VỀ VỚI BIỂN
Lòng xa vắng ta về nghe biển hát
Khúc tự tình đã phai nhạt thời gian
Gió mơn man quấn quýt bãi cát vàng
Nghe màu nắng đã đi hoang theo gió
Hoàng hôn xuống, một màn chiều ráng đỏ
Lấp lánh xa ánh sáng những con thuyền
Vòng cung trời chợt diễm lệ diệu huyền
Cho say đắm kẻ tật nguyền, về biển
Ta nhắm mắt nghe ầm ào sóng luyến
Từng đợt reo, vỗ bãi cát lao xao
Nối theo nhau cùng hoà khúc tương cầu
Con gió thổi cũng theo nhau ca hát
Lòng bỗng dịu khi xoải dài bãi cát
Ngắm trời mây trong cơn khát khao lòng
Cả vùng trời tràn sao ở thinh không
Đang nhấp nháy vui vầy quanh trăng tỏ
Vì tật nguyền mới về nơi xa bỏ
Cho trào dâng, cho nhỏ lệ, cho mình
Biển muôn đời cùng ta khúc tự tình
Khi quay lại, vẫn linh đình, huyễn hoặc
lethutrang
XẺ CHIA
Biển bao ngàn năm vẫn dạn dầy
Bởi cười hay khóc cũng đến đây
Hoà tan uất hận thành mặn chát
Buồn hay vui cũng đều dào dạt
Đong trọn niềm vui sóng miên man,
Mấy lần gào thét trong tan biến
Gạn cả lời thề xuống đại dương
Khi triều dâng đón nhận yêu thương
Lúc rút xuống mang bao vấn vương
Rửa sach tai ương nơi trần thế.
Cảnh trái ngang kiếp đời dâu bể
Hằn một vùng hoang vắng chiều xa
Lặn hẳn vào bão tố, phong ba
Khơi vết thương cuốn dậy bao la
Vọng trở lại khúc ca êm dịu.
Khi đung đưa trở mình nũng nịu
Em đứng bên dan díu lòng ta
Tình mãi xanh, biển chẳng thể già
Đời đổi thay sóng vẫn ngân nga
Lúc lẻ loi về đây nương tựa.
Lòng xa vắng ta về nghe biển hát
Khúc tự tình đã phai nhạt thời gian
Gió mơn man quấn quýt bãi cát vàng
Nghe màu nắng đã đi hoang theo gió
Hoàng hôn xuống, một màn chiều ráng đỏ
Lấp lánh xa ánh sáng những con thuyền
Vòng cung trời chợt diễm lệ diệu huyền
Cho say đắm kẻ tật nguyền, về biển
Ta nhắm mắt nghe ầm ào sóng luyến
Từng đợt reo, vỗ bãi cát lao xao
Nối theo nhau cùng hoà khúc tương cầu
Con gió thổi cũng theo nhau ca hát
Lòng bỗng dịu khi xoải dài bãi cát
Ngắm trời mây trong cơn khát khao lòng
Cả vùng trời tràn sao ở thinh không
Đang nhấp nháy vui vầy quanh trăng tỏ
Vì tật nguyền mới về nơi xa bỏ
Cho trào dâng, cho nhỏ lệ, cho mình
Biển muôn đời cùng ta khúc tự tình
Khi quay lại, vẫn linh đình, huyễn hoặc
lethutrang
XẺ CHIA
Biển bao ngàn năm vẫn dạn dầy
Bởi cười hay khóc cũng đến đây
Hoà tan uất hận thành mặn chát
Buồn hay vui cũng đều dào dạt
Đong trọn niềm vui sóng miên man,
Mấy lần gào thét trong tan biến
Gạn cả lời thề xuống đại dương
Khi triều dâng đón nhận yêu thương
Lúc rút xuống mang bao vấn vương
Rửa sach tai ương nơi trần thế.
Cảnh trái ngang kiếp đời dâu bể
Hằn một vùng hoang vắng chiều xa
Lặn hẳn vào bão tố, phong ba
Khơi vết thương cuốn dậy bao la
Vọng trở lại khúc ca êm dịu.
Khi đung đưa trở mình nũng nịu
Em đứng bên dan díu lòng ta
Tình mãi xanh, biển chẳng thể già
Đời đổi thay sóng vẫn ngân nga
Lúc lẻ loi về đây nương tựa.
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
