📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Truyện mất ấn kiếm Triều Nguyễn (2)

0 trả lời, 1.473 lượt xem — Trang 1 / 1
CHUYỆN MẤT ẤN KIẾM TRIỀU NGUYỄN (2)
 
Tháng 3/2006, Đài truyền hình Việt Nam phát sóng chiếu bộ phim lịch sử nhiều tập “Ngọn lửa hoàng cung”. Kịch bản của Lê Nhị Hà. Truyện phim xoay quanh nhân vật chính là ông vua cuối cùng của vương triều Nhà Nguyễn: Bảo Đại.
Bộ phim khá hấp dẫn. Chỉ tiếc không thấy chiếu buổi lễ cựu hoàng Bảo Đại long trọng đọc chiếu thoái vị, và trao ấn kiếm cho đại diện chính quyền Cách mạng. Mặc dù trên màn hình đã chiếu cảnh chuẩn bị cho buổi lễ ấy. Bảo Đại đã hỏi mẹ: “Con nên mặc hoàng bào hay Âu phục?”.
Bị hẫng hụt, nên khán giả thắc mắc, đoán già đoán non, cho rằng cảnh ấy có thể đã bị kiểm duyệt cắt bỏ, chứ có lẽ đâu một sự kiện lịch sử quan trọng như vậy, mà tác giả và đạo diễn lại sơ suất bỏ qua.
Rồi tiếp đến tập 44, Bà thứ phi Ngọc Diệp sang Pháp thăm Hoàng hậu Nam Phương. Nhân đó đem ấn kiếm đi trao cho Nam Phương bảo quản. Vì ở trong nước chiến sự đang ngày càng ác liệt. Trong phim chỉ có lời thoại như vậy, chứ không thấy hình ảnh ấn kiếm.
Ô hay! Cả nước ai cũng biết cựu hoàng Bảo Đại đã trao ấn kiếm cho chính quyền Cách mạng từ 30/8/1945. Vậy, tác giả Lê Nhị Hà “nhặt được” ấn kiếm ở đâu mà đưa cho bà Ngọc Diệp đem sang Pháp? Phải chăng tác giả cũng cùng quan điểm với ông Nguyễn Đắc Xuân, cho rằng cuối năm 1946, quân Pháp đào công sự ở ngoại thành Hà Nội, vớ được ấn kiếm rồi đem trả ông Bảo Đại? Hay không phải thế, nhưng vì một sự tế nhị nào đó không thể nói ra, nên tác giả đã “phớt lờ” lịch sử đi. Coi như cựu hoàng Bảo Đại chỉ đọc chiếu thoái vị. Còn ấn kiếm vẫn lưu giữ ở hoàng cung cho đến ngày bà Ngọc Diệp đi Pháp?...
                                                *
                                            *         *                   
Ngày xưa nước Ngô là một quốc gia rất sùng Đạo Khổng, coi trọng chữ “Lễ”. Nhưng lại  xẩy ra một việc hết sức nhẫn tâm, vô đạo. Đó là việc em giết anh để cướp ngôi vua của anh. Cái việc đại nghịch ấy xẩy ra, chỉ có một mình quan Tể Tướng đương triều biết. Nhưng tên bạo chúa đã ra lệnh: ”Nếu để lộ chuyện Tể Tướng sẽ mất đầu”. Tể Tướng dành nuốt hận, lặng im.
Nhưng chẳng ai nắm tay thâu ngày đến tối. Ngậm miệng, cắn răng giả câm giả điếc hết năm này sang năm khác, mãi rồi cũng đến lúc không thể chịu được nữa. Tể Tướng bèn sai lính vào rừng đào một cái hố sâu. Rồi một hôm, một mình một ngựa, Tể Tướng vào trong rừng. Ông xuống hố và gào lên thật to cho bõ bèn những ngày phải giả câm, giả điếc: “Ối giời đất ôi! Có đứa vô đạo giết anh cướp ngôi vua!”. Lúc ấy rừng vắng không một bóng người. Chỉ có trời xanh ở trên cao, đất đỏ ở dưới chân, và một đàn chim bay qua trên đầu Tể Tướng.
Khi đã toại nguyện, Tể Tướng lên ngựa trở về. Và chính ông cũng không ngờ trong lúc bay qua, đàn chim đã nhả một cái hạt xuống hố. Rồi hạt nẩy mầm mọc thành cây. Rồi cây lớn lên xanh tốt. Rồi gió vãng lai rì rào trong tán lá, đưa tiếng kêu của Tể Tướng bay đi khắp bốn phương…
Thế là chuyện kín đã vỡ lở.
                                                *
                                            *        *
Mới đây báo Văn nghệ số 14+15, 4/ 2008 có bài “Một vụ đầu cơ nghệ thuật”, của tác giả Thu Hằng, cho biết: Những năm 1928-1934, đất nước Xô Viết non trẻ cần tiền để phục hưng nền kinh tế. Điện Kremli đã phải bán nhiều kiệt tác hội họa của Nhà bảo tàng mỹ thuật quốc gia Hẻmitage cho một vài chính khách phương Tây, để lấy mười chín triệu rúp vàng…”.
Kiệt tác mỹ thuật là tài sản quý của quốc gia.Cũng chẳng khác gì chiếc ấn vàng và thanh bảo kiếm của ta. Song, vạn sự khởi đầu nan. MoSkova đã phải bán tranh. Còn Hà Nội nếu có phải cho ấn kiếm, thì âu đó cũng là điều dễ hiểu. Chỉ có điều là chuyện bán tranh, chắc ở Liên Xô (cũ) không phải ai cũng được biết. Vì đó là bí mật quốc gia. Nhưng bây giờ thi…đến cả dân ta, ở xa thế mà cũng biết!
Tục ngữ ta có câu: “Cái kim bọc giẻ lâu ngày cũng ra”. Truyện ấn kiếm Triều Nguyễn mất hay còn, chắc rồi sẽ có ngày sáng tỏ./.
 
                                                          Uông Bí, ngày 25/3/2006
                                                                             24/4/2008
Đăng nhập để trả lời
0