Chương 13: Trở về
Phong ngủ lơ mơ. Để kịp hoàn thành sản phẩm cho đối tác, chàng trai lao vào vẽ các mẫu thiết kế mới. Anh vẽ đêm vẽ ngày, quên cả thời gian đang trôi đi, quên cả cái nóng khủng khiếp của ngày hè. Những bộ trang phục rực rỡ dần thành hình trên các tờ giấy trắng. Lúc này đây, Phong tạm quên các thiết bị máy móc hiện đại, anh muốn buông thả cảm xúc vào cây bút và lớp giấy mộc mạc. Khi mẫu thiết kế cuối cùng hoàn chỉnh, hoàn toàn kiệt sức, Phong buông cây bút vẽ, thả mình buông rơi trên sàn nhà, anh áp tấm lưng nhễ nhại xuống nền đá hoa mát lạnh, thiếp đi. Giấc ngủ chập chờn nhưng dài và không tài nào dứt ra nổi. Đó là một cơn mê với những giấc mơ rực rỡ nhưng cô độc và nhoè nhoẹt.
…Một bàn tay mát dịu lay Phong ra khỏi cơn mộng mị. Và cả tiếng kêu thảng thốt gọi tên anh không ngừng. Chàng trai mở mắt ra. Mọi thứ ban đầu còn mờ mịt nhưng dần dần sống rõ. Và như một ảo ảnh xuất hiện cả ngàn lần trong giấc mơ, Hà hiện ra. Vẫn mái tóc lỡ cỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn và những giọt nước mắt lóng lánh.
- Phong, anh tỉnh lại đi!
- Hà! –Phong khe khẽ thốt ra.
- Anh có sao không?
- Em về rồi!
Cô xốc anh dậy, đôi vai gầy guộc hơi gồng lên. Rồi với một sự cố gắng phi thường Hà đỡ Phong lên giường. Chàng trai nắm lấy tay cô gái nhỏ.
- Sao em…
- Từ hôm đó ngày nào em cũng nép sau một góc đường ngắm anh. Một chút buổi sáng khi anh đi làm, một chút buổi tối khi anh trở về -Giọng cô khàn đi vì xúc động- Hai hôm rồi, em không thấy anh ra khỏi nhà. Đèn cũng không bật. Em có thử gọi điện cho anh nhưng không ai bắt máy. Em sợ quá nên đánh liều vào đây!
Anh vuốt tay cô
- Em chưa bao giờ đi xa cả, phải không ?
Hà gật.
- Anh ốm quá Phong! Anh không chịu ăn uống đầy đủ sao? Lại còn làm việc đến kiệt sức!
- Anh không nhớ! –Chàng trai thở nhẹ- Em đã đi đâu?
- Em xin làm cho một cửa hàng cơm rồi ngủ lại đó. Đừng nói chuyện nữa! Em đi lấy nước cho anh!
Phong kéo Hà lại.
- Em đừng bỏ đi nữa nhé!
Cô gái quay lại, xót xa đặt lên trán anh một nụ hôn.
- Em không đi đâu hết!
Phong mỉm cười, rồi rất nhanh anh lại chìm vào cơn mê sâu thẳm.
Suốt ba ngày sau đó Hà không rời khỏi giường Phong lấy một phút, trừ những lúc phải đi nấu cháo hoặc vài món bổ dưỡng cho chàng trai. Cô đút cháo, lấy thuốc, thậm chí thay cả quần áo cho anh. Chỉ duy có một lần Hà phải tránh đi là khi thư ký công ty tới tận nhà lấy các mẫu thiết kế. Nép mình trong căn phòng, cô gái nhỏ lặng lẽ khóc, nước mắt tuôn như mưa. Nhưng khi Phong gọi cô, cô lại nhanh chóng chùi khô khuôn mặt, tươi cười bước ra như chưa có chuyện gì.
Suốt ba ngày, mỗi khi chìm vào giấc ngủ, Phong đều gấp gáp nắm chặt tay Hà, tới tận lúc tỉnh thức mới ngậm ngùi buông ra. Suốt ba ngày cô và anh bên nhau nói đủ thứ chuyện, nhưng tịnh không nhắc gì tới lý do cô đột ngột biến đi, như con bướm thuỷ tinh tan trong nắng. Sang ngày thứ tư, sau khi uống thuốc xong, Phong không đi nằm nữa, mà trái lại, vô cùng tỉnh táo, nhìn thẳng vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Hà, anh hỏi thẳng:
- Kelly đã tìm gặp em, đúng không?
Hà lặng lẽ gật đầu
- …Và đe doạ buộc em phải ra đi?
Cô gái nhỏ không trả lời nhưng mí mắt cụp xuống, đổ bóng mờ trên làn da nhợt nhạt. Phong thở dài:
- Cô bé ngốc ngếch! Vậy em tính sao, cả đời không quay lại gặp anh nữa à?
- Em không biết nữa –Hà lắc đầu- Em chỉ nghĩ tạm thời lánh đi một thời gian để cô ta thôi không ra tay với anh nữa. Rồi sẽ tính tiếp. Nhưng em thề, em không định bỏ đi mãi đâu!
Phong nhớ lại những lời Hà viết trong bức thứ: “Em sẽ trở lại! Nhất định!”. Ánh mắt dịu xuống nhưng chàng trai vẫn nói bằng giọng tức giận:
- Em nghĩ anh kém cỏi thế sao? Không đủ sức đứng vững đến nỗi phải để một cô gái nhỏ đứng ra gánh đỡ giùm!
- Không! –Hà hốt hoảng- Em không nghĩ thế! Tha lỗi cho em, lúc đó em đâu suy nghĩ được gì thấu đáo đâu
Cô gái thổn thức, nước mắt chảy thành vệt trên gò má. Phong dùng một ngón tay quệt đi giọt nước trên mi cô, rồi áp cả bàn tay vào gò má nóng bừng, chàng trai nhẹ nhàng bảo:
- Nín đi! Đây coi như là bài học cho cả hai ta. Từ giờ trở đi em không được hành động nông nổi như vậy nữa và quan trọng hơn là… phải tin anh.
Hà níu chặt tay Phong, đáy mắt cô loáng lên, có gì đó gần như là hoảng sợ.
- Anh định làm gì?
- Chấm dứt tất cả những chuyện ngu ngốc này –Phong nhíu mày, nét sắt đá hằn rõ- Không thể để yên cho Kelly muốn làm gì thì làm nữa!
- Hai người đã là bạn của nhau nhiều năm rồi? –Hà hỏi nhưng đó lại không phải là một câu hỏi.
- Cô ta kể cho em nghe? –Chàng trai hơi nhíu mày, hỏi lại.
Cô gái nhỏ lặng lẽ gật đầu. Không nhìn cô, Phong tiếp:
- Anh tình cờ gặp Kelly trong một bữa tiệc. Lúc ấy cô chỉ là cô bé tên Hạnh Chi, một cô bé dễ thương luôn chiếm được cảm tình của người khác. Nhưng anh không biết không phải thế. Bởi gì thì anh không rõ, có lẽ là do anh cũng đang mang vết thương lòng nên dễ dàng cảm nhận được nỗi đau của kẻ khác. Rồi không biết vì sao Kelly phát hiện ra rằng anh không bị mắc lừa bởi biểu hiện giả tạo của mình. Trái với suy nghĩ của anh, cô ấy không giận dữ cũng không cảnh giác mà còn tiếp cận đầy vui vẻ, hoan hỷ. Hạnh Chi nói tụi anh giống nhau. Anh không chấp nhận nhưng cũng không từ chối. Tụi anh như hai viên đá được xếp cạnh nhau, tưởng là sẽ bớt cô đơn hơn nhưng …vì cùng là đá nên chẳng có gì thay đổi -Giọng nói êm mượt bỗng như bản nhạc trật nhịp trong khoảnh khắc rồi lại nuột nà như cũ- Suốt bốn năm ở cạnh nhau, anh và Hạnh Chi không ra bạn mà cũng chẳng phải tình nhân. Thậm chí tụi anh còn không thực sự rõ hoàn cảnh của nhau nữa kìa. Bốn năm ấy chỉ để anh kịp nhận ra Kelly không cần thứ gì nhưng lại không bao giờ chịu thua ai điều gì. Vật mà cô ấy muốn sở hữu thì dù có phải ném đi, có phải đập vỡ cũng tuyệt đối không nhường cho kẻ khác.
- Kelly coi anh là vật sở hữu ư?
- Có lẽ -Phong nói chậm.
- Không phải thế -Cô gái nhỏ lắc đầu- Cô ấy yêu anh đấy. Vì sợ mất anh nên cô ấy mới hành động như thế.
Phong đặt vào Hà cái nhìn chằm chằm, không tin nổi. Chàng trai gắt lên, giọng gần như nghẹt lại:
- Em điên rồi sao? Không bao giờ có chuyện như vậy! Nghe này, anh và Kelly, tụi anh không biết yêu, hay ít ra là anh trước đây như vậy, không có ai dạy bọn anh yêu thương cả. Những ngày ấy, trong lòng bọn anh chỉ có bóng tối, sự cô đơn đến trống rỗng và nỗi đau khổ mà thôi!
- Em không điên, lại càng không nhầm lẫn –Hà nói một cách kiên nhẫn- Anh hỏi tại sao em nghĩ Kelly yêu anh ư? Chẳng tại sao cả, em biết vì em cũng giống cô ấy, cùng yêu một người con trai.
- Em điên rồi! –Phong đờ đẫn lặp lại.
- Nhưng như anh đã nói vì chưa bao giờ được yêu thương nên cô ấy không biết cách yêu thậm chí không thể gọi tên cảm xúc của chính mình. Và khi không biết cách yêu thì ngay cả những xúc cảm dẹp đẽ mãnh liệt nhất cũng hoá thành con ác thú cắn xé cả hai.
Phong im lặng. Toàn bộ các phần tử trong anh gào thét lên rằng Hà đã sai, đã lầm quá lớn nhưng trong sâu thẳm, một phần triệu của linh tính lại thầm thì rằng cô đang nói sự thật.
- Phong, anh nói Kelly không cần gì phải không? Nhưng nếu không cần anh, cô ấy có ở bên anh lâu như vậy không? Thậm chí ngay cả khi anh trở về sau mấy năm trời biệt tích mối liên hệ giữa anh và Kelly cũng chưa bao giờ biến mất.
- Em nói với anh những điều này để làm gì?
- Bởi vì –Hà co nhẹ những ngón tay, chiếu vào Phong tia nhìn sẫm màu- Em muốn anh có thể lựa chọn chính xác những việc mà anh sẽ làm để sau này không phải hối hận. Có những thứ không phải cứ cắt lìa là hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời ta!
Phong ngủ lơ mơ. Để kịp hoàn thành sản phẩm cho đối tác, chàng trai lao vào vẽ các mẫu thiết kế mới. Anh vẽ đêm vẽ ngày, quên cả thời gian đang trôi đi, quên cả cái nóng khủng khiếp của ngày hè. Những bộ trang phục rực rỡ dần thành hình trên các tờ giấy trắng. Lúc này đây, Phong tạm quên các thiết bị máy móc hiện đại, anh muốn buông thả cảm xúc vào cây bút và lớp giấy mộc mạc. Khi mẫu thiết kế cuối cùng hoàn chỉnh, hoàn toàn kiệt sức, Phong buông cây bút vẽ, thả mình buông rơi trên sàn nhà, anh áp tấm lưng nhễ nhại xuống nền đá hoa mát lạnh, thiếp đi. Giấc ngủ chập chờn nhưng dài và không tài nào dứt ra nổi. Đó là một cơn mê với những giấc mơ rực rỡ nhưng cô độc và nhoè nhoẹt.
…Một bàn tay mát dịu lay Phong ra khỏi cơn mộng mị. Và cả tiếng kêu thảng thốt gọi tên anh không ngừng. Chàng trai mở mắt ra. Mọi thứ ban đầu còn mờ mịt nhưng dần dần sống rõ. Và như một ảo ảnh xuất hiện cả ngàn lần trong giấc mơ, Hà hiện ra. Vẫn mái tóc lỡ cỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn và những giọt nước mắt lóng lánh.
- Phong, anh tỉnh lại đi!
- Hà! –Phong khe khẽ thốt ra.
- Anh có sao không?
- Em về rồi!
Cô xốc anh dậy, đôi vai gầy guộc hơi gồng lên. Rồi với một sự cố gắng phi thường Hà đỡ Phong lên giường. Chàng trai nắm lấy tay cô gái nhỏ.
- Sao em…
- Từ hôm đó ngày nào em cũng nép sau một góc đường ngắm anh. Một chút buổi sáng khi anh đi làm, một chút buổi tối khi anh trở về -Giọng cô khàn đi vì xúc động- Hai hôm rồi, em không thấy anh ra khỏi nhà. Đèn cũng không bật. Em có thử gọi điện cho anh nhưng không ai bắt máy. Em sợ quá nên đánh liều vào đây!
Anh vuốt tay cô
- Em chưa bao giờ đi xa cả, phải không ?
Hà gật.
- Anh ốm quá Phong! Anh không chịu ăn uống đầy đủ sao? Lại còn làm việc đến kiệt sức!
- Anh không nhớ! –Chàng trai thở nhẹ- Em đã đi đâu?
- Em xin làm cho một cửa hàng cơm rồi ngủ lại đó. Đừng nói chuyện nữa! Em đi lấy nước cho anh!
Phong kéo Hà lại.
- Em đừng bỏ đi nữa nhé!
Cô gái quay lại, xót xa đặt lên trán anh một nụ hôn.
- Em không đi đâu hết!
Phong mỉm cười, rồi rất nhanh anh lại chìm vào cơn mê sâu thẳm.
Suốt ba ngày sau đó Hà không rời khỏi giường Phong lấy một phút, trừ những lúc phải đi nấu cháo hoặc vài món bổ dưỡng cho chàng trai. Cô đút cháo, lấy thuốc, thậm chí thay cả quần áo cho anh. Chỉ duy có một lần Hà phải tránh đi là khi thư ký công ty tới tận nhà lấy các mẫu thiết kế. Nép mình trong căn phòng, cô gái nhỏ lặng lẽ khóc, nước mắt tuôn như mưa. Nhưng khi Phong gọi cô, cô lại nhanh chóng chùi khô khuôn mặt, tươi cười bước ra như chưa có chuyện gì.
Suốt ba ngày, mỗi khi chìm vào giấc ngủ, Phong đều gấp gáp nắm chặt tay Hà, tới tận lúc tỉnh thức mới ngậm ngùi buông ra. Suốt ba ngày cô và anh bên nhau nói đủ thứ chuyện, nhưng tịnh không nhắc gì tới lý do cô đột ngột biến đi, như con bướm thuỷ tinh tan trong nắng. Sang ngày thứ tư, sau khi uống thuốc xong, Phong không đi nằm nữa, mà trái lại, vô cùng tỉnh táo, nhìn thẳng vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Hà, anh hỏi thẳng:
- Kelly đã tìm gặp em, đúng không?
Hà lặng lẽ gật đầu
- …Và đe doạ buộc em phải ra đi?
Cô gái nhỏ không trả lời nhưng mí mắt cụp xuống, đổ bóng mờ trên làn da nhợt nhạt. Phong thở dài:
- Cô bé ngốc ngếch! Vậy em tính sao, cả đời không quay lại gặp anh nữa à?
- Em không biết nữa –Hà lắc đầu- Em chỉ nghĩ tạm thời lánh đi một thời gian để cô ta thôi không ra tay với anh nữa. Rồi sẽ tính tiếp. Nhưng em thề, em không định bỏ đi mãi đâu!
Phong nhớ lại những lời Hà viết trong bức thứ: “Em sẽ trở lại! Nhất định!”. Ánh mắt dịu xuống nhưng chàng trai vẫn nói bằng giọng tức giận:
- Em nghĩ anh kém cỏi thế sao? Không đủ sức đứng vững đến nỗi phải để một cô gái nhỏ đứng ra gánh đỡ giùm!
- Không! –Hà hốt hoảng- Em không nghĩ thế! Tha lỗi cho em, lúc đó em đâu suy nghĩ được gì thấu đáo đâu
Cô gái thổn thức, nước mắt chảy thành vệt trên gò má. Phong dùng một ngón tay quệt đi giọt nước trên mi cô, rồi áp cả bàn tay vào gò má nóng bừng, chàng trai nhẹ nhàng bảo:
- Nín đi! Đây coi như là bài học cho cả hai ta. Từ giờ trở đi em không được hành động nông nổi như vậy nữa và quan trọng hơn là… phải tin anh.
Hà níu chặt tay Phong, đáy mắt cô loáng lên, có gì đó gần như là hoảng sợ.
- Anh định làm gì?
- Chấm dứt tất cả những chuyện ngu ngốc này –Phong nhíu mày, nét sắt đá hằn rõ- Không thể để yên cho Kelly muốn làm gì thì làm nữa!
- Hai người đã là bạn của nhau nhiều năm rồi? –Hà hỏi nhưng đó lại không phải là một câu hỏi.
- Cô ta kể cho em nghe? –Chàng trai hơi nhíu mày, hỏi lại.
Cô gái nhỏ lặng lẽ gật đầu. Không nhìn cô, Phong tiếp:
- Anh tình cờ gặp Kelly trong một bữa tiệc. Lúc ấy cô chỉ là cô bé tên Hạnh Chi, một cô bé dễ thương luôn chiếm được cảm tình của người khác. Nhưng anh không biết không phải thế. Bởi gì thì anh không rõ, có lẽ là do anh cũng đang mang vết thương lòng nên dễ dàng cảm nhận được nỗi đau của kẻ khác. Rồi không biết vì sao Kelly phát hiện ra rằng anh không bị mắc lừa bởi biểu hiện giả tạo của mình. Trái với suy nghĩ của anh, cô ấy không giận dữ cũng không cảnh giác mà còn tiếp cận đầy vui vẻ, hoan hỷ. Hạnh Chi nói tụi anh giống nhau. Anh không chấp nhận nhưng cũng không từ chối. Tụi anh như hai viên đá được xếp cạnh nhau, tưởng là sẽ bớt cô đơn hơn nhưng …vì cùng là đá nên chẳng có gì thay đổi -Giọng nói êm mượt bỗng như bản nhạc trật nhịp trong khoảnh khắc rồi lại nuột nà như cũ- Suốt bốn năm ở cạnh nhau, anh và Hạnh Chi không ra bạn mà cũng chẳng phải tình nhân. Thậm chí tụi anh còn không thực sự rõ hoàn cảnh của nhau nữa kìa. Bốn năm ấy chỉ để anh kịp nhận ra Kelly không cần thứ gì nhưng lại không bao giờ chịu thua ai điều gì. Vật mà cô ấy muốn sở hữu thì dù có phải ném đi, có phải đập vỡ cũng tuyệt đối không nhường cho kẻ khác.
- Kelly coi anh là vật sở hữu ư?
- Có lẽ -Phong nói chậm.
- Không phải thế -Cô gái nhỏ lắc đầu- Cô ấy yêu anh đấy. Vì sợ mất anh nên cô ấy mới hành động như thế.
Phong đặt vào Hà cái nhìn chằm chằm, không tin nổi. Chàng trai gắt lên, giọng gần như nghẹt lại:
- Em điên rồi sao? Không bao giờ có chuyện như vậy! Nghe này, anh và Kelly, tụi anh không biết yêu, hay ít ra là anh trước đây như vậy, không có ai dạy bọn anh yêu thương cả. Những ngày ấy, trong lòng bọn anh chỉ có bóng tối, sự cô đơn đến trống rỗng và nỗi đau khổ mà thôi!
- Em không điên, lại càng không nhầm lẫn –Hà nói một cách kiên nhẫn- Anh hỏi tại sao em nghĩ Kelly yêu anh ư? Chẳng tại sao cả, em biết vì em cũng giống cô ấy, cùng yêu một người con trai.
- Em điên rồi! –Phong đờ đẫn lặp lại.
- Nhưng như anh đã nói vì chưa bao giờ được yêu thương nên cô ấy không biết cách yêu thậm chí không thể gọi tên cảm xúc của chính mình. Và khi không biết cách yêu thì ngay cả những xúc cảm dẹp đẽ mãnh liệt nhất cũng hoá thành con ác thú cắn xé cả hai.
Phong im lặng. Toàn bộ các phần tử trong anh gào thét lên rằng Hà đã sai, đã lầm quá lớn nhưng trong sâu thẳm, một phần triệu của linh tính lại thầm thì rằng cô đang nói sự thật.
- Phong, anh nói Kelly không cần gì phải không? Nhưng nếu không cần anh, cô ấy có ở bên anh lâu như vậy không? Thậm chí ngay cả khi anh trở về sau mấy năm trời biệt tích mối liên hệ giữa anh và Kelly cũng chưa bao giờ biến mất.
- Em nói với anh những điều này để làm gì?
- Bởi vì –Hà co nhẹ những ngón tay, chiếu vào Phong tia nhìn sẫm màu- Em muốn anh có thể lựa chọn chính xác những việc mà anh sẽ làm để sau này không phải hối hận. Có những thứ không phải cứ cắt lìa là hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời ta!