📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!
Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:
1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.
2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.
3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.
4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.
5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.
6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.
7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.
8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.
Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-02 11:57:31Ct.Ly>
LỜI THƯA
Xin chào các bạn. Hôm nay chúng tôi xin được hân hạnh giới thiệu đến các bạn một căn nhà mới: Diễn Đọc Ngâm Thơ Văn cuả bạn hữu VNTQ.
Hy vọng các bạn sẽ có những giây phút vui vẻ và an nhiên, thư giãn sau những ngày giờ mệt mỏi nơi công sở, những bôn ba tất bật cuả đời thường.
Chúng tôi , nhóm thân hữu yêu chuộng văn - thơ, với tinh thần văn nghệ, với thành ý muốn giới thiệu đến qúy vị và các bạn những TÁC PHẨM VĂN xúc tích, những ÁNG THƠ mượt mà cuả các THI VĂN SĨ VNTQ đang khiêm tốn ần thân ở một góc riêng mà chúng ta chưa có dịp thưởng thức.
Mỗi khi vui dạo trên diễn đàn, xin thân kính mời các bạn lưu bước nơi đây. Mong rằng dây thân ái từ những đôi tay yêu văn nghệ ngày càng nối rộng và thắm thiết hơn.
Trân trọng
Mở đầu cho trang này xin giới thiệu đến các bạn bài diễn đọc cuả
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-06 08:53:50Ct.Ly>
Thắng về nội, thối về ngoại, câu tục ngữ ngàn đời này đã làm cho từ ngoại trở thành thân thương với tất cả mọi người chúng ta. Cũng như câu cháu ngoại thương dại thương dột, cháu nội không vội gì thương...!
Ai có một thời tuổi thơ còn ngoại cũng sẽ thấm đậm cái tình thương vội vàng này và xem nó như nó là một kỹ niệm êm đềm khó quên.
Phan Thị Ngôn Ngữ đã dắt chúng ta trở về ký ức một thời với "ngoại""
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-02 11:58:40Ct.Ly>
Nếu... những ước muốn để hoàn thiện cuộc đời. Tóc Nâu đã ước mình là vạt nắng hồng để làm ấm ai trong cuộc sống, nhưng nếu... chỉ là vạt nắng hắt hiu thì cũng xin ai đó chắt chiu trong lòng !
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-21 12:41:00Ct.Ly>
TRÊN DỐC ĐỜI thơ Dzuylynh diễn đọc Sương Anh
TRÊN DỐC ĐỜI
Trên dốc đời ,người ta đánh tráo thân phận bởi vầng dương ,
ánh trăng và ngân hà tinh tú
Trên đốc đời , đồng tử con ngươi bị thui chột ,
con tim mù loà , bất lực... bởi con thuyền yêu thương lạc bến
Ta thấy người treo ngược linh hồn ,
trượt từ trên đỉnh yêu thương xuống tận cùng lãnh cảm...
Ta thấy người ngồi khóc dưới cơn mưa ,
gục đầu nghe bản xô nát bên hồ , dưới ánh trăng hoang viễn mộng .
Trên dốc dời ,
Em cô đơn ngồi cười một mình trong khát khao nỗi nhớ một vòng tay mặt trời rực cháy !
ở lưng chừng ảo giác
Ta bật cười khản giọng vỡ vách núi thời gian
bức tường quá khứ tang thương loang lổ và ráo hoảnh giọt nước mắt hoà tiếng cười em bi hận
Dưới chân đời ,
lũ xác chết chen nhau mở nắp quan tài ,
ngồi tán gẫu lời cát đá vô sinh
Những con ma văn nghệ ôm nhau cười rú khúc Tỳ Bà Hành Bạch Cư Dị .
Bầy đom đóm nép vào nhau , chia nhau đóm lửa ma trơi lập loè đầy kiêu hãnh ... rẻ tiền
Người kỳ nữ thắp lửa lòng hong bầu rượu giữa buốt giá mùa đông ,
tiếng ho vỡ toang lồng ngực , rướm máu
Hạt sương lăn trên giai điệu thi cầm,
lạnh toát tam muội hoả
Dưới chân đời ,
người chiến binh ngồi cần cù đếm chiến tích ký ức trên những vỏ đạn đồng đen nhàu nát
Dưới chân đời,
người đàn bà ngồi vo viên hạt lệ gửi người tình dĩ vãng
Dưới chân đời ,
ta ngồi chờ em gạ đổi những vần thơ lấy một cánh xương rồng sa mạc hoang vu bỏng rát
Ở giữa đời
ta chờ em một thoáng hương sương trong ngần thánh thiện
làm từ tâm lộ phí chuyến hành hương về cội nguồn tĩnh thức
Ở giữa đời
ta chờ em để chẻ đôi sợi tóc rối màu hạt dẻ rẽ lệch đường ngôi tít tắp
Cuối chân đời
có tiếng cười khục khặc của trái tim khô nứt nẻ
Trên dốc đời , ai kéo lê tiếng guốc vẹt mòn khua khốc gõ tiếng chày kình hồi Bát Nhã Ba La Mật Tâm Kinh .
Em ngồi chẻ củi trái tim mình , hâm lại một chút tình đã nguội .
một mình...
cô đơn lặng lẽ
Ta thấy những chiếc bóng da vàng vất vưởng tha hương viễn xứ
Trên dốc đời , ngàn cánh Hạc vút cao tận chân mây ,
nhả ra những nụ hoa thuỷ tinh tinh khiết
Có một nụ hoa lăn xuống , chạm búng khẽ tiếng vỹ cầm đơn điệu
âm thanh bật máu ,du dương , huyễn hoặc, vút cao , u tịch
Chiếc lá mùa Thu ngập ngừng bên song cửa hẹp,
lặng lẽ đưa tay gầy guộc khẽ vẫy con gió chướng mùa Đông
Trên dốc đời , có tiếng thở dài quạnh quẽ
cô đơn , trống vắng ngợp hồn
tái ê ,ê ủ...
Từ khoảng tối cuộc đời nhìn lên , mặt trời chìm vào giấc mộng mị cô đơn
Trên đốc đời cúi xuống , mặt trăng lầm lũi chuyên cần ,
thả sợi tơ giăng kín phím đàn...
tiếng vỹ cầm ngưng bặt.
Mùa Thu giãy chết , vô tình bỏ quên xác lá khô mục ruỗng bên ngoài cánh cửa thời gian
thời gian dẫy chết
có nỗi buồn đâu đây ập đến
buồn...
Như đời em
Như đời ta
Nỗi buồn bủa xuống mặt người
Buốn
Từ ngày qua tháng
Buồn
Từ tháng qua năm
Buồn
Từ năm qua hết cuộc hồng trần ...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-02 12:01:45Ct.Ly>
TÌM VỀ CHÂN NGUYÊN
thơ Sương Anh
diễn ngâm Đỗ Lanchy
Tìm Về Chân Nguyên
Đêm mơ ta lại thấy ta
Rong chơi phiêu lãng ta bà phù du
Giật mình một sớm sương mù
Khi nhìn thấy chiếc lá thu lià cành
Cuộc đời vốn quá mong manh
Tấm thân tứ đại như mành treo chuông
Sao không thức tỉnh xả buông
Để khi nhắm mắt tâm hồn thảnh thơi
Ảo hư huyễn mộng đầy vơi
Trầm kha một kiếp con người mai sau
Đắm chìm trong bể hận sầu
Bao giờ mới thấy nhiệm mầu Từ Bi
Chiêm bao quả thật diệu kỳ
Sáng ra tỉnh giấc tìm về Chân Nguyên
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-24 06:42:55Nón lá>
Hi chị Ly và nhóm diễn đọc thơ văn bạn hữu Việt Nam Thư Quán !
Cảm ơn nhóm đã mang đến cho mọi người được thưởng thức những tác phẩm văn chương dưới dạng âm thanh, tặng mọi người nè [sm=flower.gif]. Lại tặng một nhành hoa cỏ may nữa rồi
Hoa cỏ may-một loài hoa bình dị
Giữa đồng hoang nào ai thèm để ý
Hoa chẳng buồn vẫn khẽ níu chân người
Như tình em lưu luyến dành tặng chị.
Vậy đó hoa coi bình dị chứ cũng nhiều tình ý lắm đó chị .
Đùa một tí, chúc nhóm ngày càng lớn mạnh và hoạt động sôi nổi nghen chị.
À không biết mọi người sao chứ em thấy vào topic có nhiều link âm thanh online thì hơi bị chậm hơn bình thường một chút. Đăng nhiều bài vào một topic có cái hay là cùng lúc được thưởng thức nhiều tác phẩm nhưng có cái chưa hay là mạng (chắc là ở VN thôi) hơi bị chậm.
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2024 23:39:46 bởi Ct.Ly>
thi sĩ Thuỵ Hồng, một ngày nào đó, đã rời bỏ chúng ta để tìm về một nơi thật yên tĩnh, nơi không còn sân , si, phiền muộn
Để kỷ niệm 1 năm đã qua đã vắng những lời thơ của Thuỵ Hồng trong vườn thơ VNTQ
Đọc, Ngâm thơ bạn hữu xin đọc lại 1 bài thơ của cố thi sĩ Thụy Hồng
Đó là bài
Mày
Tác giả: Thụy Hồng
diễn đọc của Cathy Ly
Mày !
Tao với mày sống cùng chung lý tưởng Mày với tao một chí hướng vươn lên Khi quê hương còn vang tiếng đạn rền Mày cất bước lên đường vào cuộc chiến Ngày mày đi chỉ có tao đưa tiễn Người yêu mày còn đang dở cuộc thi Cầm tay nhau , tao không biết nói gì Nghe ray rức hằn sâu trong tâm khảm Vài ba năm có gì là bảo đảm Cho tao , mày rồi lại được gặp nhau Người trước đi lại tiếp nối người sau Tao tiếp bước theo mày vào chiến cuộc
Đường hành quân trên môi vòng khói thuốc Nhớ vô cùng thuở ấy có mày , tao Biết giờ này mày ở tận phương nào U Minh lầy lội hay địa đầu giới tuyến ? Có những lúc dừng chân nhìn mây quyện Cuối chân trời trong những lúc hoàng hôn Đem nhớ nhung tràn vây kín cả hồn Tao nhớ lắm những ngày xa xưa đó Người mày yêu tan trường về lối nhỏ Tao với mày lặng lẽ bước theo sau Mày rụt rè không ngỏ được lời nào Tao phải đứng làm trung gian hai đứa. Ngày dần qua , tao không còn đứng giữa Tình chúng mày giờ đã được đẹp đôi Nhưng riêng tao không vì thế lẻ loi Thầm cầu chúc tình chúng mày đẹp mãi Có nhiều lần mày tỏ lòng e ngại Tình không bền vì mày vẫn trắng tay Tao hiểu mày , hiểu đời dễ đổi thay Chỉ an ủi , biết làm sao hơn được ?
Vì đất nước mày lên đường đi trước Tao theo sau chỉ gặp một đôi lần Chiều hôm nay tình cờ chỗ đóng quân Sắp được phép , bỗng dưng mày tìm tới Mặt nhìn mặt , lòng vui mừng khấp khởi Bao năm rồi , mày nhỉ , đếm được không ? Gặp hôm nay bao xúc động ngập lòng Vẫn mày đó , thằng bạn thân ngày cũ Tao với mày nhắc nhau bao chuyện cũ Chuyện ngày xưa rồi đến chuyện ngày sau Thấy thời gian vùn vụt cuốn qua mau Theo đơn vị , mày lên đường thật sớm Tiễn mày đi mà lòng sầu thắm đượm Mày nhờ tao trao quà tặng người yêu Bao năm rồi , mày muốn nói rất nhiều Tao vẫn biết lời mày chưa tròn ý.
Mày đi rồi tao hãy còn suy nghĩ Tình bạn , tình đời và cả tình yêu Quà mày tặng nàng nào có bao nhiêu Chiếc kẹp tóc bằng vỏ đồng đại bác Mày nhắn nhủ tình yêu đừng phai nhạt Đợi chờ mày một ngày cưới không xa Mày ! Bây giờ tao còn thấy xót xa Vào ngày mốt nghe tin mày gục ngã ! Trong cuồng điên , tao buông lời thóa mạ Định mệnh đời và luôn cả trời xanh Khoảng không gian vẫn mây trắng , trời thanh Mà mày đã ra đi , không còn nữa ! Khoảng trời nào của ngày xưa hai đứa Sống cùng chung một chí hướng vươn lên ? Mày ra đi khi tiếng đạn vẫn rền Theo lý tưởng , mày ra đi mãi mãi.
Tao , chứng nhân mối tình mày , còn lại Về thành đô lòng bất chợt rã rời Thêm một lần chấp nhận cả cuộc đời Nhiều thay đổi như lòng người thay đổi Người yêu mày không chờ chung một lối Nên một chiều đã cất bước sang sông Sự thật đây , tao thấy lạnh cả lòng Mày phương đó nào có hề hay biết ! Kỷ vật mày đây , tao nghe lòng hối tiếc Tiếc giùm mày đã ôm mộng cuồng si Người yêu mày giờ cất bước vu qui Chiếc kẹp tóc , tao cầm sao nặng quá !
Giữa thành đô , tao thấy mình xa lạ Tưởng chừng như lạc bước chốn xa xăm Có còn gì cho cuộc sống trăm năm Tao , mày đã sống cùng chung lý tưởng ? Tao thét lên trong cơn say ngất ngưỡng :
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2024 23:43:59 bởi Ct.Ly>
NIỆM KHÚC
thơ: Phan Thị Ngôn Ngữ
diễn đọc : Tóc Nâu
niệm khúc
Trời mưa chi sợi trùng sợi rối
Để hồn ta mấy nỗi ngậm ngùi
Con chim lạc bầy ngó tới ngó lui
Ta xa quê lòng lặng câm như đá cuội
Bong bóng vỡ dưới vòng xe dong ruổi
Giòng nưóc kia cứ đuổi mãi chân người
đất Virginia ta ngồi – hồn đã chẩy xuôi
Về bên ấy – những cơn mưa mùa hạ
Mưa sàigòn hay tiếng cười dòn rã
lẫn trong hàng cây nhạc ngựa che đầu
Mưa tỉ tê buồn trên ngọn sầu đâu
Huế trăn trở của một thời Tôn nữ
Chân đã đi sao tay còn níu giữ
Mưa trái mùa HàNội luyến lưu ai
Đẫm ướt đời nhau giọt vắn giọt dài
Mưa Nha Trang cơ hồ như nước mắt
Như có chút gì xót xa – dằn vặt
có chút gì nằng nặng giữa ngày mưa
ước gì có chiếc kim thoa
để ta may thảm cỏ hoa tặng người
để môi em thắm nụ cười
cỏ may biêng biếc cuối trời chân mây
đồi hoang lữ khách ngất ngây
âm thầm lá nhỏ , say hương thi cầm
chén trà thưởng khúc thơ ngâm
cỏ may đồng nội ,sơn thâm bạt ngàn
vườn thơ dệt ý thênh thang
cỏ may Nón Lá, đơm hoa địa đàng
thoảng nghe một tiếng tiêu hoang
nhạn chao cánh thấp én ngang lưng trời
lời thơ , ngâm khúc thân mời
hỡi người tri kỷ trao lời nơi đây.
thât là hân hạnh lắm thay
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-02 12:04:01Ct.Ly>
Hãy Để Bố
thơ: Trần Văn Lương
diễn ngâm : Dzuylynh
Hãy Để Bố Đêm bệnh-viện, sầu tơi trên tóc trắng, Người già nằm, bóng hạc lắng chiều sương, Mắt ngu ngơ như nắng lỡ độ đường, Nhìn con gái dựa bên giường gà gật. Đầu ngật ngầy váng vất, Thương con mình tất bật ngược xuôi, Mấy ngày qua luôn túc-trực không rời, Đến tối mịt mới về nơi tổ ấm. Bàn tay già chầm chậm, Thờ thẩn nắm tay con. Từ rãnh mắt xoáy mòn, Giọt thương cảm lăn tròn theo vết cũ.
[sm=54.gif]
Khuya rồi đó, sao con chưa về ngủ, Chuyện tuổi già, con ủ-rũ làm chi. Chín mươi rồi, Bố chưa bị cất đi, Mình may mắn, có gì mà áo-não. Hãy để Bố vào ở nhà dưỡng lão, Như mọi người vừa khuyên bảo sáng nay, Vì một mai khi rời khỏi nơi đây, Khó khăn sẽ theo tháng ngày dai dẳng. Bố không muốn mình trở thành gánh nặng, Để cho con phải lo lắng miệt mài Đời con còn nhiều trách-nhiệm trên vai, Đâu có thể chực-chầu hoài sớm tối. Thân gầy còm yếu đuối, Sao kham nổi đường xa. Thêm việc sở, việc nhà, Chuyện con cái, dễ gì mà vất bỏ. Người già thường cau-có Nằm liệt giường, càng khó tính gấp trăm. Dù cho con chẳng quản ngại nhọc nhằn, Nhưng chịu đựng tháng năm dài sao thấu. Bố vẫn muốn sống đời bên con cháu, Dẫu cơ-hàn, mà rau cháo có nhau. Bao năm qua mất Mẹ , bấy năm sầu, Bố gượng sống với niềm đau-lẻ-bạn. Buồn nhớ lại ngày vượt biên hoạn-nạn, Bỏ quê nhà, chấp-nhận vạn gian-truân, Chết trong tay đã nắm chặt chin phần. Mạng sống chỉ ngàn cân treo sợi nhỏ. Con thuyền khốn khổ, Sóng gió tả-tơi, Phút chót đã kề nơi, Lối định-mệnh, ai người sống sót. Tưởng chỉ được nhìn Mẹ, con lần chót, Nhưng Trời thương cho trót-lọt qua đây, Trong khi bao người biển cả vùi thây, Giờ sao nữa, chẳng mảy-may tiếc rẻ. Bố chỉ hận mình không còn sức khỏe, Đở đần con việc lẻ-tẻ hôm mai, Để chiều về, con bớt phải loay-hoay, Được yên nghỉ sau ngày dài kiệt sức. Khi bị đẩy vào trong phòng hồi-lực, Bố biết mình gần tới lúc xuôi tay. Dù thoát nạn hôm nay, Đời cũng phải rẽ ngay vào lối ngoặc. Bố tự biết như ngọn đèn sắp tắt, Nên cố tình bẳn gắt mấy ngày qua. Nếu chẳng may phải theo gót ông bà, Con cũng đở xót xa giờđưa tiễn. Mai kia rời bệnh-viện, Con đừng bịn-rịn xót xa, Hãy nghe lời y-tá dặn ngày qua, Mà đưa Bố thẳng ra nhà dưỡng lão. Cuộc sống mới dù là mưa hay bão, Bố không buồn,tự bảo vẫn còn may, Vì biết rằng, chỉ quanh-quẩn đâu đây, Con cháu Bố đang vui vầy hạnh-phúc. Rồi sẽ có những buổi chiều hun-hút, Bố nặn dần từng phút ngóng người thân. Nhưng rủi con chẳng tới được một lần, Bố cũng hiểu, đừng bận tâm ray-rứt. Bố không ngại chặng cuối đời khổ cực, Nhìn thấy con hạnh-phúc, Bố vui lòng. Tuổi đã nhiều, phận Bố thế là xong, Con phải sống cho chồng, cho con cái. Hứa với Bố, con sẽ không buồn mãi, Nếu mai này, khi Bố phải ra đi, Mà con không kịp đến lúc phân-kỳ, Nói cùng Bố lời chia-ly vĩnh-viễn
[sm=54.gif] Đêm trơn giấc, người con rời bệnh-viện, Đôi mắt già quyến-luyến vọng đưa chân. Trong ký-ức phai dần, Khuôn mặt những người thân vùng hiển-hiện. Lòng chợt thoáng bùi-ngùi khi nghĩ đến Phút lên đường, theo ước-nguyện ba-sinh, Chân bơ-vơ trong tăm tối một mình, Mò mẫm lối hành-trình về thiên-cổ. TRẦN VĂN LƯƠNG
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-27 20:35:24tn nguyen>
Cánh Đồng Hoa Tím
tác giả: tn. nguyen
diễn đọc: Dzuylynh
[sm=54.gif][sm=40.gif][sm=54.gif]
Thật là 1 bất ngờ cho N khi bài viết Cánh đồng hoa tím & giấc mơ đã được Tỷ Ly và anh Dzuylynh chọn đọc để giới thiệu trong chương trình này.
N rất vui nên chẳng biết nói gì hơn là gửi tặng chị Ly & nlynh cùng các bạn của mục < Đọc, ngâm thơ bạn hữu...> đoá hoa này để thay lời cảm ơn , chúc chương trình ngày càng hay đẹp và người thực hiện luôn vui , có nhiều sáng tác mới.
Góc nhỏ bình yên...
( Đoá hoa này N chụp từ 1 góc nhỏ của Oratoire St. Joseph. Một nhà thờ của thành phố Montréal , nơi mà N rất yêu mến.. )
NTN
Rất cám ơn Sương Anh đã đồng cảm và chia sẻ cùng Tú_Yên những cảm xúc tuy không vui nhưng rất thật nầy.
Một món quà bất ngờ và đầy ý nghĩa_Một kỷ niệm rất thơ đó SA à !
TY cũng cám ơn Ct.Ly nhiều thật nhiều gì những gì đã dành cho TY.
Rất cám ơn Sương Anh đã đồng cảm và chia sẻ cùng Tú_Yên những cảm xúc tuy không vui nhưng rất thật nầy.
Một món quà bất ngờ và đầy ý nghĩa_Một kỷ niệm rất thơ đó SA à !
TY cũng cám ơn Ct.Ly nhiều thật nhiều gì những gì đã dành cho TY.
Tú Yên ơi, ai biểu...
Vần thơ ai như một lời tâm sự
Khiến cho hồn tôi cảm động vô cùng
Người và tôi như có một niềm chung
Vu vơ thả chữ trên không cùng gió...
Đâu có phải đợi mong chờ ai đó...
Mà chính là trang trải một nỗi lòng
Người hiểu hay chẳng hiểu cũng thế bởi ...là không!
Sương Anh
Chúc TY mãi luôn vui cùng con chữ để câu vần mãi tình tứ mặn mà...hoài nha! [sm=40.gif][sm=1.gif]
Rất cám ơn Sương Anh đã đồng cảm và chia sẻ cùng Tú_Yên những cảm xúc tuy không vui nhưng rất thật nầy.
Một món quà bất ngờ và đầy ý nghĩa_Một kỷ niệm rất thơ đó SA à !
TY cũng cám ơn Ct.Ly nhiều thật nhiều gì những gì đã dành cho TY.
Tú Yên ơi, ai biểu...
Vần thơ ai như một lời tâm sự
Khiến cho hồn tôi cảm động vô cùng
Người và tôi như có một niềm chung
Vu vơ thả chữ trên không cùng gió...
Đâu có phải đợi mong chờ ai đó...
Mà chính là trang trải một nỗi lòng
Người hiểu hay chẳng hiểu cũng thế bởi ...là không!
Sương Anh
Chúc TY mãi luôn vui cùng con chữ để câu vần mãi tình tứ mặn mà...hoài nha! [sm=40.gif][sm=1.gif]
Sương Anh ơi !
Thì ai biểu
Chúng mình cùng tâm sự
Thả lòng riêng theo gió để mơ hoài
Nào ai hiểu...
Biết gì đâu...
Ai hiểu ?
Mộng vỡ rồi
Mơ cũng rớt qua tay !
...
Lòng mình...ai biết_ai hay
Thẩn thơ theo gió...quên ngày - thế thôi !
Tú_Yên
* Thế là...có thêm một người hiểu mình, Sương Anh nhỉ ? [sm=40.gif][sm=7.gif]
Hôm nay chị HB mới có chút thời gian ngồi nghe đoạn tùy bút "Ba Năm Một Chặn Đường" của Tú Yên do Sương Anh diễn đọc...
Cám ơn Sương Anh đã làm cầu nối cho thính giả len vào một cõi rất riêng của Tú Yên. Với những tình cảm day dứt, muộn phiền với những ước mơ nhẹ nhàng trong sáng, Tú Yên đã nói lên giùm ai đó một chút nỗi niềm tâm sự. Chỉ một chút thôi, người ta cũng cảm thấy như trút cả ưu phiền vào giòng sông mênh mông nào đó. Chỉ một chút thôi cũng giúp người ta gượng đứng lên để đi tiếp quảng đường gian nan còn lại. Vì đã nói là đường đời thì luôn lắm chông gai... có phải thế không!
Điểm đến của chúng ta là một thiên đường, là nơi hứa hẹn chỉ có tình yêu thương và lòng bao dung, đấy là một khung trời đầy hoa thơm cỏ lạ, thiên đường đó sẽ có trong ta trong một khoảnh khắc nào đó, ngay ở thế gian này khi chúng ta biết hy vọng và luôn sống chân thành.
Cũng là chút tâm tình muốn trao gởi, chúc Tú Yên luôn có những vần thơ ngọt ngào, và chúc Sương Anh tìm được thêm niềm vui trong việc góp tiếng cho đời qua chương trình audio nhé!
Mời mọi người tiếp tục thưởng thức "Ba năm một chặn đường" tùy bút của Tú Yên do Sương Anh diễn đọc...