<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2013 12:30:13 bởi diên vỹ>
Người đi
Thì thôi nắng hạ đi hoang
Để cho thu đến bẽ bàng heo may
Chia nhau sớt chút bóng mây
Mang theo nỗi nhớ cuối ngày mong manh.
Người còn giữ cả mùa hanh
Má căng rát nẻ trời xanh một thời
Bến sông còn nhớ tiếng cười
Dịu dàng xoã tóc nước vời buông lơi.
Mang hương ổi đến ướm lời
Mà ai ngúng ngẩy thả đuôi tóc gà
Một chiều người ấy đi xa
Lòng tôi vương gió sương nhoà mắt em...
31.7.2010


Thì thôi nắng hạ đi hoang
Để cho thu đến bẽ bàng heo may
Chia nhau sớt chút bóng mây
Mang theo nỗi nhớ cuối ngày mong manh.
Người còn giữ cả mùa hanh
Má căng rát nẻ trời xanh một thời
Bến sông còn nhớ tiếng cười
Dịu dàng xoã tóc nước vời buông lơi.
Mang hương ổi đến ướm lời
Mà ai ngúng ngẩy thả đuôi tóc gà
Một chiều người ấy đi xa
Lòng tôi vương gió sương nhoà mắt em...
31.7.2010


Nguyễn Đình Xuân - Tác giả của các tập thơ: "Tiếng sóng sông quê" (NXB Quân đội nhân dân - 2009, "Bóng nắng" (NXB Công an nhân dân - 2010), "Trăng mật với thời gian" (NXB Văn học-2012) và "Cánh chuồn ngủ quên" (NXV Văn hóa-Văn nghệ TP Hồ Chí Minh- 2013) và các tập sách: "Đấu trí công nghệ cao" (Bình luận quân sự, NXB Quân đội nhân dân-2012), "Từ Tây Bắc đến Tây Nguyên (Ghi chép, NXB Quân đội nhân dân, 2013).
http://nhabaoquandoi.blogtiengviet.net/
http://nhabaoquandoi.blogtiengviet.net/



![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Khi trời lạnh muốn gần người đốt lửa


Nắng chiều như mắc sương thu