📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Mưa tháng Bảy

0 trả lời, 1.538 lượt xem — Trang 1 / 1
MƯA THÁNG BẢY
Tác giả : Sa Mạn
 
Tháng bảy cúng cô hồn. Trời mưa rạo rực. Lòng em cũng buồn chan chát.
Tháng bảy mưa ngâu, mỗi năm Ngưu Lang Chức Nữ được gặp nhau một lần, chuyện trò, đàm đạo lại mấy chuyện tình yêu xưa cũ, cười nói vài câu cho phải đạo phép tắc, cầu ô thước vẫn bắt ngang sông, người đời dưới hạ giới vẫn ngước lên trời ngưỡng mộ, thương cảm cho chuyện tình ngàn năm cách trở.
Em cũng từng thích mưa ngâu tháng bảy, dãi dầm, rả rích, bịn rịn, cũng từng ao ước một yêu thương làm động lòng trời, một người dù mỗi năm em gặp một lần vẫn trọn vẹn tình yêu nồng nàn, cay đắng, cam chịu. Trên đời lưu truyền thứ tình yêu chỉ thề nguyện một lần, mà thương nhau trọn kiếp….
Xạo quá anh nhỉ, trong một năm đó có biết bao biến cố xảy ra, hằng ngày em gặp biết bao nhiêu người, họ cho em bài học sống, niềm tin, nghị lực, sự già nua, họ lấy đi của em tuổi tác, niềm tin, lòng vị tha, gởi em xét đoán, hờ hững và vô tình, những lúc đó, anh đang ở đâu . Làm sao em có thể kể hết bấy nhiêu điều đó cho anh chỉ trong một ngày, mà liệu anh có muốn nghe những điều vặt vãnh ấy không, liệu anh có hiểu em như những người đồng cam cộng khổ cùng em không, liệu em có còn đủ kiên nhẫn để đem tình yêu hão huyền ra vỗ về lấy chính mình sau mỗi lần vấp ngã…, liệu sau những đêm một mình ôm lấy nhớ nhung, công việc và cô đơn, em có còn nhớ được bờ vai anh cứng cỏi đến thế nào không hay nhạt nhòa mông lung như làn mây trắng xứ Đoài.
Rồi những mẫu đối thoại của Ngưu Lang Chức Nữ ắt hẳn sẽ nhạt nhẽo, khách sáo và gượng gạo biết bao. Giác cảm yêu thương đã biến thành bằng hữu. Dù ai đó thay họ gọi tên thứ tình cảm này là tình yêu thì cũng được, chính họ cũng chẳng biết vì sao họ cứ phải lặp đi lặp lại cuộc hẹn này mà không khỏi nhàm chán. Nhân gian áp đặt khát vọng yêu đương của họ lên những từ như Vĩnh Cửu vì biết chắc ngôn từ có thể huyễn hoặc người ta thỏa mãn, mà ngôn từ thì trở đi trở lại còn cảm giác thì chỉ thoảng qua trong chớp mắt.  
Vậy mà thứ cảm giác này cứ trở đi trở lại trong em mỗi khi tháng bảy đến. Mưa rả rích ngoài cửa sổ phòng làm việc như nhắc khéo người ta về nỗi nhớ và sự chờ đợi. Em già lắm rồi anh à…
 
***
Ngồi trong phòng làm việc ,nhìn ra những ô cửa kính bên ngoài, cô gái nén cái buồn mông lung trong cõi lòng, đâu đó trong những bản nhạc lâu ngày vang lên những ca từ hoài cổ, day dứt:
 
“Nhăng nhố à, nhăng nhố ơi, nhăng nhố đi chơi với ta một chiều..
Sương gió à, sương gió ơi, sương gió đi chơi với ta một đời…”
 
Nén một tiếng thở dài, cô năm nay đã hai mươi tám…cái chiều của nhố nhăng đã đi qua từ bao giờ, để lại cho cô tiếng mưa, sương gió,tuổi già, tình yêu và một nỗi nhớ.
Đôi lúc tưởng chừng sẽ cùng ai đó già đi, cùng ai đó mái tóc điểm muối pha sương, ngậm miếng trà trong miệng ngắm mưa rơi ngoài cửa sổ mà đàm đạo chuyện văn chương thi phú bỏ ngoài những toan tính ròng rã mấy chục năm trên thương trường…Người ta hay vẽ nên những viễn cảnh khiến mình thật già nua khi đang hạnh phúc để huyễn hoặc mình về một tình yêu lâu bền, bạc đầu mà đâu biết một nửa mái đầu đã bạc,nửa mái đầu kia lại bạc cùng một kẻ chưa từng quen biết khác…
Cả đời sương gió, mới tính được yêu thương có phải thiệt hơn…
Mỗi mùa mưa, đều khiến cô nhớ về anh…Mà đã bao mùa mưa trôi qua trong đời, có người vẫn còn cứ chờ đợi, một cái hẹn đã đi dần vào quên lãng. Anh lúc này đã một vợ hai con, gia đình hạnh phúc, cha mẹ chồng hãnh diện, còn trái tim chắc hẳn đã lành lặn…Cô con dâu hụt bị nhà chồng từ chối, anh lúc đó trông có vẻ là một thằng khờ hi sinh hạnh phúc bản thân để trả hiếu cho cha mẹ, còn hôm nay cuộc đời bão táp có làm anh bất cần và cứng cỏi. Nhấc chiếc điện thoại lên trên tay, rớ lấy một số vẫn còn nằm yên cũ kĩ ở vị trí đầu tiên trong danh bạ , bấm bâng quơ một tin nhắn …
“Mưa tháng bảy có làm anh nhớ đến em..?”
 
Cách đó 20 km về phía ngoại thành, có một người chồng đang đứng bên cửa sổ hiên nhà, vẫn chưa thay đổi được thói quen uống trà nóng mỗi khi trời mưa , ngụm trà bỗng đắng chát nơi cuốn họng như nuốt xuống bã đắng của kí ức xa cũ, ba năm chưa từng dám thay đổi số điện thoại để chờ đợi một cái gì đó mong manh, tin nhắn mấy dòng củn cởn làm nỗi lên những giông bão muốn đánh đổi trong lòng, mà nào nhận ra người ta càng già, càng mất đi sự liều lĩnh. Gã đàn ông khóc. Nỗi lòng mặn chát. Người yêu chỉ một lần gặp nhau trên đời. Năm nay gã đàn ông ba mươi tám!
Sa Mạn
Đăng nhập để trả lời
0