<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-19 11:00:17greenflower>
Học văn và làm văn bây giở không còn là vấn đề mới mẻ nữa,nhưng những chuyện khôi hài về các sĩ tử làm văn thì chúng ta còn phải kể và cười dài dài
Tôi xin trích từ bài" học văn bây giờ " của tác giả Hàm Luông(Lê minh Trường)ghi lại
"... Nhiều GV chấm thi đại học nhận xét,mỗi năm bài thi văn lại kém hơn 1 chút.Có những lỗi sai không thể chấp nhận được,có những câu văn mà giám khảo phải ôm bụng cười 5phuts sau mới có thể chấm tiếp.nếu nói học văn biết người thì ta đang đọc được 1 lớp người như thế này đây:
- Ở giai đoạn này ý chí của người dân đang ở mức tuột đỉnh(tột đỉnh)
- Nguyễn Tuân rất hung bạo
- Đó là 1 cụm từ gợi cho ta nỗi buồn,nó BÊ THA đến nhường nào
- Chế Lan Viên là 1 nhà thơ xuyên suốt cuộc đời trong lãnh tụ của Đảng và nhân dân cũng như tất cả các cán bộ.
- Trong nền văn học VN thì có rất nhiều nhà văn má chúng ta được biết thì chúng ta không thể nói hết về nhà văn nhà thơ được mà Nguyễn Tuân là 1 nhà văn rât quen thuộc với bao cô cậu học trò cũng đang in rõ sâu trong lòng nhà thơ.(Hic! Đọc phát mệt)
- Từ lâu đến nay nói tới con sông Đà nhớ ngay tới Nguyễn Tuân vì Nguyễn Tuân có lúc rất hung bạo,1 mình ông cũng ngồi trên 1 chuyến để lái đò vả ông cứ xoáy sâu vào hình tượng sông đà
Cần phải nhìn nhận 1 thực tế bây giờ là rất ít học sinh biết rung động với 1 bài thơ hay,câu văn đẹp.Vì vậy khi viết văn các em toàn thô thiển hóa văn chương.Một bài thơ hay,sau khi được các em phân tích,bình giảng bỗng trở nên 1 thứ ngớ ngẩn ,không thể nào chấp nhận được,đọc mà nhiều lúc phát tức
- Lời bình câu thơ(LBCT) Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy
Cảnh đông tàn rét mướt khiến con người không muốn quét tước gì nữa,để rồi sau khi nắng lên,sau lưng thềm lá đã rụng đầy như bãi rác.
-LBCT:Lơ thơ cồn cỏ gió đìu hiu
Mở đầu bài thơ tác giả đưa ngay ra 1 cái cồn nhỏ. Cồn của người khác thì rậm rạp còn cồn của Huy Cận thì lơ thơ vài loại cây.Cây cối của Huy Cận chỉ đủ dùng cho 1 luồng gió.
(ặc ặc,chác phải tôn hắn làm sư phụ quá...![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
-LBCT:Sông dài ,trời rộng,bến cô liêu
"Bến cô liêu "thì nghĩa là cô liêu là tên của 1 bến đò.Và "cô" ở đay chỉ cô gái đứng cô đơn 1 mình.
-LBCT:Mùa thu nay khác rồi
Đấy mới hôm nào đấy quay về thì phong cảnh ở đây đã khác rồi, không ai đoán được chữ ngở.
Nếu nói văn là người thì qua những câu văn vừa rồi,bạn sẽ hình dung 1 lớp người như thế nào?Thật là lạ , lớp người ấy đã từng đỗ tú tài
Tôi xin trích từ bài" học văn bây giờ " của tác giả Hàm Luông(Lê minh Trường)ghi lại
"... Nhiều GV chấm thi đại học nhận xét,mỗi năm bài thi văn lại kém hơn 1 chút.Có những lỗi sai không thể chấp nhận được,có những câu văn mà giám khảo phải ôm bụng cười 5phuts sau mới có thể chấm tiếp.nếu nói học văn biết người thì ta đang đọc được 1 lớp người như thế này đây:
- Ở giai đoạn này ý chí của người dân đang ở mức tuột đỉnh(tột đỉnh)
- Nguyễn Tuân rất hung bạo
- Đó là 1 cụm từ gợi cho ta nỗi buồn,nó BÊ THA đến nhường nào
- Chế Lan Viên là 1 nhà thơ xuyên suốt cuộc đời trong lãnh tụ của Đảng và nhân dân cũng như tất cả các cán bộ.
- Trong nền văn học VN thì có rất nhiều nhà văn má chúng ta được biết thì chúng ta không thể nói hết về nhà văn nhà thơ được mà Nguyễn Tuân là 1 nhà văn rât quen thuộc với bao cô cậu học trò cũng đang in rõ sâu trong lòng nhà thơ.(Hic! Đọc phát mệt)
- Từ lâu đến nay nói tới con sông Đà nhớ ngay tới Nguyễn Tuân vì Nguyễn Tuân có lúc rất hung bạo,1 mình ông cũng ngồi trên 1 chuyến để lái đò vả ông cứ xoáy sâu vào hình tượng sông đà
Cần phải nhìn nhận 1 thực tế bây giờ là rất ít học sinh biết rung động với 1 bài thơ hay,câu văn đẹp.Vì vậy khi viết văn các em toàn thô thiển hóa văn chương.Một bài thơ hay,sau khi được các em phân tích,bình giảng bỗng trở nên 1 thứ ngớ ngẩn ,không thể nào chấp nhận được,đọc mà nhiều lúc phát tức
- Lời bình câu thơ(LBCT) Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy
Cảnh đông tàn rét mướt khiến con người không muốn quét tước gì nữa,để rồi sau khi nắng lên,sau lưng thềm lá đã rụng đầy như bãi rác.
-LBCT:Lơ thơ cồn cỏ gió đìu hiu
Mở đầu bài thơ tác giả đưa ngay ra 1 cái cồn nhỏ. Cồn của người khác thì rậm rạp còn cồn của Huy Cận thì lơ thơ vài loại cây.Cây cối của Huy Cận chỉ đủ dùng cho 1 luồng gió.
(ặc ặc,chác phải tôn hắn làm sư phụ quá...
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
-LBCT:Sông dài ,trời rộng,bến cô liêu
"Bến cô liêu "thì nghĩa là cô liêu là tên của 1 bến đò.Và "cô" ở đay chỉ cô gái đứng cô đơn 1 mình.
-LBCT:Mùa thu nay khác rồi
Đấy mới hôm nào đấy quay về thì phong cảnh ở đây đã khác rồi, không ai đoán được chữ ngở.
Nếu nói văn là người thì qua những câu văn vừa rồi,bạn sẽ hình dung 1 lớp người như thế nào?Thật là lạ , lớp người ấy đã từng đỗ tú tài