Lâm Nhật
Ít Hình Ảnh
Chương XIII
Thần Khí Thiết Thai Thương
Hôm nay nghe trưởng môn nhân nói rằng có hai người bỏ cuộc,trong 2 người đó không ai khác hơn chính là Quế Mai và Hương Mai. Vậy vỏn vẹn còn lại Sĩ Việt và Nam Quang.
Đứng trên đài cao, những tia nắng ban mai ấm áp rọi trên người Sĩ Việt,lâu một cơn gió thoản quả làm chiếc áo vàng viền đỏ của Sĩ Việt lất phất trong gió.Nơi diễn ra trận đấu cuối cùng là trên đỉnh Vĩnh Nguyệt,lôi đài này còn lớn hơn bốn cái kia kha nhiều,tuy mới dựng lên vì quá cấp bách nên vẩn còn sơ sài. Toàn bộ các phái điều tập chung về đây xem trận 1 là nhân tài của phái Thất Tinh Mai và một là kẻ mai mắng vô danh tiểu tốt không ai biết gì ngoài cậu ta cưỡi được Kỳ Lân.
Đối diện là Nam Quang cũng đang lo lắng. Cái lo lắng mà Nam Quang là hiểu biết một tí gì về người đứng trước mặt mình. Chỉ một lần nghe các anh em trong phái nói cậu ta chỉ tung ra có một chiêu đã làm vỡ được miếng thạch cương không gập khó khăn gì.Còn tu hành của cậu ta ? Khí giới ? Thực lực ? Nam Quang điều lắc đầu vì không biết một tí gì về cậu ta. Cả lúc bước lên lôi đài tay cũng không một khí giới ngoài ra chú Kỳ Lân kề bên,chẳng thứ gì cả.Lúc này một con báo gấm[1] cũng khá to lớn cứ lầm lừ đi lên lôi đài,hai mắt con báo có màu xanh lá cây,thân hình khá to lớn,đuôi khá dài,mỗi cú nhảy nhẹ nhàng đã đứng kề bên Nam Quang.Trận đấu họ được quyền dùng phét thuật,trợ lực của linh thú,lẩn cả vũ khí.
Ngọc Mai thấy vẻ mặt của Nam Quang thì nàng thấy lo lắng,thêm một phần không biết nên hổ trợ cho ai ? Một bên là người tình,một bên là cậu em cùng môn phái.Quế Mai đứng kề bên thấy Ngọc Mai đang lo lắng liền vỗ về:
-Chị cả đừng lo,hãy cổ vũ cho cả hai là chắc ăn nhất.
Ngọc Mai gật đầu chỉ lo đứng nhìn,kề Hương Mai cũng chẳng thua gì Ngọc Mai.
Dưới lôi đài chủ tọa Huỳnh Tú Sương đang trò chuyện với Thùy Dung:
- Lê muội có người đệ tử thật là mai mắng nhỉ.
Thùy Dung mỉm cười liền đáp lại:
- Huỳn muội quá khen.
Tuy nói vậy Thùy Dung đăng nghe mội người xung quanh họ luôn nói rằng Nam Quang sẻ thắng trận này.Phần lớn mội người chỉ nói Sĩ Việt tốt số nên gập hên,thế nhưng những lời khinh miệt của đám người phía sau vẫn làm cho Thùy Dung khó chịu thật.
-Bắt đầu!
Tiếng bất đầu vang lên xong.Bốn bề ngay lập tức yên ắng trở lại.
Nam Quang hít một hơi dài,đưa tay lên ngực cuối chào rồi nói:
- Nguyễn Nam Quang chi phái Huyền Mai xin được thỉnh giáo.
Sĩ Việt cũng đưa tay lên ngực cúi chào đáp lễ lại:
-Nguyễn Thành Sĩ Việt chi phái Nguyệt Mai cũng xin lĩnh giáo chi phái Huyền Mai.
Khi cả hai đã chào nhau xong,ngây lúc đó cả người lẩn linh thú điều đứng chầm chầm nhìn nhau. Phía Nam Quang thanh Huyền Mai đại cồ kiếm đã rời khỏi lưng đang lơ lửng trên không,cùng lúc có thêm những viên đá màu đỏ lơ lửng xung quang liền phát ra những tia lửa. Riêng Sĩ Việt cũng đưa tay móc ra 5 miếng thẻ bài,trên mồi miếng thẻ bài điều có in hình một cành mai sau lưng là một mặt trăng tròn. Sĩ Việt liền đưa tay quơ ngang trên không cẢ 5 miếng thẻ bài như thế cũng lơ lửng,lâu lâu lại xoay thành vòng tròn.
Hương Mai giực mình nàng đâu ngờ 5 miếng thẻ bài đó do chính nàng tinh luyên 3 năm về trước. Bang đầu định chuyên về tu phép thuật sau khi có thanh thần khí "Lôi Thủy Hoàng Cung",nàng liền đem tặng nó cho Sĩ Việt làm đồ chơi,ai dè anh ấy dùng nó tu luyện nó thành những lá bùa.Giờ lại dùng nó để tỉ võ.
Trên lôi đài, phát sinh một sự việc ngoài dự kiến của mọi người, hai người Sĩ Việt và Nam Quang, không ngờ vẫn chưa động thủ, chỉ đứng nhìn đối phương, toàn thân bất động.
Ngây lúc mội người đang bàn táng thì Tam Thiên và báo gấm đã nhảy sổ vao nhau,cả hai con vật cứ quần nhau trên lôi đài,xung quanh tràng lên những tiếng nổ ầm ầm,Tam Thiên mỗi lần phung ra những quả cầu lưa hay những quả cầu nước báo gấm điều nhẹ nhàng nhảy né tránh,mỗi cú nhảy điều nhấm vào Tam Thiên,nhưng không lần nào được cả.
Hai linh vật đả nhảy vào nhau quần nhau một trận,riêng hai người nãy giờ vẩn thủy chung đứng im.
Nam Quang nhíu đôi lông mày rồi hét lớn,thanh Huyền Mai đại cồ kiếm bừng sáng sắc đổ rực bắn vụt lên trời, cùng lúc 3 viên đá khác bay theo thanh Huyền Mai đại cồ kiếm. Sĩ Việt đưa tay phẩy liền một lá bùa bay thẳng lên không nghênh tiếp thanh kiếm và 3 vien đá kia.
Nguyễn An Dương mặt mày tái mét khi thấy Sĩ Việt chỉ đưa tay phẩy một cái là lá bùa kia bay lên không,cùng lúc lá bùa còn biếng thành hình người có 3 đầu. Tất cả các chủ tọa khác ai cũng điều,giực mình vì hình người có ba đầu kia chính là Tam Banh[2] có nghĩa là người này đã tu luyện đến lập pháp "Dương Đẳng" tần thứ 4 rồi.Nguyễn An Dương đưa mắt nhìn Thùy Dung,thấy người vẩn ngồi im miệng thì mỉm cười.
Trên trời Tam Bang đay khua tay tung ra những chiêu thú kỳ lạ chống đỡ thanh kiếm,cả ba cái đầu liên tiếp phung ra những quả cả sáng đánh vao ba viên đá đỏ rực kia. Sau lưng hai người Tam Thiên và báo gấm vẩn còn quần nhau,xung quanh lôi đài giờ vô số các lỗ to cũng có nhỏ cũng có.
Một tay của Nam Quang vừa đưa ra,nhanh như tia chớp, một viên đá lưa bốc ngùng ngục lao thẳng về phia Sĩ Việt với khí thế kinh người.
Một miếng thẻ bày lập tức lao ra nghênh đón, ánh sáng màu vàng đỏ khởi một trận giao tranh vói lam sắc muôn trượng đó trên lưng chừng trời, trận thế này, kết cục tựa hồ không hề có chút gì sợ hãi. Sau đó lại một viên đá khác bay tới lần này viên đá xung quanh phát ra 5 cum lửa quây quanh như một banh xe,những cụm lửa đó liên tiếp công tạc vào chổ Sĩ Việt đang đứng. Những điều bị một miếng thẻ bài khác cản trở. Cứ thế những viên đá liên tiếp công kích Sĩ việt,cả lôi đài ngùng ngụt lửa. Tam Thiên với báo gấm dường như đã phá vỡ một góc lôi đài,chổ Sĩ Việt và Nam Quang những viên đá lơ lửng trên khồng liền nổ tí tách,sau đó biếng thành những hạt cát lơ lửng trên không.
Một khắc sau, trong ánh mắt trừng trừng ngây dại của mọi người, chỉ thấy bộ dạng của cả hai hình như có gì đó không ổn,ngây lúc đó một trận nổ lớn trên không trung,một ánh sáng làm tất cả mội người phải che mắt lại,cùng lục Tam Thiên cũng ngậm được đuôi của báo gấm,một con vật giằng co cố thoát ra,một con cố kéo lại,làm một góc khác của lôi đài nổ "đùng đùng". Khi ánh sáng kia từ từ mờ đi mội người điều há miệng vì trên lôi đài,Nam Quang một chân quỳ một chân chống miệng thì ọc ra một cụm máu. Sĩ Việt thì vững đứng vững nhưng một bên miệng có vệt máu đang từ từ rơi xuống.
Cả đám người của phái Huyền Mai lẩn cả phái Nguyệt Mai điều đứng dậy,Ngọc Mai và Hương Mai mặt mày tái mét.
Mội người chưa kiệp hoàng hồn thì ngay trước mặt cả hai viên đá lửa bị lá bùa chặn đứng nãy giờ cũng phát nổ làm cho cả hai toàn thân bay vọt về phía sau,Tam Thiên thấy Sĩ Việt bị bắn ra liền nhả đuôi của báo gấm xẹt một cái đã đỡ được Sĩ Việt,bên kia báo gấm đã dùng thân hình đỡ được Nam Quang nhưng cũng không chịu được sức nổ cả người lẩn vật đập vào cột của lôi đài ở phía sau lưng, miện Nam Quang lại ọe ra một cum máu. Sĩ Việt cũng bị chấn động mạnh,tuy được được Tam Thiên đỡ được những cũng không đứng vững liền hai chân quỳ xuống đất,nơi cổ như có bao nhiêu huyết khí muống tuôn trao ra,thế rồi ộc ra một ngụm máu lơi láng cả trên lôi đài. Cả nơi hai người đang đứng một lổ khá lớn ít nhất cũng năm người đứng xung quanh.
Cả Ngọc Mai lẩn Hương Mai điều đồng thanh kêu "TRỜI",Thu Mai và Quế Mai cả hai tỏ ra lo lắng cho Sĩ Việt.Hai tay Hương Mai bịt lấy miệng cố không cho ra tiếng nấc,hai hàng nước mắt cú tuôn chào,Ngoc Mai hai tay thì nấm chặt lấy Quế Mai.
Sĩ Việt bên mép lòng thòng một vệt máu, từ từ đứng dậy, sắc diện trắng xanh,đối diện Nam Quang cũng cố ngượng đứng dậy,chiếc áo trắng dường như nhuộm cả một màu đỏ.Nam Quang cho tay móc ra một viên đá trong nhu pha lê,bên trong có đóm lửa đang cháy,liền sau đó thẩy mạnh viên đá xuống đất,những ngọn lửa liền phừng phừng cháy,thình lình từ đâu trong đám lửa một hình thể người bước ra,tay cầm kiếm,tay kia cầm chiếc khiên,thân hình luôn ngùng ngụt bốt cháy,trên lối đài bổng đâu vang lên:
-Thần lửa[3]!!!
Sĩ Việt cũng cố đứng dạy,một tay cho vao túi lấy ra miếng thẻ bài,một tay kia móc ra một viên ngọc màu xanh lá cây,trong xuốt. Ngây chính giữa thẻ bài có một cái lỗ,Sĩ Việt liền đưa viên đá xanh vào đó,ngay tức khắc một trận cuồn phong thổi lên,mây trời đen kịch,sau đó từ từ một vật thể từ trên trời ló dạng,mội người lại càng giực mình khi thấy một linh vật xuất hiện,cả bốn chân linh vật có bốn vòng gió xoáy,xung quanh bao bộc hàng ngàn những gịt nước li ti. Không biết đó là linh vật gì,nhìn hai hàm răng nanh dài và sắc nhọn thật kinh điển.
Linh vật kỳ lạ khi thấy thần lửa cả hai tức thì xông vào đánh nhau, đứng phía sau thân hình Sĩ Việt và Nam Quang chấn động dữ dội. Xung quanh cả hai người có những hao quang chói cả mắt,trên đài các cây gỗ lớn vốn dĩ vô cùng rắn chắc đã bị bay toán loạn ra bốn phía giống như những mẩu giấy vụn, âm thanh vang ầm như sấm sét giữa trời xanh, nổ muốn điếc tai. Chung quanh hai người những lát gạch cũng không tránh khỏi,liên tiếp bay lên không rồi nổ đôm đốp,bụi bay mịt mù đen kịch cả bầu trời.
Các đệ tử phái Thất Tinh Mai điều á khẩu,không một tiếng hô hào cổ vũ,vì họ đâu ngờ rằng,sau trận đấu của Thu Mai và Nam Quang họ côi đó là một trận đấu phép kinh điên,hôm nay thì lai khác tất thẩy đều biến sắc, từ khi khai mạc đại hội, chưa từng có trện đấu nào giống như ngày hôm nay,cảnh tượng hôm nay không hùng vĩ, chỉ trong chốc lát, một lôi đài rộng lớn như vậy bang đầu đã bị hai con vật phá tan thành nhiều mảnh nhỏ.Giờ lại cả lôi đài điều tang tành,Sĩ Việt lẩn cả Nam Quang điều lơ lửng trên không. Thần lửa liên tiếp dùng kiếm tấn công linh vật,mỗi nhát kiếm như muống chếm đứt linh vật ra thành nghìn mảnh,linh vật vừa né tránh vừa đánh trả,những cột gió cộng với những cụm nước liên mieng bắn sối sả vào thân hình to lớn cháy ngùn ngụt kia. Nhưng điều bị tấm khiên kia che đỡ,những giọc nước đụng những vần lửa liền bốc hơi nước,tiếng xè xè,hòa với những làn khí nước như sương đêm bao bộc cả một lôi đài.
Đâu đó một tiếng sấm nổ rền vang,cả linh vật lẩn thần lửa liền nhảy sổ vào,một nửa thân hình của linh vật liền cắt đức một nửa phần đầu đã ngậm được vào cổ thần lửa sau đó chiếc đầu bị cắn đức,liền gớt xuống đất. Nói thì chậm,mội vật chỉ trong tíc tắc. Cả hai thân thể lại phát thêm mộ trận nổ kinh người lần nửa,lúc này cả hai đang lơ lửng trên không điều bị đẩy bay ra hai hướng khác nhau,Nam Quang bị đẩy thắng xuống đật miệng thì "HỰ!" lên một tiếng,quần áo trên người vài chổ bị cháy xém,miêng không ngớt tuôn máu. Sĩ Việt cũng bị bắn bay xa mấy trược,lưng đập mạnh vào vách tường của hội trường rồi từ từ gớt xuống đất,miệng phung ra một bụm máu,nơi muỗi cũng chảy máu. Chiếc áo vàng đang mặc trên người trước người giờ nhuộm đầy huyết.
Nam Quang nãy giờ đã cố hết mình,nhưng không cách nào đả thương được Sĩ Việt,ngược lại cả hai điều bị thương,miệng không ngừng phung máu.Nghĩ đến Nam Quang càng ức,thân thể gần như mất hết thăng bằng, tâm trạng vô cùng lo lắng và tức giận, nhìn vào tình trạng giao thủ, thêm vao đối thủ vẩn trung thành chưa kêu tới hay đụng tới vũ khí ngoài 5 tấm thẻ bài kia.Nam Quang mặt đằng đằng sát khí,vì cậu ta hiểu rằng đối phương tu hành có thể cao hơn cả mình,thân hình của Nam Quang y phục toàn thân không có gió mà vẫn bay phấp phới.
Trong lúc đó thanh Huyền Mai đại cồ kiếm liền bay tới tay Nam Quang ánh hào quang càng lớn,thân kiêm đã to giờ lại càng to hơn.Thân kiếm rung động, phát ra âm thanh to lớn tựa như có tiếng sư tử rống,hòa chung với những tiếng la hét, vang vọng đến tận trời cao.
Sĩ Việt nãy giờ vẩn thấy mội chuyện,và biết rằng Nam Quang đang muống xuất ra chiêu cuối.Cậu ta đưa một tay vỗ mạnh xuống đất từ đó từ từ một thanh thương liền từ từ chồi lên.Quanh cây thương những ánh hào quang kia làm chói cả mắt,cả thân thương liền hiện hình,lơ lửng.Đột nhiên, ánh hào quang như chớp,nổ rầm vang,sấm chớp liên tục đánh vao cây thương từ mức lặng yên không thể nghe thấy gì rồi tăng lên rất nhanh, đến mức làm điếc cả tai, khiến cho người ta không nghe được bất cứ âm thanh nào khác nữa.
Sĩ Việt đưa tay nấm lấy cây thương,một luồn khí ồ ạt đi vao cơ thể làm cho máu sôi lên sùng sục. Có lần Sĩ Việt còn nghe Thùy Dung nói,thần khí là một vật thể khó mà cầm được,ai tu đạo không cáo có thể bị làm điên loạn hoạc chết như chơi. Sĩ Việt biết mình tu thâm chưa cao mà đã dám gọi thần khí thì đã biết cậu ta đã liều mạng đến cỡ nào.
Cả hội trường mội người như nghẹt thở vì hai món vũ khí kia,mắt nhìn thẳng, không một ai giờ muống khinh thường Sĩ Việt nữa. Cuộc tỷ thí này, không ngờ đã biết thành một trận thi đấu sinh tử.
Các bật trưởng bối không ai bước ra ngăn cản,trên hâu trường Hương Mai và Ngọc Mai đã khóc bật ra tiếng,họ muống kêu hai người ngừng lại,nhưng không sau kêu lên tiếng.
Một cột sấm từ đâu đánh thẳng xuốt mặt đất nổ "ẦM" một cái,chỉ cách xa Nam Quang không quá 3 trượng,hai tay nắm chặt thanh Huyền Mai đại cồ kiếm,bên mép đang từ từ chảy ra một dòng máu.
Những cơn gió ào ào nổi lên,bụi bay mịt mù,bên tai Sĩ Việt chỉ còn tiếng gao thét của sấm sét hòa lẩn với tiếng gió kêu rú,trước mắt chỉ thấy mờ mờ, máu tươi từ miệng không ngừng tuôn ra,tay phải cầm thần khí tím dần,máu cũng từ đó chảy ra,những giọt máu liên tiếp lăng dài trên thần khí.
Thùy Dung khi thấy Sĩ Việt đã gọi thần khí mặt mày đã tái mét liền đứng bật dậy nhìn. Hai môi mím chặc,hai mắt không ngừng nhìn vào đệ tử cưng của mình.
Hương Mai nãy giờ đã khóc,nàng luôn miệng cầu cho Sĩ Việt an lành trở về với mình,nếu người có bề gì nàng không biết sẻ sống ra sao? Có thể nàng sẻ theo chàng. Tim nàng không thể nào thiếu Sĩ Việt.
Trưởng môn nhân Thất Tinh Mai nãy giờ cũng ngồi xem,người không ngờ rằng thằng bé vô danh do mình dẩn về giờ lại trở thành một nhân vật có thể côi là hiếm có,thanh "Thiết Thai Thương" kia không phải ngẫu nhiên mà có,mấy đời trước các tổ sư muống có cùng không được,giờ lại xuất hiện trên tay của cậu ta.
Trong không trung, tiếng sấm càng lúc càng nhanh, những cơn gió luôn thổi mạnh,tạo thành những con gió soái lốc bao bộc cả lôi đài,thanh thần khí Sĩ Việt càng rung mạnh,như muống tuột ra khoi tay cậu ta.Thanh kiếm của Nam Quang càng ngày càng sáng rực,côi như Nam Quang đã dụng toàn lực vào cuộc quyết chiến này.
Nam Quang liền đư thanh kiếm lên không rồi chém bổ xuống,khí thế huỷ thiên diệt địa, lao thẳng tới Sĩ Việt cùng lúc thần khí trong tay Sĩ việt cũng lao thẳng về hướng luồn sáng đang cuồn cuộn nuốt chững cả lôi đài.. Lúc này, nổ vang lưng trời, một cột sét to lớn vô song từ trên trời đánh xuống, mội thứ xung điều bị ánh sáng nuốt chửng.
Thời gian cứ chầm chậm,mây đen trên trời tan biến,mội thứ điều trở lại như cũ.
Mọi người run cả lên,họ đưa mắt nhìn hai người kia. Cả hai đã nầm sấp trên mặt đất. Xung quang cả hai thây thể là những đống máu còn mới tinh. Cả hội trường điều im bật,bổng đâu Sĩ Việt trống tay dùng hết sức tàng lực của mình đưng dậy,lúc này cậu ta như một con qỷ đỏ thân hình toàn nhuôm máu. Phía đối diên Nam Quang vẩn nầm im thinh thích. Giờ mội người ai nấy điều hoàn hồn,tiếng vỗ tay la hét vang cả một hội trường. Chủ tọa Nguyễn An Dương đã chậy đến bên Nam Quang đưa tay bắt mạch xong liên thở phao nhẹ nhỏm. Bề ngoài chỉ bị nhẹ,nhưng lục phủ ngũ tạng chắc bị chấn động mạnh,nên Nam Quang tạm thời ngất đi.
Riêng Sĩ Việt vẩn đứng chết chân tại chổ,hai mắt chỉ còn tròng trắng,từ từ ngã xuống chưa kiệp chạm đất thì một bàn tay đã đỡ Sĩ Việt,thân thủ người đó nhanh đến mức không một ai thấy người đó di chuyển ra sao ngoài các chủ tọa và trưởng môn nhân.Hương Mai hai mắt đầy nước mắt vừa chạy vừa hỏi:
-Sư phụ anh ấy có sao không ? Không nguy tới tính mạng chứ ?
Thùy Dung lắc đầu không nói gì,đưa tay móc ra một viên thuốc đỏ lừ,liền bỏ vào miệng Sĩ Việt.Sau đó liền bế sóc cậu ta lên,một chân dẫm nhẹ xuống đất liền ngồi trên lực bạch ưng,liền nhấm hướng phái Nguyệt Mai bay với tốc độ làm cả hội trường phải há hóc mồm.
Hương Mai cùng mội người phái Nguyệt Mai nhảy lên lưng thú cưỡi rối rít rược theo.
Hết Chương 13
Chú thích: 1.) hay còn gọi là báo mây. Nó có màu nâu hay hung, dấu hiệu đặc biệt là các hình elip lớn, hình dạng không đều, gờ màu sẫm trông giống như các đám mây: vì thế tên khoa học và một số tên nước ngoài của nó đều ẩn ý tới mây.2.) là một trong vị thần tính ngưỡng của Việt Nam,tương truyền vốn là ba bọc sừng-sỏ-sắt do 1 bà mẹ ở Vụ Bản (Nam Định)sinh ra vào thời vua Lê Thánh Tông. Bà mẹ sợ quá đem chôn. Rồi Sừng-Sỏ-Sắt hóa thành tinh, rất linh thiêng và có công đánh giặc được vua phong là Tam Danh Đại Tướng Âm Binh. Các pháp sư thờ hình người có 3 đầu, gọi là Tam Danh, dần dần đọc chệch thành Tam Bành. 3.) là một vị thần cai quản lửa,trong kinh Kinh Vệ Đà, hay Phệ-đà Véda có nghĩa là "tri thức". Trong kinh có những bản tụng ca để ca ngợi các vị thần,như thần lưa,núi..v.vv..V