì tập trung vào bọn trộm, nó lùi lại và ra khỏi bụi cây, hứng hết ánh trăng lên người. Bất chợt tên mập đi sau tên giọng khàn quay đầu lại.

Nhanh như chớp Tarzan thụp người xuống, và ngồi ngay phải 1 bụi cây phía sau.

Trời đất! Nó nghĩ bụng. Mình đúng thật là ngốc! Suýt chút nữa là bị phát hiện rồi!

"Ê, Ốt-tô!" nó nghe tên mập nói. "Đỡi đã! Ở đây có cái gì thì phải."

"Cái gì?"

"Tao ko biết. Hình như có con gì đó, hơi to so với 1 con mèo, vừa biến vào đám bụi rậm đằng kia."

"1 con mèo khổng lồ? Mày có quáng mắt ko đấy Ét-đi?"

"Thật mà, Ốt-tô! Tao nhìn thấy rõ ràng. Dù mày ko tin thì cũng phải cẩn thận."

Tarzan nhìn Ét-đi quay lại qua các cành cây. Sự hoảng hốt làm nó rùng mình và nghẹt thở.

"Ốt-tô, nếu ko phải là mèo thì sao?" Ét-đi hạ giọng, dừng lại đặt "chiến lợi phẩm" của hắn xuống đất và đút tay vào túi.

KHi hắn rút tay ra, tiếng kim loại vang lên tanh tách. Ánh trăng chiếu lên lưỡi của con dao gập sáng loá.

Cơ thể TArzan như căng ra, cổ họng khô rát vì sợ hãi. Nó chống 2 tay xuống đất, chân đẩy nhổng lưng lên, đưa người về phía trước, trông chẳng khác gì 1 vận động viên chạy 100m đang ở vạch xuất phát, chuẩn bị bắt đầu cuộc đua khốc liệt. Chỉ cần gã kia tiến lại gần thêm bước nữa là nó sẽ dùng hết sức bật dậy, lao về phía trước, xuyên thẳng qua đám cây bụi, mặc kệ về hướng nào, miễn là thoát khỏi bọn trộm cắp này.

Nhưng Ét-đi ko bước tiếp. Rõ ràng là hắn đã thực sự nhìn nhầm. Bụi cây hắn hướng tới chỉ cách hắn vừa vặn 5m.

1 conc him ăn đêm vỗ cánh phành phạch và bay vút đi.

Ốt-tô, gã giọng khàn, cười khùng khục. "Đúng là mày cần đi đo kính rồi, Ét-đi. Hi vọng mày ko nhầm lẫn thế với mấy bức tranh. Chắc mày ko hốt nhầm đám lịch treo tường chứ hả?"

"Vớ vẩn!" Ét-đi chửi. "tao biết rõ mình đã nhìn thấy gì. Chỉ là con vật ấy đã biến rồi thôi."

"Đi nào, chết tiệt! Ko thì ko kjip đến trại bia trước nửa đêm đâu."

Ét-đi lẩm bẩm gì đó rồi nhét con dao vào chỗ cũ và nhấc bọc đồ lên lại.

"Mà có chính xác là ông ta sẽ đén ko?" Gã hỏi.

"Chính lão còn ko biết chính xác nữa là. Lão nói nửa đêm ở trại bia. Trong trường hợp ko được thì ngày mai 14h ở Thuỷ cung trong vườn thú, chỗ những con mực."

"Thật ko thể chịu được cái kiểu này!" Ét-đi cằn nhằn. "Hắn sắp cho chúng ta xuống mồ rồi."

"Cái đó với mày cũng ko đến nỗi tệ." Ốt-tô chế giễu. "Cuối cùng thì mày cũng sẽ có cơ hội được nhìn thấy ma. Kẻo rồi có ngày thấy có con cú ở đâu bay qua mày cũng cho là ma cà rồng mất."

Chúng đi tiếp, thản nhiên như đang tản bộ buổi tối vậy.

Tarzan đợi cho đến khi tim mình ko còn đập thình thịch nữa. Chính trong 10 cậu bé bằng tuổi Tarzan sẽ hành động ngược lại trong hoàn cảnh tương tự, nhưng nó đi theo bọn trộm. Nó bò lom khom và chú ý để những bụi cây luôn luôn làm lá chắn cho mình.

Giá như có thể nhìn được mặt chúng, nó nghĩ.

Nhưng, mặc cho trăng sáng vằng vặc, điều đó là ko tưởng. Ko thể thu hẹp khoảng cách đủ gần và chỉ có thể quan sát chúng từ sau lưng.

2 tên trộm rẽ trái ở cuối vườn và đi dọc theo hàng rào cho đến khi gặp 1 cánh cổng. Lối đi hẹp nằm cạnh 1 dòng suối chảy róc rách bắt đầu mở ra, dẫn tới con đường cụt cách đó vài bước chân.

Chắc chắn chúng đậu xe ở đó, Tarzan nghĩ. Chỉ cần nhìn được biển số xe là coi như mình thắng.

Lúc này càng phải cẩn thận hơn, vì ra khỏi khu vườn thì ko còn gì có thể làm vật che chắn cho nó nữa. Để ko bị phát hiện, nó đành để 2 tên trộm đi trước cách mình 1 quãng xa.

Tiếc là con phố cụt này ko có ánh điện, đến cả 1 ngọn đèn nhỏ cũng ko. Cây dẻ già khổng lồ vươn cành rậm rạp che khắp lối đi. Ánh trăng chẳng hteer lọt qua được vòm lá. Bọn trộm thực sự đậu xe ở đấy.

Tarzan chẳng thể thấy gì cả, ngay cả loại xe mà chúng đi, nhưng nó nghe được tiếng cốp xe và cánh cửa mở thế nào. Bọn trộm huyên náo chất "chiến lợi phẩm" vào thùng xe, leo lên xe và đóng cửa.

Tarzan nằm sấp cạnh bờ suối, căng mắt ra quan sát. Thật may khi hôm nay nó chọn đúng chiếc áo len màu vàng, giúp nó gần như hoà lẫn vào con đường trải cát màu sáng.

Ngay khi chúng bật đèn xe lên là mình phải nhìn và nhớ được biển số, Tarzan nghĩ.

Động cơ rồ lên rồi tắt ngúm, rồi lại rung lên 1 lần nữa và bắt đầu chạy đều đều.

Tarzan dỏng tai lên nghe. Âm thanh nghe khủng khiếp như tiếng kêu đau đớn của 1 con chó bị kẹp đuôi. Nó nghĩ, 1 chiếc xe bò kéo cũng chẳng khởi động lâu đến vậy. Được, tuyệt nhất là xe chết máy và chúng sẽ phải ở lại đây!

Nhưng chiếc xe chẳng chịu giúp Tarzan. Nó khởi động và tiến về phía trước - ko có đèn. Chỉ khi đã đi 1 quãng xa thì đèn pha mới được bật lên.

Tarzan nhận ra đó là 1 chiếc xe tải nhỏ. Chỉ vậy thôi.

Nó đứng dậy. Cảm giác hãi hùng vẫn còn. 1 chút hoảng sợ, 1 chút thất vọng. Nó phủi cát bám đầy quần và cánh tay rồi đứng cắn răng, đắn đo 1 lát.

Mình biết 2 gã trộm đó tên là Ốt-tô và Ét-đi, chúng có 1 chiếc xe tải nhỏ già nua, cũ kĩ với đông cơ khò khè. Như thế là đã nhiều rồi, đủ cho 1 thám thử phải ghen tị và cũng đủ để mình khám phá ra bọn trộm đó là ai!






Muốn biết nhân đời trước
Xem quả báo đời này
Muốn biết quả đời sau
Xét việc làm hiện tại
Đăng nhập để trả lời
0