ĐÒ ƠI!
Ta hẹn đò - trở lại bến xưa
Ôn kỷ niệm nắng mưa một thuở
Ta - đêm nằm nghĩ suy, trăn trở
Nhớ con đò hay ta nhớ người.
Ngày - chân đặt lên cát vàng tươi
Bến sông bỗng rạng ngời hạt nắng
Ta - đứng đó tưởng chừng thinh lặng
Dẫu sóng xô bờ cuộn đá gành.
Tìm mỏi mòn - đâu dáng dừa xanh
Bóng con đò thoáng nhanh tâm trí
Cây cầu bắc qua sông kỳ vĩ
Đò ơi! Ta đã lạc mi rồi.
Ngược ký ức - bổi hổi, bồi hồi
Nỗi nhớ chảy thành dòng nóng bỏng
Nước mắt ta hãy còn ngưng đọng
Trên khoé mi mà ngỡ hạt mưa.
Mưa ngày ấy - thấm áo lụa thưa
Lòng ta cũng lạnh tanh lần nữa
Người quay lưng - con đò nghiêng nửa
Về phía ta - chở nỗi ưu sầu.
Dẫu bến xưa giờ đã có cầu
Ta vẫn nhớ con đò ngày đó
Nhớ người xưa chưa lần dám ngỏ
Yêu ta - dù nho nhỏ , đò ơi!
PEARL
Ta hẹn đò - trở lại bến xưa
Ôn kỷ niệm nắng mưa một thuở
Ta - đêm nằm nghĩ suy, trăn trở
Nhớ con đò hay ta nhớ người.
Ngày - chân đặt lên cát vàng tươi
Bến sông bỗng rạng ngời hạt nắng
Ta - đứng đó tưởng chừng thinh lặng
Dẫu sóng xô bờ cuộn đá gành.
Tìm mỏi mòn - đâu dáng dừa xanh
Bóng con đò thoáng nhanh tâm trí
Cây cầu bắc qua sông kỳ vĩ
Đò ơi! Ta đã lạc mi rồi.
Ngược ký ức - bổi hổi, bồi hồi
Nỗi nhớ chảy thành dòng nóng bỏng
Nước mắt ta hãy còn ngưng đọng
Trên khoé mi mà ngỡ hạt mưa.
Mưa ngày ấy - thấm áo lụa thưa
Lòng ta cũng lạnh tanh lần nữa
Người quay lưng - con đò nghiêng nửa
Về phía ta - chở nỗi ưu sầu.
Dẫu bến xưa giờ đã có cầu
Ta vẫn nhớ con đò ngày đó
Nhớ người xưa chưa lần dám ngỏ
Yêu ta - dù nho nhỏ , đò ơi!
PEARL