ĐỘC HÀNH
Thi Lệ
Mải mê bước, ta bỏ quên ngày tháng
Gót phiêu du suốt một kiếp độc hành
Ai hiểu cho ta đêm trường cô lạnh?
Giấc không thành, hồn phiêu lãng xa xăm.
Ta ra đi, đoạn tuyệt tháng với năm
Và không nhớ từng phút giây, khoảnh khắc
Và không hay từng cảnh đời, khuôn mặt
Ta cố quên, quên sạch hết thời gian
Ở trong ta kỷ niệm cứ dần tan
Như bọt bèo nổi trôi cùng rong tảo
Niềm vui đến mau, tan mau, hư ảo...
Chỉ nỗi buồn còn đọng lại dài lâu.
23h08, 09/07/2008
Thi Lệ
Mải mê bước, ta bỏ quên ngày tháng
Gót phiêu du suốt một kiếp độc hành
Ai hiểu cho ta đêm trường cô lạnh?
Giấc không thành, hồn phiêu lãng xa xăm.
Ta ra đi, đoạn tuyệt tháng với năm
Và không nhớ từng phút giây, khoảnh khắc
Và không hay từng cảnh đời, khuôn mặt
Ta cố quên, quên sạch hết thời gian
Ở trong ta kỷ niệm cứ dần tan
Như bọt bèo nổi trôi cùng rong tảo
Niềm vui đến mau, tan mau, hư ảo...
Chỉ nỗi buồn còn đọng lại dài lâu.
23h08, 09/07/2008
Quen biết đầy thiên hạ.
Tri kỷ được mấy người?
Tri kỷ được mấy người?