HÀ NỘI...BUỒN
Anh trở về Hà nội phía không em
Hà nội trong anh một thời đắm đuối
Hà nội trong anh một thời nông nổi
Góc phố dịu dàng, góc phố mồ côi...
Hoa sữa mùa này phảng phất hương rơi
Cây sấu lầm lì chẳng buồn thay lá.
Em ra đi cuối phương trời lạ
Man mác lòng anh giữa chốn đô thành...
Hà nội không em, hờ hững trong anh
Nuôi ký ức của một thời xa vắng.
Anh dạo bước giữa phố phường im lặng
Bỗng thấy rằng Hà nội nhớ em hơn.
Hà nội không em nhoè nhoẹt, không hồn
Bóng đêm vô duyên, sương rơi lãng đãng...
Mai anh về với miền quê yên tĩnh
Anh chẳng còn chỗ đứng chốn phồn hoa...
Hà nội không em, Hà nội...vời...xa...