📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người ngoại quốc

Một Chuyện Bất Ngờ ở Bình Định

0 trả lời, 376 lượt xem — Trang 1 / 1
Câu chuyện này liên hệ một chuyến đi Bình Định năm 1994. Đến tháng một năm đó vợ chồng tôi đến Việt Nam. Sau khi chừng một tuần lễ ở Biên Hòa tại nhà chị vợ tôi thì chúng tội với một số người khác trong gia đình lên đường đi tỉnh Bình Định. Sau hai ngày trên đường (chúng tôi cũng ghé qua ở tại Tuy Hòa) chúng tôi có đi đến một làng nhỏ (tức là quê hương vợ tôi) 40 cây số phía bắc của Quy Nhơn. Năm 1963 du kích Việt Cộng đến làng đó mà giết một số người trong gia đình vợ tôi một cách nào rất dã man. Lúc đó ba vợ tôi có chức vu. gì trong chính quyền địa phương. Vì có ai bao trước thì ông ấy đã trốn trong một cái giếng suốt đêm rồi thoát luôn. Gia đình vợ tôi mất hết mà không có ai trở lại làng đó cho đến lúc mà chúng tôi đến. Khi tới gần làng đó rồi thì phải đậu xe mà đi bộ vào xa hơn một cây số trên đường mòn. Khi tới làng rồi có nhiều người bà con làng giếng đi theo. Sau một tiếng đồng hồ thì chúng tôi vào nhà cháu vợ. Trong nhà thì đồng lắm. Cũng có người đứng ớ ngòai mà nhìn vào các cái cửa số nữa. Rồi trong lúc mà chúng tôi ngồi đó nói chuyện có một người bước vô mà nói là công an sẽ sắp đến vì họ đã nghe nói có một người Mỹ ở đây mà biết nói tiếng Việt. Khi tôi nghe vậy thì tôi quay lại mà hỏi anh vợ (một cựu chiến binh VNCH) mà ngồi kế bên là, "Như vậy có sao không?". Anh ấy không trả lời mà có vẽ là lo lắng gì đó. Khoảng chừng 10 phút sau có một người đàn ông (khoảng 40 tuối) đến mà có ai giới thiệu cho tôi. Ông ấy là công an địa phương (trước kia là du kích Cộng Sản) mà mặc đồ dân sự. Sau khi anh ấy nói chuyện với tôi vài phút thì anh ấy nói với vợ tôi là "đi trong phòng kia, đông cửa lại, mà chờ đợi cho đến tôi kêu". Rồi chúng tôi ngồi xuống trong phòng đó đầy người mà anh ấy bắt đâu hỏi đến nhiều điều. Anh ấy muốn biết tại sao có liên hệ với gia đình này, trước kia tôi làm gì trong quân đôi Mỹ ỏ bên Việt Nam, đóng quân ở đâu, tại sao tôi biết nói tiếng Việt, học ở đâu, học tiếng Việt bằng cách nào, vân vân. Anh ấy là người Bình Định nên có giọng nói như vợ tôi. Sau 45 phút có một người khác đến mà tiếp tục thảm vấn tôi nhưng khi anh ấy hỏi gì thì lắm lúc tôi không hiểu được vì anh ấy là người Quảng Ngãi. Tôi không quen thuộc giọng nói của người Quảng Ngãi nên cũng lắm lúc tôi phải hỏi người Bình Định đó để thông dịch lại cho tôi. Người Quảng Ngãi đó có nghĩ tôi làm bộ là không hiểu nên thức giận. Các công an này là người ít học nên không biết điều này. Có lẽ trong tình hình khác thì có thể cười được nhưng lúc đó không có ai cười hết. Khi tôi nhìn mặt của những người khác trong phòng thì có vẽ là họ lo hay sợ lắm. Sau khi một tiếng rưỡi họ kêu vợ tôi từ phòng khác đó đến. Rồi họ cũng hỏi vợ tôi giống như họ đã hỏi tôi rồi họ so sánh để biết là cả hai chúng tôi có nói giống nhau hay không. Sau đó là ông chủ (có thể là Công An Trưởng nhưng tôi không biết) của hai công an đó đến. Ông ấy chỉ hỏi hai công an trước là họ đã tìm ra cái gì. Ông ấy không hỏi tôi gì hết.Ông ấy nói với hai công an khác đó là khi nhìn mặt ông này thì không ngở là hiểu được tiếng Việt. Cuối cùng sau 3 tiếng đồng hồ thảm vấn họ bảo chúng tôi đi liền vì không được phép ở đó (dù luật pháp nhà nước cho phép). Rồi chúng tôi lên đường trở lại Biên Hòa được bình an. Tạ ơn Chúa. Tình hình hôm đó có xảy đến bất ngờ nhưng trong mấy năm sau thì tôi cũng gặp một số việc ở đó cũng lạ và có thể là nguy hiểm nhiều hơn.[/align]
Đăng nhập để trả lời
0