THU KHOC
Là vàng rơi vãi góc sân nhà.
Em đứng thẫn thờ nhìn gió qua.
Cuốn theo chiếc lá vàng héo quắt.
Nghẹn máu dừng chân chỗ tim ta.
Kìa ! dáng ai ẩn màu sương trắng đục.
Lẩn mình trong tối dần khất xa.
Dụi mắt trông xa tưởng anh đến.
Nào ngờ tưởng tượng vì thu ra.
Chơi vơi niềm nỗi ai hiểu ta.
Chỉ có thu nay mới hiểu mà.
Vì thu qua mấy mùa ta đón.
Chạnh lòng thu rớt khóc xót xa
Là vàng rơi vãi góc sân nhà.
Em đứng thẫn thờ nhìn gió qua.
Cuốn theo chiếc lá vàng héo quắt.
Nghẹn máu dừng chân chỗ tim ta.
Kìa ! dáng ai ẩn màu sương trắng đục.
Lẩn mình trong tối dần khất xa.
Dụi mắt trông xa tưởng anh đến.
Nào ngờ tưởng tượng vì thu ra.
Chơi vơi niềm nỗi ai hiểu ta.
Chỉ có thu nay mới hiểu mà.
Vì thu qua mấy mùa ta đón.
Chạnh lòng thu rớt khóc xót xa
Minh Nghĩa