THU VỀ
Tiết Thu nhẹ gót về đây
Gió lay chiếc lá rơi đầy lối xưa
Phất phơ tà áo dìu đưa
Bài thơ nón lá che vừa nắng hanh
Em trên lối cũ không anh
Màn sương chắn phủ chạnh lòng màu thu
Buồn theo tiếng gió vi vu
Mưa rơi lất phất lệ dư nỗi niềm
Xạc xào lá khóc niềm riêng
Chim muôn ríu rít huyên thuyên chuyền cành
Dáng em bước nhỏ mong manh
Giẫm trên xác lá trên cành vừa rơi
Mộng ước ngày nao ru hời
Tiếng xưa trút lá một thời lãng quên
Người đi qua chốn bình yên
Người còn ở lại dõi miền hư không
Mưa tuôn nước lũ xuôi dòng
Ra nơi biển lớn mênh mông đôi bờ
Một mình đếm bước bơ vơ
Có ai chờ đợi đường tơ năm nào
Thu rơi lá úa xạc xào
Người đi qua lối thu nào năm xưa
Mưa rơi trắng xoá đường xưa
Mình em lặng lẽ mấy mùa Thu qua ? !
Hà Ngân Hà
CHIẾC BÓNG CHIỀU THU
Người thì ở tận trời xa
Xót thương phận gái mưa sa giữa dòng
Nhớ ai bạc thếch má hồng
Chim trời, cá nước cho lòng ai đau
Thương em mưa nắng dãi dầu
Gửi em chia sẻ đôi câu liệu rằng...
Nỗi buồn vơi bớt đi chăng
Em buồn ta cũng vạn lần xót xa
Giảng đường một thoáng mơ qua
Nhớ người đi mãi, biết là về đâu?
Chiều thu lá úa rơi sầu
Vàng trên lối cỏ một màu...chiều thu
Đường về lẻ bước tương tư
Thương em quá, thuở giã từ người đi
Hỏi người còn nhớ nhung gì
Che nghiêng vành nón sầu bi riêng mình...
QH
Tặng Galaxies
"Kiếp hồng nhan quá mong manh
Đầu xuân sao vội gãy cành thiên hương" (dựa Nguyễn Du)
Em ơi! một chút tình vương
Vần thơ xướng hoạ đoạn đường đâu đây
Ta đi một quãng đường dài
Trở về em chẳng một lời chia ly
Mà em đã vội ra đi
Vườn thơ vắng lạnh, còn gì... buồn tênh
Ngân Hà một dãi mông mênh
Vì sao sáng nhất, bồng bềnh... là em???
Tìm em, anh biết đâu tìm
Ôi thôi lệ vỡ hương chìm còn đâu
Trong ta nặng một nỗi sầu
Chiều Đông lá úa một màu chiều Đông
Còn đâu em, ước mơ hồng
Em đi, ta bỗng nghe lòng quặn đau
....
QH