Chương 210: Ngân Hàng Kịch Chiến (1) [/align]
“Trần Trung Uy?”
Giám đốc ngân hàng có chút kinh ngạc, tìm lại trong trí nhớ nhưng tựa hồ nhớ không nổi đã có người như vậy đến nơi này.
Bất ngờ, đại hán tóc vàng xuất ra bức ảnh quơ quơ trước mặt hắn.
Tên giám đốc vừa nhìn thấy ảnh chụp, tức khắc hắn liền nhớ lại ba ngày trước đúng là ngân hàng có nhận lưu giữ một kiện vật phẩm.
Không chỉ có như thế, hắn còn phát hiện ra còn có bốn người nữa xuất hiện.
Kinh sợ hơn cả đó lại là bốn tên cướp phỉ, trong đó có hai người Châu Á vào buổi tối hôm trước đã tiến hành đọ súng kịch liệt cùng lực lượng cảnh sát, là trọng phạm giết chết bảy cảnh sát sau đó bình yên rời đi.
Giám đốc ngân hàng sợ run người, hắn hoàn toàn hiểu được những tên kiếp phỉ giết người không chớp mắt này đều là nhắm vào vật mà Trần Trung Uy lưu giữ trong két an toàn mà đến.
“Đúng vậy! Ta nhớ ra rồi! Đúng là tại ngân hàng có lưu giữ một kiện đồ vật của người nọ, bất quá để an toàn nên đã sử dụng hai thanh chìa khóa mới có thể mở.
Nhưng trong tay ta chỉ có một chiếc chìa khóa, chiếc còn lại nằm trong tay người ủy thác.”
Tên giám đốc biểu hiện phi thường phối hợp, hắn không nghĩ chỉ vì một chút sơ sẩy mà có khả năng mất đi tính mạng của mình.
Đại hán tóc vàng lạnh lùng nói: “Cái chìa khóa của người ủy thác ta đã có, ngươi chỉ cần đưa ta vào nơi cất giữ món đồ đó là được.”
Tên giám đốc vội vàng gật đầu, kiểm tra bản ghi chép trên máy vi tính nơi lưu giữ vật đó. Mã số tương đối an toàn, sau đó tên giám đốc ngân hàng dẫn đại hán tóc vàng cùng hắc nhân Ni Khắc đi xuống nơi cất giữ đồ vật, hai gã còn lại thì ở tại đại sảnh trông coi con tin.
Dưới sự trợ giúp của tên giám đốc, món đồ đó rất nhanh được lấy ra.
Đó là một cái hộp gỗ nhỏ rất bình thường có thêm một lớp khóa nữa, cũng không biết bên trong được cất giữ món đồ gì nữa.
Ni Khắc cười hắc hắc nói : “Tên Trần Trung Uy đúng là tên hỗn đản đáng chết, trộm bảo bối của lão từ New York xa ngàn dặm chạy trốn đến cái thành thị nhỏ này rồi cuối cùng cũng bị chúng ta giết chết.”
Ni Khắc vừa cười vừa đưa tay sờ sờ cái hộp gỗ nói: “Cũng không biết trong cái hộp này cất giữ vật gì mà lão bản đem toàn bộ tinh anh của Mãnh Lang dong binh đoàn ra chấp hành nhiệm vụ này. Đó là chuyện chưa bao giờ xảy ra từ trước đến nay.”
Đại hán tóc vàng chụp lấy cái hộp nhàn nhạt nói: “Lão bản ngươi tốt nhất là đừng nên có chủ ý gì, nếu không ngươi ngay cả mình chết thế nào cũng không biết được đâu.”
Ni khắc đành cười khan một tiếng hậm hực rút tay về nói: “Ta chỉ là có một chút tò mò thôi, ngươi cũng không cần phải nghiêm túc với ta như vậy chứ? Ta đây chỉ là muốn nghĩ tốt cho ngươi, không muốn cho ngươi tìm tới cái chết một cách vô nghĩa như thế!”
Sau đó hắn đem cái hộp gỗ bỏ vào bao, tiện tay rút từ sau lưng ra khẩu súng lục đem đánh thật mạnh một nhát vào đầu tên giám đốc.
Đồ vật đã tới tay, nhiệm vụ đã hoàn thành, tên giám đốc đã không còn bất kì giá trị lợi dụng. Hơn nữa hắn lại biết quá nhiều bí mật nên phải chết.
“Đi thôi chúng ta nên rời khỏi nơi này". Kiều nói một tiếng rồi đi nhanh ra ngoài, đại hán tóc vàng cũng theo hắn rời đi.
“Chết tiệt! Quỷ tha ma bắt, gây ra náo động lớn như vậy chúng ta như thế nào rời đi?” Ni Khắc lớn tiếng oán hận nói: “Giữa ban ngày ban mặt đến đánh cướp giết người, thật không phải chủ ý tốt a!”.
“Ta cũng biết đó không phải là một ý kiến hay, nhưng là chúng ta không có thời gian tiếp tục trì hoãn. Còn về phần rời đi ngươi có thể yên tâm, lão bản đã có an bài rất tốt, chỉ cần sau khi chúng ta thoát ra tiến vào khu vực phía miền núi phía bắc là được.”
“Nga! Cảm tạ thượng đế!” Ni Khắc hôn lên cây thập tự trên cổ nói: “Xem ra chúng ta vẫn còn hi vọng sống sót trở về.”
Hắn vừa xuống dốc, đột nhiên nghe thấy tiếng súng vang lên trong đầu.
Hướng tiếng súng phát ra là ngân hàng Đại Đường nơi mà cướp phỉ đang giao tranh với cảnh sát.
Kiều cùng Ni Khắc lấy làm kinh hãi khi thấy cảnh sát bắt đầu tấn công điên cuồng. Hắn nghĩ chẳng lẽ bọn cảnh sát mặc kệ sự sống chết của con tin sao?
Hai người nghĩ như vậy nên vội vã từ kim khố hướng ngân hàng Đại Đường chạy tới.
Tới ngân hàng Đại Đường nhìn thấy một người lính đánh thuê của dong binh Mãnh Lang đang liên tục nổ súng phản kích lực lượng cảnh sát. Phía cảnh sát đang cố kị bên trong có con tin nên không dám đánh trả.
“Lâm, Chu, có chuyện gì xảy ra?” Kiều từ kim khố vừa ra tới, lại hỏi.
Có vài tên cảnh sát có ý nghĩ muốn tới gần, bị chúng ta đánh cho trở về, tên Lâm hồi đáp “Đồ vật kia có lấy được về không?”
Kiều khẽ gật đầu nói : “Lấy được rồi!” trong mắt hắn hiện lên một đạo quang mang mãnh liệt: “Chúng ta có thể rời đi, bất quá trước khi đi chúng ta đem lũ cảnh sát bên ngoài diệt sạch”.
……………………….
Khi kiếp án phát sinh, Triệu Thụy đang ngồi ở phía đối diện ngân hàng, hắn nằm trên ghế dài phơi nắng mặt trời.
Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến nỗi ngay cả hắn cũng không phản ứng kịp mà cứu viện.
Bất quá Triệu Thụy cũng không có tùy tiện hành động vì bên cạnh bọn cướp phỉ còn có con tin là mẹ con Vân Phương, hắn sợ không cẩn thận rất có thể sẽ tạo ra nguy hiểm đối với các nàng.
Mặt khác hắn cũng không muốn trước mặt bao nhiêu người bình thường mà ra tay. Bởi khi bại lộ thân phận, hắn khó có thể bảo vệ được sự an toàn cho hai mẹ con Vân Phương nữa, vì đối với bọn cướp phỉ mà nói con tin rất quan trọng. Hắn nghĩ chỉ cần con tin không phản kháng thì bốn tên cướp phỉ hẳn sẽ không đại khai sát giới.
Nhìn ngân hàng trước mắt đang bị bọn cướp phỉ chiếm đóng, Triệu Thụy nhíu mày. Hắn đang suy nghĩ nên dùng cách nào để tiến vào ngân hàng đem con tin là mẹ con Vân Phương giải cứu ra ngoài.
Trong lúc này, lực lượng cảnh sát đã bao vây cố gắng đem ngân hàng phong tỏa lại.
Nhưng khi một cảnh sát vừa lộ đầu ra, thì hàng loạt đạn dày đặc từ trong ngân hàng bắn ra phi thường chuẩn xác nhắm vào tên cảnh sát, tên cảnh sát chết ngay tại chỗ.
Hơn mười cảnh sát còn lại sắc mặt nhất thời đại biến, kĩ thuật bắn súng cùng hỏa lực của bọn cướp thật ngoài sự tưởng tượng của họ.
Bọn họ cũng bất chấp đây là đường dành riêng cho người đi bộ, vội vàng đem toàn bộ xe cảnh sắt tới chắn ngang làm thành một bức tường chống đạn.
Triệu thụy vẫn đứng một bên chưa hành động gì, giữ nguyên gương mặt thờ ơ lạnh nhạt. Hắn đột nhiên phát giác ra đây không phải là một vụ cướp ngân hàng bình thường.
Bởi vì biểu hiện của bốn tên cướp hiện ra ngoài thể hiện rõ tố chất quân sự cùng sự rèn luyện đồng thời với vũ khí, hỏa lực vô cùng cường đại. Căn bản là không thể xuất hiện trên một tên cướp phỉ.
Trên người bốn gã cướp phỉ lại mang theo khí chất của quân nhân được rèn luyện trên sa trường, loại khí chất chỉ có khi sống sót trong biển máu của giết chóc mới có được.
Một gã tuần cảnh cầm loa khuếch đại âm thanh hướng về phía ngân hàng nói: “Bọn cướp phỉ bên trong nghe đây, các người đã bị bao vây. Nhanh chóng phóng thích con tin, hạ vũ khí đầu hàng….”
Hắn còn chưa kịp nói hết thì tiếng súng từ ngân hàng vang lên, đạn bắn ra như mưa, xe cảnh sát xung quanh đầy những vết đạn ghim vào.
Hơn mười người cảnh sát bị bọn cướp phỉ tấn công mãnh liệt không dám ngóc đầu lên, chỉ có thể tránh ở phía sau xe cảnh sát.
“Quỷ tha ma bắt, hỏa lực của bọn chúng sao lại mạnh như vậy, cơ hồ toàn là súng trường quân dụng tự động không à! Đây không giống như là đang bắt cướp mà là chiến tranh thì có!”
Lực lượng cảnh sát vội vàng liên lạc với tổng bộ yêu cầu được viện trợ.
“......”
“......”
Mọi người bắt đầu đứng lên xuất ra bộ đàm, khản cả giọng kêu gọi sự trợ giúp từ tổng bộ.
Đúng lúc này, một quả lựu được súng phóng lựu bắn ra từ ngân hàng bay đến trúng vào một xe cảnh sát.
“Oanh”
Một âm thanh thật lớn vang lên, trong nháy mắt lượng xe cảnh sát bị bay lên giữa không trung, sau đó tầng tầng những chiếc xe cảnh sát nặng nề rơi xuống đất.
Trốn ở sau xe cảnh sát, một vài cảnh sát không thể may mắn thoái khỏi, sau tiếng nổ bị bắn bay ra ngoài, bỏ mình ngay tại chỗ.
“Lựu đạn, bọn chúng có cả lựu đạn!”
Vài cảnh sát còn lại đã thấy đồng nghiệp bị nổ mà chết, không khỏi kinh hãi, sắc mặt trắng bệch kinh hô lên một tiếng.
Bọn cướp phỉ ngay cả vũ khí hạng nặng đều được trang bị, với trang bị vũ khí của chúng thì cho dù có hơn mười một cảnh sát phong tỏa ngân hàng cũng chỉ có một kết cục là chết.
Bọn họ cúi thấp người, ôm đầu, hoảng hốt từ phía sau hàng xe cảnh sát hướng về bên mà lui lại.
Bọn cướp phỉ kinh khủng như vậy, chỉ bằng vào mấy người bọn họ căn bản không có biện pháp phong tỏa ngân hàng.
Mắt thấy bọn cướp phỉ muốn lao ra khỏi ngân hàng khi mà từ xa vang lại hàng loạt tiếng còi xe cảnh sát chói tai, từng chiếc, tùng chiếc đang tiến tới trước cửa ngân hàng.
Hàng trăm cảnh sát võ trang hạng nặng từ xe cảnh sát trên dưới, như lâm đại địch trong đó còn có không ít lực lượng tập kích.
Đây là lượng cảnh sát được tổng bộ phái đi sau khi nghe được dày đặc tiếng súng và yêu cầu cứu viện của cảnh sát tuần tra.
Bốn tên cướp phỉ đều đã vọt tới trước của ngân hàng, trong lúc này cũng không có cách nào trở về. Đành cùng với cảnh sát triển khai đấu bắn.
Nhưng mà bọn chúng vẫn như cũ, sử dụng hỏa lực mãnh liệt tấn công. Trong nháy mắt có bảy tám chiếc xe cảnh sát nổ tung cùng hơn mười người cảnh viên bỏ mình, số lượng bị thương đã lên đến hơn hai mươi người.
Trên con đường dành riêng cho người đi bộ, bây giờ cơ hồ trở thành bãi chiến trường, nơi nơi đều là ô tô cháy, mùi xăng cùng với tiếng người bị thương kêu lên thảm thiết.
Sắc mặt Triệu Thụy sầm xuống, vừa rồi nếu bọn cướp phỉ có thể thoát ra ngoài ngân hàng thì có lẽ sẽ không nguy hiểm gì nữa tới con tin.
Nhưng mà bây giờ tình huống đột ngột thay đổi, đi ngược lại tình trạng đó.
Hắn buộc phải ra tay.
“Trần Trung Uy?”
Giám đốc ngân hàng có chút kinh ngạc, tìm lại trong trí nhớ nhưng tựa hồ nhớ không nổi đã có người như vậy đến nơi này.
Bất ngờ, đại hán tóc vàng xuất ra bức ảnh quơ quơ trước mặt hắn.
Tên giám đốc vừa nhìn thấy ảnh chụp, tức khắc hắn liền nhớ lại ba ngày trước đúng là ngân hàng có nhận lưu giữ một kiện vật phẩm.
Không chỉ có như thế, hắn còn phát hiện ra còn có bốn người nữa xuất hiện.
Kinh sợ hơn cả đó lại là bốn tên cướp phỉ, trong đó có hai người Châu Á vào buổi tối hôm trước đã tiến hành đọ súng kịch liệt cùng lực lượng cảnh sát, là trọng phạm giết chết bảy cảnh sát sau đó bình yên rời đi.
Giám đốc ngân hàng sợ run người, hắn hoàn toàn hiểu được những tên kiếp phỉ giết người không chớp mắt này đều là nhắm vào vật mà Trần Trung Uy lưu giữ trong két an toàn mà đến.
“Đúng vậy! Ta nhớ ra rồi! Đúng là tại ngân hàng có lưu giữ một kiện đồ vật của người nọ, bất quá để an toàn nên đã sử dụng hai thanh chìa khóa mới có thể mở.
Nhưng trong tay ta chỉ có một chiếc chìa khóa, chiếc còn lại nằm trong tay người ủy thác.”
Tên giám đốc biểu hiện phi thường phối hợp, hắn không nghĩ chỉ vì một chút sơ sẩy mà có khả năng mất đi tính mạng của mình.
Đại hán tóc vàng lạnh lùng nói: “Cái chìa khóa của người ủy thác ta đã có, ngươi chỉ cần đưa ta vào nơi cất giữ món đồ đó là được.”
Tên giám đốc vội vàng gật đầu, kiểm tra bản ghi chép trên máy vi tính nơi lưu giữ vật đó. Mã số tương đối an toàn, sau đó tên giám đốc ngân hàng dẫn đại hán tóc vàng cùng hắc nhân Ni Khắc đi xuống nơi cất giữ đồ vật, hai gã còn lại thì ở tại đại sảnh trông coi con tin.
Dưới sự trợ giúp của tên giám đốc, món đồ đó rất nhanh được lấy ra.
Đó là một cái hộp gỗ nhỏ rất bình thường có thêm một lớp khóa nữa, cũng không biết bên trong được cất giữ món đồ gì nữa.
Ni Khắc cười hắc hắc nói : “Tên Trần Trung Uy đúng là tên hỗn đản đáng chết, trộm bảo bối của lão từ New York xa ngàn dặm chạy trốn đến cái thành thị nhỏ này rồi cuối cùng cũng bị chúng ta giết chết.”
Ni Khắc vừa cười vừa đưa tay sờ sờ cái hộp gỗ nói: “Cũng không biết trong cái hộp này cất giữ vật gì mà lão bản đem toàn bộ tinh anh của Mãnh Lang dong binh đoàn ra chấp hành nhiệm vụ này. Đó là chuyện chưa bao giờ xảy ra từ trước đến nay.”
Đại hán tóc vàng chụp lấy cái hộp nhàn nhạt nói: “Lão bản ngươi tốt nhất là đừng nên có chủ ý gì, nếu không ngươi ngay cả mình chết thế nào cũng không biết được đâu.”
Ni khắc đành cười khan một tiếng hậm hực rút tay về nói: “Ta chỉ là có một chút tò mò thôi, ngươi cũng không cần phải nghiêm túc với ta như vậy chứ? Ta đây chỉ là muốn nghĩ tốt cho ngươi, không muốn cho ngươi tìm tới cái chết một cách vô nghĩa như thế!”
Sau đó hắn đem cái hộp gỗ bỏ vào bao, tiện tay rút từ sau lưng ra khẩu súng lục đem đánh thật mạnh một nhát vào đầu tên giám đốc.
Đồ vật đã tới tay, nhiệm vụ đã hoàn thành, tên giám đốc đã không còn bất kì giá trị lợi dụng. Hơn nữa hắn lại biết quá nhiều bí mật nên phải chết.
“Đi thôi chúng ta nên rời khỏi nơi này". Kiều nói một tiếng rồi đi nhanh ra ngoài, đại hán tóc vàng cũng theo hắn rời đi.
“Chết tiệt! Quỷ tha ma bắt, gây ra náo động lớn như vậy chúng ta như thế nào rời đi?” Ni Khắc lớn tiếng oán hận nói: “Giữa ban ngày ban mặt đến đánh cướp giết người, thật không phải chủ ý tốt a!”.
“Ta cũng biết đó không phải là một ý kiến hay, nhưng là chúng ta không có thời gian tiếp tục trì hoãn. Còn về phần rời đi ngươi có thể yên tâm, lão bản đã có an bài rất tốt, chỉ cần sau khi chúng ta thoát ra tiến vào khu vực phía miền núi phía bắc là được.”
“Nga! Cảm tạ thượng đế!” Ni Khắc hôn lên cây thập tự trên cổ nói: “Xem ra chúng ta vẫn còn hi vọng sống sót trở về.”
Hắn vừa xuống dốc, đột nhiên nghe thấy tiếng súng vang lên trong đầu.
Hướng tiếng súng phát ra là ngân hàng Đại Đường nơi mà cướp phỉ đang giao tranh với cảnh sát.
Kiều cùng Ni Khắc lấy làm kinh hãi khi thấy cảnh sát bắt đầu tấn công điên cuồng. Hắn nghĩ chẳng lẽ bọn cảnh sát mặc kệ sự sống chết của con tin sao?
Hai người nghĩ như vậy nên vội vã từ kim khố hướng ngân hàng Đại Đường chạy tới.
Tới ngân hàng Đại Đường nhìn thấy một người lính đánh thuê của dong binh Mãnh Lang đang liên tục nổ súng phản kích lực lượng cảnh sát. Phía cảnh sát đang cố kị bên trong có con tin nên không dám đánh trả.
“Lâm, Chu, có chuyện gì xảy ra?” Kiều từ kim khố vừa ra tới, lại hỏi.
Có vài tên cảnh sát có ý nghĩ muốn tới gần, bị chúng ta đánh cho trở về, tên Lâm hồi đáp “Đồ vật kia có lấy được về không?”
Kiều khẽ gật đầu nói : “Lấy được rồi!” trong mắt hắn hiện lên một đạo quang mang mãnh liệt: “Chúng ta có thể rời đi, bất quá trước khi đi chúng ta đem lũ cảnh sát bên ngoài diệt sạch”.
……………………….
Khi kiếp án phát sinh, Triệu Thụy đang ngồi ở phía đối diện ngân hàng, hắn nằm trên ghế dài phơi nắng mặt trời.
Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến nỗi ngay cả hắn cũng không phản ứng kịp mà cứu viện.
Bất quá Triệu Thụy cũng không có tùy tiện hành động vì bên cạnh bọn cướp phỉ còn có con tin là mẹ con Vân Phương, hắn sợ không cẩn thận rất có thể sẽ tạo ra nguy hiểm đối với các nàng.
Mặt khác hắn cũng không muốn trước mặt bao nhiêu người bình thường mà ra tay. Bởi khi bại lộ thân phận, hắn khó có thể bảo vệ được sự an toàn cho hai mẹ con Vân Phương nữa, vì đối với bọn cướp phỉ mà nói con tin rất quan trọng. Hắn nghĩ chỉ cần con tin không phản kháng thì bốn tên cướp phỉ hẳn sẽ không đại khai sát giới.
Nhìn ngân hàng trước mắt đang bị bọn cướp phỉ chiếm đóng, Triệu Thụy nhíu mày. Hắn đang suy nghĩ nên dùng cách nào để tiến vào ngân hàng đem con tin là mẹ con Vân Phương giải cứu ra ngoài.
Trong lúc này, lực lượng cảnh sát đã bao vây cố gắng đem ngân hàng phong tỏa lại.
Nhưng khi một cảnh sát vừa lộ đầu ra, thì hàng loạt đạn dày đặc từ trong ngân hàng bắn ra phi thường chuẩn xác nhắm vào tên cảnh sát, tên cảnh sát chết ngay tại chỗ.
Hơn mười cảnh sát còn lại sắc mặt nhất thời đại biến, kĩ thuật bắn súng cùng hỏa lực của bọn cướp thật ngoài sự tưởng tượng của họ.
Bọn họ cũng bất chấp đây là đường dành riêng cho người đi bộ, vội vàng đem toàn bộ xe cảnh sắt tới chắn ngang làm thành một bức tường chống đạn.
Triệu thụy vẫn đứng một bên chưa hành động gì, giữ nguyên gương mặt thờ ơ lạnh nhạt. Hắn đột nhiên phát giác ra đây không phải là một vụ cướp ngân hàng bình thường.
Bởi vì biểu hiện của bốn tên cướp hiện ra ngoài thể hiện rõ tố chất quân sự cùng sự rèn luyện đồng thời với vũ khí, hỏa lực vô cùng cường đại. Căn bản là không thể xuất hiện trên một tên cướp phỉ.
Trên người bốn gã cướp phỉ lại mang theo khí chất của quân nhân được rèn luyện trên sa trường, loại khí chất chỉ có khi sống sót trong biển máu của giết chóc mới có được.
Một gã tuần cảnh cầm loa khuếch đại âm thanh hướng về phía ngân hàng nói: “Bọn cướp phỉ bên trong nghe đây, các người đã bị bao vây. Nhanh chóng phóng thích con tin, hạ vũ khí đầu hàng….”
Hắn còn chưa kịp nói hết thì tiếng súng từ ngân hàng vang lên, đạn bắn ra như mưa, xe cảnh sát xung quanh đầy những vết đạn ghim vào.
Hơn mười người cảnh sát bị bọn cướp phỉ tấn công mãnh liệt không dám ngóc đầu lên, chỉ có thể tránh ở phía sau xe cảnh sát.
“Quỷ tha ma bắt, hỏa lực của bọn chúng sao lại mạnh như vậy, cơ hồ toàn là súng trường quân dụng tự động không à! Đây không giống như là đang bắt cướp mà là chiến tranh thì có!”
Lực lượng cảnh sát vội vàng liên lạc với tổng bộ yêu cầu được viện trợ.
“......”
“......”
Mọi người bắt đầu đứng lên xuất ra bộ đàm, khản cả giọng kêu gọi sự trợ giúp từ tổng bộ.
Đúng lúc này, một quả lựu được súng phóng lựu bắn ra từ ngân hàng bay đến trúng vào một xe cảnh sát.
“Oanh”
Một âm thanh thật lớn vang lên, trong nháy mắt lượng xe cảnh sát bị bay lên giữa không trung, sau đó tầng tầng những chiếc xe cảnh sát nặng nề rơi xuống đất.
Trốn ở sau xe cảnh sát, một vài cảnh sát không thể may mắn thoái khỏi, sau tiếng nổ bị bắn bay ra ngoài, bỏ mình ngay tại chỗ.
“Lựu đạn, bọn chúng có cả lựu đạn!”
Vài cảnh sát còn lại đã thấy đồng nghiệp bị nổ mà chết, không khỏi kinh hãi, sắc mặt trắng bệch kinh hô lên một tiếng.
Bọn cướp phỉ ngay cả vũ khí hạng nặng đều được trang bị, với trang bị vũ khí của chúng thì cho dù có hơn mười một cảnh sát phong tỏa ngân hàng cũng chỉ có một kết cục là chết.
Bọn họ cúi thấp người, ôm đầu, hoảng hốt từ phía sau hàng xe cảnh sát hướng về bên mà lui lại.
Bọn cướp phỉ kinh khủng như vậy, chỉ bằng vào mấy người bọn họ căn bản không có biện pháp phong tỏa ngân hàng.
Mắt thấy bọn cướp phỉ muốn lao ra khỏi ngân hàng khi mà từ xa vang lại hàng loạt tiếng còi xe cảnh sát chói tai, từng chiếc, tùng chiếc đang tiến tới trước cửa ngân hàng.
Hàng trăm cảnh sát võ trang hạng nặng từ xe cảnh sát trên dưới, như lâm đại địch trong đó còn có không ít lực lượng tập kích.
Đây là lượng cảnh sát được tổng bộ phái đi sau khi nghe được dày đặc tiếng súng và yêu cầu cứu viện của cảnh sát tuần tra.
Bốn tên cướp phỉ đều đã vọt tới trước của ngân hàng, trong lúc này cũng không có cách nào trở về. Đành cùng với cảnh sát triển khai đấu bắn.
Nhưng mà bọn chúng vẫn như cũ, sử dụng hỏa lực mãnh liệt tấn công. Trong nháy mắt có bảy tám chiếc xe cảnh sát nổ tung cùng hơn mười người cảnh viên bỏ mình, số lượng bị thương đã lên đến hơn hai mươi người.
Trên con đường dành riêng cho người đi bộ, bây giờ cơ hồ trở thành bãi chiến trường, nơi nơi đều là ô tô cháy, mùi xăng cùng với tiếng người bị thương kêu lên thảm thiết.
Sắc mặt Triệu Thụy sầm xuống, vừa rồi nếu bọn cướp phỉ có thể thoát ra ngoài ngân hàng thì có lẽ sẽ không nguy hiểm gì nữa tới con tin.
Nhưng mà bây giờ tình huống đột ngột thay đổi, đi ngược lại tình trạng đó.
Hắn buộc phải ra tay.