📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Em cho anh 150 ngàn

0 trả lời, 500 lượt xem — Trang 1 / 1

Người đăng: Đặng Hồng Thúy | Xem bài gốc

Anh bằng tuổi tôi. Hiền lành, giỏi chuyên môn và đàn anh trong cách cư xử đối với phụ nữ. Anh nói năng dịu dàng, cử chỉ khoan hòa rất đáng tin cậy. Tôi thích làm việc cùng anh nhưng ngoài giờ làm việc tôi thường khó chịu và tìm cách tránh xa anh, càng xa càng tốt.

Cái sự khó chịu của tôi bắt đầu ở chỗ đôi khi anh tán tỉnh tôi kiểu như người ta rắc thính trên một mặt nước với suy nghĩ: Biết đâu lại có con cá ngốc nào đó nổi lên.

Nhưng có lẽ điều làm tôi khó chịu nhất ở anh là sự nhăng nhít trong mối quan hệ nam nữ. Tôi thấy anh hay sa đà vào các mối quan hệ với đàn bà - những người đàn bà không đáng ! (theo quan điểm của tôi)

Lần tệ hại nhất, là khi tôi đến làm việc cùng anh sau 10 ngày anh đã xử lý kỹ thuật tại một thành phố tỉnh lẻ. Hôm đó tôi thấy anh ăn cơm tiếp tôi và cả đoàn công tác với vẻ bồn chồn không giấu giếm. Cứ nhấp nhổm ra ngoài trả lời các cuộc điện thoại. Cực chẳng đã, tôi bảo:





- Nếu anh có hẹn hò với em nào thì lên đường ngay đi. Em châm chước.

Dường như chỉ chờ có thế. Anh xin lỗi tôi và lập tức biến mất.

Cánh thợ trẻ bắt đầu buôn với tôi về hành tung của anh. Hóa ra có một người đàn bà trẻ hơn anh 10 tuổi đang săn anh như săn chuột.

- Thế anh ấy cũng mê cô ta à? Tôi hỏi.

- Cô này khá xinh, biết ăn diện, nói năng nhẹ nhàng khéo léo, nhà cách đây khoảng 2km, chồng không có nhà, con còn nhỏ. Bán hàng vặt tại nhà... Cánh thợ trẻ thi nhau cung cấp thông tin.

- Thế anh ấy cặp với cô ta ngay à? Tôi lại hỏi.

- Ban đầu thì tránh. Mấy bữa nay thì chiều nào cũng đi trước bữa cơm. Hôm nay có chị nên nán lại nhưng có lẽ cô kia gọi rát quá nên lại đi đấy... một cậu thợ cười và nói như vậy.

Khoảng 9 h tối anh về. Bộ dạng hơi ngượng nghịu với tôi nhưng vui vẻ. Tôi rủ anh cafe với lí do là món này tôi nghiện.

Ngồi trong quán tôi chất vấn anh về người đàn bà nọ. Tính anh thật thà nên khai tất : ...chồng cô ta hiện đang ...ngồi tù vì tội buôn bán và sử dụng ma túy. Hai đứa con nhỏ, chẳng biết làm ăn gì nên nghèo lắm. Căn nhà có mỗi cái nóc không. Tính cô này dễ chịu, rất mê anh và có tính cảm thật.

- Tình cảm thật? Tôi hỏi - Thế anh có chu cấp tiền cho cô ấy vì ...thương quá không?

- Không, chỉ mời ăn uống thôi. - Anh ngượng nghịu .

- Thế còn chuyện ...kia?

- Đàn ông mà em.... lại xa vợ hàng chục ngày rồi, hì hì...

- Anh cẩn thận đấy, rồi rước siđa về nhà. Con này chồng nghiện hút, chích choác thế có khi nó "bị" rồi đấy. Anh lây vào chết ra đấy đeo mo vào mặt ấy. Tôi bảo anh.

- Ừ... anh biết.

Tôi bỗng thấy anh đáng ghê tởm. Có cái gì rất đáng khinh trong cái bản ngã của anh. Tôi vẫn nghĩ rằng khi người ta phản bội vợ mình thì chắc chắn lí do phải vì người đàn bà đó hơn hẳn vợ mình về mọi mặt chứ không phải đổi vợ mình lấy bất cứ thứ cặn bã nào mà anh ta vớ được khi có cơ hội.

Từ đó về sau quan hệ của tôi với anh chỉ thuần là công việc. Tôi tuyệt nhiên không bầu bạn với anh ở bất cứ cuộc cafe hay liên hoan nào. Trong mắt tôi anh là một hình ảnh chân thực về một kẻ trăng hoa tạp nham mà tôi gọi là "trắm cỏ".

***

Lần này mỗi mình tôi phải làm việc cùng anh tại một tỉnh lẻ. Cực chẳng đã, vì việc này chỉ có anh và tôi mới có thể giải quyết được. Tôi loay hoay mãi vẫn không tìm được người nào hợp lý hơn anh. Về khía cạnh chuyên môn này, anh vẫn là người số một.

Công việc thì nhiều nhưng tôi hối thúc anh đi sớm và chấp nhận về khuya để kết thúc trong vòng một ngày. Điều chính là tôi không muốn kéo dài thời gian ở gần con người đó. Tôi cũng không muốn có thời gian rỗi nào để nói bất cứ chuyện gì ngoài công việc.

Tôi quên mất rằng hóa ra chuyến đi này chúng tôi có tới 5h chỉ có hai người trong một hoàn cảnh rất riêng tư: Trên ô tô và trong phòng ăn trưa mát lạnh của VIP.

Một giờ rưỡi trên ô tô lượt đi trôi qua một cách bình thường. Tôi vướng các cuộc điện thoại đầu ngày. Anh vừa lái xe vừa "quân xanh" cho một phi vụ làm ăn ngoài luồng mà theo anh nếu trót lọt thì anh có 30 triệu bỏ túi.

Công việc tại cơ sở suôn sẻ lạ thường. Mọi bước xử lý kỹ thuật đều hoàn hảo và chúng tôi đã kết thúc công việc gọn gàng vào lúc 2h chiều.

Trước mắt tôi và anh chỉ có bữa trưa và một giờ rưỡi đường về.

Anh rửa tay và tôi gọi món. Chúng tôi uống tí chút và đợi món "Vịt trời hầm sấu" đặc biệt của nhà hàng..

Tôi thấy tôi có phần hứng khởi hơn trong cư xử với anh.

Có lẽ bởi tại men bia.

Cũng có lẽ bởi trong lòng tôi trào dâng niềm khâm phục trước năng lực kỹ thuật tuyệt vời và thỏa mãn về sự ăn ý trong công việc của chúng tôi.

Có lẽ chính vì thế mà tôi thấy nhân cách của anh đỡ xấu xí hơn, tôi thấy mình có thể trò chuyện với anh mà không mấy miễn cưỡng.

Cũng có lẽ bởi tối hôm qua chồng tôi giận vợ đến nỗi sáng nay chẳng thèm dậy sớm mở cửa tiễn vợ như thường ngày...

Khi món ăn bắt đầu được đặt lên bàn. Tôi hỏi đểu anh:

- Tình hình em út của anh hồi này thế nào?

- Hì hì... anh cười - Đến em còn ghét anh thì cô nào thèm đây !

- Thế anh chán vợ rồi hay sao?

- Anh bị vợ bỏ rơi và bỏ đói mà !

- Kể cho em nghe đi.

-....

- Em không nghĩ là anh nói xấu vợ đâu. Kể đi - Tôi hối thúc.

- Vợ anh tốt nghiệp trung cấp. Công việc ổn định. Lương cao. Xinh đẹp. Cô ấy sinh cho anh 2 đứa con, một trai một gái.

- Chuẩn thế còn gì. Thế sao anh vẫn đi lăng nhăng ? (Tôi dám nói thế vì anh công nhận tôi biết các mối quan hệ ngoài luồng của anh).

- Đấy, đấy. phụ nữ cứ tưởng mình chỉ có khuôn mặt đẹp, nước da đẹp, công việc ổn là đủ. Trong khi ngoài những thứ đó ra họ thiếu mọi thứ - Đột nhiên anh hăng lên.

- Thiếu cái gì? Em chả thấy vợ anh thiếu gì cả.

- Kỹ năng mềm ! Đàn ông bọn anh cần kỹ năng mềm hơn một khuôn mặt đẹp.

- ????

- Em nghĩ xem, một người đàn ông vất vả như anh, lăn lóc tỉnh này tỉnh nọ để khẳng định mình trong chuyên môn, khẳng định mình trong gia đình bằng những món tiền cho hàng trăm thứ sắm sửa, chi tiêu thế mà khi về đến nhà, bất kể sớm hay muộn, vợ anh sau khi mở cửa chỉ nói độc một câu: "cơm trong bếp !", sau đó cô ấy đi lên phòng ngủ tầng hai.

- !!!!

- Cô ấy không vất vả vì công việc cơ quan cũng nhàn. Làm việc giờ hành chính. Thế mà vừa tắt tivi leo lên giường. Năm phút sau nếu anh chạm vào người cô ấy đã gắt lên: " Yên đi, cho em ngủ". Buổi sáng tỉnh giấc quờ tay sang ôm vợ lập tức cô ấy gạt tay mình ra: "yên đi, cho em ngủ"...

- "Yên đi, cho em ngủ" !!! ha ha ha... em cũng toàn nói với chồng em như thế mà ! Em còn nói "đồ mất lịch sự" nữa kia ha ha ha...




- Sao em không để yên cho chồng ôm mình và hãy trò chuyện với anh ấy? sao không ôm hôn anh ấy vì sắp bắt đầu một ngày mới cả hai đều vất vả ?

Im lặng. Tôi và anh ăn lặng lẽ. Tôi múc cho anh quả tim vịt mới vớt được và nhìn anh ăn một cách từ tốn.

- Hay là vợ anh có bồ ?

- Chắc là không. Cô ấy khó tính và khô khan lắm. Anh chiều thế còn chẳng ăn thua nữa là. Mình cả mấy chục năm cũng chẳng biết chắc vợ mình thích gì, muốn gì. Cô ấy có nói gì đâu. Toàn phải đoán thôi. Thế em có bồ không?

- ... (có lẽ chồng mình cũng khổ sở như anh ấy chẳng?).

- Có lần anh đã nói với vợ anh rằng: " Em cho anh 150 ngàn. Ngoài kia có một cô gái xấu sẵn sàng thỏa mãn mọi ước muốn của anh. Có đầy đủ những kỹ năng để đem lại cho người đàn ông như anh nguồn năng lượng sống mới".

- Thế vợ anh bảo sao?

- Cô ấy nói: "Anh giỏi thì cứ đi !".

- Thế nên anh mới... "đi" đấy hả?

- Em đừng quá đáng thế. - Anh cười buồn bã - em vẫn nghĩ anh là kẻ tồi tệ. Nhưng thực chất anh chỉ là người đàn ông BÌNH THƯỜNG với tất cả những nhu cầu BÌNH THƯỜNG. Anh đi chơi, chiều chuộng những người phụ nữ khác thật. Nhưng anh đến với những cuộc gặp gỡ với đàn bà nhiều khi chỉ để trò chuyện, để được có cảm giác họ lắng nghe mình, cảm nhận từ họ lòng tin, sự trân trọng, sự cảm thông cho vô vàn những vấn đề đang đánh thẳng vào cảm xúc, đang buốt đầu óc của mình. Đàn ông bọn anh đôi lúc cần một bờ vai mềm để tựa những góc cạnh của mình vào cho đỡ nhức đau...

- .... (Chồng mình có đang cần một bờ vai mềm không ta?).

- Như em đây chẳng hạn. Anh có thể vứt cả ngày để có người bạn trò chuyện thật được tất cả mọi điều như em... Anh cười hiền hậu.

- K...h...ô...ô....ô....n ...g ! Tôi nghe trái tim tôi gào lên chua xót. - ( Anh không biết đâu. Em cũng chỉ giống như vợ anh trong ngôi nhà của mình và biết đâu giờ này chồng em cũng đang ăn trưa và chia sẻ nỗi thất vọng về vợ của anh với một người đàn bà khác đấy ).

- Bọn anh ngủ riêng phòng mấy năm nay rồi. Em tính xem ai đời lại có người vợ không thích ngủ với chồng chứ?

- Chắc tại anh ngáy to quá chứ gì? Tôi pha trò cho anh đỡ bức xúc.

- Không, chắc là cô ấy chán anh rồi !

***

Trên đường về, tôi thấy tâm trạng anh khá vui vẻ. Tôi cũng vậy.

Tôi nói với anh về những ý nghĩ quái gở của đàn bà về hạnh phúc. Ví dụ như: Phụ nữ quan niệm rằng nếu thể hiện tình yêu với chồng thì hình như lại có cảm giác rằng mình lép vế đi trước anh ta. Anh thì nói rằng: Đó là điều rất ngốc bởi vì chỉ cần rót một tẹo tình cảm thôi người vợ đã thu lãi rất lớn trong tình yêu của người chồng rồi.

Tôi bảo: Anh hãy cố hiểu cho những vất vả của vợ mình. Hãy để chị ấy được bình đẳng trước anh.

Anh nói: Làm gì thì làm nhưng điều mà người vợ cần học nhất là những kỹ năng chăm sóc chồng con, chăm chút gia đình, chăm chút tình yêu. Biết đem lại hơi ấm, ánh lửa hồng cho cái tổ mà người đàn ông hướng về sau những ngày vất vả. Người đàn bà đừng biến mình thành một người đàn ông thứ hai trong gia đình và tự cho rằng đó là bình đẳng giới. Người đàn ông nếu không hướng nội được thì tâm trí của họ sẽ hướng ngoại... bởi vì họ cho rằng người phụ nữ này đã không yêu thương và không cần mình nữa. Nếu họ đầu tư cho tình yêu bên ngoài thì người vợ thiệt nhiều lắm...

Anh nói: Thực ra bọn anh muốn chia sẻ với vợ mình hơn bất cứ người nào trên đời nhưng càng ngày càng cảm thấy tiếp cận với vợ khó hơn lên mặt trăng. Cứ nói với nhau được năm phút là bắt đầu bất đồng quan điểm. Chán lắm...

v v... và ...v v

- Hãy cố hiểu vợ hơn. Chúc anh không phải xin vợ 150 ngàn nữa nhé ! hehe... Đó là lời tôi chào anh.

Hôm nay, Tôi thành công ngoài sức tưởng tượng vì ngoài công việc, tôi học được ở anh một khái niệm mới: "Kỹ năng mềm" trong quan hệ vợ chồng.

Phía trước tôi có một tổ ấm và ở đó có người chồng - may quá - còn chưa bảo vợ:

- Em cho anh 150 ngàn !

THÚY TÍM


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0