Vô Thường
Có đôi lúc, buồn dâng khe khẽ
Lệ chẳng tuôn, cay xé mi thưa
Nhủ rằng đừng tính thiệt thua
Mà sao nên nỗi xót chua ê chề.
Lệ chẳng tuôn, cay xé mi thưa
Nhủ rằng đừng tính thiệt thua
Mà sao nên nỗi xót chua ê chề.
Tâm không động, bộn bề trí não
Sóng lòng tràn thành bão bủa vây
Ý thức một thoáng lưu đày
Muốn... làm những việc cao - dày, tựa non.
Ý thức một thoáng lưu đày
Muốn... làm những việc cao - dày, tựa non.
Ngẫm cuộc đời như con đường rộng
Lắm người qua, lóng ngóng, chen nhau
Dẫm đạp, giày xéo, thét gào
Tranh giành lợi ích - nhói đau cõi hồn.
Lắm người qua, lóng ngóng, chen nhau
Dẫm đạp, giày xéo, thét gào
Tranh giành lợi ích - nhói đau cõi hồn.
Giá ai cũng đem chôn hờn dỗi
Tận hố sâu - tội lỗi đau buồn
Thì đâu đến nổi ao vuông
Mà đem lưới rách, giăng buồng nuôi tôm.
Tận hố sâu - tội lỗi đau buồn
Thì đâu đến nổi ao vuông
Mà đem lưới rách, giăng buồng nuôi tôm.
Dẫu biết rằng áo cơm cần thiết
Nhưng đâu bằng thân thiết tình thâm
Thấm đất vì bởi mưa dầm
Đừng để tình nghĩa âm thầm ra đi.
Nhưng đâu bằng thân thiết tình thâm
Thấm đất vì bởi mưa dầm
Đừng để tình nghĩa âm thầm ra đi.
Ở đời học chữ từ bi
Để khi đến lúc ra đi... nhẹ lòng!
Để khi đến lúc ra đi... nhẹ lòng!
PEARL