<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-12 15:16:56Huynhthomy>

CHUYỆN CHÚNG MÌNH.
Anh chẳng muốn, Em làm thơ hoạ xướng.
Bởi có người, hồn thi sĩ, kém văn minh.
Dụng câu ý, giao vần từ không chân chính.
Ngại mất Em, học sáng tác thi đường.
Mấy ai dám? Ngồi từng giờ chiêm ngưỡng!
Ngắm nhìn Em, thưởng thức vị ngọt bùi.
Khen bữa trước, tuyệt vời..đúng “Gu” đắng.
Chê hôm nay, người pha chế..thêm đường?
Cơm hai buổi, nhường cà phê..đi trước!
(Chưa vụ nầy, ăn món khác..hết ngon).
Đường không mưa, sao người vắng, khách thưa?
Rồi mai sẽ, thiếu đây bóng hình nữa..
Em ngồi ôm kỷ niệm cũ, nhớ thương..
Đường bay mang người yêu tiếp hải hồ!
Giọt lệ ứa, tuôn dài đọng khoé mắt.
Chợt vẳng lời, cô bé kề bên hỏi?
Chú đâu rồi..ghế chứa một mình Cô.
Phiền muộn dẳng dai, bám víu..không rời!
Cơn ghiền kéo..Em quên bỏ đất trời.
Một ngụm đắng, dìu hồn đi diệu vợi.
Nửa vòng xoay nào xa, mà không tới?
Sà vào lòng Anh, môi hôn nóng..khắp nơi!
Anh là mùa xuân, Em hằng mong đợi.
Cuối dốc hoàng hôn, cho hết ân tình.
Niềm thương đó..được từ Người, nghiệp lính!
Đạn pháo dập dồn, vung vãi hạt rơi.
Mơ ước nhỏ, khung cảnh nầy..chủ quán.
Sáng trưa chiều, đầy đủ có cà phê.
Bởi mùa đông, vấn vương lòng..viễn xứ.
Không hực nồng, lúc sáng nắng chiều mưa.
Mưa nơi phương xa, trắng mầu sương tuyết.
Tròn phu thê, gắng giữ mãi thề nguyền.
Càphêxưa, người xưa..bao giờ về nữa?
Vào quán quen tên, không cảm thấy thãi thừa.
Từng ngày mong Anh, gió lùa song..cứ ngỡ!
Mây chuyển trả về, tình nghĩa xa xăm.
Anh lại về..mưa ngừng, phố dứt ngập.
Nắng Sàigòn, rực rỡ ánh thủy tinh.
Ngõ đường ấm, tất cả choàng..thức tỉnh.
Vòng tay chân tình, quyện lấy bóng..Em Anh!
(Chuyện chúng mình..hồi ký có mong manh?).
Nguyênhoang
2012

I LOVE YOU!




