XUÂN CA...
Tuyết đong thành mộng hoa Xuân cười
Giao mùa thay áo màu tươi mới
Xuân có về đâu mà ai đợi
Trắng hương lan toả hồn chơi vơi
Rừng Thu mơ ... ướt lá sương mù
Cánh hạc Xuân thì rớt cội Thu
Liễu rủ tóc buồn trông bóng lạc
Dáng Thu khuất dấu hồn Thu du
Thu đi từ dạo trời đong lá
Mưa buốt vào hồn lạnh tím da
Khoắc khoải hồn Thu sương trắng xoá
Lệ hờn run rẩy giọt châu sa
Hương cao khói ngút luồn trong gió
Người có về Xuân kịp chuyến phà
Và thổn thức hồn nghe tiếng gọi
Ai sầu ai oán nhạc Xuân ca ...
Khúc Niệm Từ
24.1.2012
XUÂN
Người đi, kẻ ở, hồn sầu
Xuân sang nỡ để hoa nhàu trời xuân
Người đi ta gọi - Cố nhân
Người quen mới. gặp mấy lần - chưa quen
Được không - gọi tiếng 'bạn hiền"
Người ở đâu - một chút duyên "bọt bèo"???
Tình xa lỡ đã buồn hiu
Cho em ngày ấy muôn chiều vời xa
"Ai sầu, ai oán xuân ca
Có chăng còn một chuyến phà xuân nay???!!!
QH
@ Hi hi iiiiiii... Để Hạc em hoạ thơ cùng Quang Hiển huynh nha! Nghe đâu con nhỏ Khúc, nhóc ấy bận lu bù, ít khi vào thơ ứng xử kịp thời ! Hạc em thỉnh thoảng rỗi hơn nhỏ Khúc 1 tí xíu, nên hoạ thơ với huynh Quang Hiển nha ! Xin được phép ạ !
HỒN THU XA
Hồn Thu xa vắng ngàn vó câu
Lạnh buốt Tình Xa nguyệt quế lầu
Thiên san trần thế chia đôi ngả
Sương mùa lả chả giọt lệ châu
Người khuất xin đành gọi cố nhân
Người xa cõi tạm đến bạn gần
Thi thơ hiền hữu cùng đối ẩm
Hạ hồng vịnh nhánh chuông chùa ngân
Hồng Hạc