📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngậm ngùi nhớ thuở tình ru

717 trả lời, 85.718 lượt xem — Trang 20 / 24
Lỡ Mộng Tình Quê
Em ơi! Tôi mãi là tôi
Yêu thương đành phải gánh đôi nhánh sầu
Nợ tình trả muốn bạc đầu
Khi lời đính ước qua cầu gió bay

Vẫn nhớ chiếc bóng lắt lay
Nụ cười trói buộc buộc hồn say thuở nào
Đồi xuân  nhô mái thấp cao
Cuốn bao tình cảm dạt dào ngu ngơ

Dẫu đa đoan hay hững hờ
Từng ngày em cách xa bờ bến yêu
Tân An trống vắng đường chiều
Hởi người Tân Thạnh có hiu hắt lòng?
Hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Từ điểm 1 đến điểm mười
Cảm tạ phúc phận duyên may
Ơn thầy 
con nối  nghiệp thầy  trường xưa
Mái chèo tri thức đong đưa
Con thầy tìm lại nắng mưa tuổi hồng

Mầm non cần mẫn vung trồng
Thầy tin hạt giống lép còn nở hoa
Thuở ấy nhất quỷ nhì ma
Con đùa nghịch đứng thứ ba phá thầy

Mẹ cha khuyến mải roi mây
Thầy cho cây gậy( điểm 1) lòng đầy xót thương
Chút tiến bộ nhỏ biểu dương
Ngựa chứng rồi cũng biết đường đi sai

Bất ngờ thành quả hôm nay
Hạnh phúc con được góp tay trồng người
Thầy đang phấn khởi vui cười
Lấy bút ra tặng điểm mười tròn xinh
Hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Sài Gòn đang trẻ hay già?


Sài Gòn bây giờ đất chật người đông
Xe cộ nối dòng bon chen hối hả
Cao ốc, đèn màu đuổi ánh trăng trong
Để góc trời riêng tráng lệ chói lòa


Nhưng giữa biển đời mênh mông xa lạ
Sáng đẹp tình người đậm chất nhân văn
Hào sảng giúp nhau lúc gặp khó khăn
Dẫu cuộc sống họ bôn ba vất vã


Thật thà? dối trá? bình dị ? kiêu sa?
Tùy thuộc mỗi lòng người chật hay hẹp
Nhưng Sài Gòn mỗi ngày một thêm đẹp
Tiến bộ ,văn minh lấn át xấu xa


"Hòn ngọc viễn đông" kết tụ tinh hoa
Người tứ xứ khắp năm châu,bốn biển
Ai đến đây cũng ít nhiều quyến luyến
Thành phố thân thương mưa nắng thuận hòa


Dẫu tương phản khiến người quen thấy lạ
Cảnh đói nghèo kiến tạo cảnh nguy nga 
Sài Gòn trẻ trung nhưng cũng đang già
Kết giữ tâm hồn người thương muôn ngã
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.11.2016 04:03:25 bởi Vo Bien Gioi>
"Tiến bộ ,văn minh lấn át xấu xa"
Đúng là Saigon thuở trước như thi hữu Hiền Nhân diễn đạt nhưng sau 1975, thành phố HCM trở thành:
Tiến bộ ,văn minh bẹp dưới xấu xa 

 

Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn thi hữu cho tôi một ý rất hay và đúng. TP Hồ Chí Minh xuất phát thêm nhiều xấu xa , đạo đức băng hoại, con người mệt mỏi vô cảm....Nhưng tôi cố tình dùng tên gọi Sài Gòn để hy vọng trong tương lai, nhiều mầm xanh tốt thay đổi theo chiều hướng tốt hơn. Chúc bạn vui khỏe 
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh Phúc Mùa Đông
 
Anh với em hai phương trời xa lạ
Tuổi xế chiều cô độc kết thân nhau
Tình trên Nét ảo lấp lánh sắc màu
Khơi bản đàn lòng rung ngân rộn rả
 
Nhưng anh ngại người cách xa đôi ngã
Bởi đại dương yêu thăm thẳm bến bờ
Tình nghĩa vợ chồng sáng đẹp ước mơ
Có giữ được mãi lửa hồng nắng hạ?
 
Suốt tuổi xuân thì lướt sóng phong ba
Đường mây hai đứa lênh đênh vất vả
Tri kỹ tương phùng tháng ngày êm ả
Chẳng lẽ đoạn trường khép khúc hoan ca?
 
Hay trước mùa đông đời người đi qua
Cánh chim Di em trở về cội rễ
Để chuyện không thể trở thành có thể
Hạnh phúc diệu kỳ vĩnh cửu thăng hoa
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Kẻ Đánh Cắp Tình Yêu
Thật hạnh phúc sau trận mưa sao băng
Anh đuổi bắt em bên dải ngân hà
Đêm huyền diệu chúng mình yêu nghiêng ngã
Cõi thiên đường lộng lẫy vầng hào quang

Khiêu khích anh , em hé lộ khuôn trăng
Hai đồi mơ mộng nhấp nhô gợn sóng
Đêm mùa đông ngọn gió lộng miên man
Nhưng bên em cả người anh nóng bõng

Dìu dắt nhau cùng lên đỉnh non bồng
Cùng bước qua hai góc trời tối sáng
Cùng viên mãn thỏa khát vọng vợ chồng
Chẳng lẽ em chưa qua cơn mê sảng?

Thấm đượm hương tình ân ái dọc ngang
Đôi trái tim sớm quyện chung nhịp đập
Sao em lại bảo anh là kẻ cắp?
 Chiếm giữ đời em khoảng lặng bình an?
Nguyễn Hiền Nhân

Đăng nhập để trả lời
0
Đôi Tim Chìm Đắm Trong Nhau

Bình thường ai cũng một tim
Gặp tri âm mới thêm tim cận kề
Dìu nhau đến đỉnh đam mê
Cũng may còn nhớ
lối về dương gian

Tim anh lãng mạn đa mang
Khơi nguồn nhịp đập tim lan bên mình
Dẫu đường yêu có linh đinh
Khuyết tròn
vẫn giữ đẹp tình nguyên sơ

Lên đồi
Xuống dốc
mộng mơ
Mình đem khoảng khắc
nối bờ trăm năm
Cùng em nhận án chung thân
Sắc màu hạnh phúc lắng trầm
hồng tươi

Nghiêng hình
lật bóng nụ cười
Đôi tim dường đã
đắm chìm trong nhau...
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Hà Nội còn đó hương thu

Anh đến Hà Nội tìm dấu người thân
Đất trời thủ đô vàng tươi hoa nắng
Ba sáu phố phường dọc ngang sáng láng
Cổ kím hợp nhất đổi mới Hà Thành

Hồ Gươm đẹp nhất những đêm trăng thanh
Cầu Thê Húc nổi trội màu đỏ thắm
Gió đưa hương hoa sửa thoáng nồng nàn
Tháp Rùa huyền ảo vươn xa lấp lánh

Đàn guita, Diolin, hợp xướng chòng chành
Dân khiêu vũ nhịp nhàn trên đường phố
Tưởng bóng người xưa lượn quanh đây đó
Dấu yêu đầu đời thuở tuổi còn xanh

Bản tình ca dang dở bởi chiến tranh
Nhiều đôi lứa lạc hai đầu đất nước
Vĩ tuyến mười bảy giống cầu Ô Thước
Chẳng thể nào qua được em và anh

Hà Nội hiện đại quá đổi an lành
Đâu tình yêu khốn khó thời quá khứ?
Mấy chục năm , đoạn phim đời ly xứ
Bỗng bất ngờ sống lại phút trầm tư

Vời vợi xa tiếng mây gió vi vu
Cố nhân giờ biệt mù nơi đất lạ
Đường Hai Bà Trưng rụng rơi phiến lá
Lắng đọng êm đềm hương sắc mùa Thu
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Người Đêm Chúa Giáng Sinh

Ông Nô En phát quà dân vùng lũ
Rất nhiều góc trời sao sáng lung linh
Giáo xứ Trà Kiệu còn có nữ tu
Hòa niềm vui lương giáo rất chân tình

Cầu ơn Chúa ,mọi người được an bình
Tiếng chuông nguyện ngân dài vơi đau khổ
Nguồn cội nhân văn chan hòa khắp chỗ
Trầm tích nghĩa ân thấm đẹp lời kinh

Nhiều chiếc áo đỏ thắp dậy đức tin
Ông già Nô En Việt Nam hiện đại
Giúp kẻ nghèo khó trải lòng bác ái
Không hào quang nhưng chân chất nghĩa tình

Ấm áp mùa đông đêm Chúa giáng sinh
Giữa rét lạnh tình người thêm gần lại
Chuyện bình thường,giản đơn nhưng sống mãi
Như mặt trời sau tối
đến bình minh
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Theo bóng hồng phai
 
Anh cảm nhận đời có gì đổi khác
Lúc đắm chìm trong tinh khiết tình em
Lời luyến ái cùng vòng xích nhung êm
Cột chặt anh triền miên miền hoan lạc
 
Em băn khoăn, sợ lòng người đen bạc
Tìm vô ưu , an lạc dưới Phật Đài
Hơi ấm tình nương tỏa hương bát ngát
Men rượu tình anh chưa nhắp đã say
 
Cố lắng lòng đêm nỗi nhớ trượt dài
Gói kỳ vọng cất vào trong tâm thức
Nhưng chuyện ái tình đôi tim hợp nhất
Sao không tùy duyên để mộng lắt lay?
 
Khoảnh khắc ban đầu êm mơ tự tại
Đừng giống bong bóng sau trận mưa bay
Hoàng hôn đường yêu trống vắng quắc quay
Nửa anh đến chờ nửa em đáp lại
 
Đạo đời đồng hành sáng đẹp tương lai
Mình hợp lực phát huy mầm nhân ái
Sao em để chút giá băng trở ngại
Kết thành núi sầu theo bóng hồng phai?
Hmhiennhan
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Niềm Con Gái
 
Em bảo anh đi đi
Còn đứng đó cười khì
Ghét cái mặt chai lì
Bí xị như mặt khỉ
 
Vụng dại lời năn nỉ
Chặn cả hàng cây si
Kìa  sao anh đi ngay
Vội vàng như bỏ chạy?
 
Có gì đâu tự ái?
Hởi anh chàng đẹp trai
Chút giận hờn tranh cãi
Như gió lọt kẻ tay
 
Những ngọt ngào chua cay
Yêu sao không nếm trải?
Anh lại để bụi bay
Vào mắt em chiều nay
 
Anh ơi! hãy trở lại
Lau khô dòng lệ chảy
Ru lời ca êm ái
Khơi men tình nồng say
 
Xin anh đừng ngốc vậy
Tin lời em nói lẫy
Nỗi niềm riêng con gái
Nói một phải hiểu hai
Hmhiennhan
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.01.2017 06:36:04 bởi Nguyễn Hiền Nhân>
Khát vọng đầu xuân
 
Gởi em một chút nắng xuân,
Vào nơi gió tuyết trầm luân xứ người
Chia em một góc trời vui
Cùng bao lời chúc nụ cười yêu thương
 
Đoàn viên khát vọng bình thường
Sao đôi mình vẫn đôi phương ngút ngàn?
Cùng chung một ánh trăng vàng
Sao còn xẻ nửa địa đàng mộng mơ?
 
Mâm cơm ngày tết khác giờ
Đông tây hai hướng phất phơ hương lòng
Đem bao kỷ niệm ra hong,
Những ngày vui đón pháo bông giao thừa
 
Gói trà đỉa mứt lưa thưa
Vậy mà hai đứa đong đưa cười đùa
Nếu xuân nầy khác xuân xưa
Đành mong xuân tới đẹp mùa nợ duyên
 
Trao nhau hạnh phúc vô biên
Giả từ ngày tháng truân chuyên lạc loài
Sum vầy Loan Phụng hợp đôi
Khép lại khoảng lặng đơn côi cuối đời
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Sắc Màu Hạnh Phúc
 
Theo chân trò cũ lễ chùa
Đâu ngờ vướng phải lá bùa tỉ tê
Đầu xuân lộc nở sum suê
Nhưng tôi để rớt đường quê nửa hồn
 
Bắt đền em đó nghe hôn
Tròn đầy hương sắc lại còn lắm duyên
Nhìn em cười nói đảo điên
Khiến hồn tôi phải ngã nghiêng chòng chành.
 
Hoa tình nở giữa đồng xanh
Cầu xin bồ tát kết thành phu thê
Mùa xuân trời đất đang về
Xuân đời tôi cũng cận kề đó đây
 
Chia em một chút đắm say
Chia anh một nửa vòng tay nồng nàn
Thế là ước hẹn đá vàng
Mở ra vườn mộng địa đàng trăm năm
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Giữa Trời Đón Tết
Ai đem tết đến biên thùy
Rượu lưng nửa xị
thấy gì trong em?
Bánh phồng
bánh tráng thân quen
Đậm đà vị nếp ngọt êm Chợ Đào

Men xuân thấm ửng má đào
Ủ từ hạt gạo
dạt dào tình thâm
Anh nghe trăng gió thì thầm
Quê hương xa hút đến gần đêm xuân

Ấm lòng giọt rượu gian truân
Vòng tay ấm áp trầm luân nghĩa tình
Thắp lên ngọn lửa ba sinh
Màn trời
chiếu đất
chúng mình mãn khai...
Hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Bến Xuân Vắng Người Tới

Xuân đến chi cho lòng ta trống trải
Ta mất rồi người phụ nữ ta yêu
Đêm giao thừa ,góc lạnh buồn quạnh hiu
Khao khát tiếng tình nương xưa vọng lại

Cũng ngày xuân, trong vòng tay thân ái
Ta cùng em vui tết ở Đầm Sen
Phố phường nhộn nhịp sáng rực ánh đèn
Xuân đậm sắc trên môi cười em gái

Trời đất giao mùa đời cũng đổi thay
Ta cùng em gieo vần thơ hạnh phúc
Xuân đong đưa với bạt ngàn câu chúc
Nhạc lòng vang những âm điệu đắm say

Nào ngờ đâu giông bão phủ đường bay
Mùa xuân mới ,hai nửa đời ly biệt
Én lượn vòng, người vẫn vui náo nhiệt
Chỉ mình ta mơ bóng Nguyệt lắt lay

Xa ngáy rồi , tết đoàn viên sum vầy
Khu vườn cũ mình ta ôm níu mộng...
Hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Tạ Từ Năm Tháng Bên Em

Sương giăng màu khói lung linh
Bóng em khuất khỏi biển tình mông mênh
Gác đầu hạnh phúc chênh vênh
Cô nàng Mỹ Lệ lãng quên ta rồi

Theo dòng nước chảy , mây  trôi
Đường tim khác nhịp
phân đôi nhánh đời
Kiếm tìm ảo mộng xa khơi
Sắc không không sắc
Buồn ơi là buồn

Hai đầu nắng cháy mưa nguồn
Làm sao giữ trọn vở tuồng trăm năm?
Sắc cầm lạt lẽo cung trầm
Tri âm đành phụ tri âm mất rồi

Thế thời phải chịu thế thôi
Thêm chi kỹ niệm
bồi hồi lòng nhau?
Hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Tìm Lại Mùa  Xuân
 
Người xưa giờ ở đâu ta
Cho tôi tìm lại đóa hoa biết cười.
Dáng xuân lay động hồn người
Còn thêm hoa sứ ngát tươi sân đình
 
Tôi về tìm lại hương trinh
Thuở em mười tám tròn xinh nụ hồng
Trải bao giá lạnh thu đông
Rồi chim sáo cũng sang sông lấy chồng
 
Như mây lãng đãng tầng không
Bước chân hụt hẫng tôi mong điểm dừng
Ngửa tay hứng giọt mưa xuân
Cố nhân ơi! chớ quay lưng hững hờ
 
Bôn ba để mất tuổi thơ
Giờ tôi muốn nối hai bờ nhớ thương
Mỏng manh từ chút dư hương,
Thưở nào chung bước con đường mộng mơ
 
Xuân nầy ngồi lại bến thơ
Bên cầu Chợ Trạm mịt mờ khói sương
Tìm đâu thấy bóng người thương?
Ngậm ngùi xuân đến
còn vương gánh sầu
Nguyễn Hiền Nhân

 
Đăng nhập để trả lời
0

Giọt Buồn Ngày Tình Nhân



Hớp vào môi từng giọt cà phê đen

Ta trầm ngâm một mình nơi quán cóc

Nhìn những giọt mưa rơi như than khóc

Ngày tình nhân vắng bặt bước chân quen



Sao chưa mọc

thành phố đã lên đèn

Cơn mưa trái mùa gieo thêm nỗi nhớ

Thuở chúng mình trộn chung nhau hơi thở

Khoảnh khắc cận kề

tình đẹp như mơ



Giờ thì chuông điện thoại reo hết cở

Nhưng bên em không có tiếng trả lời

Mây gió xì xào át bóng mặt trời

Kỹ niệm tắm mưa

rã rời bọt vỡ



Giọt ngắn giọt dài âm vang nức nở

Rót vô lòng ta hơi lạnh tái tê

Ngày tình nhân sao mưa đổ lê thê?

Làm đường phố cũng ướt nhòe ngấn lệ



Không phải mưa Ngâu đong sầu nhân thế

Mưa trái mùa làm cảnh vật ủ ê

Nước tiếp nước phong tỏa lối đi về

Chỉ tiếng thời gian gõ cửa bên lề...

Nguyễn Hiền Nhân


Đăng nhập để trả lời
0
Giọt Nước Nhớ Đại Dương
 
Dì hiện hữu trong tiềm thức của con,
Giản dị,thiêng liêng
cao cả vô cùng.
Như nước đại dương ngày đêm cuộn sóng,
Khắc khoải suốt đời ơn nghĩa đeo mang
 
Con, măng non nhỏ dại trước đại ngàn,
Thơ viết về Dì thường xuyên bỏ dở,
Thật khó khăn khi chọn lọc ngôn từ,
Diễn đạt lòng kính yêu Dì như Mẹ
 
Tình cảm Dì hi sinh cho con trẻ,
Sợ sáo ngữ làm nhạt ý tôn vinh,
Dì, cánh cò hết bươn chải cho mình,
Còn bao bọc luôn ông bà, cháu rể.
 
Con hạnh phúc có cả hai bà Mẹ,
Cơm áo đủ đầy,nắng gió nhẹ lo.
Càng khôn lớn đời qua nhiều lối rẽ,
Bóng mát đại ngàn Dì càng thêm to.
 
Ơn nuôi dưỡng nghĩ mà đau nhói dạ,
Chữ hiếu muốn trả nhưng lại không tròn.
Như giọt nước đã thuộc về biển cả
Dì không còn nhưng sống mãi tim con
Hmhiennhan

 
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh Phúc Tháng Giêng
 
Chòng chành một chút tháng giêng
Sáng trong ánh mắt đen huyền nhìn nhau
Nụ cười thân ái êm trao
Tạo thành nguồn sóng khát khao của lòng
 
Nhịp tim háo hức bềnh bồng
Mon men hai đứa nối vòng tay ôm
Tóc thề thoáng thả hương thơm
Mình đem lễ hội xóm thôn về nhà
 
Nụ hôn úp xuống môi ngà
Sợi thương sợi nhớ vỡ òa
bay cao
Anh gom lại hết xuyến xao
Giữ tình đẹp mãi sắc màu thời gian
 
Chắt chiu khoảnh khắc nghìn vàng
Cùng em mở rộng địa đàng thiên thu
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Kỹ Niệm Ngày Xưa

Đời quân nhân lưu lạc bốn phương,
Từ thành đô trải khắp sa trường
Vẫn khắc trong tim mùa hoa phượng
Kỹ niệm ngày xưa chốn học đường

Ánh mắt nhung làm ta vấn vương
Dáng vóc trinh nguyên đẹp lạ thường
Tình học trò nhiều năm lặng sóng
Bỗng bất ngờ bừng dậy phấn hương

Người xưa bây giờ nữ cứu thương,
Tim anh rung cảm loạn bến bờ
Khe khẽ gọi nhau nghiêng dốc nhớ
Dẫu nửa đời tóc đã chớm sương


Kỹ niệm ngày xưa chốn học đường,
Thêm tình đồng chí tỏa ngát hương
Mây lãng đãng đường bay theo gió
Người hai phương trời nhập một phương
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Trên Đỉnh Xuân Tình
Mới nói chuyện chưa một lần gặp nhau
Niềm vui sướng khiến đôi ta quên ngủ
Nụ hôn gió miên man dòng thác lũ
Đất lệch trời nghiêng bừng dậy khát khao

Anh chuyển đến em cơn sóng dạt dào
Chúng mình tưởng tượng nhập chung hình bóng
Nhịp tim thình thịch qua miền biến động
Mạch suối tình yêu lan rộng ngọt ngào

Từng tế bào trong cõi ảo đổi trao
Chắc em cảm nhận sắc màu hạnh phúc
Sự hợp nhất giữa yêu thương và ái dục
Từ hai phương trời đâu chỉ chiêm bao?

Ôi ! cám dỗ trên đồi mơ bồng đảo
Anh trượt dài xuống thung lũng mê cung
Ghì chặt xác hồn đến nẻo tận cùng
Dẫu sự thật em vẫn nguyên giáp áo

Lời ngôn tình thúc căng sôi mạch máu
Mơn trớn hôn xoa rung rẫy tế bào
Em gọi anh tên quân vương tà đạo
Dậy xuân tình cùng nữ chúa đỉnh cao
Nguyễn Hiền Nhân

Đăng nhập để trả lời
0
Cảm Nghĩ Ngày Tám Tháng Ba

Phải trân trọng bạn mình trong tâm tưởng
Không cần phải đợi ngày tám tháng ba
Đừng chỉ tiệc tùng hình thức tặng hoa
Khi mang định kiến độc tài gia trưởng

Phải trân trọng phụ nữ trong tâm tưởng
Luôn thật tình bày tỏ lòng mến thương
Chia sẻ công việc từ mọi ngày thường
Cả những buồn vui gian khổ sung sướng

Ngày lễ quý bà để ta soi gương
Sống lại kỹ niệm với người khác phái
Vị trí của người soái ca hiện đại
Khác với thuở xưa nhẹ gái trọng trai

Phụ nữ Việt Nam có đủ đức tài
Truyền thống Trưng Triệu lưu danh thanh sử
Khi tặng bó hoa cho người bạn nữ
Là trao gởi nàng tình cảm của ta
Nguyễn Hiền Nhân

Đăng nhập để trả lời
0
Khát Giấc Mơ Hồng
 
Giấc mơ tôi suốt ngày đêm dài quá
Đã nhiều năm rồi đất nước tang thương
Xin ơn trên hãy từ bi hỉ xả
Để mọi dân lành thoát khỏi nhiễu nhương
 
Người khác giống xa cách cả đại dương
Còn xót đau trước cảnh đời khổ ải
Bầu với bí lẽ nào quên nhân ái
Cứ sân si làm đen tối môi trường
 
Nhiều gương xấu đã vào tận học đường
Giáo dục đào tạo thành nơi dâm dục
Người liêm chính thật thà bị xỉ nhục
Kẻ xấu gặp thời xảo trá khoa trương
 
Tai ương ì xèo ở bộ công thương
Tòa án tối cao tối om xử án
Mất nhà mất biển dân oan ai oán
Bởi lắm vua quan bát nháo phố phường
 
Kiếp nô tỳ bỏ xứ sống tha phương
Đấu trường quan dân mang hình viên đạn
Khi nào đen tối tan trước nguồn sáng
Tôi không mơ , hạnh phúc đến đời thường?
Nguyễn Hiền Nhân

 
Đăng nhập để trả lời
0
Hy vọng


Giá lạnh mùa đông choáng ngộp hồn, 
Cao xanh còn trút trận mưa tuôn, 
Em đem bạc bẻo xua thương nhớ, 
Úp xuống hồn ta cả núi buồn.
 
Kỷ niệm một thời theo gió cuốn, 
Môi hồng, mắt ngọc hóa yêu tinh, 
Mộng vàng nát biến trong phiền muộn, 
Mới thấy trăng sao trọn nghĩa tình.
 
Mưa tạnh ,mây tan, sáng tầm nhìn, 
Ô kìa ả Nguyệt lại lung linh, 
Hương khuya lại có màu quang chiếu, 
Lòng ta sống lại chút niềm tin.
 
Bóng đen hé cửa đón bình minh, 
Ta giữ cho ta chút hương tàn, 
Rồi sẽ có ngày xuân ló dạng 
Ta cười đón nhận đóa hoa xinh... 
Nguyễn Hiền Nhân
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chân Trời Mây Khói
 
Tình khơi nguồn khoảnh khắc rồi thôi
Bản ngã buồn , bản ngã chia đôi
Nhịp tim buồn , nhịp tim lạc lối
Nói yêu tôi , rồi em phụ tôi
 
Nửa vòng trái đất như huyền thoại
Em bất ngờ tìm đến bên tôi
Qua biển nhớ mong đầy khắc khoải
Tôi yêu em 
còn hơn yêu tôi
 
Hạnh phúc ban mai thầm lặng trôi
Thì ra mộng tưởng chỉ thế thôi
Em về bên ấy lòng thay đổi
Hai đầu thương nhớ vụt xa xôi
 
Trời Sài Gòn lãng đãng mây khói
Phố đông người tôi bước lẻ loi
Những sắc màu ra khỏi son môi
Chập chùng biến vào trong góc tối
 
Nếu trách em ? tôi phải trách tôi
Bóng chim tăm cá tình chơi vơi
Bến bờ biên giới đầy nông nổi
Mơ chi người đẹp ngoài chân trời?
Nguyễn Hiền Nhân
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình trăng biển 2
 
Đừng hỏi biển đêm nay sao lặng sóng? 
Bởi vì biển đang chờ đón tình lang 
Kìa trong mây thấp thoáng ánh trăng vàng 
Trăng phải xuyên mây để về với biển .
 
Trăng và biển cứ suốt đời quyến luyến 
Người dưới thấp chờ đón kẻ trên cao 
Biển hờn ghen khi thấy trăng bạc màu 
Vàng nhạt quá có hôm còn một nửa
 
Như con thiêu thân lao vào ánh lửa 
Biển dại khờ banh rộng cửa chờ trăng 
Trăng yêu biển nhưng mấy thuở trọn phần? 
Trăng cứ khuyết bởi tình yêu xẻ nửa
 
Chuyện chúng mình em suy nghĩ kỹ chưa? 
Đừng như thời tiết nắng mưa thay đổi 
Cũng đừng như trăng suốt đời gian dối 
Làm biển buồn, biển quậy sóng búi xua! 
Nguyễn Hiền Nhân
 
Đăng nhập để trả lời
0

Nỗi sầu của biển

Biển đêm về khao khát một vầng trăng 
Trăng e thẹn, dấu mình vào mây tối 
Biền dạt dào vỗ từng cơn sóng nổi, 
Như trách hờn, trăng sao mãi trên cao?

Ngàn ánh sao cùng trao đổi thì thào, 
Trăng kia hỡi mau về ngay với biển 
Sóng êm đềm thả từng lời quyến luyến, 
Ru hồn trăng tròn giấc mộng yêu nhau.

Trăng trên cao nên nào biết biển sầu 
Sóng giận dữ xô cả bờ cát nhỏ, 
Những đợt sóng ào ào như bão tố 
Đánh vào bờ cát làm cát nghiêng chao

Bởi trăng xa nên biển mới ưu sầu 
Thói tiêu dao trăng nào đâu thấu hiểu? 
Thế nhưng biển vẫn gầm gừ nén chịu 
Hỡi vầng trăng mau đừng để biển hanh hao.....

Biển bạc đầu qua năm tháng thét gào
Thả ngọn sóng trào miên man bất tận
Trăng gió vẫn thong dong rồi hối hận
Để biển ghen hờn ôm mãi khổ đau

Giá buổi đầu trăng biển không xuyến xao
Trăng không phải là tình đầu của biển?
Hmhiennhan

Ái Vi xin tiếp nối bài thơ của anh

Thương trăng biển phải bạc đầu?

Biển bạc đầu- có phải chính là Anh 
Đang hỏi em về tình yêu Trăng- Biển 
Những cảm xúc ngày nào im tiếng 
Bỗng quay về trong đêm Biển gặp Trăng!
Một tháng đôi lần trăng với biển gặp nhau 
Mới hiểu hết khát khao mà trăng trao cùng biển 
Ở trên cao, gửi muôn ngàn lưu luyến 
Đến tận cùng, cho Biển đêm nay...
Biển bảo không bao giờ có chuyện đổi thay 
Vẫn bảo sẽ yêu trăng bây giờ và mãi mãi 
Biển có đi xa nhưng sẽ quay trở lại... 
Nhưng với ai nào... 
Trăng hay lại bờ xa...
Con người vẫn còn ngân nga mãi khúc ca 
Biễn vẫn thiết tha cùng bờ trong câu hát 
Còn Trăng chỉ là ánh vàng dịu mát 
Một tháng đôi lần vào lúc đêm lên...
Vậy thì anh đừng hỏi điều gì thêm 
Về tình yêu của Trăng và Biển 
Em chỉ muốn một điều gì vĩnh viễn 
Không muốn chuyện tình, như Biển và Trăng!

Không có thất bại, chỉ là chưa thành công...

- Thầy Nhân cho con vào phá một chút nha hi hi!thầy dạy toán mà làm thơ hay quá
NỖI LÒNG CỦA BIỂN .

Có một lần em bất chợt hỏi anh: 
Về tình yêu của trăng và biển 
Anh bật cười, nói em nhiều suy diễn 
Ừ, tình yêu biển chỉ dành cho trăng!
Thế còn trăng? Có yêu biển không anh? 
Cách xa nhau, sẽ có nhiều trắc trở 
Anh lại cười, em thẹn thùng mắc cở 
Trăng trọn đời chỉ yêu biển thôi em
Rồi hôm nay, em không còn cạnh anh 
Mới hiểu được hết nỗi lòng của biển 
Anh chợt hiểu em không hề suy diễn 
Biển bạc đầu thương nhớ mãi bóng trăng
Cách xa trăng, biển gào thét từng đêm 
Như giận dữ xô vào bờ cát nhỏ 
Nỗi lòng mình, biển cứ luôn bày tỏ 
Cho trăng kia hiểu thấu hết lòng mình
Để nhận gì, biển cả cứ trào dâng? 
Từng đợt sóng vẫn miên mang vô tận 
Vì khi yêu là không hề hối hận 
Dẫu trọn đời chỉ có được bóng trăng!
doilangtu

Độc thượng cô phong vọng bát đô 
Hắc vân tái hậu nguyệt hoàn cô 
Mang mang vũ trụ nhân vô số 
Kỷ cá nam nhi thi trượng phu

Đăng nhập để trả lời
0
Khoảnh Khắc Tình Buồn

Nỗi nhớ từ nay vương bến thơ
Nghìn thu bóng tạc khó phai mờ
Cố nhân ẩn hiện trong tiềm thức
Một thuở tình khờ kết duyên tơ


Tháng tư ngày đó như giấc mơ
Nàng tiên hiện đến dưới ánh đèn
Kết lời thương nhớ thành duyên nợ
Không ngờ hạnh phúc bỗng tối đen?


Bến đợi chờ vắng bước chân quen
Đường xưa, lối cũ,mãi êm đềm
Tiếng ve nức nở đêm trăng nghẹn
Hiu hắt đường tình anh nhớ em


Người đã bay xa theo gió mây
Câu thơ lạc lõng gởi ai đây?
Kỷ niệm ngày trước còn đọng lại
Đau xót lòng anh em có hay?


Hoàng hôn tím thẳm mưa bụi bay,
Nắng Hạ sao còn gió heo may?
Xin em cất lại dòng lệ chảy,
Để kẻ đa tình thoát nợ vay...
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0