📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngậm ngùi nhớ thuở tình ru

717 trả lời, 85.741 lượt xem — Trang 17 / 24
Tình Ly Biệt Mùa Thu
 
Mùa thu này tưởng đã có em,
Mưa rơi vẫn thấm lạnh gối, mền
Hai đứa cận kề bên điểm hẹn
Dấu ái nhạt nhòa cách biệt thêm.

Tay tôi khẽ vuốt suối tóc đen,
Chút xao động bất ngờ tan biến
Em ngần ngại trước bao quyến luyến,
Tắt nguồn tình cảm mới lên men.

Thừa hiểu cái trộm nhìn trìu mến
Muốn gặt nhụy hương môi má thơm,
Để yên lành lửa chẳng ngúm rơm
Em dựng tường thành gái chính chuyên.

Buồn thật buồn, duyên chợt lỡ duyên
Tình nồng thắm tự nhiên dang dở
Cái khoảnh khắc biến thành muôn thuở
Em còn ẩn số nào ngoài tôi?

Ghét thật ghét ,tình ngỡ chung đôi,
Em lặng bước qua bờ sương khói,
Chuyện ly biệt lạ lùng khó nói
Chân trời tím thẳm vệt mây trôi
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bạc Màu Thời Gian
 
Em ơi! định mệnh quay tròn
Cho mình hồi tưởng thuở còn xuân xanh
Nghiệp lính hai đứa đồng hành,
Qua bao khói lửa chiến tranh vô thường.
 
Nửa vòng trái đất còn vương,
Cho dù cách biệt cố hương nghìn trùng
Vẫn ngời bản sắc kiêu hùng,
Một thời chìm nổi vẫy vùng bốn phương.
 
Cho dù rũ áo phong sương,
Quý bà thành đạt sắc hương xứ người
Vẫn em rạng rỡ nụ cười,
Bạc màu blouse trắng đúng người anh yêu.
 
Lan rừng ngày đó hắt hiu,
Kinh hoàng đại lộ đông nhiều hoàng hôn
Bài ca người lính không tròn
Chúng mình lỡ mất nụ hôn đá vàng
 
Giờ đây tái ngộ ngỡ ngàng,
Mong duyên chắp nối huy hoàng hơn xưa
Hương lòng thay nhánh hoa mua,
Châu hoàn hiệp phố anh đưa em về
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Có Như Không
Bàn tay cố níu bàn tay
 Vẫn Không giữ được đêm dài yêu thương.
Đúng là thật ảo vô thường,
Gần nhau mới biết thiên đường đắng cay
 
Sầu tình trách gió heo may,
Mở chi cánh cửa bồng lai khép hờ?
Để hồn ta mãi ngẩn ngơ,
Si mê đắm đuối dật dờ bao năm.
 
Tri âm sớm phụ tri âm,
Kiếp tằm phải trả nợ tằm héo hon.
Mặc cho mưa nắng dập dồn
Lênh đênh mây trắng đem buồn lắp yêu.
 
Hạnh phúc hai đứa lạc chiều,
Kệ kinh em bọc chỉ điều đứt dây.
Rượu nào chẳng có mùi say
Tình nào chẳng có chút cay của tình?
 
Thôi thì đời cứ linh đinh,
Không không có có bóng hình liêu trai.
Coi như dệt trắng tương lai,
Từ đôi mắt ướt em cài tim ta
 


 


Đăng nhập để trả lời
0
Men Trắng Tình Nồng
 
Nhà tôi kế cận nhà nàng,
Cách nhau cái chợ tuy gần mà xa.
Nặng nề số kiếp bôn ba,
Mấy lần gặp mặt đã qua nửa đời.
 
Đâu ngờ nàng vẫn nhớ tôi,
Cùng vào nghiệp giáo chia đôi vui buồn.
Như sông biển bỗng gặp nguồn,
Tâm sự gắn kết tròn vuông thế thời.
 
Nàng thường réo gọi thầy ơi,
Bao giờ mây bốn phương trời gặp nhập đôi?
Tim xao xuyến,dạ bồi hồi,
Tôi còn ngại tiếng đãi bôi của lòng
 
Dọc ngang ngự uyển,vườn hồng,
Trở về gió nội hương đồng cố hương
Biết nàng có thật tình thương,
Hay duyên hoa bướm khói sương tang bồng?
 
Chập chờn nỗi nhớ đơm bông,
Mong ngày phố chợ hiệp thông hai nhà
Lắng sâu giai điệu tình ca,
Tưởng thời trống vắng chỉ là chiêm bao...


 
Đăng nhập để trả lời
0
Biển Vắng Em Rồi
 
Xa bờ rồi sóng vọng lại lời ru
Ta chỉ thấy biển bao la xanh thẳm
Bóng hình em ở phía ngoài tầm ngắm,
Chắc thả hồn cùng mây gió vi vu?
 
Vẫn lời thương nhớ ngàn năm xưa cũ
Biển dạt dào chuyển hóa khúc tình xa
Nhịp sóng vỗ lạnh lùng đau ghềnh đá
Có phải lời tình em nhắn đến ta?
 
Hay dư âm nàng tiên cá thiết tha,
Đã theo em những chiều vào bể cạn
Phủ xuống đời ta nguồn thơ lãng mạn
Với những dòng lệ mặn thấm đại dương
 
Em đi rồi biển cả cũng mù sương,
Ta bạc đầu cùng tháng năm cô quạnh
Không gian,thời gian xóa nhòa nhân ảnh
Nhớ em đành mật niệm chút tâm hương
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Ảo giác tình yêu

Tình đến rồi đi như giấc mộng, 
Trĩu nặng hồn anh bao nhớ mong. 
Khoảnh khắc êm đềm nay gợn sóng, 
Thấm lạnh hồn anh mùa thu phong. 

Tưởng thắp đời nhau ngọn nến hồng, 
Xua đi băng giá thưở  lập đông, 
Hay đâu hy vọng thành thất vọng, 
Sáo đã bay rồi ,bến hư không. 

Ảo giác thôi ,vì em chiếc bóng, 
Thực hay hư lẫn khuất bên đời, 
Như ánh trăng cách biệt đất trời, 
Vẫn rụng xuống trên hồ biển rộng... 

Hương tình yêu còn đọng se lòng, 
Sao bờ môi thơm mùi vị đắng? 
Vòng tay anh ôm vào khoảng trống, 
Bến bờ xa mộng mị tưởng gần...
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Quê Nhà
 
Lâu lắm nhỏ chưa nói chuyện quê nhà
Thôn xóm chắc cũng thanh bình êm ả?
Sông Cầu Nổi cho ta nhiều tôm cá
Bây giờ còn tấp nập ghe tàu qua?
 
Trước đình ông Tiếng*1 còn bóng cây đa?
Dấu tích một thời bắn bi,thải đáo
Trò chơi thuở bé ta không thành thạo
Thua nhỏ hoài phải cõng nhỏ chạy rong.
 
Nhiều buồn vui ta cất giữ vào lòng
Điều mộc mạc cũng kết thành nỗi nhớ
Từ Rạch Đào mon men ra phố chợ
Giấc mơ học trò trải rộng mênh mông.
 
Những ngày Tết hội chợ người thật đông
Ta dắt nhỏ qua cầu tre lắt lẻo
Dưới màn đêm nhấp nháy ánh đèn treo
Bị nhát ma nước mắt nhỏ chảy ròng
 
Nhỏ nhớ chuyện bè chuối thả qua sông?
Dòng kênh xanh chúng mình bơi thỏa thích.
Hay kỷ niệm chỉ còn là cổ tích,
Theo khói rơm tan biến khỏi ruộng đồng?
Nguyễn Hiền Nhân
 
*1  đình ông Nguyễn văn Tiếng một tướng tài của bình tây đại nguyên soái Trương Định Gò Công được thờ tại Cần Đước Long An
 
Đăng nhập để trả lời
0
Thuyền Nhỏ Khó Đến Bến Xa
 
Lòng em chia mấy nhánh sông?
Ta con thuyền nhỏ thả rong mái chèo.
Sóng xô ghềnh đá trăng treo
Thuyền ta mấy lượt thả neo chòng chành
 
Trời chưa xác định làn ranh,
Cho ta tổ ấm yên lành bên em.
Mấy khi sóng lặng gió êm
Nên thuyền yêu phải lênh đênh sông dài.
 
Lòng em hết cạn lại đầy
Để hồn ta mãi lưu đày biển mơ
Má hồng mắt biếc vào thơ
Tỉnh say Lan Điệp nối bờ tương thông.
 
Cầu Vồng từng bắt bến sông,
Nhưng lỡ cơ hội hiệp thông chung nhà
Chỉ vì hội chợ phồn hoa
Cuốn em trôi ngược bến xa vô tình
 
Thôi đành mộng mãi phiêu linh
Thuyền hoa thiệp cưới tạm đình sông mơ
Theo con sóng lớn lững lờ,
Biết đâu hai đứa phải chờ thiên thu
Nguyễn Hiền Nhân
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Tình Thời Niên Thiếu
 
Em tinh nghịch phất phơ màu áo lụa
Hái trái bần bên sông vắng phá chùa
Giữa đám trẻ làng anh tập làm vua,
Kết vương miện tặng người thương nữ chúa
 
Chút nắng hồng trên má đỏ thẹn thùa
Em khép nép như loài hoa trinh nữ
Khi vua vuốt tóc cài thêm bông sứ
Nữ chúa khuấy trời bẽn lẽn thế sao?
 
Vẫn hồn nhiên những ngày tháng bên nhau
Dìu dắt nhau qua cầu tre xóm nhỏ
Nhớ tối không trăng cây rung đuổi gió
Bị nhát ma nữ chúa tức lệ trào
 
Kỷ niệm chìm trong dĩ vãng ngọt ngào
Ở tuổi trăng tròn mười năm mười sáu
Giờ tóc muối tiêu vẫn thấy xuyến xao
Bởi hương cố nhân lắng đọng dạt dào
 
Anh phải gọi người xưa là cô giáo
Đôi tâm hồn sống lại những buồn vui
Nhiều chuyện đi qua kể lại ngậm ngùi
Nữ chúa còn ghét anh vua bá đạo?
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn Vui Ngày Thuơng Binh Liệt Sĩ
 
Những quân nhân nằm yên thẳng hàng,
Nhớ khúc quân hành năm tháng cũ
Bên những cái tên đi vào lịch sử
Còn nhiều đồng đội phía ngoài nghĩa trang.

Những linh hồn vất vưởng lang thang
Những chiến sĩ không tên và có tên
Góp xương máu cho ngày toàn thắng,
Cùng hợp xướng mừng Việt Nam vinh quang

Nhiều liệt sĩ anh dũng hiên ngang,
Còn son trẻ cả tuổi đời tuổi lính,
Bảo vệ tổ quốc chính là mệnh lệnh,
Ôi ước mơ đơn giản bình thường

Những bác thương binh lặng lẽ thắp hương,
Cho đồng đội dẫu chưa quen biết
Tình đồng chí thiêng liêng thắm thiết
Bắc ,trung nam chung một nguồn thương

Kể cả người nằm lại đại dương
Quyết giữ lại biển đông cho hậu thế
Mẹ Việt Nam chính là cội rễ
Cho những người con xa mẹ cận kề
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
  • Sa Pa Mùa Hạ
    Từ Lào Kai đến Sa Pa 
  • Se se cái lạnh mát da mùa hè 
    Nước đâu tràn ngập triền khe 
    Chập trùng đồi núi mây che góc trời 

    Nhà sàn rải rác nhiều nơi 
    Bình minh chim hót gọi mời trèo cây 
    Bốn bề mây trắng phủ vây 
    Lên cao một chút sương đầy áo len. 

    Sa Pa đào trĩu cành mềm 
    Nắng vàng vướng phải tóc đen nhạt nhòa 
    Vó ngựa hí vọng đồi xa 
    Lâng lâng mùi thuốc hương hoa sắc nồng 

    Mênh mông trên cõi hư không 
    Nụ cười em cũng tan trong mây ngàn 
    Đỉnh trời gần với thế gian 
    Điểm thêm sương tuyết bạt ngàn cảnh tiên 
    Nguyễn Hiền Nhân
 
Đăng nhập để trả lời
0
Bên Lề Đám Rước Dâu

Bên lề của đám rước dâu,
Có người thấm trận mưa ngâu tím lòng
Mừng em về với nhà chồng
Ngày vui hạnh phúc sao hồn để đâu?

Cái thời thao thức đêm thâu
Buồn vui bàn chuyện cau trầu đã qua
Tại anh thua kém người ta
Nên em phải lấy chồng già phương xa

Mừng em dạ luống xót xa
Trời ơi! áo cưới xe hoa...bi hài
Tương lai đánh đổi nợ vay
Mấy ai hiểu nỗi đắng cay nàng Kiều?

Em cười, mắt lạnh buồn hiu
Góc trời xứ lạ chắc nhiều chênh vênh?
Niềm đau trống trải không tên
Hai đầu biển nhớ lênh đênh bến sầu
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh Phúc Ngậm Ngùi

Trời khuya mát lạnh ngủ đi em
Trăng thu vằng vặc ngã bên thềm
À ơi! em ngủ cho say giấc
Trả hết muộn phiền cho bóng đêm

Anh lấy vòng tay làm gối êm
Gác đầu đỉnh ái ngủ ngon em
Dư hương mật ngọt còn ấp ủ
Hòa nhập bềnh bồng trong mắt đen

Anh sẽ cùng trăng thức trắng đêm
Đem tình vào cõi mộng ấm êm
Vai kề má dựa quên mưa gió
Xuyến xao lắng đọng nụ hôn mềm

Ngủ ngoan em ,hãy ngủ ngoan em
Níu thêm chút hạnh phúc êm đềm
Mai qua ngày mới mình xa cách
Em lại một mình bước lênh đênh...
Nguyễn Hiền Nhân    
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Người Xa Phố Biển

Chiều phố biển một mình ta thơ thẩn
Nhìn hoàng hôn buông dần xuống chân mây
Giữa bầu không khí êm đềm tỉnh lặng
Nghe gió ru hồn hát khúc tình say
 
Bên người đẹp nhấp nháp ly cock tail
Ta đâu ngờ ngày mong manh ly biệt
Bờ môi son từng hôn ta thắm thiết
Sao lại lạnh lùng nói tiếng chia tay?
 
Những nồng nàn nhuộm mắt biếc lung lay
Sóng ba đào bỗng đảo điên ý nghĩ
Nếu đã yêu , đã xem nhau tri kỷ
Đừng thả tình cho gió mây ngàn bay
 
Chút trở ngại em cất tiếng thở dài
Qua lăng kính đạo bôi đen cuộc sống
Hiện thực trước mắt em cho ảo vọng
Vào cửa thiền tranh chấp bóng mênh mông
 
Tự kéo vô minh vào sâu mắt trong
Đổi hạnh phúc bằng những lời sáo rỗng
Để rớt nụ cười lênh đênh bến mộng
Biết kiếp luân hồi em gặp ta không?
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
    Tròn Khuyết Một Vầng Trăng

Trăng như treo ở trên cành
Lung linh tỏa sáng xung quanh góc vườn
Con đường ướt đẫm mưa sương
Ngóng trông bóng dáng thân thương năm nào

Buồng cau quê mẹ đỏ au
Thời gian cũng bạc sắc màu rồi em
Rượu đắng thắm đọng môi mềm
Tiếc thương ngày tháng ấm êm đôi mình

Lênh đênh duyên nợ ba sinh
Bao giờ dính kết cuộc tình trăm năm
Cung thương hòa hợp sắc cầm
Mong lời thệ ước đêm rằm tròn đôi

Đông tây hai hướng nửa đời
Xin em đừng để nổi trôi duyên lành
Chứng nhân xưa đã tròn vành
Trăng như treo ở trên cành đợi ta
Nguyễn Hiền Nhân 
Đăng nhập để trả lời
0
Đánh Rơi Nụ Cười

Trên sông xưa gặp nụ cười
Đò ngang êm sóng sao tôi chòng chành
Quay lưng nhưng dạ không đành
Trước đôi mắt biếc tinh ranh gợi tình

Nụ cười em thật đẹp xinh
Đã len theo gió vô hình vào tim
Tưởng rằng cũng cố niềm tin
Nào hay nóng lạnh rung rinh mộng đời

Bên nhau được trọn năm rồi
Thân yêu mới thấy đầy vơi nỗi niềm
Làm sao điều chỉnh nhịp tim
Ngày qua tháng lại lặng im lệch rời?

Khi đem tình cũ rong chơi
Vô tình hai đứa đánh rơi nụ cười
Nguyễn Hiền Nhân    
Đăng nhập để trả lời
0
Nguồn Sáng Của Đời

Nghìn xưa cho đến nghìn sau
Trăng nguồn cảm xúc dạt dào thế nhân
Tráng sĩ múa kiếm dưới trăng
Nhà thơ rót rượu uống trăng say mèm

Trăng là nguồn sáng trong đêm
Giúp người lính thủy giữ thềm biển Đông
Ánh vàng lướt sóng bềnh bồng
Rọi xanh màu nước mênh mông mây trời

Lững lơ trong khoảng chơi vơi
Trăng treo đầu súng trăng phơi non ngàn
Dẫn người trên khắp địa đàng
Nhạc thơ lãng mạn cùng trăng se tình

Dọc ngang khắp cõi nhân sinh
Tròn khuyết trăng vẫn lung linh chói ngời
Vốn thành tiên nữ nhà trời
Nàng trăng vĩnh cửu thương đời phù vân
Nguyễn Hiền Nhân    
Đăng nhập để trả lời
0
Lẫm Liệt Chủ Quyền

Hơn bốn ngàn năm lịch sử thiêng liêng
Dân tộc Việt hiền hòa nhưng bất khuất
Độc lập tự do đã thành quy luật
Khẳng định tự hào dòng máu rồng tiên

Đất nước đẹp còn phong phú tài nguyên
Nên giặc thù mới sanh tâm chiếm đóng
Khi rừng núi hoặc biển đông biến động
Lớp lớp sóng người vì nước hy sinh

Dân Việt Nam vốn quý trọng nghĩa tình
Nhưng nhất trí không để ai hiếp đáp
Biên cương hải đảo sớm thành bão táp
Đuổi lũ cuồng đồ gây họa đao binh

Hồn thiêng tiên tổ cũng rất anh linh
Nghiêm trị tội ác những tên bán nước
Với bọn cậy mạnh ăn ngang nói ngược
Phải quay đầu trước ánh sáng văn minh
Nguyễn Hiền Nhân 
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng Vẫn Chờ Em Về

Em ơi! trời bước vào đông,
Lênh đênh hai đứa mênh mông tình buồn
Phải chăng thương nhớ cạn nguồn
Tình mong manh tựa cánh chuồn đậu bay?

Làm sao níu lại vòng tay
Bóng hồng ngày trước nằm ngoài chân mây?
Ngôi sao may mắn nhạt phai
Trải qua năm tháng lắt lay đường trần

Trăng như treo ở trên cành,
Nhiều đêm còn lại nửa vành hắt hiu
Nhìn mây theo gió phiêu diêu
Trăng thao thức nhận những điều đổi thay

Vượt qua khoảnh khắc đắm say
Tình nào chẳng có chút cay của tình?
Trăng già rồi sẽ phục sinh,
Mong mùa xuân tới chúng mình trọn duyên
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ Cười Xưa Và Nay

Qua phà xưa gặp nụ cười,
Như bùa mê khiến hồn tôi chòng chành
Quay lưng ,vướng víu bước chân
Nụ cười duyên dáng thấm dần vào tim

Thế rồi hai đứa thân quen
Bến yêu còn đó nhưng em đâu rồi?
Buồn đem kỷ niệm hong phơi
Vô tình tôi lại đánh rơi nụ cười

Nụ cười ngày trước sáng tươi
Hồn nhiên chân chất giống người tôi yêu
Nụ cười nay thật hắt hiu
Cười bao nhiêu
Khóc bấy nhiêu trong lòng

Hay tại cầu bắt ngang sông
Chiếc phà cũ đã chìm dòng thời gian?
Nguyễn Hiền Nhân 
Đăng nhập để trả lời
0
Vỡ Mộng
Thuở lãng mạn mê đắm đã qua rồi
Lời ru tình rả rời như bọt sóng
Còn lại mình tôi cô đơn đối bóng
Đêm Long An đồng cảm ánh trăng soi

Thật nhẹ nhàn chỉ một lời xin lỗi
Em xóa đi hạnh phúc vừa ươm mầm
Hơn tháng dài thân thiết gọi tri âm
Tôi mới biết già đầu còn nông nỗi

Nhưng cũng thấy nguồn sáng trong khuya tối
Từ u mê mở rộng đường chân trời
Tôi bật cười trước ảo ảnh hợp đôi
Với một kẻ nồng nàn lời giả dối...

Vị ngọt đắng của tình yêu phản bội
Sẽ góp thêm hương sắc mới cuộc đời
Cứng cỏi lòng tôi sẽ hết chơi vơi
Tâm bình thản trước trò đùa tiếp nối
Nguyễn Hiền Nhân

Đăng nhập để trả lời
0
Cảm thông

Đã yêu nhau thì phải rỏ lòng nhau,
Dù hai đứa cách xa nhau nghìn dặm
Hồng Nhung ơi! anh yêu em nhiều lắm,
Gởi về em chút nắng ấm Sài gòn

Đừng cười nhé sâu lắng tuổi hoàng hôn
Trái tim anh vẫn nồng nàn lãng mạn,
Chút lẫn khuất giữa đôi miền tối sáng,
Ký thác vào em tất cả xác hồn.

Trãi nghiệm đời đủ để biết dại khôn,
Hạnh phúc không thể xây trên ảo tưởng
Em chĩnh chu để tình ta đúng hướng
Để bên nhau ta luôn có thiên đường...

Sự ngăn cách giữa hai bờ đại dương,
Không còn nếu tiếng lòng ta hợp nhất
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Nhớ Còn Vương

Trời Sài gòn còn sót lại những cơn mưa
Thêm trận gió đông làm anh mệt mỏi,
Nhìn ở đâu cũng thấy màu sẩm tối,
Tưởng hương tình mới chớm đã phai rồi

Sáng nay đọc được thơ em tiếp nối,
Từng câu chữ làm anh cứ ngây ngây,
Rượu chưa uống hồn đã chếnh choáng say,
Cảm nhận chung quanh đất trời tươi rói

Em có biết lòng anh như mở hội,
Đếm tiếng thì thầm của nhịp thời gian,
Trao gởi đến em những bông Mai vàng,
Rồi nhận lấy cành hoa Đào phương Bắc.

Trời Hà Nội mùa nầy nhiều gió Bấc,
Làm thế nào gởi được nắng phương Nam ?
Em yêu nhớ mặc thêm vào áo ấm,
Kẻo lạnh lòng,lạnh đến trái tim anh...
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu Và Ghen

Em đi đâu về trên đường cái?
Sao để gió đùa suối tóc bay
Đôi mắt nhung nhìn ai liếng láy
Còn để nắng hôn má đỏ gay

Có biết anh nỗi ghen rồi đấy
Em chớ vô tình đứng gần ai
Đừng để anh đi tàu bay giấy
Lên thiên đường thiếu một bờ vai

Ôi! dáng tiên thon thả ngực đầy
Người đi qua mắt còn ngoảnh lại
Ngoài bốn mươi mà như con gái
Nét đẹp kiêu sa em chân dài

Thương yêu từng phút nhớ từng giây
Vậy sao lắm lúc lạc đông tây
Anh lo sợ hoa vương bướm lạ
Có người bùa phép làm em ngây

Bờ môi xinh in nhiều dấu ái
Của hôm nào hay ngày hôm nay?
Anh ghen quá chắc khổ dài dài
Người đẹp làm anh say quắc quay
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân Thắm Duyên Hồng

Tôi về Mỹ Lệ Long An,
Lúc trời đất đã chuyển sang xuân rồi.
Chợ Trạm thoáng chút bồi hồi
Bóng ngoại giờ đã xa xôi nghìn trùng

Âm vang tiếng đại hồng chung
Mùi thiền ,mùi chợ , mông lung rối bời
Bỗng nghe sang sảng tiếng cười
Của cô hàng xóm một thời thân thương

Thế là thêm chút vấn vương,
Bờ môi mật ngọt đọng hương nồng nàn
Tết như kéo chậm thời gian
Để cho hai đứa miên man trải lòng

Xuân thắm hòa trong nắng hồng
Trai đơn thương gái góa chồng hai con
Biết nhau từ thuở còn son
Tết vui gặp lại rộn ràng tình xuân

Chia tay hồn luống bâng khuâng
Hẹn giao thừa sẽ trầm luân chung đời
Ấm người chén rượu giao bôi
Đêm ngiêng bóng đổ hòa đôi vợ chồng
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Mái Ấm Hồn Thơ
 

Hồn thơ tôi bắt nguồn từ đâu vậy?
Chắc câu hò điệu lý của quê hương.
Bên cánh võng mẹ cha thường hợp xướng
Ru tôi chìm trong giấc ngủ mê say

Hay bắt đầu từ tình thương của Ngoại?
Tiếng ầu ơ bay bỗng tựa sáo diều
Nguồn cội gia đình giúp tôi tự tại
Thả hồn thơ thẩn ngày hội nguyên tiêu

Rồi em đến mở cánh cửa tình yêu
Khơi cảm xúc tôi trào dâng lai láng
Đôi tim ấp ủ ước mơ trong sáng
Để câu thơ lãng mạn ngập đường chiều

Lúc vui buồn, lúc tư lự đăm chiêu
Thơ bất lực khóc trang đời dang dở
Nhưng thơ cùng tôi vượt qua trăn trở
Tìm gặp sắc màu hạnh phúc tin yêu
Nguyễn Hiền Nhân

Đăng nhập để trả lời
0
Khát vọng đầu xuân
Gởi em một chút nắng xuân,
Vào nơi gió tuyết trầm luân xứ người
Chia em một góc trời vui
Cùng bao lời chúc nụ cười yêu thương
 
Đoàn viên khát vọng bình thường
Sao đôi mình vẫn đôi phương ngút ngàn?
Cùng chung một ánh trăng vàng
Sao còn xẻ nửa địa đàng mộng mơ?
 
Mâm cơm ngày tết khác giờ
Đông tây hai hướng phất phơ hương lòng
Đem bao kỷ niệm ra hong,
Những ngày vui đón pháo bông giao thừa
 
Gói trà đỉa mứt lưa thưa
Vậy mà hai đứa đong đưa cười đùa
Nếu xuân nầy  khác xuân xưa
Đành mong xuân tới đẹp mùa nợ duyên
 
Trao nhau hạnh phúc vô biên
Giả từ ngày tháng truân chuyên lạc loài
Nguyễn Hiền Nhân

 
Đăng nhập để trả lời
0
Sắc Màu Hạnh Phúc
Theo chân trò cũ lễ chùa
Đâu ngờ vướng phải lá bùa tỉ tê
Đầu xuân lộc nở sum suê
Nhưng tôi để rớt đường quê nửa hồn

Bắt đền em đó nghe hôn
Tròn đầy hương sắc lại còn lắm duyên
Nhìn em cười nói đảo điên
Khiến hồn tôi phải ngã nghiêng chòng chành.

Hoa tình nở giữa đồng xanh
Cầu xin bồ tát kết thành phu thê
Mùa xuân trời đất đang về
Xuân đời tôi cũng cận kề đó đây

Chia em một chút đắm say
Chia anh một nửa vòng tay nồng nàn
Thế là ước hẹn đá vàng
Mở ra vườn mộng địa đàng trăm năm
Nguyễn Hiền Nhân

Đăng nhập để trả lời
0
Hội Lim Kinh Bắc
Tiên Du đến hẹn lại lên
Liền anh liền chị hội Lim đăng đàn
Quai thao khăn đóng tình tang
Miếng trầu cánh phượng rộn ràng mời nhau

Dân ca quan họ thanh tao
Hòa nhịp hồi trống đi vào thi ca
Lụa sồi mớ bảy mớ ba
Núi Hồng Vân ngắm đúng là cảnh tiên

Gái trai đối đáp giao duyên
Chùa làng ngõ xóm lán liền hoan ca
Đèn lồng thắp sáng gần xa
Tiêu Tương kìa chiếc rồng hoa cận kề

Người về kẻ chẳng cho về
Níu tay nhắc lại hẹn thề nợ duyên
Đã người cùng hội cùng thuyền
Thủy chung phải giữ vẹn nguyên cau trầu

Thắt lưng buộc dải yếm màu
Nàng tiên Kinh Bắc khẽ chào hội Lim
Nguyễn Hiền Nhân

Đăng nhập để trả lời
0
Tìm Về Bến Xuân
Người xưa giờ ở đâu ta
Cho tôi tìm lại đóa hoa biết cười.
Dáng xuân lay động hồn người
Còn thêm hoa sứ ngát tươi sân đình

Tôi về tìm lại hương trinh
Thuở em mười tám tròn xinh nụ hồng
Trải bao giá lạnh thu đông
Rồi chim sáo cũng sang sông lấy chồng

Như mây lãng đãng tầng không
Bước chân hụt hẫng tôi trông điểm dừng
Ngửa tay hứng giọt mưa xuân
Cố nhân ơi! chớ quay lưng hững hờ

Bôn ba để mất tuổi thơ
Giờ tôi muốn nối hai bờ nhớ thương
Mong manh từ chút dư hương,
Thướt tha áo trắng con đường mộng mơ

Cho tôi ngồi lại bến thơ
Bên cầu Chợ Trạm mịt mờ khói sương
Tìm đâu thấy bóng người thương?
Ngậm ngùi xuân đến
còn vương gánh sầu
Nguyễn Hiền Nhân

Đăng nhập để trả lời
0