CHIA ĐÔI MẢNH VỠ TI GÔN
Màu mực ngày xưa còn đọng đầy
Mà sao người cũ biệt ngàn mây
Để cho sương muối giăng đầu núi
Để dòng lệ tủi chiều Thu bay
Mực xưa còn thắm trang thơ đầu
Mà người năm ấy về nơi nao
Để vườn thơ vắng tình hư ảo
Để sầu áo não Thu phai màu
Mực xưa còn vẽ đôi tim mộng
Ti Gôn vỡ vụn loang lệ hồng
Thu tím vần thơ màu li biệt
Tựa đề vĩnh quyết chia đôi lòng
Khúc Niệm Từ
18/11/2010
MẢNH VỠ TI GÔN
Màu hoa huyết vỡ hay tim vỡ
Mộng lỡ duyên đầu lạc mất nhau
Mỗi độ mùa sang Ti Gôn vẫn
Chia đôi nửa trái tim phai màu
Ai ghép giùm tôi hai mảnh tim
Để chiều mây tím không mỏi tìm
Để tình thơ vẫn như màu nhớ
Một thuở vần thơ với bình yên
Chiều nao nhìn lối Thu mơ xưa
Và người xưa ấy về hay chưa
Mà sao rưng rức rừng mưa khóc
Mỏi mắt Nai buồn theo mấy mùa
Giọt đọng u buồn cánh Ti Gôn
Màn sương trắng xóa luồn qua hồn
Ti Gôn đã vỡ chiều li biệt
Tiết Đông trở giấc buốt lòng đơn
lathuphai
ĐÔI CÁNH TI GÔN
Người về bên ấy mộng thành đôi
Đẹp bóng vu qui về với đời
Em vui hạnh phúc bên người mới
Xác pháo bay hồng rợp khắp nơi
Tiếng pháo vu qui rớt ngập lòng
Một chiều sương lạnh gió đông phong
Tiển người em gái về lầu cát
Xây đời hạnh phúc mới bên chồng
Đôi mảnh Ti gôn đã vỡ rồi
Cánh hoa đã vỡ mộng thành đôi
Ti gôn vờ vụng tan thành huyết
Gió lạnh vô tình buốt lòng tôi!
Ngọc Duy Thanh
[color="#cc00cc"]
VỠ ĐÔI
Ta về nhặt xác Ti Gôn
Vỡ tan đôi mảnh để hồn đơn côi
Tím màu sắc cũ chiều trôi
Không ai lưu luyến xa xôi những chiều
Rừng Thu trút lá đìu hiu
Bóng ngày xa ấy như diều bay xa
Xổ lồng con sáo sang qua
Bờ mơ mộng thắm lệ sa dõi về
Ưu tư buồn thãm não nề
Nhìn màn sương chắn lời thề gãy đôi
Ti Gôn nay đã đi rồi
Màu phai huyết lệ lẻ loi độc hành
Chim uyên một chiếc trên cành
Gọi sầu nơi ấy lệ quanh mõi tìm
Tàn canh sương rớt ngoài hiên
Trong lòng nức nở nỗi niềm buồn heo mây
Ti Gôn có về Xuân nay
Có còn hồng thắm để ai tự tình
Ti Gôn cánh mộng mơ xinh
Vì đâu nên nỗi chia tình vỡ đôi
Khúc Niệm Từ
18/11/2010
[/color]