ĐỆ NHỊ THIÊN — ĐẰNG GIA CÓ NGƯỜI TÊN THANH SƠN
Tập 1: Sơ Sinh Ngưu Độc
Chương 1: Đằng gia trang
Người dịch: fishscreen
Nguồn: www.tangthuvien.com
Thiên hạ phân làm cửu châu, trong đó Dương châu là nơi nhất phồn hoa giàu có nhất.
Dương châu, Giang Ninh quận, Nghi thành.
Khu vực Nghi thành có một ngọn núi lớn gọi là Đại Duyên sơn, bên dưới chân núi có một thôn trang gọi là Đằng gia trang. Toàn bộ các ngôi nhà trong thôn trang này đều xây dựng rất gần nhau, nhìn vào trông giống như một chỉnh thể, chung quanh còn có một hàng rào bằng gỗ cao đến chín thước.
Có hàng rào gỗ này bảo vệ, bầy sói trên núi cũng không dễ dàng tiến vào thôn trang để ăn thịt người.
Lúc này, bên trong đình viện của một hộ gia đình thuộc Đằng gia trang đang có hơn mười người tụ tập. Trong đó một tráng hán mặc áo ngắn tuổi chừng ba mươi đang lo lắng đi qua đi lại bên ngoài cửa phòng.
- Vĩnh Phàm, đừng có đi tới đi lui như vậy nữa!
Một giọng nói nghiêm túc vang lên. Người vừa lên tiếng là một lão giả tóc đã ngả màu, nhưng thân hình vẫn còn cao to lực lưỡng.
- Sư phụ, con…
Tráng hán mặc áo ngắn kia cũng không biết nên nói gì.
Y không thể nào không sốt ruột, bởi vì lúc này thê tử của y đang sinh hài tử ở bên trong. Nữ nhân đều giống nhau, lần thứ nhất sinh đẻ đều tương đối nguy hiểm. Nữ nhân chết vì khó sinh tại Đằng gia trang cũng không phải là không có. Y kết hôn đã gần tám năm thê tử mới mang thai, cho nên đối với hài tử này vô cùng coi trọng. Lúc này tâm thần của y đương nhiên là rối loạn.
- Phàm ca, huynh đã nghĩ ra tên của hài tử chưa?
Một hán tử gầy gò đứng bên cạnh mỉm cười nói sang chuyện khác.
- Hài tử của ta sẽ lấy tên đệm là “Thanh”. Tên thì ta cũng nghĩ ra rồi, nam thì gọi là “Thanh Sơn”, nữ thì gọi là “Thanh Vũ”.
Tráng hán mặc áo ngắn “Đằng Vĩnh Phàm” lộ ra vẻ tươi cười hiếm có.
Vừa dứt lời…
Một tiếng khóc của trẻ sơ sinh từ phòng trong truyền ra.
Mọi người nhất thời đều quay đầu nhìn về hướng cửa phòng. Chỉ nghe “két” một tiếng, một phụ nữ đã ôm hài nhi chạy ra ngoài, trên mặt tràn đầy vẻ tươi cười kinh hỉ, lớn tiếng nói:
- Vĩnh Phàm, là nam hài, là nam hài!
- Còn A Lan thì sao?
Lão giả cường tráng lại là người thứ nhất hô lên.
- Tộc trưởng! A Lan không có việc gì, mẫu tử đều bình an.
Người phụ nữ kia cười trêu chọc.
Lúc này, Đằng Vĩnh Phàm đã tiếp lấy hài nhi từ bà mụ kia, còn cẩn thận quan sát, tươi cười rạng rỡ:
- Ha ha! Là nhi tử! Ha ha! Đằng Vĩnh Phàm ta cuối cùng cũng có nhi tử rồi…
Lúc này, lão giả cường tráng đứng bên cạnh liền đưa tay tiếp lấy hài tử từ trong lòng hắn.
- Sư phụ, người hãy trông chừng hài tử giúp, con đi xem A Lan!
Đằng Vĩnh Phàm lập tức chạy ào vào trong phòng.
Lão giả cường tráng cũng mỉm cười nhìn hài nhi trong lòng mình.
“Đứa trẻ này vừa rồi khóc thật lớn, không tệ!” Lão giả cường tráng trên mặt đầy vẻ tươi cười.
- Sư phụ! Đứa trẻ này cứ nhìn chằm chằm vào người kìa.
Một đám người bên cạnh cười ha hả.
- Các người nhìn xem! Cặp mắt nhỏ đen láy của nó không hề chớp cứ nhìn chằm chằm vào chúng ta. Ha ha. . . . . .
Lão giả cường tráng cười hớn hở, lập tức đưa tay khều khều chiếc mũi nhỏ của hài nhi.
- Cháu ngoại của ta, tiểu Thanh Sơn, gọi ông ngoại đi!
Nói đoạn, lão giả này cũng không nhịn được bật cười.
Hài tử vừa mới sinh ra làm sao có thể nói được?
...
Chung quanh đều là những tiếng cười, nhưng trong đầu Đằng Thanh Sơn thì lại vô cùng hỗn loạn.
“Chuyện gì xảy ra? Ta không phải đã chết rồi sao?”
Đằng Thanh Sơn vẫn còn nhớ kỹ. Hắn tại Minh Nguyệt hồ cùng với hai kẻ đứng đầu Thần quốc là “Shiva” và “Vishnu” đánh một trận, sau đó giết chết Trầm Dương Minh, nhưng chính mình cũng chết đi.
Đến khi bản thân khôi phục lại ý thức, hắn đã ở trong bụng mẹ, không bao lâu sau thì được sinh ra.
“Lão giả này là ông ngoại của ta? Còn cha mẹ ta đâu? ” Đằng Thanh Sơn cẩn thận quan sát lão đầu trước mặt.
“Ngôn ngữ của những người chung quanh ta có thể hiểu được, cũng là Hán ngữ, nhưng nhìn cách ăn mặc của bọn họ, cùng với hình thức y phục… rõ ràng không phải là xã hội hiện đại. Đây là cổ đại! Ta, ta thế nào lại đi đến cổ đại?”
Cho dù Đằng Thanh Sơn đã trải qua huấn luyện sát thủ, tâm trí có kiên định, lúc này cũng hoàn toàn chấn động.
Ngay lúc này, Đằng Thanh Sơn bỗng cảm thấy đầu óc mệt mỏi rã rời: “Đầu óc của trẻ con còn chưa phát triển hoàn toàn, ta chỉ mới suy nghĩ một chút mà đã mệt như vậy rồi.”
Đằng Thanh Sơn nhắm mắt lại, bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
oOo
Lúc này là mùa đông của năm đầu tiên Đằng Thanh Sơn lạc đến thế giới này.
Những bông tuyết tựa như lông ngỗng tùy ý bay lả tả, cả thế giới như được khoác lên một tấm áo màu bạc trên người.
- Thanh Sơn, tuyết rơi có đẹp không?
Thiếu phụ “Viên Lan” vẻ mặt hiền từ ôm nhi tử “Đằng Thanh Sơn” của mình vào lòng, cùng nhau ngắm cảnh tuyết rơi.
- Ừm!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đằng Thanh Sơn đỏ bừng.
Sinh ra không đủ một năm, thanh đới còn chưa phát triển hoàn toàn, hài tử bình thường cũng chỉ có thể ê a bập bẹ. Nhưng Đằng Thanh Sơn lại thường xuyên làm ra vẻ như một đại nhân nhỏ tuổi, chỉ gật đầu sau đó “ừm” một tiếng. Có điều hắn cũng chỉ phát âm như vậy với vài người mà thôi.
- Sắp đến giữa trưa rồi, cha con còn chưa về nữa!
Viên Lan lên tiếng.
- Này, tẩu tẩu!
Lúc này, một giọng nói từ ngoài cổng truyền đến. Cổng bị đẩy ra, một thanh niên mặc áo tơi xách theo một con thỏ rừng cười cười tiến vào.
- Đội ngũ lên núi săn bắn đã trở về rồi. Con thỏ rừng này là của nhà tẩu. Này, cứ nhận đi! Tôi trở về trước nhé!
Nói đoạn hắn liền đặt con thỏ bên cạnh cổng.
- Đa tạ!
Viên Lan cười nói.
- Không có gì đâu!
Nam tử kia liền đi ra ngoài.
Đằng Thanh Sơn dù sao cũng có trí tuệ của người trưởng thành, trong vòng mấy tháng ngắn ngủi này hắn đã hiểu đại khái về tình hình của Đằng gia trang. Đằng gia trang này là một thôn trang độc lập tự cấp tự túc, bình thường đều có đội ngũ lên núi săn thú, những con mồi săn được sẽ phân phối dựa theo cống hiến của từng nhà.
Phụ thân “Đằng Vĩnh Phàm” của Đằng Thanh Sơn là thợ rèn giỏi nhất của Đằng gia trang. Chế tạo binh khí là một ngành nghề rất được coi trọng tại Nghi thành, cho nên địa vị của nhà hắn tại Đằng gia trang cũng rất cao.
Bỗng nhiên…
Mặt đất rung chuyển phảng phất như địa chấn.
- Bọn cường đạo đến thu “tiền hàng năm”!
Viên Lan biến sắc, lập tức đem Đằng Thanh Sơn buộc lại trên lưng, sau đó tiện tay vớ lấy một thanh hồng anh trường thương (1) trong nhà, chạy ra bên ngoài.
(1) Trường thương có buộc tua đỏ ở đầu.
Toàn bộ Đằng gia trang, bất kể là tráng hán, lão đầu, hay phụ nữ đều cầm trường thương và cung tiễn hướng ra bên ngoài.
“Cường đạo?” Đằng Thanh Sơn giật mình.
- Thanh Sơn, đừng sợ, không có việc gì đâu!
Viên Lan trong lúc chạy còn an ủi nhi tử trên lưng.
Rất nhanh, Viên Lan đã đến được luyện võ trường lớn nhất tại Đằng gia trang, chiều dài và rộng đều có đến hai trăm mét. Lúc này, tại luyện võ trường đã có hơn ngàn người tụ tập. Nam nữ già trẻ hầu như mỗi người đều cầm trong tay một thanh hồng anh trường thương, cũng có không ít người cầm cung tên.
- A Lan!
Một tráng hán mặc áo lông đơn giản, bộ ngực lộ ra ngoài, trên tay cầm một thanh trường thương bước đến, chính là phụ thân “Đằng Vĩnh Phàm” của Đằng Thanh Sơn.
- Phàm ca!
Viên Lan lập tức bước đến gần.
Đằng Thanh Sơn nhìn phụ thân của mình. Chỉ thấy dưới mùa đông khắc nghiệt, người chỉ khoác lên mình một tấm da lông, cánh tay và cơ ngực rắn chắc khỏe đều lộ ra ngoài, hiển nhiên là một hán tử rất cường tráng. Có thể trở thành một người thợ rèn ưu tú, nhất định phải có đủ lực cánh tay.
- Nhi tử, đừng sợ!
Đằng Vĩnh Phàm trìu mến xoa xoa đầu Đằng Thanh Sơn.
- Mọi người tập trung lại, đừng chạy loạn!
Đằng Vĩnh Phàm nhắc nhở một tiếng, lập tức lao về phía trước.
Tất cả hảo hán của Đằng gia trang đều đứng phía trước luyện võ trường. Phụ nữ, trẻ con và người già đều cầm binh khí đứng ở phía sau.
- Này, đám nhóc con của Đằng gia trang!
Một tiếng hô lớn từ bên hàng rào truyền đến.
Đằng Thanh Sơn xuyên qua khe hở của đoàn người thấy được đám cường đạo bên ngoài hàng rào, tất cả đều cưỡi trên lưng những con ngựa cao lớn. Dẫn đầu là một nam tử ngực đầy lông đen, trên mặt hắn có một vết đao thật sâu, cao giọng hô lớn:
- Hãy giao tiền hàng năm ra đây! Quy tắc như cũ, một người nửa lượng bạc.
“Người kia dưới mùa đông giá rét lại chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh, tuyệt đối là một cao thủ.” Đằng Thanh Sơn chỉ liếc mắt đã có nhận định: “Số lượng cường đạo này nhìn không thấy rõ, nhưng cũng phải có đến vài trăm.”
“Bất quá Đằng gia trang cũng có đến mấy trăm hảo hán, tuyệt đối không phải dễ dàng bi ức hiếp như vậy.” Đằng Thanh Sơn cũng nhìn ra, các nam nhân của Đằng gia trang mỗi người đều trải qua rèn luyện quanh năm suốt tháng, đứng hiên ngang trông giống như những mãnh thú. Cường đạo bên ngoài mặc dù đông đúc và tàn độc nhưng cũng không dễ dàng thắng được.
Lúc này…
Đoàn người của Đằng gia trang liền dạt ra, một lảo giả cường tráng tóc hoa râm bước lên phía trước.
“Ông ngoại!” Đằng Thanh Sơn liếc mắt đã nhận ra.
Ông ngoại của Đằng Thanh Sơn gọi là “Đằng Vân Long”, là tộc trưởng của toàn bộ Đằng gia trang, cũng là người có uy tín tuyệt đối ở nơi này. Còn mẫu thân “Viên Lan” của Đằng Thanh Sơn là nghĩa nữ mà Đằng Vân Long thu dưỡng năm xưa.
- Ha ha! Lần này không ngờ tam đương gia lại tự mình đến đây!
Tộc trưởng Đằng Vân Long cất tiếng cười sang sảng.
- Chúng ta cũng biết quy củ, một người nửa lượng bạc. Toàn bộ năm trăm hộ dân của Đằng gia trang có hai ngàn người, tổng cộng là một ngàn lượng bạc. Ta nói có đúng không?
- Ha ha! Đằng lão đầu, ngươi nói không sai, là một ngàn lượng bạc!
Nam tử có vết đao cười lớn.
Nhân khẩu của Đằng gia trang đương nhiên cũng không chuẩn xác hai ngàn người, có điều cũng không sai biệt bao nhiêu. Tên thủ lĩnh cường đạo kia đương nhiên sẽ không tính toán điểm này.
- Mở cổng ra!
Đằng Vân Long hô lớn.
“Cạch cạch…” Cánh cổng cao lớn của Đằng gia trang ầm ầm mở ra, đồng thời có hai hán tử trong tộc phân biệt ôm hai rương lớn trực tiếp đi đến trước đại môn, buông tay ném xuống trên đất tuyết.
- Tam đương gia xin kiểm tra lại! Bên trong mỗi rương đều có năm trăm lượng bạc.
Đằng Vân Long nói lớn.
- Đi kiểm tra đi!
Nam tử có vết đao lập tức ra lệnh cho thủ hạ.
Lúc này có hai thủ hạ nhảy xuống ngựa, chạy đến mở rương ra. Bên trong rương chỉ có một phần là bạc, còn lại đều là những xâu tiền đồng, mỗi một xâu là một trăm mai. Hai gã cường đạo kia hiển nhiên là thường xuyên làm công việc này, động tác rất thành thục, chỉ trong chốc lát đã hoàn toàn đếm qua một lần, liền quay lại nhìn nam tử có vết đao gật đầu.
- Đằng lão đầu! Các ngươi hãy về nhà ăn cơm đi! Ha ha! Các anh em, đi thôi!
Mấy trăm cường đạo cưỡi trên tuấn mã hò hét rời đi.
…
Tại luyện võ trường của Đằng gia trang, các tộc nhân cũng bắt đầu giải tán.
- Nhi tử, chúng ta về nhà ăn cơm thôi!
Đằng Vĩnh Phàm mỉm cười, dùng một tay ôm lấy Đằng Thanh Sơn.
Đằng Thanh Sơn từ đáy lòng lại thầm nghĩ: “Bọn cường đạo kia không ngờ lại có đến mấy trăm con tuấn mã, giá trị của mỗi con cũng không thấp. Có thể mua nhiều tuấn mã như vậy, xem ra cũng là một tổ chức cường đạo rất mạnh.”
Căn cứ theo những gì xảy ra vừa rồi, Đằng Thanh Sơn trong lòng cũng hiểu rõ: “Thu tiền hằng năm? Nếu như là “tiền hằng năm”’, hẳn là mỗi một năm mới nộp một lần. Nhóm cường đạo này có thể khiến cho Đằng gia trang hàng năm phải nộp phí bảo hộ, mấy trăm người xuất động lần này có lẽ cũng chưa phải là toàn bộ nhân mã của bọn chúng.”
- Thì ra là Bạch Mã bang đến thu tiền hàng năm, ta còn tưởng là cường đạo khác!
Bên cạnh truyền đến giọng nói của những hán tử trong tộc đang đàm luận.
- Nhóm cường đạo khác mà dám đến gây chuyện với Đằng gia trang chúng ta thì đúng là tìm chết!
Những hán tử này đều mười phần nhiệt huyết. Có điều hiển nhiên bọn họ cũng không có biện pháp đối với Bạch Mã bang.
“Bạch Mã bang này rất mạnh sao?” Đằng Thanh Sơn tự hỏi.
Thế nhưng tuổi tác của hắn còn quá nhỏ, thanh đới còn chưa phát triển hoàn thiện, căn bản là không thể nói ra. Cho dù hắn có thể nói được, lẽ nào lại đi hỏi phụ thân… “Cha! Bạch Mã bang có bao nhiêu lợi hại?”. Phụ thân hắn phỏng chừng sẽ bị dọa cho ngây người, hơn nữa có lẽ toàn bộ Đằng gia trang đều sẽ xôn xao.
Tập 1: Sơ Sinh Ngưu Độc
Chương 2: Cổ kim bất đồng
Người dịch: fishscreen
Nguồn: www.tangthuvien.com
Thấm thoắt, Đằng Thanh Sơn đã được ba tuổi.
Sáng sớm tinh mơ, một tiểu hài tử môi hồng răng trắng mặc áo bông đang cùng một phụ nữ vẻ mặt hiền từ dùng điểm tâm, chính là Đằng Thanh Sơn và mẫu thân “Viên Lan” của hắn.
- Thanh Sơn, con muốn một đệ đệ hay là muội muội?
Viên Lan trìu mến nhìn nhi tử của mình.
- Cả hai đều muốn!
Đằng Thanh Sơn há miệng húp cạn một chén cháo.
- Ừm! Vậy thì mẫu thân sẽ sinh một song bào thai.
Viên Lan mỉm cười khẽ vuốt ve bụng của mình. Lúc này bụng của bà đã hơi nhô ra, bà đã hoài thai được gần bốn tháng.
- Mẹ, con ăn xong rồi!
Đằng Thanh Sơn đẩy chén đũa qua một bên, liền chạy ra bên ngoài.
- Chạy chậm một chút, coi chừng dưới chân!
Viên Lan liền nói với theo. Bà nhìn chén cháo của Đằng Thanh Sơn, không khỏi lắc đầu cảm thán: “Hài tử Thanh Sơn này sức ăn thật khỏe. Buổi sáng đã ăn hai cái bánh, lại còn ăn thêm một chén cháo. Lúc này chỉ mới ba tuổi… sức ăn của nó đã không kém ta rồi.”
Đằng Thanh Sơn, một tiểu hài tử chỉ mới ba tuổi lại có thể ăn nhiều như vậy. Tại Đằng gia trang, không ít người nhắc đến hắn đều phải tấm tắc ngợi khen.
oOo
“Ăn càng nhiều thì càng tốt!” Đằng Thanh Sơn đi trên đường nhỏ, trong lòng thầm nghĩ: “Điều này nói lên lục phủ ngũ tạng của ta cường đại, hấp thu năng lượng sẽ tốt hơn, khí huyết trong cơ thể cũng trở nên mạnh mẽ.”
Đi đến thế giới này, cuộc sống của Đằng Thanh Sơn rất nhẹ nhàng. Nơi này không có cừu địch, chỉ có phụ mẫu luôn quan tâm và che chở hắn. Còn như việc chơi đùa cùng bọn hài tử hai ba bốn, đối với hắn mà nói đúng là một cực hình.
Cho nên Đằng Thanh Sơn rất an tâm, dựa theo kế hoạch của mình bắt đầu tập luyện.
Thân là siêu cấp sát thủ, nhất đại tông sư nội gia quyền, Đằng Thanh Sơn hiểu rất rõ khi nào nên tập luyện cái gì.
Mặc dù hắn năm nay ba tuổi, nhưng thời kỳ sơ sinh đã lấy mất của hắn “một năm”, hắn đến thế giới này trên thực tế chỉ mới hai năm. Trong thời gian hai năm này hắn không dám thực hiện bất cứ hình thức tu luyện lực lượng nào. Chuyện duy nhất mà hắn làm là tập luyện cho cơ thể dẻo dai, gia tăng tốc độ tăng trưởng của gân cốt.
Phương pháp này là do Đằng Thanh Sơn dựa vào thuật yo-ga cổ và kiến thức cơ bản của nội gia quyền tổng kết mà thành.
Thân thể của tiểu hài tử vốn mềm dẻo, tu luyện cũng là dễ dàng nhất.
Một người trưởng thành sợ rằng phải tu luyện nửa năm một năm mới có thể dang hai chân thành đường thẳng, nhưng tiểu hài tử thì chỉ cần mười ngày nửa tháng là đã tập thành. Bởi vì tiểu hài tử gân cốt mềm dẻo, hơn nữa lại vừa vặn ở vào thời kỳ thân thể đang phát triển.
Thân thể càng dẻo dai thì càng tốt, gân cốt càng mạnh thì càng có lợi khi luyện tập nội gia quyền.
- Thanh Sơn, đi luyện võ trường chơi hả?
Trên đường thỉnh thoảng có một vài hàng xóm mỉm cười trò chuyện với Đằng Thanh Sơn.
- Dạ!
Đằng Thanh Sơn gật đầu.
Luyện võ trường là một khoảng sân dài rộng khoảng chừng hai trăm mét. Mỗi ngày vào buổi sáng, các nam nhân của Đằng gia trang đều đến nơi này tập luyện..
“Hây!”
“Hô!”
Từng tiếng thét hùng hồn như sấm động liên miên từ phía trước truyền đến.
Đằng Thanh Sơn cuối cùng cũng đến được luyện võ trường. Lúc này, tại khoảng sân rộng trống trải đang có mấy trăm người đứng chỉnh tề. Tất cả đều để trần nửa thân trên, người đầy mồ hôi, tay cầm trường thương, liên tục đâm về phía trước. Mấy trăm người đồng thời thét lên, đồng loạt xuất thương, khiến cho Đằng Thanh Sơn nhìn thấy cũng không nhịn được nhiệt huyết sôi trào.
Bên cạnh luyện võ trường cũng có không ít tiểu hài tử trợn mắt nhìn.
- Đầu thẳng, vai thẳng, thương thẳng, chân thẳng, thân thẳng!
Một tiếng hét vang vọng khắp cả luyện võ trường. Một trung niên nam tử dáng người gầy ốm, ánh mắt sắc bén đang bước đi giữa luyện võ trường. Đột nhiên, hắn giơ chân đá vào đùi một nam tử đang giơ trường thương bên cạnh, khiến cho đối phương lảo đảo.
- Thân thể không ổn định, lực lượng của eo đâu, có phải lãng phí hết trên người con mụ ở nhà rồi không thế? Đứng vững lại cho ta!
Nam tử gầy ốm quát mắng.
- Vâng, sư phụ!
Nam tử kia lập tức làm theo, không dám nói lại một câu nào.
- Bây giờ chịu khổ một chút, sau này gặp phải cường đạo sơn tặc hay mãnh thú trên núi thì sẽ ít đổ máu hơn!
Nam tử gầy ốm vừa đi vừa lạnh giọng nói:
- Gặp phải nguy hiểm, chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình!
- Được rồi! Bây giờ đổi thành “Đẩu Đại Thương”!
Nam tử gầy ốm quát lớn:
- Tay trước nắm, tay sau chuyển… nhắm chuẩn phương hướng đâm ra. Bất kể là phòng ngự hay công kích đều có thể dựa vào một chiêu này. Luyện cho tốt, sau này khi các ngươi gặp phải nguy hiểm cũng có thể giữ được tính mạng.
Tất cả nam tử hán đều thi triển một chiêu quen thuộc này. Một chiêu này, bọn họ không biết đã luyện bao nhiêu lần.
Đằng Thanh Sơn nhìn thấy cảnh này, trên mặt lộ vẻ tươi cười.
“Các nam nhân của Đằng gia trang mỗi ngày đều luyện lập. Phương pháp huấn luyện này mặc dù đơn giản nhưng lại cực kỳ hữu hiệu. Có điều hai chiêu ‘Trung Bình Thích’ và ‘Đẩu Đại Thương’ này cũng đủ luyện cả đời.” Kiếp trước Đằng Thanh Sơn dù sao cũng là nhất đại Hình Ý tông sư, mà bản thân Hình Ý quyền cũng chính là ‘Thương quyền’.
Vô luận là Băng quyền hay Toản quyền đều có hàm ý của trường thương.
Đằng Thanh Sơn nhìn ra được, những hảo hán của Đằng gia trang nếu tùy tiện chọn ra vài chục người, hình thành một thương trận, uy lực tuyệt đối không thể xem thường.
“Dựa vào vũ lực của Đằng gia trang, những nhóm cường đạo bình thường căn bản không dám chọc vào!” Đằng Thanh Sơn không khỏi nghĩ đến Bạch Mã bang: “Có điều Bạch Mã bang kia là đệ nhất bang phái trong phương viên hai trăm dặm tại Nghi thành. Muốn gia nhập vào Bạch Mã bang thì yêu cầu là phải có tố chất thân thể. Cho dù như vậy, bang chúng nòng cốt của Bạch Mã bang vẫn có đến tám ngàn!”
Tám ngàn bang chúng nòng cốt, bên ngoài còn có một số lớn tiểu lâu la, tuyệt đối là hoàng đế tại Nghi thành.
Đằng gia trang cũng phải nộp “tiền hàng năm” để đổi lấy bình an.
…
Quan sát mấy trăm hán tử trong tộc tập luyện, Đằng Thanh Sơn bỗng nhiên nổi lên một ý niệm trong đầu.
“Gân cốt của ta dẻo dai, rất thích hợp để tu luyện. Mặc dù vẫn chưa thích hợp để tu luyện lực lượng áp bức, nhưng luyện tập Hình Ý quyền cũng không thành vấn đề.” Đằng Thanh Sơn quan sát thêm một hồi, liền chạy về nhà.
- Thanh Sơn, về rồi à!
Viên Lan lúc này đang cầm một xấp quần áo bẩn, chuẩn bị ra ngoài giặt.
- Dạ! Mẹ! Con mệt rồi, con muốn ngủ một lát!
Đằng Thanh Sơn trở về phòng của mình. Một tiểu hài tử chi mới ba tuổi, trong nhà đương nhiên không để cho hắn làm bất cứ việc gì. Lấy cớ là muốn đi ngủ, mẫu thân “Viên Lan” của hắn một điểm cũng không hoài nghi.
Đằng Thanh Sơn đóng cửa phòng và cửa sổ lại.
“Đã lâu không luyện Hình Ý quyền rồi!” Đằng Thanh Sơn vận động gân cốt một chút. Mấy năm không tập luyện, lúc này hắn cũng cảm thấy có chút hưng phấn.
Đằng Thanh Sơn hít sâu một hơi, tâm tình liền bình phục lại. Hắn ở trong phòng bắt đầu thi triển, Hình Ý thập nhị hình, Hình Ý ngũ hành quyền, Hình ý tam thể thức hoàn toàn phối hợp với nhau, đến mức có tùy ý thi triển. Trong lúc nhất thời, một hồi mãnh hổ hạ sơn, một hồi mãng xà triền thân, một hồi du long xuất thủy…
Tiểu hài tử bình thường tay nhỏ chân nhỏ, cho dù có luyện nội gia quyền cũng chỉ là hình thức, hoàn toàn không có hiệu quả. Cho dù là có ý thức của tông sư, nhưng thân thể quá nhó, có muốn triển khai cũng không được. Cho nên Đằng Thanh Sơn hai năm nay vẫn chỉ rèn luyện sự dẻo dai, rèn luyện gân cốt. Cho đến hôm nay, phần eo của hắn uốn cong về phía sau, miệng đã có thể đụng đến chân. Điều kiện thân thể như vậy đương nhiên là có thể thi triển nội gia quyền một cách đơn giản.
Điều kiện thân thể có đủ, lại có hiểu biết của một tông sư, kết quả còn phải nói hay sao?
Thân hình của Đằng Thanh Sơn di động, phối hợp với phương pháp hít thở, càng luyện tập lại càng hăng hái, không ngờ đã luyện tròn hai canh giờ. Nhập môn của nội gia quyền là càng luyện càng có lực, mà Đằng Thanh Sơn đâu chỉ là nhập môn, ý thức của hắn vốn là cấp bậc tông sư.
“Hây, hô!”
Đằng Thanh Sơn đánh đến cuối cùng, không nhịn được hưng phấn hét lên hai tiếng.
“Thật là sảng khoái! Gân cốt cơ nhục toàn thân tê dại, thật sự là thoải mái! Hiệu quả của nội gia quyền so với cổ thuật yo-ga rõ ràng là tốt hơn nhiều.” Đằng Thanh Sơn cực kỳ hài lòng.
Nội gia quyền vốn có hiệu quả cường hóa gân cốt cơ nhục, hơn nữa Đằng Thanh Sơn còn có ký ức của kiếp trước, thi triển Hình Ý quyền hiệu quả tự nhiên là tốt nhất. Hắn thậm chí còn có thể cảm giác được, mỗi lần sau khi luyện tập Hình Ý quyền gân cốt toàn thân đều phát sinh biến hóa.
Gân cốt cơ nhục kịch liệt đề thăng, đương nhiên phải cần có năng lượng. Vì vậy, Đằng Thanh Sơn lại càng ăn nhiều hơn.
oOo
“Hây!”
Đằng Thanh Sơn tại đình viện nhảy vọt lên một cái, sau đó lại hạ xuống, một tay chống xuống mặt đất, sau đó lại xoay người, hai chân kẹp vào cổ.
“Hô, hấp!”
Vừa kịch liệt vận động, Đằng Thanh Sơn cũng đồng thời phối hợp thổ nạp hô hấp.
Sự ảo diệu của nội gia quyền, kỳ thật chính là sự phối hợp của thuật thổ nạp hô hấp và hình thể. Kiểu thổ nạp hô hấp này cũng sẽ khiến cho lục phủ ngũ tạng được cường hóa, kích thích gân cốt.
Mỗi khi cha và mẹ không có nhà, Đằng Thanh Sơn đều đóng cửa, sau đó luyện tập bên trong đình viện.
“Ây?”
Đằng Thanh Sơn bỗng giật mình dừng lại, sau đó ngồi xổm xuống, một chưởng đánh vào mặt đất. “Phụp!” Mặt đất liền xuất hiện một lỗ thủng.
“Làm sao có thể?” Đằng Thanh Sơn kinh ngạc đờ ra tại chỗ: “Ta, ta luyện tập Hình Ý quyền chỉ mới gần một tháng mà thôi, làm sao có thể sinh ra nội kình? Hơn nữa gân cốt cơ nhục của ta vẫn đang trong thời kì sinh trưởng, căn bản không đạt đến cực hạn của gân cốt, sao lại sinh ra nội kình?”
Vừa rồi, trong cơ thể Đằng Thanh Sơn bỗng nhiên lại sản sinh ra nội kình.
Dựa theo trình tự của nội gia quyền, trước tiên cần phải luyện thể, khi cơ nhục thân thể đạt đến một cực hạn, khí huyết sung túc mới có thể chuyển hóa thành nội kình.
Nhưng hiện tại Đằng Thanh Sơn chỉ mới ba tuổi, cũng chỉ luyện Hình Ý quyền được một tháng, khoảng cách để thân thể đạt đến cực hạn còn cách xa vạn dặm, sao lại có thể sản sinh nội kình?
“Cổ đại và hiện đại, ta tu luyện đều là nội gia quyền, tại sao lại có sự khác nhau lớn như vậy?”
Đằng Thanh Sơn đột nhiên biến sắc: “Lẽ nào…”
Cổ đại và hiện đại, đích xác đều là tu luyện nội gia quyền, thế nhưng hoàn cảnh lại không giống nhau. Tại thời điểm hiện đại, linh khí trong thiên địa đã loãng đên mức có thể xem như không có. Còn cổ đại thì sao?
“Theo như truyền thuyết, thời cổ đại có thể hấp thu thiên địa linh khí để luyện ra nội kình. Mà hấp thu thiên địa linh khí này, trên thực tế chính là một loại phương pháp thổ nạp khí tức.” Ánh mắt của Đằng Thanh Sơn chợt sáng rực lên: “Thuật thổ nạp của nội gia quyền hẳn là cũng đồng dạng có thể hấp thu thiên địa linh khí. Chẳng lẽ trong thời gian một tháng này, ta tập luyện nội gia quyền, tự nhiên cũng hấp thu thiên địa linh khí, hiện tại đã chuyển hóa thành nội kình?”
Không có nguyên nhân nào khác!
Gân cốt cơ nhục của Đằng Thanh Sơn dù sao vẫn đang trong giai đoạn đầu, máu huyết trong cơ thể không có khả năng sản sinh ra nội kình.
Chỉ có một cách giải thích, đó là hấp thu thiên địa linh khí để sản sinh nội kình.
“Ba tuổi đã sản sinh nội kình, tại thời hiện đại căn bản là không thể.” Đằng Thanh Sơn cũng cảm thấy run lên: “Con người hiện đại dựa vào ăn uống, hấp thu năng lượng chỉ có hạn. Còn hiện tại có thể hấp thu thiên địa linh khí, rốt cuộc ta sẽ đạt đến trình độ gì?”
Tại thời hiện đại, chỉ có thể dựa vào ăn uống để hấp thu năng lượng, năng lượng có hạn, vậy mà nội gia quyền đã có thể đạt đến cảnh giới sát thủ cấp SS.
Còn ở cổ đại, có thiên địa linh khí vô tận để hấp thu, nội gia quyền cao thủ sẽ có thể đạt đến cảnh giới gì?
Hai mắt của Đằng Thanh Sơn sáng lên.
Đột nhiên trong lòng hắn tràn ngập một loại khát vọng, khát vọng đối với tương lai.
Tương lai, bản thân hắn rốt cuộc có thể đạt đến trình độ nào.
“Xem ra, trước tiên ta phải lập ra một kế hoạch tập luyện cho bản thân, cần phải thay đổi.” Đằng Thanh Sơn cảm thụ được một tia nội kình trong cơ thể, nhất thời hùng tâm vạn trượng.
Tập 1: Sơ Sinh Ngưu Độc
Chương 3: Biểu ca “Thanh Hổ”
Người dịch: fishscreen
Nguồn: www.tangthuvien.com
Tộc trưởng Đằng Vân Long năm xưa có thể nói là đệ nhất hảo hán của Đằng gia trang.
Đằng Vân Long chính là ông ngoại của Đằng Thanh Sơn, cũng là “tộc trưởng” có địa vị cao nhất tại Đằng gia trang. Đồng dạng, trước kia lão cũng là đệ nhất thợ rèn tại nơi này.
Tuy nói chỉ là thợ rèn, nhưng kỹ nghệ chế tạo binh khí tổ truyền của Đằng gia so với thợ của một số lò rèn binh khí trong thành còn cao hơn một bậc.
Lão bình sinh thu nhận mười người đệ tử, trong đó xuất sắc nhất phải kể đến phụ thân “Đằng Vĩnh Phàm” của “Đằng Thanh Sơn”. Đằng Vân Long tuổi tác đã cao, cho nên Đằng Vĩnh Phàm hôm nay hoàn toàn kế thừa y bát của lão, trở thành đệ nhất thợ rèn của toàn bộ Đằng gia trang. Nếu như đã là đệ nhất thợ rèn của trang, lại không có gì bất ngờ xảy ra, Đằng Vĩnh Phàm chắc chắn sẽ là tộc trưởng đời tiếp theo.
Bởi vì tại Đằng gia trang, bình thường chỉ có ba loại nghề nghiệp là săn bắn, trồng trọt và chế tạo binh khí.
Săn bắn và trồng trọt kiếm được tiền quá ít, còn luyện chế binh khí thì thu nhập lại rất cao, có thể làm cho Đằng gia trang trở nên giàu có. Hơn nữa, toàn bộ binh khí của Đằng gia trang đều cần thợ rèn luyện chế.
Thợ rèn có thể làm cho Đằng gia trang giàu có, cũng có thể chế tạo những binh khí sắc bén cho nam nhân của Đằng gia trang, cho nên địa vị của bọn họ trong thôn rất cao.
Đệ nhất thợ rèn, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, không phải là tộc trưởng thì cũng là người kế thừa tộc trưởng.
oOo
Phụ thân Đằng Vĩnh Phàm một ngày hơn phân nửa thời gian đều phải đứng ở lò rèn, còn mẫu thân “Viên Lan” cũng phải bận bịu với những công việc khác, bình thường trong nhà chỉ có một mình Đằng Thanh Sơn.
Đằng Thanh Sơn cũng hài lòng với hoàn cảnh này, hắn chỉ cần đóng cửa viện lại là có thể an tâm tập luyện.
“Xoẹt...”
Chân trái của Đằng Thanh Sơn như một lưỡi cày bằng sắt, vẽ ra một đường trên mặt đất, chân phải và tay phải gần như đồng thời đánh ra.
Hình Ý tam thể thức, đơn giản nhất nhưng cũng là thâm ảo nhất .
Tam thể thức là căn nguyên của Hình Ý, ngay cả những Hình Ý tông sư đều phải luyện tập không ngừng. Mà Đằng Thanh Sơn hôm nay mỗi một quyền một cước đều tuyệt đối là ý cảnh của tông sư. Nếu như cẩn thận đến gần, sẽ có thể nghe được âm thanh rất nhỏ, đây là âm thanh do gân cốt trong cơ thể vận động sinh ra.
Gân cốt đồng thời phát ra âm thanh!
“Hô!” “Hô!” “Hấp!”
Đằng Thanh Sơn phối hợp tam thể thức, hô hấp khi thì cấp bách, khi thì thong thả, lồng ngực giống như ống bễ thổi gió, ẩn chứa một quy luật kỳ dị.
Một lần hắn luyện tập đều là hai canh giờ.
Thu thế!
“Hoàn cảnh của thời cổ đại quả thật càng thích hợp với người luyện võ.” Đằng Thanh Sơn trong lòng lúc này đã là sóng gió cũng không kinh hãi: “Ta tập luyện Hình Ý quyền chỉ trong thời gian một năm ngắn ngủi, không ngờ nội kình trong cơ thể so với thời kỳ đỉnh phong của kiếp trước còn hùng hậu hơn. Cũng khó trách lại có loại bí quyết khinh công như 'Thiên Nhai Hành'.”
Chân chính sinh sống tại thời cổ đại Đằng Thanh Sơn mới hiểu được, không phải “Thiên Nhai Hành” tiêu hao nhiều nội kình, mà vì kiếp trước nội kình của mình thật sự quá ít.
“Nội kình nhiều cũng có sự phiền não của nó.”
Đằng Thanh Sơn quả thật rất đau đầu, bởi vì hiện tại hắn chỉ mới bốn tuổi, kinh mạch trong cơ thể căn bản không thông suốt được bao nhiêu. Hơn nữa hắn cũng không dám cường hành dùng nội kình để đả thông kinh mạch, bởi vì nếu làm như vậy sẽ dẫn đến “kinh mạch tạp chất” ứ đọng tại kinh mạch chủ và những chi mạch khác, dẫn đến sau này không thể đả thông tất cả kinh mạch.
Vì lợi ích trước mắt mà đoạn tuyệt tiền đồ sau này, đây là điều mà Đằng Thanh Sơn không thể chấp nhận.
“Bất quá nội kình nhiều cũng giúp ta thoải mái cường hóa thân thể.” Đằng Thanh Sơn trong lòng thầm nghĩ.
Nội gia quyền chia làm ba trình tự, kỳ thật mỗi một trình tự đều là đề cao thân thể.
Trình tự thứ nhất thuần túy chỉ là khiến cho lực lượng của cơ nhục đạt đến một cực hạn.
Trình tự thứ hai là sau khi luyện ra nội kình, dùng nội kình kích thích các tầng cơ nhục, khiến cho cơ nhục và gân cốt hấp thu năng lượng của nội kình, sinh trưởng lại lần nữa, khiến cho thân thể một lần nữa cường hóa. Giống như Đằng Thanh Sơn lúc trước dưới viên đạn của Thần Thương Thủ “Tôn Trạch” mà không chết, là vì lực lượng cơ nhục của hắn đã mạnh đến mức độ cực kỳ đáng sợ.
Trình tự thứ ba là sau khi đạt đến tông sư cảnh giới, đã có siêu việt cực hạn thân thể, tiếp tục khiến cho thân thể cường hóa.
Dù sao tại xã hội hiện đại, thiên địa linh khí quá mỏng manh, nội kình trong cơ thể ít, tự nhiên tất cả đều lấy việc cường hóa thân thể làm chính.
“Hiện tại nội kình của ta mặc dù nhiều, nhưng lại không dùng được. Trước tiên cứ dựa theo trình tự thứ hai, kích thích cơ nhục và gân cốt, cường hóa thân thể.” Đằng Thanh Sơn vốn là tông sư, đương nhiên biết nên làm thế nào.
Nội kình tốt hơn nhiều so với chất dinh dưỡng, cơ nhục gân cốt cũng tốt hơn so với thực vật. Hấp thu chất dinh dưỡng, cơ nhục và gân cốt đã có thể phát triển, mà hấp thu nội kình lại làm cho gân cốt và cơ nhục được kích thích. Phương pháp hấp thu năng lượng của nội kình chính là bí pháp của nội gia quyền, cũng là điểm giá trị nhất của nó.
Tại thời không kiếp trước của Đằng Thanh Sơn, hơn một ngàn năm qua đã vô số nhân vật thiên tài, người trước ngã xuống người sau lại tiếp bước, từng đời dần dần hoàn thiện, mới có thể sáng tạo ra loại quyền thuật huyền diệu như nội gia quyền.
“Ây, mẫu thân lẽ ra phải trở về rồi mới đúng!” Đằng Thanh Sơn mở cửa viện đi ra ngoài, sau đó đóng lại, chạy thẳng đến luyện võ trường của Đằng gia trang.
Luyện võ trường là nơi náo nhiệt nhất tại Đằng gia trang.
“Hây!”
“Hô!”
Những tiếng thét lộn xộn pha lẫn những tiếng đàm luận trên trời dưới đất, tất cả đều truyền đến. Đằng Thanh Sơn đi đến nhìn một cái, chỉ thấy cả luyện võ trường ngoài thanh niên và tráng niên còn có một số thiếu niên và hài tử. Bọn họ hoặc là lăn thiết cầu, hoặc là nâng tạ đá, hoặc là luyện tập thương thuật.
Ngoại trừ mỗi buổi sáng tập thể thành niên hán tử trong tộc đến luyện võ trường tập luyện, thời gian khác mọi người đều tự mình tập luyện.
Bên cạnh luyện võ trường còn có một số phụ nữ làm những công việc vụn vặt như giặt quần áo hay vá đồ. Bọn họ một bên làm việc, một bên nhìn các nam nhân tập luyện.
- Thanh Sơn đến rồi à!
Vài phụ nữ mỉm cười hỏi han Đằng Thanh Sơn.
- Chào các thím!
Đằng Thanh Sơn cũng lễ phép đáp lời.
- Hài tử Thanh Sơn này thật là ngoan ngoãn, không hề gây ra chuyện. Chỉ mới bốn tuổi mà A Lan đã yên tâm để cho nó chơi đùa một mình rồi.
Những phụ nữ này mỉm cười khen ngợi. Thanh Sơn tại Đằng gia trang ngoại trừ nổi danh là “ăn khỏe”, còn có một điểm là “nhu thuận hiểu chuyện”.
Tiểu hài tử bình thường rất nghịch ngợm, những người đã từng nuôi dưỡng tiểu hài tử đều biết, nhưng Đằng Thanh Sơn thì lại rất ngoan ngoãn, không hề khiến cho phụ mẫu của hắn phải bận tâm.
- Mẹ!
Đằng Thanh Sơn liền đi đến chỗ mẫu thân mình.
Viên Lan đang ngồi bên cạnh luyện võ trường, trong lòng ôm một hài nhi. Hài nhi này chính là muội muội của Đằng Thanh Sơn, sinh ra đã được ba tháng, tên là “Thanh Vũ”.
- Thanh Sơn, biểu ca của con ở bên kia kìa!
Viên Lan cười nói.
Đằng Thanh Sơn quay đầu nhìn qua, chỉ thấy một thiếu niên thân cao gần sáu thước đang cầm một tạ đá lớn không ngừng giơ lên hạ xuống. Tạ đá kia vừa nhìn ít nhất cũng có đến trăm cân, muốn nâng lên hạ xuống như vậy phải cần lực cánh tay và vai rất mạnh.
“Thế giới này linh khí trong thiên địa dồi dào, tố chất thân thể của người bình thường so với xã hội hiện đại kiếp trước của ta còn mạnh hơn gấp ba lần.” Đằng Thanh Sơn trong lòng cảm khái.
- Biểu ca Thanh Hổ của con, tại lễ mừng năm mới đã nâng được ba trăm cân cự thạch. Chỉ mới chín tuổi đã nâng được ba trăm cân cự thạch, có lẽ nó sẽ là đệ nhất hảo hán của Đằng gia trang chúng ta sau này.
Viên Lan cảm khái.
Đằng Thanh Sơn “ừm” một tiếng.
Đằng Thanh Hổ, chín tuổi, thân cao gần sáu thước. Dựa theo hệ số chiều cao của thế giới này, một thước tương đương với một phần tư mét. Nói cách khác, Đằng Thanh Hổ thân cao gần một thước năm. Dựa theo hoàn cảnh của thế giới này, thiếu niên chín tuổi có thể nâng vật nặng bảy tám mươi cân chỉ là chuyện bình thường. Nếu có thể nâng được hơn một trăm cân, sau khi lớn lên nhất định sẽ là một cái hảo hán.
Còn như chín tuổi có thể năng được ba trăm cân, chỉ có thể gọi là “thiên phú dị bẩm”. Mẫu thân Viên Lan nói Đằng Thanh Hổ tương lai có thể sẽ là đệ nhất hảo hán của Đằng gia trang, điều này cũng không phải là không có khả năng.
“Biểu ca có thể nâng ba trăm cân cự thạch, nếu như theo ta học tập nội gia quyền, thành tựu sau này không thể nào lường được.” Đằng Thanh Sơn trong lòng thầm nghĩ.
Điều kiện luyện tập của nội gia quyền rất hà khắc. Xã hội hiện đại mặc dù có nhiều người luyện tập, thế nhưng một số môn phái nhỏ, chẳng hạn như Thần Thâu môn, thậm chí còn suy sụp đến mức không một người nào luyện được nội kình.
Dù sao muốn từ ngoại chuyển thành nội là rất khó khăn. Trong vạn người may ra chỉ có một người luyện thành nội kình. Còn như tông sư cảnh giới, sợ rằng trong một ức người mới có được một người. Yêu cầu về tư chất có thể tưởng tượng được.
Tư chất của biểu ca “Đằng Thanh Hổ” đích xác là không tệ.
“Đáng tiếc! Ta hiện tại chỉ là một hài tử, nói ra ai sẽ tin đây? Hơn nữa hiện tại cũng không thể công khai, hậu quả của nó...” Đằng Thanh Sơn cũng không suy nghĩ tiếp nữa.
- Này, Thanh Sơn!
Lúc này một tiếng gọi từ xa xa truyền đến, chỉ thấy Đằng Thanh Hổ bỏ tạ đá xuống, nửa thân trên đầy mồ hôi, mỉm cười đi đến:
- Thanh Sơn, đệ mỗi ngày đều ở trong nhà làm gì? Nên thường xuyên đến luyện võ trường này một chút. Đệ bây giờ tuổi còn nhỏ, mặc dù không thể tu luyện lực lượng, nhưng cứ trốn ở trong nhà thì không tốt đâu.
Một tiểu hài tử cứ ru rú trong nhà, tính cách dần dần sẽ trở nên hướng nội, đích xác là không tốt.
- Đa tạ biểu ca quan tâm!
Đằng Thanh Sơn cười nói.
- A! Thanh vũ, tiểu Thanh Vũ!
Đằng Thanh Hổ ngước đầu đến bên cạnh hài nhi, cười cười trêu chọc.
- Này, Thanh Hổ! Người con đầy mồ hôi, đừng để rơi vào người Thanh Vũ, nhanh đi tắm một chút rồi mặc y phục vào!
Viên Lan lên tiếng khiển trách:
- Trưa nay đến nhà dì ăn cơm nhé! Hôm qua huynh đệ trong đội săn bắn đã đưa đến một con gà rừng, ta đã làm sạch sẽ rồi, đang để ở bếp lò.
- Hay quá!
Đằng Thanh Hổ reo lên vọt đến thùng nước cách đó không xa, cầm lấy chiếc gàu làm bằng vỏ bầu múc nước dội thẳng vào người, sau đó cầm khăn lau qua một chút, liền mặc y phục vào.
Đằng Thanh Sơn rất ưa thích biểu ca, bởi vì y có sự hào sảng của nam nhân Đằng gia trang, hơn nữa còn rất quan tâm đến mình và muội muội Thanh Vũ.
“Ây?” Lỗ tai của Đằng Thanh Sơn thoáng động.
Tu luyện nội gia quyền khiến cho giác quan của Đằng Thanh Sơn cực kỳ linh mẫn, hắn đã nghe được tiếng ồn ào yếu ớt từ xa xa truyền đến. Dần dần, thanh âm trở nên lớn hơn, sau đó chỉ thấy ba phụ nữ đỡ một nam nhân đầu đầy máu chạy nhanh đến. Một phụ nữ trong số đó liền hô lớn:
- Mọi người mau đến đây, khiêng Đại Hầu về nhà!
- Xảy ra chuyện gì?
Đại môn của Đằng gia trang mở ra, lập tức không ít người lao ra bên ngoài.
Toàn bộ luyện võ trường đều trở nên hỗn loạn.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Viên Lan ôm lấy hài nhi trong lòng, đứng bật dậy.
- Nam nhân của đội thứ nhất và đội thứ hai ở lại trang, những nam nhân khác lập tức cầm vũ khí theo ta!
Một tiếng hét lớn từ cổng trang vang lên. Đằng Thanh Sơn vừa nghe đã nhận ra, người vừa lên tiếng chính là người dạy thương pháp cho toàn bộ Đằng gia trang, “đại sư phụ” Đằng Vĩnh Tương.
Đại sư phụ ra lệnh một tiếng, lập tức toàn bộ Đằng gia trang đều trở nên huyên náo, tin tức rất nhanh đã được truyền đi.
- Là người ngoài trang gây sự với chúng ta. Con mẹ nó, đánh chết bọn chúng!
Đằng Thanh Hổ cũng chụp lấy một thanh trường thương, quay đầu nhìn về phía Đằng Thanh Sơn:
- Thanh Sơn, có đi không?
Đằng Thanh Sơn tùy ý nhặt một mớ đá nhỏ trên mặt đất.
- Đệ định dùng mấy hòn đá này ném người ta sao?
Đằng Thanh Hổ không khỏi bật cười:
- Đá nhỏ như vậy, với khí lực của đệ chỉ là vô dụng thôi!
- Đi thôi, biểu ca! Mẫu thân đang đưa muội muội về nhà, nếu như người đến đây sẽ không cho đệ đi đâu!
Đằng Thanh Sơn cũng không giải thích nhiều. Hiện tại trong cơ thể hắn đại bộ phận kinh mạch đều chưa thông suốt, nhưng kinh mạch của hài tử vốn ít tạp chất, hơn nữa kinh mạch ở hai tay là được luyên tập tốt nhất. Lúc trước khi Đằng Thanh Sơn lần đầu tiên biết được mình có nội kình, đã dùng một chưởng đánh xuyên qua mặt đất, lúc đó kinh mạch ở hai tay của hắn đã thông suốt rồi.
Đá nhỏ được quán nhập nội kình, dựa vào thủ pháp của phi đao để ném ra, so với đạn cũng không yếu hơn bao nhiêu.
Đương nhiên khí lực bản thân của Đằng Thanh Sơn còn nhỏ, chỉ có thể dựa vào nội kình.
- Đi thôi! Yên tâm đi, biểu ca sẽ bảo vệ đệ!
Đằng Thanh Hổ tràn đầy tự tin, cầm một thanh trường thương cùng với Đằng Thanh Sơn theo đoàn người chạy ra bên ngoài.
Tập 1: Sơ Sinh Ngưu Độc
Chương 4: Danh sách xuất chiến
Người dịch: fishscreen
Nguồn: www.tangthuvien.com
Mùa xuân, thảo trường oanh phi. (1)
(1) Cỏ mọc chim oanh bay. Hình dung cảnh sắc vào cuối xuân. Có xuất xứ từ Nam triều: Mộ xuân tam nguyệt, Giang Nam thảo trường, tạp hoa sinh thụ, quần oanh loạn phi.
Một con mương dẫn nước chia đôi hai bờ đồng ruộng bạt ngàn, mọc đầy những cây cỏ dại. Lúc này, hai bên bờ ruộng đều có hơn mười người đang dùng tay không đánh nhau.
- Dừng tay!
Một tiếng từ quát từ phía xa truyền đến.
Chỉ thấy xa xa một đám người đang vội vã chạy đến, người vừa lớn tiếng quát chính là nam tử gầy ốm dẫn đầu. Bất quá đám người trên bờ ruộng đã đánh đến hăng máu, không một ai dừng lại. Chỉ thấy nam tử gầy ốm kia đi ba bước lại nhảy lên hai bước, trong chốc lát đã xông vào giữa đám người. Chỉ thấy y tay cầm trường thương, cắm xuống sau đó hất một cái, lập tức đánh một người bay đi.
Chỉ trong nháy mắt công phu, bảy tám đại hán đã bị đánh bay, lập tức lồm cồm bò dậy.
- Là người của Lý gia trang các ngươi đả thương Đại Hầu?
Nam tử gầy ốm, cũng chính là đại sư phụ “Đằng Vĩnh Tương” huấn luyện thương pháp cho mọi người tại Đằng gia trang lớn tiếng quát hỏi.
- Đằng sư phụ! Chúng tôi dẫn nước vào ruộng, người của Đằng gia trang các người dựa vào cái gì mà chặn đường dẫn nước của chúng tôi!
Một tráng hán của Lý gia trang trên người còn có vết thương, giận dữ quát lên.
Lúc này, đám người của Đằng gia trang cũng đã chạy đến.
Một phụ nữ bên phía Đằng gia trang lập tức chửi mắng:
- Ngươi đúng là một tên khốn khiếp không có lương tâm! Từ đầu xuân đến nay ông trời không cho được một trận mưa. Ruộng của các ngươi thiếu nước, chẳng lẽ ruộng của chúng ta không thiếu hay sao? Khó khăn lắm mới có được một trận mưa lớn. Thế nào? Nước đều để cho người của Lý gia trang các ngươi dùng, còn ruộng của Đằng gia trang chúng ta thì không cần à?
Lúc này Đằng Thanh Sơn chỉ gần bốn tuổi, vóc người nhỏ gầy nên dễ dàng xuyên qua khe hở giữa đám người chen lên phía trước.
“Giành nước?” Đằng Thanh Sơn nghe được, lúc này mới hiểu ra nguyên nhân sự việc.
Kiếp trước Đằng Thanh Sơn chưa từng làm qua việc nhà nông, rất nhiều chuyện hắn đều không hiểu. Nhưng hắn cũng biết một điểm, lúa mạch muốn sinh trưởng thì phải cần đến nước. Nếu như không đủ nước tưới, có lẽ sẽ bị mất mùa.
“Có điều bọn họ mặc dù đánh nhau, nhưng không có tai nạn chết người, cũng không hề động đến vũ khí.” Đằng Thanh Sơn đảo mắt qua, phát hiện trên đồng ruộng còn có một số công cụ như cuốc xẻng, nhưng vừa rồi hai bên đánh nhau đều chỉ dựa vào quyền cước, mặc dù có người bị thương chảy máu nhưng không có ai chết.
Đằng Thanh Sơn suy nghĩ một chút đã hiểu ra.
“Nếu như Đằng gia trang chết một người, sợ rằng tất cả nam nhân của Đằng gia trang đều sẽ kéo đến chém giết. Hiện tại chỉ là giành nước, vẫn còn may. Nếu như xảy ra án mạng, hai thôn trang có lẽ đã sống chết với nhau rồi.”
Ngay lúc này, từ một hướng khác cũng có một nhóm người đông đảo đang hối hả chạy đến.
- Thanh Sơn, đừng chạy lung tung!
Lúc này, biểu ca “Đằng Thanh Hổ” cũng đã chen lên phía trước, lập tức nắm lấy Đằng Thanh Sơn:
- Ở đây rất lộn xộn. Một tiểu hài tử như đệ bị đụng một chút thôi cũng có thể bị thương đấy, cẩn thận một chút!
- Ừm!
Đằng Thanh Sơn quay sang nhìn biểu ca cười cười.
- Ồ! Người của Lý gia trang cũng đến rồi.
Đằng Thanh Hổ nhìn về phía xa xa.
- Đằng Vĩnh Tương!
Một tiếng hét lớn vang lên. Một nam tử râu rậm thân hình cường tráng liền nhanh chạy đến.
- Sư phụ!
Các tộc nhân của Lý gia trang lập tức chạy đến bên cạnh.
Đằng Vĩnh Tương là sư phụ thương thuật của toàn bộ Đằng gia trang, còn nam tử râu rậm này là cũng là sư phụ của Lý gia trang, tên là “Lý Lương”.
- Không có chuyện gì chứ!
Tráng hán râu rậm này nhìn một vòng chung quanh, lập tức có người của Lý gia trang nhỏ giọng kể lại sự tình.
- Lý Lương!
Ánh mắt nghiêm nghị của Đằng Vĩnh Tương đảo qua:
- Ngươi hẳn là đã biết, lâu nay ông trời không cho mưa xuống. Ruộng của các ngươi cần nước, ruộng của chúng ta cũng cần nước. Nhưng nước nhiều như vậy, ngươi nói nên làm sao đây?
Mưa lớn, kênh mương đầy, dân chúng liền lập tức đóng đầu mương lại. Làm như vậy, khi mực nước hạ xuống nước trong mương mới không chảy ngược. Thế nhưng nước nhiều như vậy làm sao phân chia?
- Làm sao à?
Tráng hán râu rậm “Lý Lương” cầm một thanh thiết thương, cười nhạo nói:
- Rất đơn giản! Chúng ta hãy đánh nhau một trận. Ta thắng, nước này để cho Lý gia trang chúng ta dùng. Nếu như ngươi thắng, nước để cho Đằng gia trang các ngươi dùng trước. Thế nào, ngươi có dám đánh không?
Nói đến đây, Lý Lương liền đem thiết thương cắm xuống bờ ruộng.
Cặp mắt của Đằng Vĩnh Tương khẽ nheo lại.
“Xem ra đại bá không mạnh bằng gã râu rậm ‘Lý Lương’ này.” Đằng Thanh Sơn nhìn thấy, trong lòng suy nghĩ.
- Lý Lương!
Đằng Vĩnh Tương cười lạnh nói:
- Nước trong kênh mương này có quan hệ trọng đại, sợ rằng ngươi cũng không có quyền quyết định!
Lý Lương nghe được liền khựng người.
Nước này có quan hệ đến lương thực thu hoạch được, hắn quả thật không có tư cách đem ra đánh cuộc.
- Nếu như ngươi muốn đánh với ta, chúng ta hãy đặt cược bằng cái khác. Còn hôm nay, chúng ta đang bàn luận xử lý nước này như thế nào. Loại đầu heo như ngươi hãy đứng sang một bên, chờ tộc trưởng các ngươi đến rồi bàn tiếp!
Đằng Vĩnh Tương rất bình tĩnh.
Ngay lúc này, đoàn người đông đúc của Lý gia trang liền dạt sang tạo thành một con đường. Một lão giả râu tóc đụng đứng liền bước nhanh lên phía trước.
- Lý tộc trưởng!
Đằng Vĩnh Tương chắp tay.
- Vĩnh Tương, đằng lão đầu đâu?
Lão giả tùy tiện hỏi.
- Tộc trưởng sẽ lập tức đến ngay!
Đằng Vĩnh Tương trả lời.
Đằng Thanh Sơn nghe được liền minh bạch. Lão đầu nhìn giống như Trương Phi này hẳn là tộc trưởng của Lý gia trang.
“Ha ha...”
Người chưa đến, tiếng cười sang sảng đã vang lên.
“Ngoại công!” Đằng Thanh Sơn lập tức quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một lão giả lưng hùm vai gấu bước đến, chính là tộc trưởng “Đằng Vân Long” của Đằng gia trang. Bên cạnh lão còn có một nam tử tay cầm thiết thương, chính là phụ thân “Đằng Vĩnh Phàm” của Đằng Thanh Sơn. Chỉ thấy Đằng Vân Long đi lên phía trước, cao giọng nói:
- Lý Hỏa Quân! Sự tình hẳn là ngươi đã biết. Nói đi, giải quyết thế nào!
- Đằng Vân Long, ngươi đúng là thẳng thắn!
Tộc trưởng “Lý Hỏa Quân” của Lý gia trang cười lớn:
- Cứ làm theo quy củ trước kia!
- Quần đấu hay là một đấu một!
Đằng Vân Long lên tiếng.
- Cái gì là quần đấu? Một đấu một?
Đằng Thanh Sơn nhỏ giọng hỏi biểu ca Đằng Thanh Hổ bên cạnh.
Đằng Thanh Hổ thấp giọng nói:
- Thanh Sơn! Hai thôn trang nếu xảy ra tranh chấp, bình thường đều dùng vũ lực để giải quyết. Quần đấu chính là mỗi bên phái cử ra mười hảo hán, không sử dụng bất cứ vũ khí gì, bắt đầu đánh nhau. Khi người của một bên bị đánh ngã không thể đứng dậy được, bên còn lại sẽ giành thắng lợi. Quần đấu bình thường có chút thảm liệt, nói không chừng sẽ xảy ra án mạng. Còn một đấu một, không nói chắc đệ cũng hiểu được!”
Đằng Thanh Sơn khẽ gật đầu.
Tộc trưởng của Lý gia trang suy nghĩ một chút, liền cười nói:
- Như vậy đi, một đấu một! Chúng ta tỷ thí ba trận. Một ngày tổng cộng có mười hai canh giờ. Một trận thắng lợi, để cho một bên tùy ý sử dụng nước bốn canh giờ. Hai trận thắng lợi, được dùng nước tám canh giờ. Ba trận toàn thắng, bên thắng có thể tùy ý dùng nước, còn bên thua không được phép đụng vào!
Đằng Vân Long suy nghĩ một chút.
- Cứ như vậy đi!
Đằng Vân Long gật đầu đồng ý.
Hai đại tộc trưởng đều gật đầu, việc này hiển nhiên đã được quyết định.
- Nơi này quá nhỏ. Chúng ta hãy đi đến Huyết Sa Pha để so tài!
Đằng Vân Long lên tiếng.
- Đi!
Lý Hỏa Quân cũng gật đầu.
Lúc này, dưới sự dẫn dắt của hai đại tộc trưởng, nhân mã của hai tộc đều xuất phát đi đến Huyết Sa Pha.
- Thanh Sơn, con sao lại chạy đến nơi này!
Viên Lan ôm lấy Đằng Thanh Sơn, có chút tức giận khiển trách:
- Nơi này rất lộn xộn. Ta còn tưởng con đang ở trong trang, không ngờ lại chạy đến đây. Thanh Hổ, là con dẫn đệ đệ đến đây phải không? Đệ đệ tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, nhưng con thì đã lớn rồi, sao lại dẫn nó đến đây như vậy!
Đằng Thanh Hổ bị giáo huấn chỉ biết cúi đầu.
Đằng Thanh Sơn cũng ngoan ngoãn cúi đầu, nghe lời răn dạy của mẹ.
- A Lan!
Lúc này, phụ thân Đằng Vĩnh Phàm liền bước đến:
- Được rồi, đừng la hài tử nữa! Đi, cùng đến Huyết Sa Pha!
Dứt lời, Đằng Vĩnh Phàm liền ôm lấy Đằng Thanh Sơn:
- Nhi tử ngoan! Lần này tỷ thí con phải quan sát cho tốt nhé. Sau này lớn lên cũng phải trở thành một hảo hán. Nếu như sau này con có thể lợi hại giống như biểu ca, ha ha, cha của con khi ngủ cũng sẽ cười!
Biểu ca Đằng Thanh Hổ chín tuổi đã có thể nâng ba trăm cân, tuyệt đối là thiên phú dị bẩm. Rất nhiều người đều cho rằng tương lai hắn sẽ là đệ nhất hảo hán của Đằng gia trang. Phụ thân có mang đợi với nhi tử như vậy cũng không khó lý giải.
“Vượt qua biểu ca?” Đằng Thanh Sơn ngẫm nghĩ, cũng không nói gì.
oOo
Huyết Sa Pha là một khoảng đất trống trơ trọi, lúc này đang có gần ngàn người tụ tập.
- Vòng tròn này đại khái rộng năm trượng. Mỗi lần tỷ thí, hảo hán của Đằng gia trang và Lý gia trang đều để tay không tiến vào. Đến lúc đó, người nào bị đánh không đứng dậy nổi, hoặc là bị đánh ra khỏi vòng tròn đều tính là thua, bên còn lại sẽ giành chiến thắng.
Một lảo giả tóc bạc tay chống quải trượng cao giọng nói.
Hai vị tộc trưởng đều nhìn nhau.
- Mỗi một trận thắng lợi, có thể dùng nước bốn canh giờ.
Lão giả tóc bạc lại cao giọng nói:
- Bây giờ xin mời hai vị tộc trưởng chọn ra ba tộc nhân, dựa theo trình tự trước sau viết ra giấy. Đến lúc đó, hai người đầu tiên trong danh sách sẽ tỷ thí với nhau. Người thứ hai sẽ tỷ thí với người thứ hai. Cuối cùng là hai người thứ ba thứ ba tỷ thí với nhau.
Đằng Thanh Sơn nghe xong quy tắc, không khỏi âm thầm gật đầu.
Loại phương pháp này cũng đã ngăn ngừa xảy ra loại chuyện như “Điền Kỵ đua ngựa” (2). Hai bên đều không biết trình tự xuất chiến của tộc nhân đối hpương, tự nhiên là không thể định ra kế hoạch.
- Chúng ta xong rồi!
Đằng Vân Long cười nói, trong tay cầm một tờ giấy đỏ.
- Chúng ta cũng xong rồi!
Lý hỏa quân cũng cầm một tờ giấy đỏ.
Lão giả tóc bạc chống quải trượng liền thu lấy hai tấm giấy, bắt đầu tuyên đọc:
- Bên phía Đằng gia trang, trình tự xuất chiến phân biệt là Đằng Vĩnh Lôi, Đằng Vĩnh Phàm, Đằng Vĩnh Tương. Bên phía Lý gia trang, phân biệt là Lý Ô Thiên, Lý Lương, Lý Kim Phúc.
Đằng Vĩnh Lôi đối chiến Lý Ô Thiên.
Đằng Vĩnh Phàm đối chiến Lý Lương.
Đằng Vĩnh Tương đối chiến Lý Kim Phúc.
- Lý Kim Phúc?
Không ít người bên phía Đằng gia trang đều nghi hoặc.
Nên biết rằng Lý Lương và Lý Ô Thiên đều là thế hệ hàng chữ “Ô”. Lý Lương sở dĩ không gọi là “Lý Ô Lương”, là vì hai chữ “ô lương” này đọc lên gần giống với “vô lương”, cho nên trưởng bối trong tộc mới trực tiếp gọi y là “Lý Lương”. Về phần Lý Kim Phúc, rõ ràng là thấp hơn một bối phận so với hai người “Lý Ô Thiên” và “Lý Lương”.
- Hài tử Lý Kim Phúc kia năm nay hẳn là chỉ mới mười mấy tuổi, vậy mà cũng xuất chiến!
Bên trong nội bộ của Đằng gia trang truyền đến những tiếng nghị luận.
“Phụ thân cũng phải xuất chiến?” Đằng Thanh Sơn nghe được, sự chú ý liền chuyển hướng, không khỏi quay đầu nhìn lại.
------------------
(2) Chú thích về “Điền Kỵ đua ngựa”:
Thế kỷ thứ 4 trước công nguyên, Trung Quốc ở trong tình hình chư hầu cát cứ, trong lịch sử gọi là “Thời kỳ chiến quốc”. Tôn Tân làm quan ở nước Nguỵ, do bị đồng liêu Bàng Quyên ám hại, sau khi được sứ thần nước Tề cứu ra, ông đến kinh đô nước Nguỵ.
Sứ thần nước Nguỵ dẫn ông cho đại tướng nước Tề Điền Kỵ, Điền Kỵ xin học binh pháp với Tôn Tân, Tôn Tân giảng ba ngày ba đêm, Điền Kỵ rất khâm phục, coi Tôn Tân là khách quý, Tôn Tân rất cảm ơn Điền Kỵ, luôn luôn hiến mứu hiến kế cho Điền Kỵ.
Đua ngựa là một môn giải trí quý tộc nước Tề yêu thích nhất trong thời đó. Từ quốc vương đến các đại thần, luôn luôn lấy đua ngựa để giải trí, và cá độ với nhiều tiền bạc. Điền Kỵ nhiều lần cá độ với quốc vương và các đại thần khác, những hễ đánh cuộc là bị thua. Có một ngày ông đua ngựa lại bị thua, buồn bã về nhà. Tôn Tân an ủi ông nói: “Lần sau đua ngựa ông dẫn tôi đến sân ngựa xem, có lẽ tôi sẽ giúp được ông.”
Khi đến một cuộc đua ngựa khác, Tôn Tân theo Điền Kỵ đến sân đua ngựa, các quan chức văn võ và người dân trong thành cũng đến xem. Tôn Tân được biết, ngựa đua chia theo tốc độ thành ba cấp là thượng trung hạ, cấp nào trang trí theo cấp ấy, ngựa đua theo đẳng cấp, đua ba lần ăn hai lần sẽ thắng.
Sau khi quan sát, Tôn Tân phát hiện, con ngựa của Điền Kỵ không thua ngựa của người khác, chỉ do vận dụng sách lược không thích đáng mới dẫn đến thất bại. Tôn Tân bảo Điền Kỵ: “Xin đại tướng yên tâm, tôi có cách cho đại tướng thắng.” Điền Kỵ nghe sau rất vui, lập tức lấy nghìn vàng làm tiền đánh cược mời quốc vương đua ngựa với ông. Trong đua ngựa, quốc vương chưa bao giờ thua, bởi vậy ngài vui vẻ nhận lời mời của Điền Kỵ.
Trước khi đua ngựa, Điền Kỵ theo mưu kế của Tôn Tân, lấy yên của ngựa thượng đẳng trang trí ngựa hạ đẳng, giả mạo ngựa thượng đẳng. Bắt đầu thi đua, ngựa của quốc vương chạy rất nhanh ở đằng trước, ngựa của Điền Kỵ cách rất xa ở đằng sau, quốc vương cười ha hả, vẻ đắc ý. Trận thứ hai, vẫn theo sắp xếp của Tôn Tân, Điền Kỵ lấy ngựa thượng đẳng đua với ngựa trung đẳng của quốc vương, trong tiếng hoan hô, chỉ thấy ngựa của Điền Kỵ chạy trước ngựa của quốc vượng, thắng trận thứ hai. Trận thứ ba, ngựa trung đẳng của Điền Kỵ đua với ngựa hạ đẳng của quốc vương, ngựa của điền Kỵ một lần nữa chạy trước ngựa của quốc vương, kết quả là 2 : 1, Điền Kỵ thắng quốc vương.
Quốc vương chưa thua bao giờ rất lấy làm kinh ngạc, ông không biết Điền Kỵ từ đâu có được ngựa tốt như vậy. Lúc này, Điền Kỵ thưa với quốc vương, ông thắng không phải là do tìm được ngựa tốt hơn, mà là áp dụng kế sách. Sau đó, ông nói ra kế sách của Tôn Tân, quốc vương bỗng nhiên tỉnh ngộ, lập tực triệu Tôn Tân vào cung. Tôn Tân nói với quốc vương, nếu điều kiện hai bên tương đương, đối sách thích đáng sẽ thắng đối phương; trong điều kiện hai bên cách rất xa, đối sách thích đắng cũng có thể giảm tốn thất tới mức tối thiểu. Sau đó, quốc vương bổ nhiệm Tôn Tân làm quân sư, chỉ huy quân đội của cả nước. Từ đó, Tôn Tân giúp đỡ Điền Kỵ, cải thiện phương pháp tác chiến của quân Tề, do vậy khi chiến tranh với quân đội nước khác, quân Tề luôn luôn thắng trận.
Tập 1: Sơ Sinh Ngưu Độc
Chương 5: Lang Nha bổng nặng một trăm hai mươi hai cân
Người dịch: ngo_ngo
Biên dịch & biên tập: fishscreen
Nguồn: www.tangthuvien.com
Phụ thân Đằng Vĩnh Phàm lúc này đang đứng cùng với hai người Đằng Vĩnh Tương và Đằng Vĩnh Lôi, cả ba đang người đang hoạt động gân cốt.
“Ba người này xuất chiến cho Đằng gia trang chúng ta. Đại bá Đằng Vĩnh Tương là sư phụ thương pháp trong tộc, thực lực số một số hai. Thúc thúc Đằng Vĩnh Lôi là thủ lĩnh của đội săn, thực lực cũng rất mạnh. Còn cha ta mặc dù hiếm khi ra tay, nhưng nhìn hình dáng của người chắc cũng là một cao thủ.” Đằng Thanh Sơn trong lòng có chút cảm thán.
Dân chúng dũng mãnh, chỉ một sơn trang đã có không ít hảo thủ, có thể tưởng tượng cường giả trên khắp thế giới nhiều đến mức nào.
“Cuối cùng cũng đánh rồi!” Đằng Thanh Hổ đứng cạnh Đằng Thanh Sơn hai mắt sáng rực, cực kỳ kích động.
- Trận đầu tiên!
Lão giả tóc bạc chống quải trượng nhìn mọi người cao giọng nói:
- “Đằng Vĩnh Lôi” của Đằng gia trang đối chiến “Lý Ô Thiên” của Lý gia trang. Hai vị hảo hán, xin tiến vào vòng đấu!
- Lôi tử, cố lên!
Phụ thân Đằng Vĩnh Phàm vỗ vỗ vai Đằng Vĩnh Lôi.
- Cẩn thận cước pháp của Lý Ô Thiên!
Đằng Vĩnh Tương nhắc nhở.
- Cứ xem ta đi!
Đằng Vĩnh Lôi mỉm cười tự tin, bước vào vòng đấu. Lý Ô Thiên cũng tương tự, nói vài câu với tộc nhân, sau đó bộ dạng cũng mười phần tự tin, tay không tiến vào trong vòng đấu rộng năm trượng. Chỉ thấy Đằng Vĩnh Lôi kéo chiếc áo vải trên người, ném ra ngoài vòng đấu, lộ ra thân trên săn chắc.
Lý Ô Thiên cũng ném áo đi, lộ ra thân thể cường tráng.
- Đằng Vĩnh Lôi! Hôm nay ngươi chắc chắn phải thua không nghi ngờ gì. Nhận thua sớm một chút, đỡ phải chịu tội!
Lý Ô Thiên da dẻ ngăm đen, dũng mãnh cường tránh.
- Sau trận chiến này ngươi chuẩn bị nằm giường nửa năm đi!
Đằng Vĩnh Lôi khinh thường đáp trả.
Hai vị hảo hán của hai tộc còn chưa động thủ thì đã gườm nhau
- Hai vị!
Lão giả tóc bạc chống quải trượng ánh mắt đảo qua hai người:
- Bắt đầu đi!
- Mời!
Lý Ô Thiên chắp tay.
- Mời!
Đằng Vĩnh Lôi cũng tương tự chắp tay.
Trong lúc nhất thời, hơn một ngàn người chung quanh tụ tập thành một vòng lớn, ai cũng giương mắt nhìn hai người ở giữa. Lần chiến đấu này chẳng những liên quan đến “nước”, mà còn đến quan hệ vinh dự của gia tộc mình. Tất cả mọi người đều hy vọng có thể giúp gia tộc mình chiến thắng.
Đằng Vĩnh Lôi một tay đặt trước hàm dưới, một tay đặt tại thắt lưng, bắt đầu thận trọng di chuyển trong vòng đấu.
Hai tay của Lý Ô Thiên thì lại để trước ngực, hai chân trái phải chốc chốc lại nhấc lên, dường như chuẩn bị tùy thời đá ra.
Nhất thời toàn trường đều yên lặng.
Đằng Thanh Sơn trầm mặc quan sát: “Công phu của Đằng Vĩnh Lôi thúc thúc đều ở trên hai tay, còn Lý Ô Thiên kia dường như chỗ lợi hại nằm ở hai chân, hai tay chỉ dùng để bảo vệ những chỗ yếu hại.” Tục ngữ nói, hai tay là cửa chắn, toàn bộ dựa vào chân đánh người. Bất quá chuyện này cũng không phải tuyệt đối, như công phu của Đằng Thanh Sơn, đại bộ phận đều ở trên quyền đầu.
Hai người Đằng Vĩnh Lôi và Lý Ô Thiên đều đang quan sát đối thủ.
“Xuy!” Lý Ô Thiên đột nhiên lao tới, chân trái vụt đá lên một cái, quét về phía cằm Đằng Vĩnh Lôi
“Hô!” Tiếng kình phong lướt qua mặt Đằng Vĩnh Lôi, y vội vàng lùi lại.
Chân trái của Lý Ô Thiên vừa thu về, chân phải lại tiếp tục đá quét về phía Đằng Vĩnh Lôi.
Hai con ngươi của Đằng Vĩnh Lôi tựa như độc xà nhìn chằm chằm vào một cước này của đối thủ, tay phải vẫn một mực thủ thế chợt phóng ra, giống như tia chớp trực tiếp đánh vào chân đối thủ.
“Bồng” một tiếng, chân phải của Lý Ô Thiên bị đánh trúng, thân hình chao đảo.
“Hây!” Đằng Vĩnh Lôi trầm giọng quát một tiếng, thuận thế xoay người đá ra như gió lốc.
“Vù!” Chân trái tựa như đại đao quét về phía đối thủ.
Lý Ô Thiên không kịp lui về, cả người trực tiếp ngửa ra sau tránh khỏi một cước này. Tay phải của y chống xuống đất, thân thể tựa như một chiếc bánh xe trực tiếp quét ra một cước.
Đằng Vĩnh Lôi nhanh nhẹn nhảy lùi lại, tránh được công kích lần này.
Trong nháy mắt khi vừa nhảy về phía sau, Đằng Vĩnh Lôi lại đột nhiên lao đến, áp sát Lý Ô Thiên vẫn còn chưa kịp đứng dậy. Hai tay giống như đạn pháo điên cuồng đánh xuống.
“Bồng, bồng…”
Lý Ô Thiên bị ép dưới đất, sau khi trên mặt trúng hai quyền, chỉ nghe được xương cốt vỡ vụn, máu tươi bắn ra. Từ trong yết hầu của y phát ra một tiếng gầm tựa như dã thú, sống lưng thẳng đứng, hai đầu gối điên cuồng húc về phía thượng bàn của Đằng Vĩnh Lôi. Lực lượng mạnh mẽ của hai đùi đẩy bật Đằng Vĩnh Lôi ra ngoài.
- Chết đi!
Lý Ô Thiên khuôn mặt đầy máu gầm lên, hai chân giống như ảo ảnh liên tiếp đá về phía Đằng Vĩnh Lôi còn chưa đứng vững.
“Bộp!” “Bộp!”
Đằng Vĩnh Lôi dựa vào hai tay liên tiếp ngăn cản hai cước của đối phương.
“A..” Lý Ô Thiên gầm lên, đột nhiên sấn tới, hai chân điên cuồng quét ra, bức cho Đằng Vĩnh Lôi trong nháy mắt phải liên tục lui về phía sau.
- Không thể lui nữa!
Bên phía Đằng gia trang bỗng nhiên có người hô lớn.
Đằng Vĩnh Lôi ngẩn người.
Nguyên lai hắn đã lui đến giới hạn, nếu còn lui nữa sẽ ra khỏi vòng.
“A!” Lúc này, Lý Ô Thiên nhảy vọt lên một cái, hai chân bất chấp tất cả đạp ra.
Không kịp né tránh!
“Bồng!”
Chân phải đối phương đá trúng vào ngực, Đằng Vĩnh Lôi miệng phun máu tươi, cả người như sắp bay đi.
Đúng vào lúc này!
- Cút ra cho ta!
Đằng Vĩnh Lôi gầm lên một tiếng, hai tay bỗng nhiên duỗi ra mạnh mẽ tóm lấy chân phải của đối phương, sau đó ngửa người ném đối thủ về phía sau. Lý Ô Thiên cả người bị quẳng lên không chừng hai trượng, sau đó “bồng” một tiếng nặng nề rơi xuống đất, vô số tro bụi bắn lên.
Đằng Vĩnh Lôi cũng nửa quỳ trên mặt đất, hai tay ôm ngực
- Lôi tử!
- Vĩnh Lôi!
Bên phía Đằng gia trang lập tức có không ít người chạy đến.
- Thiên ca!
- Cha!
- A Thiên!
Lý gia trang đồng dạng cũng có không ít người chạy đến ôm lấy Lý Ô Thiên.
- Cha! Thúc thúc không sao chứ?
Đằng Thanh Sơn vội hỏi phụ thân.
Đằng Vĩnh Phàm xoa xoa đầu Đằng Thanh Sơn:
- Yên tâm đi! Chỉ là ngực trúng phải một cước, có lẽ phải tu dưỡng một hai tháng, cũng không phải vấn đề gì lớn.
Đằng Thanh Sơn thầm thở phào một hơi.
Đối với “Đằng Vĩnh Lôi”, Đằng Thanh Sơn thật sự rất thân thiết. Dù sao Đằng Vĩnh Lôi cũng là thủ lĩnh của đội săn, thường xuyên mang con mồi săn được đến cho nhà hắn, thường xuyên qua lại, dần dần Đằng Thanh Sơn cũng trở nên quen thuộc.
- Trận chiến đầu tiên chấm dứt. Đằng Vĩnh Lôi của Đằng gia trang và Lý Ô Thiên của Lý gia trang đồng thời ra khỏi vòng, hòa nhau!
Lão giả tóc bạc chống quải trượng cao giọng nói.
Tộc nhân của hai tộc chung quanh đều cảm thấy lo lắng. Không ai ngờ được trận chiến đầu tiên đã xuất hiện tình huống như vậy.
- Cha, cẩn thận một chút!
Đằng Thanh Sơn nhịn không được nói ra. Hắn nhìn ra được, loại chiến đấu này rất có thể sẽ dẫn đến tử vong
- Yên tâm! Con trai, xem cha con thu thập tên gia hỏa kia nhé!
Đằng Vĩnh Phàm cười cười.
- Phàm ca, đừng chủ quan!
Mẫu thân Viên Lan cũng lo lắng nhìn trượng phu của mình.
Đằng Vĩnh Phàm gật gật đầu, lập tức chắp tay chào hỏi không ít người xung quanh.
- Trận thứ hai, Đằng Vĩnh Phàm của Đằng gia trang đối chiến Lý Lương của Lý gia trang. Hai vị, xin tiến vào vòng đấu!
Lão giả tóc bạc chống quải trượng cao giọng nói.
- A Phàm, đánh chết tên Lý Lương đó cho ta!
Đại sư phụ “Đằng Vĩnh Tương” của tộc lên tiếng cổ vũ.
Đằng Vĩnh Phàm mỉm cười tiến vào vòng chiến.
- Ha ha! Đằng Vĩnh Phàm! Ta từ lâu đã muốn giao thủ với ngươi, nhưng ngươi cả ngày đều co đầu rụt cổ trong cái lò rèn của Đằng gia trang. Hôm nay ta sẽ cho ngươi kiến thức một chút thiết quyền của Lý Lương ta!
Mãnh hán râu rậm Lý Lương cười lớn, đột nhiên cởi áo tiện tay quăng ra, sau đó bước vào vòng chiến.
Lông trên người Lý Lương rất phát triển, bộ ngực một khoảng đen thui, lông ngực cực kỳ dày.
- Được, để ta xem thử thiết quyền của ngươi như thế nào!
Đằng Vĩnh Phàm mỉm cười, cũng ném áo vải đi lộ ra thân hình cường tráng. Cơ nhục ở vai lưng Đằng Vĩnh Phàm cực kỳ phát triển, lưng và vai đều nở nang giống như bên dưới ẩn giấu một đôi cánh. Cánh tay tráng kiện có thể so sánh với bắp đùi của thiếu niên.
Đằng Thanh Sơn hai mắt sáng lên: “Cha mặc dù hiếm khi động thủ, nhưng quanh năm suốt tháng rèn đúc, lực lượng của hai tay đã đạt đến mức độ cực kỳ đáng sợ.”
Đối với phụ thân, Đằng Thanh Sơn càng thêm tin tưởng.
Chỉ là hai người đối chiến, ngoài thực lực ra còn đòi hỏi sự phát huy khi lâm trận.
- Hai vị, bắt đầu đi!
Lão giả tóc bạc chống quải trượng lên tiếng.
“Mời!” “Mời!”
Phụ thân Đằng Vĩnh Phàm và Lý Lương kia đồng thời chắp tay, sau đó đều lui về phía sau một chút, cẩn thận quan sát đối thủ.
- Lý Lương, ngươi không phải nói muốn cho ta kiến thức thiết quyền của ngươi sao?
Đằng Vĩnh Phàm cười lớn, đột nhiên lao đến một các cực kỳ bá đạo.
“Hừ!” Lý Lương cười lạnh một tiếng, thân hình như tia chớp lướt sang một bên sau đó áp sát vào, hai tay đã thủ thế vào giữa. Trong nháy mắt khi đến gần Đằng Vĩnh Phàm, quyền phải của y không chút lưu tình đánh về phía hõm vai của đối phương.
“Ha ha…” Chỉ thấy tay trái của Đằng Vĩnh Phàm tùy ý vung lên, lập tức đẩy tay của Lý Lương sang một bên, thuận thế đánh thẳng lại một quyền.
Tay trái của Lý Lương cũng vung lên cản lại.
“ Bồng!” Một thanh âm nặng nề như tiếng gõ trống vang lên.
Một quyền của Đằng Vĩnh Phàm sau khi đánh thẳng vào tay trái Lý Lương, tốc độ gần như không hề thay đổi tiếp tục đánh vào ngực đối phương.
“Rắc rắc!” Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên. Lý Lương chỉ cảm thấy lồng ngực đau đớn, tiếp đó cả người bắn lên trực tiếp văng ra ngoài vòng chiến.
Chung quanh hoàn toàn tĩnh lặng.
Không ai ngờ được, sư phụ Lý Lương của Lý gia trang chỉ mới một hiệp đã bị Đằng Vĩnh Phàm đánh bay. Thực lực căn bản là không cùng một đẳng cấp.
- Phàm ca, tuyệt quá!
- Phàm ca!
Bên phía Đằng gia trang không ngừng vang lên những tiếng hoan hô, tất cả mọi người đều vô cùng kích động.
- Lý Lương!
- Sư phó!
Không ít người bên phía Lý gia trang lúc này mới sực tỉnh, vội vàng chạy tới.
- Yên tâm!
Giọng nói của Đằng Vĩnh Phàm vang lên:
- Đến lúc cuối cùng ta đã thu lại ba phần lực, Lý Lương, còn chưa chết được!
Dứt lời, Đằng Vĩnh Phàm liền mìm cười đi về hướng thê tử Viên Lan và nhi tử Đằng Thanh Sơn. Y ôm lấy Đằng Thanh Sơn, cưng chiều nói:
- Con trai ngoan, thấy phụ thân thế nào?
- Lợi hại!
Đằng Thanh Sơn cười giơ ngón tay cái lên.
Một đứa nhỏ lại giơ ngón cái lên, cảnh này khiến cho không ít người trong Đằng gia trang bật cười ha hả. Rất hiển nhiên, thắng lợi áp đảo của Đằng Vĩnh Phàm đã khiến cho bọn họ phi thường thống khoái.
Còn bên phía Lý gia trang lại có không ít người trợn mắt há mồm. Đằng Vĩnh Phàm này thật sự quá mạnh. Bọn họ đã từng tận mắt nhìn thấy sư phụ Lý Lương có thể nâng lên cự thạch nặng bảy trăm cân. Lực lượng cánh tay mạnh như vậy, nhưng trước mặt Đằng Vĩnh Phàm lại không hề có sức phản kháng. Đằng Vĩnh Phàm rốt cuộc là mạnh đến mức nào?
- Không hổ là tộc trưởng đời kế của Đằng gia trang, hài tử Vĩnh Phàm này quả thật không tệ!
Tộc trưởng Lý Hỏa Quân của Lý gia trang đứng quan chiến cười nói.
- Ha ha!
Đằng Vân Long đắc ý cười lớn.
Đằng Vĩnh Phàm là con rể của y, lại là đệ tử đắc ý, y đương nhiên là cảm thấy tự hào.
- Kim Phúc, chuẩn bị một chút đi!
Lý Hỏa Quân trên mặt thoáng hiện lên vẻ đắc ý, cao giọng nói với người thứ ba xuất chiến của Lý gia trang là Lý kim Phúc.
- Vâng, gia gia!
Một giọng nói hùng hậu vang lên.
Đằng Thanh Sơn không khỏi quay đầu nhìn sang, bên phía Đằng gia trang cũng có không ít người nhìn theo. Chỉ thấy một thanh niên thân cao tám thước, lưng hùm vai gấu bước lên phía trước. Thanh niên này hai tròng mắt giống như chuông đồng, tóc trên đầu từng sợi phảng phất như cương châm dựng đứng lên, trên người khoác một bộ da thú đơn giản giống như một dã nhân mới từ trong núi đi ra.
Trên vai hắn còn vác một cây lang nha bổng đen nhánh, phía đầu đầy mũi nhọn.
“Hừ!” Thiếu niên cường tráng như dã thú này tùy ý vung vẩy Lang Nha bổng hai cái, khiến cho người khác phải hoài nghi Lang Nha nha bổng này có phải làm bằng gỗ hay không, sau đó liền quẳng sang một bên.
Lang Nha bổng rơi xuống đất phát ra một tiếng “bồng” nặng nề, hoàn toàn có thể tưởng tượng được nó nặng đến mức nào.
“Lang Nha bổng này thuần túy là đúc bằng sắt hay sao, rốt cuộc là nặng đến bao nhiêu?” Đằng Vân Long có chút giật mình nhìn về phía Lý Hỏa Quân.
- Cũng thường thôi! Thanh lang nha bổng này của tôn nhi Kim Phúc cũng chỉ nặng một trăm hai mươi hai cân!
Lý Hỏa Quân mở miệng tùy ý nói ra, nhưng trên mặt không khỏi hiện lên vẻ đắc ý.
Tộc nhân của Đằng gia trang nhiều người đã sợ tới mức phát khiếp. Muốn sử dụng vũ khí nặng một trăm hai mươi hai cân, hơn nữa còn thoải mái tự nhiên, hai tay tuyệt đối phải có hơn ngàn cân khí lực. Cái gọi là sức lực một địch mười, chỉ cần khí lực đáng sợ này thôi cũng đã khiến bọn họ cảm thấy lo lắng.