<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-08 10:38:30hoahongden1806>
Phần 1.
Tuổi thơ...
Ba nó bị phá sản và bị người anh em kết nghĩa lừa nốt số gia tài còn lại. Ông chán nản bỏ vào miền nam sinh sống để lại sau lưng vợ cùng các con. Khi đó nó mới tròn 8 tuổi, cái tuổi chưa hiểu rõ trắng đen của cuộc sống ra sao nhưng cũng nhận biết được nỗi đau khi thiếu vắng tình yêu thương của người thân. Mẹ nó là người phụ nữ yếu đuối. Từ khi ba nó bỏ đi, bà một mình gánh vác việc gia đình, đêm nào bà cũng khóc sau khi các con đã ngủ say. Đã nhiều lần nó thấy mẹ khóc, nó lân la hỏi vì sao thì bà lại chối, dù bà ko nói gì nhưng nó hiểu; mẹ đang nhớ ba.
Ba bỏ đi đã 2 năm nhưng ko thấy tin tức gì của ông, trong 2 năm đó mấy mẹ con nó sống trong khó khăn vì sự thiếu thốn. Nỗi đau chồng thêm nỗi đau khi mẹ nó nghe tin ba đã có người đàn bà khác bên cạnh, mẹ đã khóc ngất lên vì sự thật quá phũ phàng. Nó ko biết an ủi bà thế nào, chỉ biết ôm bà và khóc theo.
........................
Còn nữa
**************
Ta biết ta đi mới nửa đường...
... Nửa đường còn lại lắm phong sương...