KIẾM THẾ
[color="seagreen"]“Hỡi nhân gian tình là chi! Tình khiến sinh tử tương hướng! Trời nam đất bắc song thiên nhạn... Cổ thụ mấy mùa hàn sương! Hoan lạc thú, biệt ly sầu... Mối hận chứa đầy tình tương tư! Ngàn lời muốn tỏ đành trôi theo áng mây! Thiên Sơn không băng giá... Quân tử đi tìm ai!”
Kim Dung
[/color]
1. Trước tửu lầu kiếm khách ngộ giai nhân.
Hơn 50 năm trôi qua kể từ cuộc chiến đẫm máu của 12 đại môn phái để bảo vệ báu vật trấn quốc Ngọc Du Long. Những nhân chứng cuối cùng của cảnh thảm sát khi đó vẫn còn run rẩy khi nhắc lại sự tàn bạo, vô đạo của quân Kim khi tràn vào lãnh thổ Đại Tống. Đại Lý Đoàn Thị, quốc gia xinh đẹp bé nhỏ quanh năm tươi thắm sắc hoa cũng không thoát khỏi thảm cảnh đó. Phải mất mấy mươi năm để người ta có thể quên đi vẻ tang tóc bao trùm mọi nơi.
Chiến tranh lùi xa, bí ẩn về Ngọc Du Long cuối cùng cũng chìm lắng, khi người ta nhận ra rằng, không phải viên ngọc, mà chính sự tham lam và thù địch đã đẩy con người vào loạn binh đao. Thực sự trên thế gian này có Ngọc Du Long thật hay không, hay vốn dĩ nó chỉ là lời thế gian truyền tai nhau? Những người được đồn là có trong tay Ngọc Du Long sau cùng chỉ có một kết cục duy nhất: chết thảm cả nhà.
Mười hai năm về trước cũng thế, cũng chỉ vì lời đồn về viên ngọc kì quái này mà Minh chủ võ lâm đương thời là Nhiếp Doanh bị triều đình kết án tru di cửu tộc, khép tội làm phản. Có kẻ rèm pha chuyện năm xưa khi thống nhất võ lâm, chính Nhiếp Doanh là người có trong tay Ngọc Du Long, nhưng lại không chịu giao trả triều đình mà giữ lại với ý đồ tạo phản. Hơn hai trăm mạng người chết thảm dưới lưỡi đao của đao phủ. Khi đó, con gái Nhiếp Doanh là Nhiếp Hải Đường trước đó đã được cha dẫn lên bái chưởng môn Thúy Yên môn làm thầy nên thoát chết.
Cái tên Nhiếp Hải Đường chẳng còn ai nhớ tới sau đó nữa. Ở Thúy Yên môn sau này vang danh một tuyệt thế giai nhân mang tên Băng Tâm, người con gái có trái tim cứng như đá, lạnh như băng, luôn xuất hiện với một tấm mạng mỏng. Chẳng ai rõ mặt mũi nàng thế nào, nhưng thoạt nhìn dáng dấp, phong thái, ai cũng liên tưởng tới một vẻ đẹp từng làm khuynh thành đảo quốc hai mươi năm về trước của con gái Chưởng lệnh Thúy Yên khi đó là Tô Nhã.
Thành Đại Lý nhiều năm nay vẫn nổi tiếng về sự giàu có và trù phú bậc nhất phương nam. Mỗi ngày có hàng trăm thương nhân ra vào để mua bán trao đổi gạo muối, vải, lụa, thuốc quý. Tửu lầu, thanh lâu, khách điếm mọc lên ở khắp nơi, người ra kẻ vào lúc nào cũng tấp nập và đông đúc. Phong Vân lầu, quán rượu nổi tiếng nhất trong thành về chiều lại càng tất bật. Người ra kẻ vào không biết đã đến bao nhiêu lượt mà kể xiết. Tửu lầu này xưa nay vẫn vang danh với món Gà Ngũ Sắc và Hoan Lạc tửu- một loại rượu được cất bằng hoa trà Hoàng Đế vốn chỉ có ở Đại Lý mà thôi.
Trên lầu hai, phía canh trái tửu lầu, một bàn ăn đã được sắp sẵn ra với món Gà Ngũ Sắc và ba bình Hoan Lạc tửu, một thanh y công tử mặt mũi tuấn tú, mắt sáng quắc, chừng hăm mươi hăm mốt tuổi bình thản thưởng thức bữa tối tuyệt vời của mình. Một thanh trường kiếm đặt bên phía tay phải, đuôi kiếm nạm ngọc nên có thể xác định đây là một thanh bảo kiếm quý giá mà chỉ có thể tìm thấy ở những nơi bí mật như kho vũ khí của Hoàng gia Đại Lý. Trên bàn còn đặt một túi hành lý, có vẻ như chàng sắp đi xa khỏi nơi này.
Thanh y công tử ấy không phải ai xa lạ mà chính là tam thế tử của Đoàn vương gia Đoàn Ân Khang, vốn nổi tiếng văn võ toàn tài, xứng đáng là Hoàng thành Thần vệ của Đại Lý quốc. Đoàn Vương gia có ba người con trai và một ái nữ đều rất mực giỏi giang. Hai người con trai lớn một làm Đại Nguyên soái ngoài biên cương, một là Hoàng tử sau này sẽ kế thừa ngôi vua. Còn Tam thế tử Kỳ Phương được biết đến nhiều hơn cả với biệt hiệu Huyền Băng Cửu Kiếp Tiềm Long. Chàng ưa ngao du thiên hạ, đi đây đi đó lãng tích thiên nhai hơn là bó buộc mình vào những chuyện triều chính đau đầu.
Vừa đưa chén rượu lên miệng, chàng dừng ngay lại vì dưới đường phố có tiếng la hét, khóc lóc nghe rất thê thảm. Chàng đứng dậy, đến bên cửa sổ và nhìn xuống. Một gã công tử trạc hăm hai hăm ba tuổi đang ra lệnh cho lũ người hầu lôi đi một thiếu nữ xinh đẹp. Thiếu nữ sợ quá khóc ngất đi, còn phụ mẫu nàng lê lết dưới đòn roi của đám gia nhân.
- Đại thiếu gia…- Mẹ nàng cố bấu lấy áo gã- Xin ngài tha cho con gái chúng tôi. Chúng tôi thiếu nợ ngài nhất định chúng tôi sẽ trả mà. Xin ngài hãy tha cho con gái tôi, nó mới mười lăm tuổi thôi. Tôi dập đầu tôi van thiếu gia…
- Nợ ông bà không trả được thì để con ông bà trả.- Gã giơ chân đạp mẹ cô gái không chút thương tình.- Ta cho nó làm a hoàn cho ta là phúc mười đời nhà nó rồi. Cút về không ta đánh chết hết bây giờ.
Mặc cho bị đạp, bà vẫn ôm chặt lấy chân gã khóc lóc van nài. Còn trượng phu của bà thì đã bị lũ gia nhân dùng gậy đánh cho đến bất tỉnh nhân sự.
“Ở đâu ra cái thứ ngang ngược ăn hiếp bá tánh như vậy?” Kỳ Phương cau mày phẫn nộ. Chàng định tung người nhảy xuống thì thấy ở phía dưới, một đám người rẽ đến, có cả nam và nữ, dẫn đầu là một phụ nữ trạc tuổi mẹ chàng rồi cũng không chừng mặc dù nhìn bà ta thực sự là rất đẹp.
Mặc dù tuổi đời còn trẻ nhưng không phải Kỳ Phương không hiểu gì về giang hồ. Cách vận trang phục của những người này cho thấy họ đến từ Thúy Yên môn- một môn phái nằm ngay trên lãnh thổ Đại Lý của gia đình chàng. Trước đây thì Thúy Yên chỉ thu nhận đệ tử nữ, nhưng sau đó có cho các đệ tử nam được gia nhập môn phái. Môn phái này có thể dùng đao hoặc dùng kiếm cũng được, lúc hưng thịnh thì danh tiếng của họ không thua gì Đoàn gia của chàng. Hiện tại thì họ cũng được xếp vào hàng danh môn chính phái và là một trong 12 môn phái lớn nhất võ lâm hiện nay.
Đạo cô đi đầu trừng mắt nhìn gã công tử nọ rồi quát lớn:
- Giữa đường giữa chợ mà dám hà hiếp dân lành, hỏi còn vương pháp gì nữa không?
Tên đại thiếu gia ngang ngược nhìn đạo cô rồi bật cười khinh bỉ:
- Ở đây ta là vương pháp. Bọn các người không liệu cút đi thì đừng trách ta ác. Tụi bây đâu...
Đám gậy gộc vừa trờ tới thì vị đạo cô đã phất nhẹ ống tay áo, cả bọn gia nhân ngơ ngác không hiểu tại sao chúng lại nằm la liệt trên phố.
Tên đại thiếu gia tái mặt quát:
- Ngươi... ngươi... ngươi dám... Có biết ta là ai không? Cậu ta chính là tể tướng đương triều...
Nhưng hắn chưa kịp nói xong thì chợt có ánh quang loang loáng đến, một mũi kiếm chĩa thẳng vào yết hầu của hắn từ lúc nào. Sự việc diễn ra chỉ trong một cái chớp mắt khiến ai nấy đều sững sờ. Người vừa sử thanh liễu kiếm Hàn Băng chính là đại sư huynh của Thúy Yên Môn Thái Mặc Tường. Thân thủ đó quả khiến người ta phải nể sợ.
- Nói thêm một câu nữa đi...- Mặc Tường nhìn thẳng vào hắn, mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào.
«Hảo kiếm pháp.»- Kỳ Phương thốt lên một cách bội phục. Chàng nhất định phải kết bạn với người đó- Hàn Băng tuyệt nhất kiếm Thái Mặc Tường.
Đám đệ tử nữ của Thúy Yên chạy lại đỡ hai người già dậy và dắt cô con gái đến cho họ.
- Mi thử động đến một sợi tóc của họ lần nữa xem.- Vị đạo cô liếc ngang rồi phất tay áo rẽ đám đông bước vào tửu lầu.
Đám đệ tử lục đục bước theo. Nhưng Kỳ Phương ngạc nhiên khi thấy còn có một người đứng lại có vẻ ngần ngại. Thoạt đầu chàng ngạc hơi thốt lên kinh ngạc. Bạch y thiếu nữ ấy dù có đứng giữa một trăm cô gái mặc xiêm y trắng khác cũng không thể nào lẫn được. Nàng mang một vành nón rộng có một tấm mạng cũng màu trắng bao quanh che đi toàn bộ khuôn mặt. Dáng người nàng thanh thoát, đôi tay thon dài. Chỉ cần nhìn có thế, Kỳ Phương đoán chắc nàng ta phải đẹp vô cùng. Chàng ước có thể nhìn một chút gương mặt bí ẩn đấy.
Thấy nàng ta đứng lại, Mặc Tường dừng bước quay lại giục:
- Bát muội, đi nào.
Người được gọi là Bát muội ấy vẫn không chịu bước đi. Nàng nhẹ đến gần ba người khốn khổ kia, hỏi bằng giọng trong trẻo và vô cùng êm dịu:
- Hai người nợ hắn bao nhiêu?
- Năm ngoái lão gia nhà tôi đổ bệnh, tôi có đến vay ông ấy 5 vạn lạng bạc. Đến năm nay lãi mẹ sinh lãi con, giờ đã lên đến 20 vạn rồi.
Bạch y thiếu nữ ngần ngừ rồi nói:
- Ta không có tiền cho hai người, các người cầm tạm miếng ngọc bội này đi bán lấy tiền trả hắn đi.
Cô gái rút từ trong người ra một miếng ngọc bội rồi đưa cho người đàn bà nghèo khổ.
- Bát muội, chẳng phải đó là ngọc bội mà cha muội để lại sao?- Mặc Tường thốt lên.
- Vật của người chết mà có thể cứu được ba người thoát chết thì cũng đáng lắm chứ.
- Tiểu cô nương à, cô thật tốt bụng...- Người phụ nữ rưng rưng nước mắt vẻ cảm kích- Nhưng nếu nó là vật cha cô để lại thì cô nương hãy giữ bên mình đi. Gia đình chúng tôi được các vị cứu ngày hôm nay là mang ơn các vị nhiều lắm rồi.
- Bá mẫu à, bá đừng nói thế. Cháu nhìn thấy bá bá và bá mẫu thì cháu nhớ tới vong phụ vong mẫu của cháu. Cháu không muốn tiểu muội muội này cũng phải sống cảnh mồ côi như cháu.- Bạch y thiếu nữ cầm đôi bàn tay nứt nẻ bẩn thỉu của người đàn bà lên và nhét miếng ngọc bội mà mười hai năm qua nàng giữ bên mình như một báu vật.
- Hãy lấy miếng ngọc này của huynh đi...- Mặc Tường rút miếng ngọc bội của mình ra.- Muội không thể đem cho vật mà cha muội đã bắt muội hứa phải giữ gìn được.
- Không sao đâu mà. Suy cho cùng nó cũng chỉ là một di vật. Muội quyết định rồi, chúng ta vào thôi kẻo sư phụ chờ.
Cô gái quay gót bước một cách kiên quyết vào trong tửu lầu.
Ngạc nhiên, cảm kích trước tấm lòng từ bi, nhân ái của bạch y thiếu nữ đó, Kỳ Phương nhảy phốc xuống từ lầu hai, vội chạy theo ba người dân khốn khổ kia. Chàng vừa định bụng sẽ làm một việc gì đó coi như là đáp lại tấm lòng của người thiếu nữ đó.
- Cho ta mua lại miếng ngọc bội khi nãy nhé! Ta sẽ trả cho các vị 50 lượng vàng.
Ba người tay vẫn còn run run khi cầm miếng ngọc, giờ suýt khụy xuống khi nghe chàng ngã giá.
- Sao? Bán cho ta nhé! Hay chưa đủ? Vậy 100 lượng nhé!
Họ còn đang run rẩy trước cái số tiền khổng lồ mà chàng đưa ra thì một người phóng ngựa tới, miệng hét lớn:
- Tam thiếu gia, ngài khoan đi đã, hãy khoan đi đã.
Đến nơi rồi, gã gia nô nhảy phóc xuống ngựa một cách nhanh nhẹn và quỳ gối trước chàng nói:
- Thiếu gia, lão gia cho gọi người về gấp.
- Ta mà về thì làm sao ra khỏi nhà được nữa. Mi về nói với cha ta là ta đi dự đại hội võ lâm xong sẽ về. Đừng lo cho ta.- Chàng lắc đầu từ chối.
- Thiếu gia xin hãy thương nô tài. Không đưa được thiếu gia về thì tiểu nhân cũng không thể về vương phủ được đâu ạ!
Nhìn ba người gia đình nhà kia giờ càng run rẩy hơn khi nghe nói đến chữ vương phủ, chàng lại lắc đầu ngán ngẩm:
- Thôi được, ta sẽ về, nhưng trước hết ta phải xử lý xong một việc trước đã.
- Không được. Thiếu gia phải về phủ đã.- Tên gia nô kiên quyết.
- Ta đã nói là ta sẽ về mà. Nhưng ta phải đến hỏi tội lão tể tướng đã, dám dung túng cho con cháu làm càn, bức hại dân lành.
Bây giờ có lẽ đã nhận ra chàng rồi nên ba người kia kéo nhau quỳ sụp cả xuống khóc lóc:
- Xin thái tử tha mạng. Xin thái tử tha mạng. Thảo dân biết lỗi rồi... Xin ngài tha mạng.
Tên gia nô Thái Tung trợn tròn mắt nhìn ba người đó, còn Kỳ Phương thì bật cười sảng khoái:
- Các người cho là ta cũng cùng một ruộc với hắn hay sao. Yên tâm đi. Ta sẽ đi đòi công lý cho các người.
Chàng nói và nhảy phốc lên ngựa.
- Chiếc ngọc bội này, nếu ngài thích thì cứ cầm nó đi...- Người đàn bà chấm ống tay áo lau nước mắt nói bằng giọng cảm kích.
- Ta mà lấy không của các người thì hóa ra ta cũng giống hắn à...- Chàng lại cười vang.- Thái Tung...
- Có nô tài...
- Đưa cho họ 100 lạng vàng.
- Tiểu...tiểu nhân lấy đâu ra 100 lạng vàng ?
- Thế thì dẫn họ về phủ, bảo mẹ ta đưa cho họ 100 lạng vàng và sắp cho họ một chỗ ở tốt giúp ta. Nếu khi ta về đến mà họ đi rồi thì ta sẽ hỏi tội mi đấy. Còn nữa, hành lý của ta vẫn ở Phong Vân lầu, mi đến đó lấy mang về phủ cho ta.
- Dạ rõ.
Kỳ Phương huých chân vào mình ngựa và con ngựa hý một tiếng dài rồi chàng phóng như bay về phía phủ tể tướng.[/align]