THU XA
(em đặt tựa cho nhà tu đấy)
Đã mấy thu rồi xa em
Chiếc ghế ngày xưa im lìm
Chiều loang nắng buồn hiu hắt
Sầu dâng nặng trĩu con tim
Từ đó em xa, xa mãi
Từ đó tôi buồn mênh mông
Từ đó em không về lại
Trời buồn lá rụng ven sông ...
Quang Hiển
THU XA
(em đặt tựa cho nhà tu đấy)
Đã mấy thu rồi xa em
Chiếc ghế ngày xưa im lìm
Chiều loang nắng buồn hiu hắt
Sầu dâng nặng trĩu con tim
Từ đó em xa, xa mãi
Từ đó tôi buồn mênh mông
Từ đó em không về lại
Trời buồn lá rụng ven sông ...
Quang Hiển
CÕI TRỐNG
Những chiều ta nhìn cõi trống
Ghế đá xưa lạnh buồn trông
Người xa đi không trở lại
Tím chiều lên nhánh phượng hồng
Em đi mấy mùa thu nhớ
Anh về gối mộng tình thơ
Trắng canh sương mù giá buốc
Tình xưa trở giấc mơ hồ
Thu ơi bao giờ trở lại
Ươm đầy lá biếc tình thơ
Rừng xưa còn xanh tiếng hát ?!
Nai vàng ngơ ngác ngóng chờ ?!
Khúc Niệm Từ
(Hê hê hê... em tập hoạ thơ với nhà tu gõ mõ ạ ! vui nha !)
CHO XIN HAI CHỮ BÌNH AN
Em gợi làm chi một niềm đau
Thu xưa hạnh phúc, thu nay sầu
Tình thơ gối mộng mà ly biệt
Người đi, ta biết trở về đâu
Sao ta vướng mãi một chuyện tình
Không còn dù một chút mong manh
Đêm vắng, độc hành thân lữ thứ
Người ơi!!! mộng đã vỡ tan tành
Hãy để lòng ta lắng thời gian
Vui cánh chim bay, vui gió ngàn
Xin một đời quên - thời quá khứ
Cầu xin chỉ hai chứ "bình an"
QH
CHO NGƯỜI HAI CHỮ AN BÌNH
Người xin hai chữ an bình
Kẻ cho hai chữ yên bình an thôi
Chiều nay mây trắng pha vôi
Bạc khung trời lạnh buốt ôi lòng sầu
Biển xa chao sóng dầu dầu
Rừng Thu lặng vắng một mầu vàng phai
Chỉ còn ngơ ngác mắt nai
Trông về lối cũ lá bay rì rào
Vi vu gió rít nao nao
Mưa Thu nhỏ giọt lao xao nỗi niềm
Vọng vang tiếng hú rừng thiêng
Bóng người năm cũ biết tìm nơi đâu
Chơ vơ rừng thẳm cúi đầu...
Khúc Niệm Từ