<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2021 23:24:05 bởi Thanh Vân>
PEARL:
KIẾP HOA TÀN
Không còn yêu thì hãy cố mà thương
Dù gì cũng bao năm trường chung bóng
Những đứa con - mối lạt mềm , hy vọng
Thắt chặt thêm - tình vốn lỏng , nhạt nhòa.
Có lẽ vì tình chúng mình đã già
Cũ như đất - đâu còn thơm mùi cỏ
Mắt em xưa hồn nhiên như mắt thỏ
Giờ ưu hoài, vò võ giọt mưa ngâu.
Anh không còn an ủi lúc em sầu
Lo lắng em khi trái trời trở gió
Em khổ cực , anh ra chiều nhăn nhó
Trách cứ em mà chẳng có lý do.
Anh thành người nói dối thật hay ho
Và biến hóa tài tình trong cư xử
Buồn cho anh từ một người quân tử
Hóa tiểu nhân vì những chuyện cỏn con.
Giá anh đừng cưới em lúc còn son
Thì có lẽ em chẳng mòn mỏi thế
Như ô sin - phai tàn hoa Lan, Huệ
Quanh quẩn trong nhà - mặc kệ dèm pha.
Em bây giờ đàn bà cũ - âu là
Do số phận nên hẩm hiu - đành chịu
Chồng chẳng thương - thừa khổ đau, yêu - thiếu
Sống vật vờ cho qua kiếp hoa tàn.
PEARL
NỔI BUỒN CUỐI CHIỀU
Anh yêu em! Đâu chỉ có tình thương!
Là tri kỹ..mình chung đường chung bóng
Khi yêu nhau ta nhìn đời khát vọng
Một tương lai...không cõng những lệ nhòa.
Thời gian đi...cây cũng lớn...tuổi già
Nhưng thế nào cũng là trên đám cỏ
Mất đâu rồi... hồn nhiên đôi mắt thỏ?
Sớm đợm buồn khi ngoài ngỏ mưa ngâu?
Có anh đây ...sao lại phải lo sầu?
Mặc thời gian...vó câu qua trong gió
Nếu có buồn...nói ra... đừng nhăn nhó
Và có thể...buông bỏ những lý do?
Em bịnh sao? Trời đổi tiết... hay ho?
Đi bác sĩ...người ta cho thuốc xử
Đã là người...xác thịt...sống hay tử
Thì ngày về..cũng là thứ trẻ con.
Sánh làm sao...với sắp nhỏ còn son
Chúng khoẻ mạnh những ngày còn dương thế
Đã một thời...em là Lan là Huệ
Lắm lời khen thay thế những dèm pha.
Em là em, xưa và nay vẫn là
Một hiền phụ...thế mà anh đã chịu
Không có em ...trần gian...rồi sẽ thiếu
Lực sinh tồn...như những kiểu hoa tàn.
Duyên nam
r