<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.10.2016 03:57:05 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG HAI:
NGƯỜI TÌNH KHÔNG CHÂN DUNG
Anh không làm thơ theo kiểu bầy đàn!
Em lại chỉ thích một mẫu người cô độc!
Yêu bỡi vần thơ,nên em không thắc mắc!
Hai tháng rồi,chỉ liên lạc qua mail!!
Tình vỗ vào ta,như con sóng thủy triều!
Vỗ vào bờ cát,để đòi quyền được sống!
Thị trấn An Hữu,dệt trăm giấc mộng!
Một nẻo tình thơ,sớm tối cứ đi về!!
Cửa hàng điện thoại ở một vùng quê!
Có cô chủ nhỏ nhiều mơ lắm mộng!
Tình yêu trước đây ngoài vùng phủ sóng!
Bây giờ trái tim đã có kẻ thuê bao!!
Yêu không đến nhanh như trận mưa rào!
Mà mỗi lúc cứ ngấm sâu vào da thịt!!
Tình không thể làm đẹp bằng Photoshop!
Nên ta được nhìn nhau bằng sự chân quê…
Chỉ bấy nhiêu thôi mà anh cứ ngẩn ngơ!
Nhan sắc đi theo những lời có cánh!
Lúc khởi đầu,tình chỉ là ảo ảnh!
Mà bây giờ,hòa máu thịt trong tim!!
Ngày bán hàng,tối đi học thêm!
Thiếu phụ hai tám tuổi thành cô trò nhỏ!
Lời mail nào cũng ngập tràn tiếng nhớ!
Em giục anh viết cuốn “Nhật Ký Tình Yêu”!!
Sách vừa khởi đầu,đã có điều kiện kèm theo!
Chấp nhận tựa đề: “Người Đi Săn Bóng”!!
Tình tiết của sách,dựa trên tài liệu sống!
Anh giữ nguyên tên nhân vật chính,là em!!
Đây là cuốn sách viết bằng trái tim!
Tích hợp hạnh phúc lẫn một trời đau khổ!
Đem cành hoa Lan tẩm đầy thương nhớ!
Hứa với lòng,viết xong mới gặp em…
Đi học về,cô đơn giữa trời đêm!
Em ghé “Bến Sông Trăng”,ngồi làm thơ bằng laptop!
Hoa lục bình tím,trôi trên sông mỏi mệt!
Bài thơ nào cũng có mấy chữ “Em nhớ anh”!!
Ngày tháng cách xa chẳng chịu qua nhanh!
Yêu mà không biết mặt,khiến cho em hờn dỗi!
Anh thì nhẩn nha,lại bắt em chờ đợi!
Anh mềm lòng,đưa ra cái hẹn mùa Đông!!
Ba tháng trôi qua,tình vẫn thiếu chân dung!
Em thì tiếp tục bị người săn đuổi!
Chuyện chồng con,cha giục mẹ hối!
Em buồn tình đi học thiết kế thời trang!!
Trên thi đàn,nức tiếng thi sĩ Hoàng Lan!
Ong bướm dập diều,kẻ đưa người đón!
Họa thơ với người thì sợ anh giận!
Em phải đem chiếc chìa khóa trao anh…
Phần bán buôn,phần lo chuyện học hành!
Vừa từ chối sự trêu ghẹo,vừa muốn anh xuống sớm!
Đem những vần thơ,nhuộm màu hoa tím!
Sắp hết thu rồi,trời chẳng chịu sang Đông!!
Sự nhớ thương,tràn ngập cõi lòng!
Phố Núi,Sông Tiền,nối đường dây luyến ái!!
Không còn ở tuổi yêu đương khờ dại!
Mà lời nói ra,tựa như mới mười lăm!!?
Mối tình thơ,đẹp tựa trăng rằm!
Quá khứ đau buồn,vùi sâu chôn chặt!
Mười năm trước,tình trôi trong nước mắt!
Để bây giờ,đời trổ nhánh hoa thơm!!
Thơ của anh,làm tươi mát tâm hồn!
Thơ của em,tỏa mùi hương thơm ngát!
Tình bén rễ,khiến trong thơ có nhạc!
Sắp đến rồi,cái hẹn mùa Đông!!
Nghĩ đến phút gặp nhau,anh xao xuyến trong lòng!
“Gốc thông” già quá,liệu em có chấp nhận!
Gặp thì ái ngại,không gặp em lại giận!
Trong hoàn cảnh này,anh biết phải làm sao??
Những nụ hôn nồng,tràn ngập xuyến xao!
Em cứ gửi cho gió,rồi kêu anh đón nhận!
Đêm nào không xoa lưng là em hờn giận!
Cứ như thế này,đành phải gặp nhau thôi…
NGƯỜI TÌNH KHÔNG CHÂN DUNG
Anh không làm thơ theo kiểu bầy đàn!
Em lại chỉ thích một mẫu người cô độc!
Yêu bỡi vần thơ,nên em không thắc mắc!
Hai tháng rồi,chỉ liên lạc qua mail!!
Tình vỗ vào ta,như con sóng thủy triều!
Vỗ vào bờ cát,để đòi quyền được sống!
Thị trấn An Hữu,dệt trăm giấc mộng!
Một nẻo tình thơ,sớm tối cứ đi về!!
Cửa hàng điện thoại ở một vùng quê!
Có cô chủ nhỏ nhiều mơ lắm mộng!
Tình yêu trước đây ngoài vùng phủ sóng!
Bây giờ trái tim đã có kẻ thuê bao!!
Yêu không đến nhanh như trận mưa rào!
Mà mỗi lúc cứ ngấm sâu vào da thịt!!
Tình không thể làm đẹp bằng Photoshop!
Nên ta được nhìn nhau bằng sự chân quê…
Chỉ bấy nhiêu thôi mà anh cứ ngẩn ngơ!
Nhan sắc đi theo những lời có cánh!
Lúc khởi đầu,tình chỉ là ảo ảnh!
Mà bây giờ,hòa máu thịt trong tim!!
Ngày bán hàng,tối đi học thêm!
Thiếu phụ hai tám tuổi thành cô trò nhỏ!
Lời mail nào cũng ngập tràn tiếng nhớ!
Em giục anh viết cuốn “Nhật Ký Tình Yêu”!!
Sách vừa khởi đầu,đã có điều kiện kèm theo!
Chấp nhận tựa đề: “Người Đi Săn Bóng”!!
Tình tiết của sách,dựa trên tài liệu sống!
Anh giữ nguyên tên nhân vật chính,là em!!
Đây là cuốn sách viết bằng trái tim!
Tích hợp hạnh phúc lẫn một trời đau khổ!
Đem cành hoa Lan tẩm đầy thương nhớ!
Hứa với lòng,viết xong mới gặp em…
Đi học về,cô đơn giữa trời đêm!
Em ghé “Bến Sông Trăng”,ngồi làm thơ bằng laptop!
Hoa lục bình tím,trôi trên sông mỏi mệt!
Bài thơ nào cũng có mấy chữ “Em nhớ anh”!!
Ngày tháng cách xa chẳng chịu qua nhanh!
Yêu mà không biết mặt,khiến cho em hờn dỗi!
Anh thì nhẩn nha,lại bắt em chờ đợi!
Anh mềm lòng,đưa ra cái hẹn mùa Đông!!
Ba tháng trôi qua,tình vẫn thiếu chân dung!
Em thì tiếp tục bị người săn đuổi!
Chuyện chồng con,cha giục mẹ hối!
Em buồn tình đi học thiết kế thời trang!!
Trên thi đàn,nức tiếng thi sĩ Hoàng Lan!
Ong bướm dập diều,kẻ đưa người đón!
Họa thơ với người thì sợ anh giận!
Em phải đem chiếc chìa khóa trao anh…
Phần bán buôn,phần lo chuyện học hành!
Vừa từ chối sự trêu ghẹo,vừa muốn anh xuống sớm!
Đem những vần thơ,nhuộm màu hoa tím!
Sắp hết thu rồi,trời chẳng chịu sang Đông!!
Sự nhớ thương,tràn ngập cõi lòng!
Phố Núi,Sông Tiền,nối đường dây luyến ái!!
Không còn ở tuổi yêu đương khờ dại!
Mà lời nói ra,tựa như mới mười lăm!!?
Mối tình thơ,đẹp tựa trăng rằm!
Quá khứ đau buồn,vùi sâu chôn chặt!
Mười năm trước,tình trôi trong nước mắt!
Để bây giờ,đời trổ nhánh hoa thơm!!
Thơ của anh,làm tươi mát tâm hồn!
Thơ của em,tỏa mùi hương thơm ngát!
Tình bén rễ,khiến trong thơ có nhạc!
Sắp đến rồi,cái hẹn mùa Đông!!
Nghĩ đến phút gặp nhau,anh xao xuyến trong lòng!
“Gốc thông” già quá,liệu em có chấp nhận!
Gặp thì ái ngại,không gặp em lại giận!
Trong hoàn cảnh này,anh biết phải làm sao??
Những nụ hôn nồng,tràn ngập xuyến xao!
Em cứ gửi cho gió,rồi kêu anh đón nhận!
Đêm nào không xoa lưng là em hờn giận!
Cứ như thế này,đành phải gặp nhau thôi…
